Chương 19
Hai người bên này thân mật trực tiếp làm lơ thư ký và Lý Thanh Thanh vẫn còn ở trong văn phòng, hành động không coi ai ra gì khiến Lý Thanh Thanh tức giận rồi.
Cô ngồi trong văn phòng cả một buổi sáng, kết quả Hải Bối Nhi vừa tới, lời nói của Mộ Lâm so với một buổi sáng còn nhiều hơn.
Cô nhéo lòng bàn tay, miễn cưỡng nở một nụ cười: "Anh trai Mộ không giới thiệu chị gái này một chút sao?"
Thân thể Hải Bối Nhi run lên, ngọa tào, anh trai Mộ... Còn có, cô cũng không biết lớn hơn tôi bao nhiêu còn gọi tôi là chị? Rõ ràng tôi còn rất trẻ có được không!
Mộ Lâm: "Đây là chị dâu của em, Hải Bối Nhi, đây là Lý Thanh Thanh. Đúng rồi, Thanh Thanh. Em còn có chuyện sao?"
Lời này rõ ràng muốn đuổi người, Hải Bối Nhi nghe xong rất vui vẻ nhưng Lý Thanh Thanh lại không vui vẻ như vậy.
Chị dâu? Cô mới rời đi bao lâu đã có một người phụ nữ không thể hiểu được thành chị dâu của cô!
Lý Thanh Thanh: "Anh trai Mộ, chuyện em nói còn chưa giải quyết đâu, chúng ta có phải nên tìm lúc nào đó nói chuyện cẩn thận hay không?"
Lúc Lý Thanh Thanh nói ba chữ "Anh trai Mộ" này còn cố ý nhấn trọng âm, tình ý miên man trong đó rất động lòng người, thậm chí còn đắc ý liếc Hải Bối Nhi một cái, nếu là những người phụ nữ khác không giận mới là lạ.
Nhưng Hải Bối Nhi cũng không phải là người bình thường, cô vẫn mỉm cười như cũ, đứng ở bên cạnh, sự dịu dàng và phong độ kia lập tức đè ép Lý Thanh Thanh một đầu, khiến Lý Thanh Thanh cắn răng.
Mộ Lâm không hề phát hiện cuộc đấu ngầm qua lại của hai người, anh nghĩ nghĩ cuối cùng nói: "Hiện tại anh không rảnh, em đi về trước đi, hôm nào đó anh nhất định trở về thăm bác trai bác gái."
Lý Thanh Thanh nghe vậy có chút thất vọng, không cam lòng nhìn hai người nhưng cũng không tiện nói tiếp cái gì, sau khi cáo biệt, ra khỏi văn phòng, mặt cũng đen.
Đến tận khi mọi người trong văn phòng đều đi hết, Hải Bối Nhi mới thu hồi nụ cười trên mặt, âm dương quái khí nói: "Anh trai Mộ?"
Phụ nữ thông minh trước nay đều ngầm tính sổ, sẽ không đầu óc rối rắm ở trước mặt người khác dẫm mặt mũi người đàn ông của mình.
Mộ Lâm chột dạ một chút, vội vội vàng vàng tỏ lòng trung thành: "Cô ấy là hàng xóm khi anh còn nhỏ, gọi cũng do thói quen không phải sao?"
"A, thanh mai trúc mã đâu ~~~"
Âm cuối của Hải Bối Nhi kéo thật dài nhưng vị chua trong lời nói lại rõ ràng, trong lòng Mộ Lâm lại cảm thấy vui vẻ, ôm Hải Bối Nhi hôn hai cái.
"Yên tâm, anh không có ý gì khác với cô ấy, chỉ đơn thuần là anh trai thôi, anh cũng đã là người của em rồi em còn không yên tâm sao?"
Người đàn ông buổi sáng còn đơn thuần, lập tức thông suốt lời âu yếm cũng khiến người khác dạy dỗ không được, Hải Bối Nhi lập tức đỏ mặt, yêu kiều lén lút liếc anh một cái: "Ăn cơm!"
"Được, được, được."
Sau khi ăn uống no đủ, anh thỏa mãn ôm Hải Bối Nhi, ngón tay thưởng thức mái tóc của cô, lại trộm hôn mặt cô một cái: "Sau này không cần xuống bếp."
