Chương 181: Chương 16-17-18

Chương 16

Hải Bối Nhi kể cho Mộ Lâm nghe về mối quan hệ giữa cô, Trần Nghị và Lâm Yên, tuy rằng rất có thể anh đã sớm biết được nhưng đây là từ góc độ của cô, từ cảm nhận của cô, kể ra từng chuyện.

Đương nhiên, mấy đời đã trải qua kia, cuối cùng cô vẫn không thể nói ra, đó là bí mật của cô.

Mộ Lâm hôn người phụ nữ nhỏ bé của anh, tuy rằng anh rất tò mò vì sao cô lại biến hóa lớn như vậy nhưng anh sẽ chờ đến một ngày cô tự nguyện nói ra.

Hôn hôn, nụ hôn đơn thuần dần dần biến chất, nhiễm hương vị tình dục.

Tuổi hai người đều không nhỏ nhưng lại vẫn giống như những người trẻ tuổi lâm vào tình yêu cuồng nhiệt, thoáng đụng vào lập tức giống như củi khô bén lửa, một phát không thể vãn hồi rồi lại thuận lý thành chương.

Trên người Hải Bối Nhi mặc áo sơmi của anh, anh cởi bỏ từng cái lại từng cái cúc, giống như đang mở ra một món quá tinh xảo mỹ lệ.

Mặc kệ nhìn bao nhiêu lần, Mộ Lâm vẫn kinh ngạc như cũ, cảm thán thân thể cô luôn tràn ngập lực hấp dẫn với anh.

Chẳng qua lúc sau Mộ Lâm lại đen mặt, bởi vì cô rất lớn mật, để phía dưới trần như nhộng, ngay cả quần lót cũng không có! Bởi vì vạt áo sơ mi tương đối dài có thể che đậy, vì vậy sau khi cởi hết cúc áo mới phát hiện.

Đôi chân cua Hải Bối Nhi vẫn để trên bàn vì vậy vậy có thể xem rõ ràng nộn huyệt của cô, khe hở chính giữa hơi hơi mở ra, huyệt thịt màu sắc quyến rũ đâm vào mắt Mộ Lâm.

Giọng nói Mộ Lâm không tốt, vỗ cái mông cô một chút: "Tại sao không mặc quần lót? Lá gan của em càng lúc càng lớn rồi!"

Hải Bối Nhi kéo bàn tay qua để vào bầu vú, nũng nịu nói một câu lập tức khiến anh không rảnh trách mắng cô: "Bởi vì em muốn dương vật lớn của anh có thể tùy lúc đâm em nha~"

Mộ Lâm bất đắc dĩ thở dài một tiếng, bàn tay có chút thô ráp không ngừng âu yếm hai bầu vú, nhũ thịt trắng nõn lộ ra từ khe hở của những ngón tay, nụ hồng anh từ chính giữa nũng nịu toát ra, rồi lại bị anh kéo vào lòng bàn tay đùa bỡn, hoặc bị đầu ngón tay kẹp lấy ấn kéo.

Ngón tay thon dài nâng cái cằm thanh tú của Hải Bối Nhi lên, đôi môi của Mộ Lâm khẽ chạm vào môi cô, đầu lưỡi như có như không lướt qua cánh môi, như là bàn chải nhỏ, mang theo từng trận ngứa ngáy.

"Ưm... Mộ Lâm... Mộ Lâm..."

Đôi mắt đẹp của Hải Bối Nhi đã mê mang không thôi, sóng nước mênh mông, nhìn thế khiến cổ họng anh lại căng thẳng, nhưng động tác của anh vẫn không nhanh không chậm như cũ.

Anh khẽ gặm môi dưới của cô, cô khẽ mở miệng chờ anh yêu thương, cố tình anh không hề dao động, chỉ dùng hàm răng tra tấn môi dưới kiều nộn.

Bàn tay của Mộ Lâm du tẩu khắp toàn thân Hải Bối Nhi, động tác dịu dàng không thể tưởng tượng được, cũng vì như vậy Hải Bối Nhi động tình lợi hại rồi lại không chiếm được giải thoát, khó chịu mà hừ ra tiếng.

"Mộ Lâm... Mộ Lâm... A a a..."

