Chương 25
Dọc đường đi Hải Bối Nhi luôn phồng má, chỉ khi chụp ảnh cô mới cười.
Cô rất tức giận, làm sao có thể không tức giận.
Mộ Lâm cũng chưa cầu hôn cô đâu, cô đã vội vội vàng vàng tự đem mình bán đi.
Cô chẳng những tức giận Mộ Lâm, cô còn tức giận chính mình.
Nỗi buồn của Hải Bối Nhi kéo dài thật lâu nhưng ngoài ý muốn Mộ Lâm không hề dỗ dành cô mà sau khi đưa cô về nhà lập tức chạy đến công ty.
Chuyện này khiến cô càng không vui vẻ!
Quả nhiên vợ nắm trong tay chính là cám bã, không đáng quý trọng!
Hải Bối Nhi trùm chăn ngủ, cô quyết định, một tuần tới anh đừng nghĩ leo lên giường của cô.
Tự mình tịch mịch cô độc lạnh lẽo tự loát đi, lão nương không hầu hạ!
Cô ngủ một giấc tới tận lúc trời gần tối, Mộ Lâm gọi điện thoại khiến cô bị đánh thức.
Vốn tâm tình đã không tốt lại bị đánh thức khiến cô vừa mở miệng, giọng nói đã vô cùng không tốt: "Có chuyện gì, đồ lưu manh!"
Đương nhiên câu nói này vào trong tai anh không thể nghi ngờ chính là làm nũng, ai bảo tiếng nói của Hải Bối Nhi mềm mại như vậy chứ.
Mộ Lâm gọi điện thoại nói muốn dẫn cô đi ăn cơm, anh còn muốn cô mặc đẹp một chút, tài xế đã chờ dưới lầu.
Đôi mắt cô mơ màng buồn ngủ, đi chọn lựa quần áo, trong lòng nghĩ cô mới không cần nghe anh nói như vậy nhưng cuối cùng vẫn chọn một bộ lễ phục cúp ngực rất trang trọng.
Từ sau khi cô vào ở, anh đã chuẩn bị thêm cho cô rất nhiều quần áo.
Có rất nhiều quần áo đều là ngày thường cô xem tạp chí thuận miệng khen một chút, kết quả không bao lâu đã được đặt trước mặt cô, càng nhiều hơn nữa vẫn là anh cảm thấy thích hợp với cô nên mua tới.
Mộ Lâm chưa bao giờ ở trước mặt cô nói anh mua cho cô bao nhiêu thứ, anh chỉ biết yên lặng để mọi thứ cô muốn ở trước mặt cô.
Nghĩ như vậy mới thấy thật ra Mộ Lâm thật sự rất tốt.
Nhưng cũng không thể che dấu hành vi ác bá của anh, không cầu hôn cô đã cưỡng ép cô đi lãnh chứng, cô mới không dễ dàng tha thứ cho anh như vậy!
Chờ tới khi đến nơi, Hải Bối Nhi mới biết tại sao anh lại nói cô mặc đẹp một chút.
Đây rõ ràng là một buổi tiệc của công ty anh, rất nhiều nhân viên nam nữ đều tới.
Cô có chút không hiểu suy nghĩ của anh, gọi cô tới đây làm cái gì.
Hải Bối Nhi là một mỹ nhân, lễ phục cúp ngực càng phô bày đường cong lả lướt của cô, màu tím cao quý ưu nhã bị cô ngăn chặn.
Một người phụ nữ xinh đẹp ăn mặc sang trọng sống sờ sờ tất nhiên vô cùng nổi bật, trong mắt rất nhiều người hiện lên sự kinh diễm, đầu óc bắt đầu suy nghĩ đây là người nhà ai, thầm nghĩ cách muốn đến gần.
Nhưng suy nghĩ của họ nhanh chóng không còn tác dụng bởi vì tổng giám đốc của bọn họ đã tiến lên.
Sau đó mỹ nhân thật tự nhiên kéo cánh tay của tổng giám đốc, chuyện khiến bọn họ ngã vỡ mắt kính chính là tổng giám đốc của bọn họ còn hôn khuôn mặt của mỹ nhân này!
