Chương 183: Chương 22-23-24

Chương 22

Hải Bối Nhi nghe lén ở ngoài cửa, sắc mặt có chút khó coi.

Chuyện ba Hải nghĩ đến cô tất nhiên cũng dự đoán được, lúc cô và Mộ Lâm ở bên nhau thật sự không suy nghĩ nhiều như vậy, cũng không nghĩ tới cô sẽ gây trở ngại đến tiền đồ của Mộ Lâm.

Hải Bối Nhi có chút hối hận vì sao cô không chọn thời gian quay về lafl úc trước khi kết hôn nhưng lại nghĩ nếu như vậy có lẽ cô sẽ bỏ qua Mộ Lâm.

Trong thư phòng hai người đàn ông còn đang tiếp tục.

"Bác trai yên tâm, cháu sẽ không liên hôn, còn về vị trí gia chủ cháu cũng không để bụng, đánh liều nhiều năm như thế cháu cũng có sản nghiệp của chính mình."

Tình huống của nhà họ Mộ có chút phức tạp, ba và mẹ của Mộ Lâm liên hôn, sau khi mẹ Mộ Lâm sinh anh thì mất sớm, sau đó ba anh lại cưới thêm một lần nữa, mà mẹ kế không thích anh, những người anh em đó tự nhiên cũng coi anh là đối thủ cạnh tranh.

Có thể nói, Mộ Lâm lớn lên trong hoàn cảnh cha không thương, mẹ kế không thích, anh em không thân, anh cũng không phải rất thích gia đình của mình, đối với vị trí gia chủ kế tiếp chẳng qua chỉ là danh nghĩa cũng không thấy có bao nhiêu vui vẻ.

Anh luôn tin tưởng, đồ vật hoàn hoàn ở trong tay mình mới yên tâm.

Giống như trong tay anh có sản nghiệp hoàn toàn thuộc về chính anh, cũng giống như Hải Bối Nhi.

Ba Hải nghe vậy thật ra hơi kinh ngạc liếc nhìn Mộ Lâm một cái, ông có nghe sơ sơ về tình hình nhà họ Mọ, người trẻ tuổi trước mắt cũng không đơn giản.

"Nếu Bối Nhi sinh con, mặc kệ trai hay gái đều phải kế thừa toàn bộ tài sản trên danh nghĩa của cậu."

Ông cảm thấy chính mình già rồi, bảo vệ Hải Bối Nhi không được bao lâu, có thể vì cô nhiều tranh thủ được chút nào hay chút nấy. Người trẻ tuổi luôn cảm thấy yêu yêu đương đương thắng được mọi thứ, không nghĩ tới đến cuối cùng chỉ còn lại thực tế, thứ có thể nuôi sống mình vẫn là tiền tài vật chất.

"Chuyện này là chuyện tất nhiên, cháu chỉ biết có một người phụ nữ là Bối Nhi." Mộ Lâm tin tưởng không ai có thể giống Hải Bối Nhi, giống như một bông hoa lửa làm anh chói mắt, cuối cùng lại làm ấm áp tim anh.

Ba Hải ý vị thâm trường nhìn thoáng qua Mộ Lâm, lời nói ẩn ý: "Nói luôn dễ nghe, cuối cùng vẫn muốn xem làm như thế nào."

Mộ Lâm cũng không giận, thoải mái hào phóng gật đầu: "Cháu chỉ sợ bác không nghe cháu nói, cũng không nhìn cháu làm."

Ngoài cửa Hải Bối Nhi thở dài nhẹ nhõm, mỉm cười chạy đi.

Bọn họ bị giữ lại ăn cơm chiều, vẫn là mẹ Hải nấu, Hải Bối Nhi tri kỷ làm trợ thủ cho mẹ Hải.

"Mẹ." Cô cọ tới cọ lui, ôm mẹ, sự ỷ lại và quấn quýt trên mặt càng thêm dày đặc.