Cô dồn dập thét chói tai, hai ngón tay của anh hung hăng đâm vào bên trong đường đi ấm áp, Hải Bối Nhi cho rằng anh muốn bắt đầu dùng sức yêu thương cô thật tốt, kết quả lại là động tác chậm đến mức không thể chậm hơn, nghiền nát trong tiểu huyệt của cô.

Dùng tốc độ thong thả rút ra, lại đâm vào, Mộ Lâm cứ kiên định lại thong thả cảm thụ cảm giác chặt chẽ của cô như vậy, trong lúc xô đẩy huyệt thịt mang ra càng nhiều mật dịch.

Lấy một ít dâm dịch trong suốt, Mộ Lâm làm trò trước mặt Hải Bối Nhi liếm láp ngón tay.

Đôi môi nhạt màu, đầu lưỡi hồng nhạt, hầu kết nổi lên chuyển động lên xuống.

Cuối cùng, Mộ Lâm nở một nụ cười tươi rói: "Thật ngọt."

Bụng nhỏ của Hải Bối Nhi căng thẳng, rõ ràng anh cũng chưa làm gì cô nhưng cố tình cô lại bị dáng vẻ vừa dâm mĩ lại yêu dã của anh kích thích đến mức đạt cao trào.

"Tí tách, tí tách."

Chất lỏng phun ra khi cô đạt cao trào rất nhiều, chảy xuống sô pha, nhỏ giọt trên mặt đất, âm thanh rõ ràng như vậy.

Hải Bối Nhi giống như bị âm thanh này làm cho bừng tỉnh, cảm xúc xấu hổ buồn bực dâng lên lên, hai mắt ửng đỏ lập tức muốn bò ra.

Người đàn ông này thật quá đáng!

Cô sẽ không thừa nhận mình đã bị anh quyến rũ mất rồi!

"Bối Nhi muốn tư thế này sao? Vậy chúng ta tới thử xem!"

Hải Bối Nhi còn không kịp bò ra đã bị anh nắm lấy eo nhỏ, mông nhỏ tròn trịa hơi vểnh lên lay động trước mắt anh, làm sao anh có khả năng kìm nén được nữa, phóng xuất ra mãnh thú của mình, hoạt động trên dưới bên ngoài cửa huyệt.

Anh chậm chạp không tiến vào khiến lòng cô nóng như lửa đốt, cô thật ngứa ngứa, chỉ muốn anh cho cô một sự thống khoái, muốn dương vật lớn hung hăng đâm vào, muốn bị anh bắn đầy toàn bộ tử cung...

Nhưng bộ dáng chỉ muốn xoa nắn, ma sát của anh quá rõ ràng khiến cô nói không nên lời, vì vậy khóe mắt cô hồng hồng, nước mắt vương đầy khóe mắt, ủy khuất nhìn anh.

"Anh, cái tên xấu xa này, khốn khiếp... Anh còn muốn tra tấn em đến lúc nào... Hu hu... Thật ngứa, thật muốn..."

Hô hấp của Mộ Lâm lại thêm dồn dập, mồ hôi giữa trán nhỏ giọt trên ngực.

"Sau này còn dám không mặc quần lót hay không?"

Tách cửa huyệt ra, quy đầu xâm nhập vào bên trong, thịt non trong tiểu huyệt gần như gấp không chờ nổi xiết thật chặt, tước vũ khí đầu hàng, giống như sợ anh lại rút ra, thịt non không ngừng co rút lại, dụ dỗ dương vật thâm nhập vào.

Lúc này đương nhiên Mộ Lâm nói cái gì Hải Bối Nhi nghe cái đó: "Không dám... Sau này em sẽ mặc... Hu hu... Mau tiến vào..."

Nhận được câu trả lời mình mong muốn, anh cũng không hề khống chế nữa, thẳng lưng một cái thẳng tắp đâm vào, bởi vì tư thế này hoàn toàn thâm nhập vào bên trong, chạm đến đỉnh bị miếng thịt mềm lấp kín, sung sướng đến mức anh nổi giận, gầm lên một tiếng, nhéo eo Hải Bối Nhi không ngừng kích thích.