Đây là tổng giám đốc bọn họ sao? Là tổng giám đốc trước này luôn nghĩ sinh vật giống cái chớ tới sao?
Những người gặp qua Hải Bối Nhi tất nhiên biết chuyện giữa cô và Mộ Lâm, suy diendanlequydontrong lòng nghĩ chính là 'quả nhiên người phụ nữ này bắt được tổng giám đốc của mình'.
Trên mặt Hải Bối Nhi nở nụ cười khéo léo, ôm lấy cánh tay Mộ Lâm: "Anh gọi em tới làm cái gì?"
Mộ Lâm trả lời: "Hiện giờ em là bà xã của anh, tất nhiên là làm bạn gái của anh, chẳng lẽ em để anh tìm người khác?"
Đương nhiên Hải Bối Nhi sẽ không để người đàn ông của mình đi tìm người phụ nữ khác, hiện tại cô chỉ hối hận không dụng tâm trang điểm một chút, như vậy làm sao cô có thể diễm áp hoa thơm cỏ lạ, đả kích những tình địch tiềm tàng đó.
Đương nhiên, cô như vậy cũng rất đẹp, chẳng qua phụ nữ luôn không thỏa mãn.
Trên mặt Mộ Lâm nở nụ cười cưng chiều hiếm thấy, nghe cô gái nhỏ bên cạnh lải nhải oán trách anh.
Anh cũng không giận, còn cầm nước cho cô, miễn cho cô khát nước.
Chương 26
Với địa vị của Mộ Lâm, trong tiệc rượu người có thể đến gần anh cũng không nhiều, cho nên Hải Bối Nhi cũng vui vẻ được thanh nhàn.
Hải Bối Nhi ngủ một ngày cũng chưa ăn cái gì, Mộ Lâm dẫn theo cô không ngừng ăn ăn uống uống.
Nhưng mà thời gian nhàn nhã luôn ngắn ngủi như vậy, Lý Thanh Thanh nhìn thấy bọn họ lập tức lắc lư đi tới.
"Anh Mộ, chị Hải."
So với lần trước, Lý Thanh Thanh càng thêm thu liễm cho dù nhìn thấy Mộ Lâm săn sóc Hải Bối Nhi như vậy cũng không thay đổi sắc mặt, ngay cả ánh mắt cũng không hề thay đổi, thậm chí còn mỉm cười lôi kéo bọn họ.
Hải Bối Nhi mỉm cười có vẻ cực kỳ thân thiện, cô cũng không để Lý Thanh Thanh vào mắt.
Cô tin tưởng người đàn ông của mình, cũng tin tưởng tình cảm của cô và Mộ Lâm.
"Anh Mộ, có rất nhiều người muốn nói chuyện với anh một lúc đó, để chị Hải cho em chăm sóc đi."
Nói xong, cô còn đặc biệt thân mật kéo tay Hải Bối Nhi, chớp chớp mắt nhìn Hải Bối Nhi.
Mộ Lâm nhìn thoáng qua Hải Bối Nhi, đến khi cô gật đầu ý bảo anh yên tâm, lúc này mới rời đi.
"Chị Hải thật xinh đẹp." Lý Thanh Thanh cười vô cùng đơn thuần, giống như đang thật lòng khen tặng: "Không biết tại sao chị Hải lại quen biết anh Mộ vậy?"
"A, chúng ta chính là gặp nhau ở quán bar, nhất kiến chung tình (vừa gặp đã yêu)." Hải Bối Nhi nhấp một ngụm rượu, không chút để ý nói, thật ra cô càng muốn nói bọn họ một làm chung tình, nhưng mà có lẽ Lý Thanh Thanh sẽ nhảy dựng lên, bóp chết cô ngay tại chỗ.
Lý Thanh Thanh rõ ràng không tin những lời cô nói, loại người như Mộ Lâm làm sao có khả năng sẽ đi quán bar, càng đừng nói lại còn nhất kiến chung tình với một người phụ nữ.
"Chị Hải thật thích nói đùa, không biết chị Hải có biết tình cảm giữa em và anh Mộ hay không?"
Lý Thanh Thanh dịu dàng cười, vén vài sợi tóc đang rũ ở cổ ra phía sau tai, hành động này khiến những người xung quanh nhìn đến ngây người.