"Được rồi, con muốn hỏi cái gì thì hỏi, gì mà cứ cọ tới cọ lui như vậy!" Mẹ Hải hờn dỗi một tiếng, không ai hiểu con gái bằng mẹ, Hải Bối Nhi chỉ hơi vểnh mông bà đã biết cô muốn làm gì.

"Rốt cuộc ba vừa lòng hay không vừa lòng?" Tuy rằng nghe lén góc tường một chút nhưng trong lòng cô vẫn có chút không yên tâm, bằng không như thế nào sẽ chạy đến phòng bếp thám thính một chút hướng gió với mẹ.

"Vậy nếu là không hài lòng thì sao?" Mẹ Hải cố ý hỏi, tốc độ xắt rau một chút cũng không chậm.

"Không hài lòng sao? Vậy con sẽ lại tìm a! Một người phụ nữ tốt, xinh đẹp động lòng người như con còn thiếu đàn ông sao?" Trong lòng Hải Bối Nhi run lên, trên mặt cũng không hiện.

"Con nha!" Ngón trỏ điểm điểm cái trán Hải Bối Nhi, con gái bà sinh bà còn không biết sao: "Được rồi, Mộ Lâm nhìn không tồi, ba con hỏi khi nào thì các con định kết hôn."

Hải Bối Nhi mặt mày vui vẻ, ôm mẹ Hải không buông tay, càng thêm được một tấc lại muốn tiến một thước: "Vậy để Mộ Lâm chậm rãi chờ được rồi, dễ dàng cưới được con như vậy sẽ không quý trọng, con phải ở bên cạnh ba mẹ, con chính là tiểu áo bông tri kỷ cuả ba mẹ mà!"

Mẹ Hải ghét bỏ đẩy Hải Bối Nhi ra, Hải Bối Nhi lần thứ hai quấn lên, nói ra những lời càng thêm ngọt ngấy.

Ở phòng khách, hai người đàn ông đang làm bộ xem báo, trong mắt đồng thời hiện lên sự bất đắc dĩ và cưng chiều.

Chương 23

Đêm đã khuya, Hải Bối Nhi nằm ở trên giường lăn qua lộn lại nhưng không ngủ được.

Cô thật sự quá hưng phấn nhưng lại không biết bản thân hưng phấn chuyện gì.

Chỉ là không thể hiểu được như vậy rồi lại đặc biệt vui mừng khiến cô thật sự trợn tròn mắt ngủ không được.

Hiện tại cô rất muốn gặp được Mộ Lâm.

Buổi tối trước khi đi ngủ, Mộ Lâm gần như bị ánh mắt nghiêm túc của ba Hải "Ép buộc" đến phòng cho khách, cho nên đây vẫn là lần đầu tiên từ khi bọn họ ở bên nhau lâu như vậy phải tách ra ngủ.

Thật sự đúng là không quen.

Vì vậy cô trộm xuống giường, định đi phòng cho khách nhìn Mộ Lâm một cái rồi lập tức rời đi.

Đương nhiên cô còn xuống lầu lấy cho mình một chén nước.

Bị phát hiện còn có lý do không phải sao?

Lén lút lẻn vào phòng cho khách, dưới ánh trăng Mộ Lâm quy quy củ củ ngủ ở trên giường.

Mới gặp cô đã cảm thấy Mộ Lâm quá quy củ, quá cứng nhắc, nghiêm túc giống như lão phu tử thời cổ đại.

Cô còn nhớ rõ khi cô có hành vi phóng đãng trên người anh, anh tới tới lui lui chỉ biết nói lời không đau không ngứa:

"Em, người phụ nữ này."

Sau khi quen thuộc mới phát hiện ngay cả ngủ, Mộ Lâm cũng quy quy củ củ như vậy: Nằm thẳng, đôi tay nắm lại, đặt ở trước ngực, hai chân duỗi thẳng cũng không co lại, cứ giữ tư thế ngủ như vậy có thể duy trì cả một đêm.