Hải Bối Nhi bị anh đâm đến mềm thân mình, nửa người trên ngã vào sô pha, eo lại được anh dẫn theo, chính giữa trũng xuống tạo thành một độ cong mê người.

Lại bởi vì động tác của anh mà hai bầu vú kiều nộn bị sô pha ma sát đến hồng hồng, núm vú cứng rắn đến kỳ cục, bàn tay của Hải Bối Nhi nhẹ nhàng xoa nắn núm vú của mình nhưng hành động này lại chọc giận Mộ Lâm.

"Như thế nào? Anh không thể thỏa mãn em sao?"

Đôi mắt Mộ Lâm đã sớm đỏ đậm, lý trí từ khi anh chạm vào thân thể Hải Bối Nhi đã sớm không cánh mà bay.

Anh giữ đôi tay Hải Bối Nhi bắt chéo sau lưng ở sau lưng, ép buộc hai bầu vú của cô đong đưa giữa không trung, cái cổ thon dài ngửa ra phía sau, sợi tóc tung bay.

"A a a... Mộ Lâm... Mộ Lâm... Vú thật khó chịu... Anh sờ sờ được không...? A a..."

Một tiếng thét kinh hãi, Mộ Lâm gập chân Hải Bối Nhi lại, ôm chân cô bế lên, tay không rảnh rỗi bao lâu ôm lấy cổ anh, sợ chính mình ngã xuống.

Nơi riêng tư của hai người còn liên kết chặt chẽ với nhau, Mộ Lâm còn nhân lúc đi lại mạnh mẽ di chuyển, đâm mạnh đến mức cô không ngừng kêu lên quyến rũ.

"Mộ Lâm... A a... Để em xuống dưới... A a... Em sợ..."

Điểm đỡ cô chính là dương vật và cánh tay của anh, tuy rằng biết anh sẽ không làm cô ngã nhưng cô vẫn không có cảm giác an toàn.

Mộ Lâm giống như không nghe thấy, ôm cô đi đến trước một tấm gương, bên trong phản chiếu rõ ràng hình ảnh của hai người lúc này.

Cả người cô trần trụi, tư thế bị anh ôm giống như đang xi xi cho trẻ con, chính giữa cắm một cây gậy to lớn, màu sắc thâm trầm, chỗ tương liên còn không ngừng chảy ra dâm thủy trong suốt, mà khuôn mặt cô đầy xuân ý làm thế nào cũng che đậy không được.

Hải Bối Nhi tự nhìn thấy chính mình như thế nào bị anh thao đến mức quyến rũ mọc lan tràn, rên rỉ cũng một tiếng so một tiếng càng ngọt ngấy hơn, trên mặt lại nổi lên một chút ngượng ngùng.

Chẳng qua với tính tình của cô sẽ không biểu hiện ra ngoài, cô chỉ biết câu lấy anh muốn càng nhiều.

"Bối Nhi, em nhìn đi, em thật đẹp, dương vật của anh đâm em có thoải mái hay không?"

Tiếng kêu của cô so với xuân dược càng khiến huyết mạch trong người anh như muốn phun ra, Mộ Lâm càng thêm dùng sức nhưng không quên dùng lời nói đùa giỡn cô, rất khó khiến Hải Bối Nhi ngại ngùng, không đùa giỡn chẳng phải thật xin lỗi chính mình hay sao.

"Em nhìn đi, tiểu huyệt của em ăn rất ngon, mỗi lần đều mút chặt khiến anh không muốn rời đi đâu!"

Trong gương, hoa huyệt của cô nuốt ăn cự vật của anh, mỗi khi anh rút ra tiểu huyệt mấp máy càng thêm lợi hại, mị thịt lật ra ngoài giống như luyến tiếc anh rời đi.

Khóe mắt Hải Bối Nhi càng đỏ, mị nhãn như tơ, trừng mắt nhìn anh, cuối cùng nhịn không được xin tha: "Đi ra... Đi ra được không...?"

Trực tiếp nhìn thấy chính mình bị thao thật sự quá mắc cỡ nhưng khoái cảm lại nhiều gấp bội, lần thứ hai cô đạt cao trào, càng thêm nũng nịu, nức nở muốn anh đi ra.