Hải Bối Nhi vừa nghe lời này còn tưởng Mộ Lâm ghét cô, ngay lập tức thấy bất mãn: "Vì sao? Em làm không thể ăn sao?"
Mộ Lâm: "Đương nhiên không phải, ăn rất ngon. Nhưng mà xuống bếp quá mệt mỏi, anh không muốn em mệt như vậy."
Vốn dĩ Hải Bối Nhi là một thiên kim tiểu thư được nuông chiều từ bé, làm sao cô khả năng sẽ làm việc nhà, còn không phải Trần Nghị nói gia đình phải có bộ dáng của gia đình, hy vọng cô làm những việc đó.
Nhưng đàn ông chính là như vậy, vừa hy vọng cô ở nhà làm mọi chuyện, lại hy vọng cô vĩnh viễn xinh đẹp như hoa.
Nếu anh ta tìm tiểu tam, nguyên nhân không phải gì khác, chính là do cô không xinh đẹp bằng tiểu tam mà thôi.
Chương 20
Nhưng Mộ Lâm không phải Trần Nghị, anh sẽ đau lòng cô, sẽ cảm kích sự nỗ lực của cô, cho nên anh càng thích yêu thương Hải Bối Nhi, nuông chiều Hải Bối Nhi.
Hải Bối Nhi chớp mắt, che dấu cảm động trong mắt: "Anh như vậy sẽ sủng hư em!"
Mộ Lâm cười khẽ: "Như vậy càng tốt, người khác đều chịu không nổi em như vậy, em cũng chỉ có thể là của anh."
Hải Bối Nhi giống như lơ đãng nói: "Vậy thì tốt, lúc nào chúng ta đi lãnh chứng?"
Thân thể Mộ Lâm chấn động, bị bánh có nhân từ trên trời rơi xuống đập trúng, thật lâu không phục hồi lại tinh thần: "Cuối cùng em cũng ly hôn?"
Hải Bối Nhi cười gật đầu: "Có phải thật kinh hỉ (ngạc nhiên vui vẻ) hay không?"
Kinh hỉ! Đương nhiên là kinh hỉ!
Mộ Lâm ngóng trông Hải Bối Nhi ly hôn với tên cặn bã kia thật lâu, tuy rằng tờ giấy kia không tính là cái gì nhưng trên pháp luật bọn họ vẫn là vợ chồng như cũ, Hải Bối Nhi một ngày không ly hôn, trong lòng anh một ngày khó an.
Vừa nghe Hải Bối Nhi ly hôn, anh làm sao không kinh hỉ chứ?
Ít nhất như vậy anh lập tức có thể quang minh chính đại nắm tay Hải Bối Nhi đi Cục Dân Chính.
Nghĩ lại đã thấy hạnh phúc.
Đương nhiên Trần Nghị sẽ không dễ dàng ly hôn với Hải Bối Nhi như vậy, nhưng chứng cứ ngoại tình rành rành trước mắt, thái độ của Hải Bối Nhi cứng rắn khác thường.
Đương nhiên, vẻ mặt Hải Bối Nhi vẫn thương tâm muốn chết nói, anh và Lâm Yên đã yêu đương từ hồi cấp 3, tại sao anh có thể gạt em.
Trần Nghị không cho rằng với chỉ số thông minh như thế này của Hải Bối Nhi chỉ sẽ tra được chuyện năm đó, anh ta cảm thấy hẳn là Lâm Yên đi tìm Hải Bối Nhi.
Mà vừa đúng lúc, Lâm Yên mới gặp mặt Hải Bối Nhi không bao lâu.
Hải Bối Nhi mặc kệ Trần Nghị sẽ suy nghĩ như thế nào, dù sao ly hôn là có thể dẫn Mộ Lâm về nhà.
Nhớ tới chuyện về nhà, lúc này Hải Bối Nhi mới nói với Mộ Lâm: "Đúng rồi, ba mẹ em nói muốn gặp anh."
Mộ Lâm thật khẩn trương, còn không phải khẩn trương bình thường, đứng ở cổng lớn nhà họ Hải, anh đã điều chỉnh hô hấp rất nhiều lần nhưng vẫn không giảm bớt được sự khẩn trương của anh.