Đương nhiên, từ khi có cô, yêu tinh dính người, Mộ Lâm rất khó duy trì tư thế ngủ quy củ như vậy.

Khóe miệng Hải Bối Nhi nhếch lên, một bên hồi tưởng những chuyện của Mộ Lâm, một bên ngón tay vô ý thức di chuyển trên mặt của anh.

Ngưa ngứa, mềm mại, tê tê.

Hải Bối Nhi ăn đậu hủ một hồi, tính toán dẹp đường hồi phủ, Mộ Lâm lại không vui, một tay kéo cô lại, đè ở dưới thân, đôi mắt sáng quắc nhìn cô.

Ánh mắt của Mộ Lâm thật sự quá nóng rực, thân thể của Hải Bối Nhi lén lút nóng lên, màu hồng trên mặt càng thêm nồng đậm giống như muốn chảy ra nước.

Cô thoáng nghiêng đầu, muốn tránh né ánh mắt của anh nhưng ngay sau đó ngón tay của anh kéo cô trở lại.

Hải Bối Nhi rũ mi mắt xuống, tim đập lợi hại giống như sắp nhảy ra khỏi thân thể.

Ban đêm yên tĩnh như vậy có cái gì có thể che dấu đâu, hai người đều nghe được tiếng tim đập của đối phương, nhanh chóng như vậy, thật không giống bình thường.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng nụ hôn của Mộ Lâm cũng rơi xuống.

Cái trán, cái mũi, đôi mắt, gương mặt, cuối cùng mới đến đôi môi.

Mỗi một cái hôn đều chứa đựng tình ý miên man như vậy, giống như Mộ Lâm muốn thông qua những nụ hôn này biểu đạt tình yêu của mình.

Hải Bối Nhi càng nóng, cũng bị ép đến không có cách nào hô hấp, giống như con cá bị đưa ra khỏi mặt nước, môi đỏ khẽ mở muốn hấp thu không khí nhưng lại bị bị nhân lúc đi vào, một phen bắt được môi đỏ.

Cánh môi trằn trọc, đầu lưỡi quấn quanh nhảy múa, Mộ Lâm mút lưỡi, Hải Bối Nhi càng thêm hôn hôn trầm trầm.

Khi được buông ra cô há mồm thở dốc, híp mắt, có chút mơ mơ màng màng, Mộ Lâm mở miệng.

"Bối Nhi, anh rất vui mừng."

Cô mở mắt ra một chút, bên trong đều chứa hơi nước mông lung, giống như có chút khó hiểu lại giống như hiểu được cái gì.

"A, em cũng thật vui mừng."

Mộ Lâm bị đôi mắt tràn đầy ánh nước dụ hoặc, hô hấp trở nên dồn dập lại ngắn ngủi, đầu cọ xát bên cổ Hải Bối Nhi. Sọi tóc ngắn ngủn, cứng rắn lại hơi ngưa ngứa nhưng cố tình Hải Bối Nhi bị anh đè ở dưới thân không có cách nào trốn tránh.

"Đêm nay ở lại được không?"

Anh vừa nói ra lời này, Hải Bối Nhi lại cảm thấy thân thể của cô càng thêm khô nóng cũng càng thêm kiều mềm vô lực, cô há miệng thở dốc, cuối cùng cái gì cũng không nói nên lời, chỉ có thể ngây ngốc nhìn anh.

"Bối Nhi, được không? Được không, hửm?"

Tác phong nhất quán của Mộ Lâm chính là tôn trọng cô, chưa bao giờ cưỡng bức cô làm cái gì, ngay cả khi cực kỳ muốn cũng chỉ giảo hoạt năn nỉ ỉ ôi như vậy, có khi còn sẽ làm nũng.

Giống như như vậy, một chút lại một chút cọ vào người cô làm nũng.