Mộ Lâm làm sao nỡ để trong người con gái lòng ngực khóc thút thít nhưng đây cũng là thời điểm mấu chốt của anh, vì vậy anh vẫn luôn ôm cô không ngừng kích thích, lấy tư thế đứng bắn tinh dịch vào trong tiểu huyệt của cô.

Sau khi rút ra dương vật nửa mềm, tinh dịch trộn lẫn với dâm dịch của cô đồng thời chảy xuống, nhỏ giọt trên mặt đất, trong khoảng thời gian ngắn trong phòng đều là mùi hương dâm mĩ.

Mộ Lâm ôm Hải Bối Nhi vào phòng tắm, tất nhiên lại thêm một lần uyên ương hí thủy.

Chương 17

Trần Nghị và Lâm Yên diễn kịch cũng diễn nguyên bộ, vì vậy bên ngoài bọn họ thoạt nhìn cũng không còn ở bên nhau, hơn nữa liên lạc cũng rất ít.

Như vậy cũng đúng lúc thuận tiện cho Lâm Yên đi điều tra Trần Nghị.

Càng tra, Lâm Yên càng kinh ngạc.

Lâm Yên quen biết Trần Nghị từ hồi cấp ba, bởi vì bọn họ quá giống cho nên mới hấp dẫn lẫn nhau.

Hai người đều có gia cảnh không tốt, đều có thể vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn.

Lúc đầu, hai người ở bên nhau sẽ cảm thấy không có người nào so với đối phương càng hiểu chính mình. Nhưng theo thời gian trôi qua, bởi vì quá hiểu biết nhau cho nên sẽ càng che dấu.

Không ai thích để lộ mọi chuyện dưới ánh mặt trời, đặc biệt là loại người giống như bọn họ.

Cho nên Lâm Yên mới có thể điều tra được rất nhiều chuyện về Trần Nghị mà cô không biết, đương nhiên trong đó cũng có một vài chuyện nếu không phải Hải Bối Nhi cố ý, Lâm Yên cũng sẽ không tra được.

Ví dụ như, khi Trần Nghị và Lâm Yên ở bên nhau cũng không chặt đứt với những người phụ nữ mà lúc trước anh ta lui tới.

Lại ví dụ như, Trần Nghị quen biết Hải Bối Nhi trước khi cô giới thiệu.

Lại ví dụ như, Trần Nghị mở một công ty con, có vài hạng mục và sổ sách che giấu cô.

...

Tuy rằng cô không tìm được chứng cứ Trần Nghị thẳng thắn với Hải Bối Nhi nhưng từng chuyện từng chuyện đặt ở trước mặt cũng khiến cô không khỏi tin tưởng lời Hải Bối Nhi nói.

Khi một người nói dối bạn một lần, lúc sau bạn làm sao biết được người đó sẽ không nói dối một lần nữa?

Đôi mắt âm u của Lâm Yên bao phủ sự căm hận đối với Trần Nghị, từng chút từng chút tích lũy thành bất mãn cuối cùng biến chất thành cừu hận.

Lúc này cô chỉ muốn huỷ hoại Trần Nghị, làm người đàn ông ra vẻ đạo mạo này trả giá vì dám lừa gạt cô.

Gia sản của Hải Bối Nhi cũng không bằng ham muốn báo thù của cô.

Gần đây Trần Nghị rất phiền, từ ngày gian tình của anh và Lâm Yên bị phát hiện, lúc sau mọi việc của anh đều không thuận lợi.

Bởi vì Hải Bối Nhi, anh mới quen biết rất nhiều thanh niên gia thế bất phàm, cũng bởi vì như vậy anh mới thuận thuận lợi lợi mở công ty con.

Nhưng công ty mới vào quỹ đạo, gian tình đã bị chọc thủng, công ty chưa kịp lớn mạnh đã gặp phải tình trạng suy thoái.

Phía đối tác của anh ngày đó cũng có mặt, tuy rằng chưa nói gì nhưng tình hình kinh doanh của công ty càng ngày càng đình trệ, mơ hồ đã có ý rút vốn.

Trần Nghị tìm trợ giúp khắp nơi lại phát hiện người có thể giúp được anh trên cơ bản ngày đó đều có mặt.