Trong đầu anh vẫn luôn suy nghĩ, vạn nhất cha mẹ cô không thích anh thì làm sao bây giờ? Nếu cha mẹ cô không muốn Hải Bối Nhi và anh ở bên nhau thì làm sao bây giờ?
Từ trước đến nay anh luôn bình tĩnh, thực tế tổng giám đốc Mộ luôn lạnh mặt, không thể hiện cảm xúc trên mặt nhưng bây giờ trên mặt lại thể hiện rõ ràng không biết nên làm sao.
Kỳ thật, ở bên Hải Bối Nhi, anh luôn không có cách nào duy trì mặt lạnh.
Hải Bối Nhi thật sự nhìn không nổi bộ dạng này của anh, lại có chút dở khóc dở cười: "Được rồi, ba mẹ rất tốt, anh không cần quá khẩn trương."
Mộ Lâm có chút ủy khuất nhìn về phía Hải Bối Nhi, anh không có khả năng không khẩn trương, đây chính là chuyện lớn trong đời đó!
Hải Bối Nhi bị Mộ Lâm nhìn như vậy lại có chút thất thần, Mộ Lâm đây là... Đang làm nũng sao?
Vì vậy cô nhấp môi cười, nhón chân sờ sờ đầu anh: "Không có chuyện gì, anh phải biết rằng em thích anh, không phải được rồi sao?"
Giống như được những lời này an ủi, cuối cùng Mộ Lâm cũng bước ra, vững vàng tiến cửa lớn nhà họ Hải.
Chẳng qua... Tổng giám đốc Mộ, anh đi cùng tay cùng chân thật sự được sao?
Sau khi vào nhà, ba Hải luôn nghiêm túc trước sau như một, ánh mắt nhìn Mộ Lâm thế nào cũng có cảm giác vô cùng bất mãn.
Có lẽ là bởi vì hôn nhân lần đầu tiên của Hải Bối Nhi không thuận, ba mẹ Hải đối với Mộ Lâm đặc biệt nghiêm khắc, ăn một bữa cơm lại ăn ra không khí thẩm vấn phạm nhân ở cục cảnh sát, vô cùng nghiêm trọng.
Hải Bối Nhi thở dài một hơi, đang muốn mở miệng giảm bớt không khí một chút, lại bị ba Hải trừng trở về, ngoan ngoãn vùi đầu ăn cơm.
A, mẹ làm cơm ăn ngon thật!
A, Mộ Lâm anh nhất định phải giữ vững cương vị, tổ chức sẽ ngợi khen anh!
Chương 21
Sau khi cơm nước xong, hai người đàn ông lập tức đi đến thư phòng "nói chuyện", Hải Bối Nhi và mẹ Hải tất nhiên ở trong phòng khách nói chuyện riêng.
Chẳng qua Hải Bối Nhi thường thường thất thần, đôi mắt liên tục liếc về phía thư phòng, không tập trung quá rõ ràng.
Trong lòng mẹ Hải thở dài một tiếng, con gái lớn không thể giữ: "Có phải con rất muốn biết bọn họ nói cái gì hay không?"
Hải Bối Nhi đỏ mặt, không phủ nhận cũng không thừa nhận.
Mẹ Hải cười, tự nhiên đấm đấm eo, đi về phía phòng ngủ, vừa đi vừa lải nhải người già rồi chân cẳng cũng không còn tốt, cũng là lúc nên đi nghỉ ngơi rồi.
Đôi mắt của Hải Bối Nhi sáng lên, giống như là một con hồ ly ngửi được mùi thơm, đi sau mẹ Hải lẻn lên trên lầu.
Lúc cô gả cho Trần Nghị, loại nói chuyện này cũng có một lần.
Hải Bối Nhi nhớ rõ lúc ấy cô khẩn cầu cha mẹ khoan dung với Trần Nghị một chút nhưng lần đó sau khi nói chuyện, ba Hải đã nói rõ người đàn ông này không thích hợp với cô.
Cô nhớ rõ lúc ấy cô đã trả lời như thế nào.
'Nhưng mà con thích anh ấy, con muốn kết hôn với anh ấy'.