Cô nhẹ nhàng gật đầu, căn bản không có cách nào cự tuyệt.

"Sáng mai làm sao bây giờ?"

Vừa mở miệng cô lập tức hối hận, giọng nói của cô khàn khàn kỳ cục nhưng cố tình lại quyến rũ mê người, cô nhìn thấy ánh mắt của Mộ Lâm lập tức trở nên thâm trầm rất nhiều.

"Không sao, chúng ta nhẹ một chút là được, sẽ không đánh thức bọn họ."

Đôi mắt ngập nước mở lớn, bởi vì môi lại bị ngăn chặn, cô căn bản không thể phản đối, lời mở đầu không có câu trả lời, lời anh nói và câu em hỏi là cùng một chuyện sao?

Có lẽ ánh mắt Hải Bối Nhi quá mức nóng rực, Mộ Lâm hôn mi mắt của cô, buộc cô phải nhắm mắt lại, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cổ cô.

"Ưm... Mộ Lâm.... Mộ Lâm....."

"Anh đây... Anh đây.... Ngoan, đừng sợ....."

Hải Bối Nhi mềm mại kêu tên anh, phảng phất đây là thứ cứu rỗi cô, Mộ Lâm cũng kiên nhẫn đáp lại, một nụ hôn lại một nụ hôn ướt dầm dề dừng ở cổ, bả vai, xương quai xanh của cô.

Mộ Lâm khống chế không được sự run rẩy, anh cũng thật hưng phấn.

Hải Bối Nhi chỉ mặc một cái váy ngủ, một chân cong lại khiến cho làn váy trượt đến bên hông, bàn tay của anh không cần cố sức cũng có thể bò lên trên bộ ngực cao ngất, nghiền ép nụ hồng anh.

Hai bầu vú căng lên, tiểu anh đào cũng run rẩy cứng lên, Hải Bối Nhi phát ra tiếng hừ nhẹ khó nhịn, ấn đầu của anh vào trước ngực cô.

Mùi thơm của bộ ngực tràn đầy chóp mũi, Mộ Lâm hít sâu một hơi, chóp mũi ở trong đó đi tới đi lui, hơi thở thở ra khiến làn da trước ngực cô nóng rực lại ngứa ngáy, tiểu anh đào gần ngay trước mắt, lúc này anh mới ngậm lấy.

"Ưm a..."

Hải Bối Nhi ngẩng cổ nhẹ giọng rên rỉ, ưỡn ngực cầu xin anh cho càng nhiều.

Mộ Lâm cũng không làm cô thất vọng, bàn tay và môi lưỡi đồng thời ra trận, hai bầu vú bị đùa giỡn bằng mọi cách, núm vú cũng bị mút đến sưng đỏ.

Sau khi yêu thương hai bầu vú một trận, lúc này anh mới dời mục tiêu, một đường hôn đi xuống.

Đầu lưỡi liếm cái rốn tinh xảo, ngay cả thịt mềm hai bên hông cũng không buông tha, thịt mềm bị hút ở trong miệng, lưu lại một dấu vết màu đỏ.

"Ưm a... Mộ Lâm...."

Hải Bối Nhi cắn đầu ngón tay của cô, áp chế xúc động muốn thét chói tai.

Động tác của hai người đều rất nhẹ nhàng chậm chạp, phòng cách âm không tồi nhưng bọn họ vẫn sợ đánh thức những người khác, hoàn cảnh này khiến bọn họ có một loại khoái cảm như đang yêu đương vụng trộm, lại càng thêm dễ dàng động tình hơn so với ngày xưa.

Hải Bối Nhi mặc một cái quần lót thuần trắng, chính giữa đã bị dâm thủy làm ướt, lớp vải bị ướt nhẹp trong suốt, có thể nhìn thấy rõ ràng hai khối thịt hơi phình lên, dưới ánh mắt xâm chiếm của anh càng thêm vui sướng chảy ra dâm thủy.

"A a.... A a....."