Trong lòng anh có chút nghi ngờ có phải Hải Bối Nhi cố ý hay không? Nếu không tại sao lại trùng hợp như vậy nhưng nghĩ tới biểu hiện lúc trước của Hải Bối Nhi, hơn nữa gần đây chuyện phiền lòng càng ngày càng nhiều, anh cũng không tốn thời gian truy cứu kỹ càng.

Sau đó có một buổi tối, anh bị cướp hơn nữa đến nay những người này vẫn chưa bị cảnh sát bắt được. Lúc ấy tiền trên người bị cướp hết không nói hơn nữa tay chân còn bị người đánh gãy, mỗi một ngón tay trái đều bị người dẫm nát, nửa người dưới bị va chạm nghiêm trọng, bác sĩ nói sau này có khả năng tính phúc của anh có chút gian nan.

Mà đó còn không phải là chuyện trí mạng nhất, trí mạng nhất chính là một hạng mục anh làm xảy ra chuyện ồn ào.

Lúc trước anh cung cấp hàng hóa cho một công ty lớn, không nghĩ tới anh bị tra ra lấy hàng kém thay hàng tốt.

Trần Nghị tất nhiên sẽ không thật sự ngốc đến mức lấy hàng kém thay hàng tốt còn bị người phát hiện, nhưng toàn bộ chứng cứ đều chỉ về phía anh, hơn nữa người sử dụng còn xảy ra chuyện, anh quả thực hết đường chối cãi, càng đừng nói anh bị thương còn muốn chạy đi chạy lại giữa toà án và luật sư.

Giống như bắt đầu từ một ngày kia, anh bắt đầu xui xẻo.

Trong lòng càng thêm oán hận Lâm Yên, nếu không phải Lâm Yên một hai phải làm ở nhà, chuyện của bọn họ làm sao sẽ bị người phát hiện, Hải Bối Nhi làm sao sẽ rời đi, nếu Hải Bối Nhi không rời đi, những người đó nhìn mặt mũi của nhà họ Hải cũng không dám khó xử anh.

Lúc này, Lâm Yên hẹn anh ra gặp mặt.

Trần Nghị cự tuyệt, anh giống như đang muốn chứng tỏ với Hải Bối Nhi, anh muốn cắt đứt liên hệ với Lâm Yên, tuy rằng Hải Bối Nhi rất ngốc, nhưng không có nghĩa người nhà của cô ta cũng ngốc.

Chẳng qua trong mắt Lâm Yên chính là Trần Nghị lợi dụng cô xong, muốn một chân đá văng cô ra.

Lâm Yên cũng không phải rất ngốc, tuy rằng giọng nói thật không tốt nhưng cũng không nói thêm cái gì.

Chẳng qua, có một số việc cô càng thêm chắc chắn mà thôi.

Mà Hải Bối Nhi bày tỏ cô xem diễn thật sự vui sướng, cũng là thời điểm tặng cho Trần Nghị một món quà.

Chương 18

Hôm nay cha mẹ Hải gọi một cuộc điện thoại cho cô.

"A lô, ba?"

"Bối Nhi, ở bên ngoài chơi như vậy cũng lâu rồi, trở về ở một hai ngày đi."

Lúc này Hải Bối Nhi mới nhớ cô ở chỗ Mộ Lâm cũng đã hơn nửa tháng, không nghĩ tới cô và Mộ Lâm ở bên nhau vui vẻ đến mức quên cả thời gian.

"Được, ba. Con cũng đang định về nhà đâu."

Hải Bối Nhi có hơi áy náy, tự nhiên lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ ba Hải vui vẻ, hơn nữa bảo đảm ngày mai sẽ về nhà sớm một chút.

"Đúng rồi, có đối tượng thì dẫn về nhà để ba mẹ nhìn xem, cất giấu ở bên ngoài làm cái gì? Là người tốt ba cũng sẽ không phản đối!"

Lời này vừa nói ra, Hải Bối Nhi lập tức kinh ngạc, vội vàng hỏi tại sao bố mẹ lại biết.

"Vô nghĩa, con lâu như vậy không về nhà không phải ở bên ngoài có đối tượng sao? Đừng tưởng rằng ba con già rồi sẽ dễ lừa gạt!"