Cô còn nhớ rõ cuối cùng cô cãi nhau với ba mẹ một trận, tan rã trong không vui, ba còn vì chuyện này tức giận mà bệnh tim tái phát.
Nhưng cuối cùng hôn lễ vẫn do ba mẹ giúp cô sắp xếp, cô nhớ rõ ràng lời ba nói ngày kết hôn đó.
Nếu như bị bắt nạt, lập tức về nhà.
Sự thật chứng minh, đàn ông nhìn đàn ông thật chuẩn, giống như phụ nữ nhìn phụ nữ.
Hậu quả của việc ngỗ nghịch đó là sự đau đớn như bị cắt tim, cô đã té đau một lần.
Sống lại một đời, nguyện vọng lớn nhất của cô không phải là tìm một người đàn ông để tái giá mà là phụng dưỡng ba mẹ.
Không biết tử khi nào thuốc nhuộm tóc xuất hiện ở trong ngăn tủ nói cho cô biết, ba mẹ cô không còn trẻ nữa.
Cô có thể lăn lộn nhưng ba mẹ già rồi không thể nữa.
Tuy rằng cô thích Mộ Lâm, nhưng cô biết, nếu ba mẹ nói không được, cô nhất định, nhất định sẽ rời khỏi Mộ Lâm.
Cho dù cô không nỡ, cũng yêu anh.
Vì vậy cô rất khẩn trương, loại khẩn trương này còn nhiều hơn rất nhiều so với lần kết hôn với Trần Nghị.
Có lẽ khi đó còn trẻ, mặc kệ ba mẹ đồng ý hay không đồng ý, cô cũng sẽ không để ý nhưng lúc này không thể.
Mẹ Hải nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của Hải Bối Nhi lúc ở cạnh cửa nghe lén, cười cười, vẻ mặt bất đắc dĩ trở về phòng "nghỉ ngơi".
Trong thư phòng, hai người đàn ông ngồi đối diện.
Đôi mắt của ba Hải nhìn Mộ Lâm từ trên xuống dưới.
Bình tĩnh xem xét, diện mạo của Mộ Lâm cũng không đẹp như Trần Nghị nhưng thắng ở khí chất và tâm tính.
Trầm ổn hào phóng, đoan đoan chính chính.
Lần này ba Hải rất tán đồng ánh mắt của Hải Bối Nhi.
Cuối cùng không có mù một lần lại một lần.
"Cậu lấy cái gì để tới cưới con gái của tôi?"
Ba Hải gõ gõ bàn, bàn làm từ gỗ đặc phát ra âm thanh cốc cốc, một tiếng một tiếng như đánh vào trong lòng Mộ Lâm.
"Cháu là tổng giám đốc tập đoàn Mộ thị, cháu bảo đảm Bối Nhi sẽ không chịu khổ."
Sống lưng Mộ Lâm thẳng tắp, vẻ mặt trịnh trọng, chỉ khi nói đến Hải Bối Nhi trong mắt anh mới có thể hiện lên một chút dịu dàng.
Ba Hải trầm ngâm một hồi, gia thế không tồi, ít nhất sẽ không làm nhà con gái ông chịu khổ, lúc trước ông không đồng ý Trần Nghị tại sao lại không phải bởi vì gia cảnh hai người bọn họ cách nhau quá lớn.
"Lúc trước Bối Nhi từng lấy chồng, gần đây nhà họ Mộ lộ ra ý muốn liên hôn với nhà họ Lý."
Nhìn hai câu giống như không có bất cứ quan hệ nào lại để lộ ra rất nhiều tin tức.
Mộ thị thả ra tin tức Mộ Lâm sẽ là người thừa kế đời kế tiếp, như vậy vợ của anh sẽ không cho phép có khuyết điểm gì, ít nhất cũng phải là một cô gái thanh thanh bạch bạch. Tuy rằng nhà họ Hải tự xưng không tồi nhưng so sánh với nhà họ Mộ vẫn có chênh lệch rất lớn, huống chi lúc trước Hải Bối Nhi đã từng lấy chồng, tự nhiên ưu thế lớn so ra kém hơn Lý Thanh Thanh.
Bạn thấy sao?