Mộ Lâm cách lớp quần lót hơi mỏng hôn hai bối thịt, nước bọt khiến lớp vải càng thêm ướt át, đầu lưỡi hoạt động qua lại giữa khe hở bên trong, Hải Bối Nhi bị kích thích khiến vòng eo hơi nhảy một chút, cuối cùng vô lực nằm lại trên giường, cửa huyệt tràn đầy dâm thủy.

Hơi nước trong mắt tụ tập, cuối cùng chậm rãi tụ thành một giọt nước mắt trong suốt nơi khóe mắt, cố nén tiếng rên rỉ nặng nề rồi lại càng thêm mê người.

Giữa trán Mộ Lâm liên tục chảy mồ hôi, anh cởi quần lót ra, hai ngón tay đâm vào giữa hai môi thịt mềm mại, môi lưỡi bắt đầu trêu đùa hạt châu nhỏ.

Ngón tay không thô dài nóng rực bằng dương vật nhưng lại ở trong tiểu huyệt của cô moi đào quấy loạn khiến cô càng thêm ngứa ngáy, theo bản năng muốn vặn vẹo ma sát đôi chân lại bị anh dùng sức đè vòng eo lại khiến cho cô càng thêm khó nhịn.

"Mộ Lâm... Cho em... Xin anh... Nhanh đâm dương vật vào trong... Nhanh..."

Mộ Lâm cũng không định nhẫn nại, theo yêu cầu của cô kéo quần xuống, eo dùng sức một chút, đâm toàn bộ vào trong tiểu huyệt, được thỏa mãn hai người đồng thời phát ra thoải mái than nhẹ trong cổ họng.

Lúc này Mộ Lâm lại rút dương vật ra, nằm ở bên cạnh, dương vật thật lớn kia nhếch lên cao cao, bắn tới bắn lui giống như đang thị uy.

"Muốn? Chính mình tới."

Giọng nói khàn khàn lộ ra dục vọng nồng đậm, giống như bị anh mê hoặc, Hải Bối Nhi chậm rãi bò lên trên người anh, nửa quỳ ở bên hông, tay nhỏ đỡ dương vật đối diện với tiểu huyệt của mình.

Hải Bối Nhi đột nhiên nảy sinh ra suy nghĩ muốn đùa bỡn một chút, khống chế quy đầu hoạt động lên xuống lỗ nhỏ, cô không hề nóng nảy, khóe mắt phiếm hồng khẽ nhếch, tràn đầy quyến rũ.

Cực kỳ giống nữ vương cao cao tại thượng đang quan sát lãnh thổ của mình.

Hầu kết của Mộ Lâm trượt lên trượt xuống, cực kỳ gian nan nói: "Còn không nhanh lên?"

Lúc này Hải Bối Nhi mới chậm rãi ngồi xuống, dương vật giống như lưỡi dao sắc bén, từng chút từng chút bổ huyệt thịt ra, khi chạm đến chỗ sâu nhất bên trong, cô lập tức mềm thân mình, ngã về phía trước, còn may đôi tay kịp thời chống đỡ trước ngực anh.

Nhưng bầu vú non mềm lại bị treo lủng lẳng, núm vú nhẹ nhàng cọ xát vào cơ bắp của anh.

Trên dưới đều bị cô kích thích, hình như để cô chủ động cũng không phải một biện pháp tốt.

Bàn tay của Mộ Lâm đè lại mông vểnh tròn trịa, thẳng lưng đâm về phía trước, dương vật đâm từng cái vào trong tiểu huyệt, mỗi lần đều chạm đến khối thịt mềm mại kia.

Thân thể Hải Bối Nhi càng mềm, rõ ràng tư thế nữ trên nam dưới nhưng cố tình vẫn do anh khống chế tiết tấu, cô căn bản không có cách nào xuất lực, hai bầu vú chạm vào ngực của anh, bị đè ép đến không thành hình dạng, núm vú ma sát núm vú tạo ra càng nhiều khoái cảm.