Hải Bối Nhi:...

Thế là bàn tay của ba Hải vung lên, cuối cùng vẫn muốn Hải Bối Nhi mang theo Mộ Lâm về nhà.

Hải Bối Nhi sờ sờ cằm, có một số việc nên sớm định ra một chút.

Mộ Lâm gọi điện thoại cho cô nói hôm nay có hơi bận nên tối nay sẽ về trễ, vừa lúc bây giờ sắp đến giờ cơm, Hải Bối Nhi thả lỏng gân cốt lười nhác trong thời gian qua, cũng đến lúc cô nên bảy ra một mặt hiền huệ của mình rồi.

Tình yêu không thể để một người đơn phương trả giá không phải sao?

Tuy rằng thật lâu không vào phòng bếp nhưng tài nghệ của Hải Bối Nhi vẫn không thay đổi, cuối cùng làm ra một bàn lớn lớn thức ăn đầy đủ sắc hương vị khiến cô không thể không tự bội phục bản thân.

Thật sự quá thơm, cô thật quá tuyệt vời!

Cô để đồ ăn vào hộp giữ ấm, cũng không trang điểm, cứ như vậy đi đến công ty Mộ Lâm.

Bởi vì chuyện lần trước, cô lễ tân khắc sâu ấn tượng với cô đến tận bây giờ, không hỏi một tiếng trực tiếp cho đi.

Thắng hơn một ngàn, cô không khắc sâu ấn tượng mới là lạ.

Tuy rằng không trang điểm như lần trước, nhưng hiện giờ Hải Bối Nhi được Mộ Lâm nuông chiều giống như con gái, lại thể hiện ra sự lão hóa ngược, càng thêm xinh đẹp trẻ tuổi.

Vì vậy mặt mộc của cô hướng lên thẳng tắp, tùy tiện mặc một bộ đồ hưu nhàn, nhìn qua giống như thiếu nữ.

Thư ký trưởng cũng không nghĩ tới Hải Bối Nhi sẽ đột nhiên tới công ty tìm Mộ Lâm, lời nói thật đúng là có chút xấu hổ đâu nhưng mà người cũng đã tới vẫn để tổng giám đốc tự mình xử lý đi.

Đúng, dù sao chiều nay anh cũng có thể nghỉ ngơi thật tốt.

Hải Bối Nhi đẩy cửa văn phòng ra, lập tức biết vì vì sao lúc nãy sắc mặt của thư ký trong nháy mắt không được tốt, bởi vì trong văn phòng rõ ràng không chỉ có một mình Mộ Lâm.

Còn có một người phụ nữ, hơn nữa người phụ nữ này còn ái mộ Mộ Lâm.

Dùng lời nói của Hải Bối Nhi chính là, ánh mắt muốn ăn Mộ Lâm một cách trần trụi thật sự quá rõ ràng.

Trên mặt cô vẫn mỉm cười như cũ nhưng Mộ Lâm vẫn cảm thấy thân thể lạnh lẽo, không khỏi chột dạ.

Anh và người phụ nữ này thật sự không có quan hệ gì hết!

"Sao em lại đến đây? Đến cũng không nói trước một câu, mang nhiều đồ như vậy cũng không biết gọi anh đi đón em, có mệt hay không?"

Hải Bối Nhi nhìn sắc mặt trắng bệch của người phụ nữ kia, cô ý vị thâm trường cười cười.

Được, biểu hiện không tồi, đêm nay sẽ không cần quỳ ván giặt đồ.

"Anh đã ăn chưa? Em làm một chút đồ ăn cho anh nhưng em không biết anh còn tiếp khách, không biết co quấy rầy hai người hay không?"

Ánh mắt Mộ Lâm sáng lên, Hải Bối Nhi rất hiếm khi xuống bếp, làm sao anh có khả năng không ăn, trong miệng nói thẳng không quấy rầy, dọn dẹp đồ vật trên bàn một chút, mở hộp giữ ấm ra, ngay lập tức toàn bộ văn phòng tràn ngập mùi hương của đồ ăn.

Mộ Lâm trực tiếp hôn Hải Bối Nhi một cái: "Em vất vả rồi!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...