Thân thể không ngừng bị đẩy lên không trung lại rơi xuống thật mạnh, dương vật phối hợp với tiết tấu rơi xuống, hung hăng đâm vào chỗ sâu nhất trong tiểu huyệt, trứng dái đánh vào mông thịt phát ra tiếng kêu vang dội, bởi vì trọng lực nên bị đâm càng sâu, trong lúc Hải Bối Nhi hoảng hốt, cô cảm giác bụng mình cũng sắp bị đâm thủng.

Cô cắn vào vai anh, lấp kín tiếng thét chói tai của chính mình, mười ngón rơi vào sau lưng anh, sức lực của cô đương nhiên không gây thương tổn cho anh nhưng vẫn kích thích đến anh. Đôi mắt anh đỏ lên, tần suất và tốc độ di chuyển eo càng nhanh.

Không biết qua bao lâu, anh vẫn không biết mệt mỏi đâm vào cô như cũ, cô cũng đã đạt cao trào rất nhiều lần, anh cũng chưa bắn một lần nào vẫn rất hưng phấn như cũ.

Cô hoài nghi Mộ Lâm khẳng định trộm ăn Viagra sau lưng cô.

Mộ Lâm bất mãn cô thất thần, cắn cô thật mạnh, cô há miệng kêu đau, anh bắt được cơ hội, đầu lưỡi nhanh chóng tiến vào trong miệng cô.

Đến khi cô sắp hít thở không thông mà ngất đi, chỗ sâu nhất trong tiểu huyệt bị tinh dịch nóng bỏng bắn đầy, bụng nhỏ của cô khẽ co rút đạt được cao trào.

Cô mệt mỏi đến mức nói không nên lời, cũng mặc kệ toàn thân nhão dính dính, lại cứ như vậy ngủ rồi.

Mộ Lâm nhìn người phụ nữ bị anh làm đến mức cả người vô lực đến hôn mê rất là tự hào, nhẹ nhàng đặtt một nụ hôn khẽ giữa trán cô, trong mắt thâm tình vô hạn.

"Anh yêu em."

Chương 24

Vỗn dĩ Hải Bối Nhi cho rằng cô có thể bò dậy sớm, lăn trở về phòng của mình nhưng trên thực tế cô đã đánh giá quá cao cô và Mộ Lâm.

Hai người ôm nhau ngủ thật lâu, lúc tỉnh dậy đã gần tới giờ cơm trưa.

Cũng may ở hành lang không có người nào, Hải Bối Nhi lén lút đi về phòng mình rửa mặt.

Rồi sau đó làm bộ không hề phát sinh chuyện gì, đi xuống lầu, miệng ồn ào kêu đói.

Ngoại trừ tư thế đi lại của cô có chút quái dị, mọi thứ đều thật hoàn mỹ.

Mộ Lâm cũng cùng cô che giấu bí mật nhỏ tối hôm qua, chẳng qua như vậy càng giống như đang yêu đương vụng trộm.

Ba Hải nghiêm túc đọc báo, chờ đến lúc hai người đang chuẩn bị ăn sáng

mới ho khan một tiếng.

"Người trẻ tuổi vẫn nên tiết chế một chút, sau này thân thể bị đào không thì làm sao bây giờ?"

Lúc ba Hải nói những lời này ngay cả ánh mắt cũng không liếc họ một cái, chẳng qua không khí xung quanh rõ ràng tỏ vẻ lão nhân gia rất không đồng ý hành vi tối hôm qua của hai bạn nhỏ.

Hải Bối Nhi lập tức đỏ mặt, nói cũng không dám nói, chỉ có thể oán hận trừng mắt nhìn Mộ Lâm.

Nhưng Mộ Lâm thật ra cảm thấy không có gì, dù sao bà xã trốn không thoát, vì vậy cô liếc mắt một cái lại khiến trái tim của anh nóng lên.

Sớm cưới bà xã xinh đẹp về nhà đi, như vậy mỗi ngày anh đều có thể phác gục rồi ăn luôn cô.

Như vậy thật sự không còn gì có thể tốt đẹp hơn.

Có lẽ tối hôm qua hai người họ huyên náo có chút ồn ào, ba Hải để bọn họ ăn xong cơm trưa lập tức lăn trở về nhà của họ, cuối cùng còn hỏi Mộ Lâm có muốn đồ ăn bổ thận hay không?

Hải Bối Nhi bật cười vui vẻ, bị Mộ Lâm trừng mắt một cái mới muộn thanh cười trộm.

Mộ Lâm đen mặt ngay lập tức, nghiến răng nghiến lợi nói không cần, lôi kéo bà xã của mình lái xe về nhà.

"Lại cười! Xem anh làm sao thu thập em!"

Nhìn khuôn mặt không thể đen hơn nữa của anh, Hải Bối Nhi ngồi ngay ngắn, làm bộ nghiêm túc.

Kết quả không được một lúc, Hải Bối Nhi lại lộ nguyên hình.

Cười đến ngã trái ngã phải, còn chỉ vào Mộ Lâm nói thận hư.

Mộ Lâm làm sao cho phép phu cương bất chính, lập tức ngừng xe ở ven đường, chế trụ đầu Hải Bối Nhi hôn một cái thật sâu.

Cắn đầu lưỡi nhỏ, đoạt lấy không khí trong miệng cô, đến tận khi cô không thể nào hô hấp mới buông cô ra.

"Thận hư?"

Sắc mặt của anh không khỏi nguy hiểm, Hải Bối Nhi không dám lại làm loạn, vội vàng lắc đầu, mỉm cười lấy lòng.

"Như thế nào như vậy chứ? Anh lợi hại nhất!"

Lúc này sắc mặt của Mộ Lâm mới buông lỏng, ngón tay vuốt ve khuôn mặt của cô, giọng nói vẫn trầm thấp như cũ.

"Còn muốn cười nữa hay không?"

"Không cười, em bảo đảm!"

Chẳng qua con ngươi đang chuyển động kia lại không ngoan ngoãn và an phận như bề ngoài của cô như vậy, Mộ Lâm chỉ có thể bất đắc dĩ nở nụ cười, ai bảo anh rơi vào tay bà xã vừa khiến anh yêu lại vừa thích quấy rối anh như vậy chứ.

"Mộ Lâm, anh biết Cục Dân Chính ở chỗ nào sao?"

Quả nhiên không được bao lâu Hải Bối Nhi lại quấn lên, cười giống như ăn trộm.

"Anh biết, có chuyện gì?"

Hải Bối Nhi móc ra một quyển sách màu hồng từ trong túi ra, phía trên viết hoa ba chữ, sổ hộ khẩu.

"Hôm nay chúng ta thuận tiện đi đăng ký kết hôn đi, nói cho cùng danh không chính ngôn không thuận làm tình cảm giác thật không tốt lắm! Mao gia gia nói tình yêu không lấy kết hôn làm tiền đề đều là chơi lưu manh, anh nói thử xem anh chơi lưu manh với em bao nhiêu lần rồi!"

Rõ ràng là cô chủ động trước, cố tình lại đẩy mọi tội lỗi lên người anh nhưng mà anh không thể nổi lên tức giận với cô được.

Trong lòng quay cuồng bao nhiêu cảm xúc, anh há miệng vài lần cũng không biết nói cái gì, cuối cùng anh chỉ có thể khàn khàn nói một câu:

"Vậy được, anh về nhà lấy sổ hộ khẩu trước."

Nhưng Hải Bối Nhi luôn cảm thấy còn thiếu cái gì, suy nghĩ hồi lâu mới vỗ tay nói:

"Anh, tên đại lưu manh còn chưa cầu hôn em đâu!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...