"A? Vậy cô nói thử nói cho tôi nghe một chút, Mộ Lâm nói hai người là hàng xóm, cùng nhau lớn lên, còn nói anh ấy vẫn luôn coi cô là em gái đó."
Hải Bối Nhi hơi mỉm cười, 'vẫn luôn coi cô là em gái' cái gì mà anh trai em gái căn bản chính là vũ khí sát thương cực lớn, không thấy khuôn mặt Lý Thanh Thanh đã tái rồi sao.
"À, phải không? Nhưng mà người lớn hai bên rõ ràng không nghĩ như vậy đâu, bác Mộ rất thưởng thức em đó, còn nói đến chuyện liên hôn."
"A, chuyện này Mộ Lâm cũng đã nói với tôi. Nhưng mà Mộ Lâm cũng nói, anh ấy không muốn chậm trễ người khác, vạn nhất ngày sau phòng không gối chiếc sẽ không tốt."
Sau khi nói chuyện với nhau, Lý Thanh Thanh chẳng những không đạt được mục đích của chính mình, ngược lại bị Hải Bối Nhi tức giận khiến lòng dạ không thuận, cô cũng không tin ngày sau tin tức Mộ Lý hai nhà liên hôn được thả ra, người phụ nữ này còn có thể bình tĩnh như vậy.
Hơn nữa, cô nghĩ đến những chuyện kia của Hải Bối Nhi...
"Hiện tại chị Hải thật sự cười vui vẻ, có điều không biết bác Mộ có thể chấp nhận chị hay không, nói cho cùng lúc trước chị Hải... A, có người tìm em rồi, em vẫn nên đi trước thôi."
Lý Thanh Thanh ý vị thâm trường nói xong lập tức rời đi sợ Hải Bối Nhi lại nói ra những lời làm cô tức giận.
Chẳng qua Hải Bối Nhi cũng không thèm để ý, Mộ Lâm sớm đã thể hiện thái độ, nhà họ Mộ cũng không thể bắt anh làm gì, cô chỉ cần thích Mộ Lâm là được rồi, quản nhiều như vậy làm chi.
Đã là tiệc rượu của công ty thì sẽ không thể thiếu việc lãnh đạo nói chuyện, Mộ Lâm làm đốc tất nhiên sẽ phải lên sân khấu, chẳng qua anh còn kéo theo Hải Bối Nhi.
"Hôm nay tôi rất vui vẻ, hôm nay đối với tôi mà nói là một ngày rất quan trọng, hôm nay tôi và người tôi yêu đã đăng ký kết hôn."
Mộ Lâm dừng một chút, nói tiếp.
"Hơn nữa hôm nay tôi phải bổ sung một lễ cầu hồn cho cô ấy"
Chương 27
Mộ Lâm trước nay đều thích làm xong mới nói, Cũng chính như vậy nên lúc này anh mới chân chính nói ra mục đích muốn cô tới đây.
Tất nhiên Hải Bối Nhi Vừa mừng vừa sợ một đôi mắt ngập nước giống như chỉ cần hơi không lưu ý nước mắt sẽ rơi xuống dưới.
Mộ Lâm móc ra một cái hộp mở ra bên trong rõ ràng là một chiếc nhẫn.
Đơn giản nhưng lại tinh xảo giống như phong cách của Mộ Lâm.
Hải Bối Nhi còn chú ý tới bên trong chiếc nhẫn khắc tên viết tắt của cô và Mộ Lâm cũng không giống như vội vàng chuẩn bị.
" Bối Nhi, anh yêu em"
Người đàn ông quy một gối xuống đất cầm chiếc nhẫn đeo vào ngón giữa bàn tay trái của cô hơn nữa anh còn thành kính hôn lên mu bàn tay của cô giống như nụ hôn nay chính là dấu vết của anh vĩnh viễn khắc sâu tình yêu của anh vào trong tay cô.
Chờ đến khi Mộ Lâm đứng lên, Hải Bối Nhi Đã khóc thành lệ nhân cô còn nhỏ giọng oán trách anh.
"Đều Tại anh, em mặc đồ không phải thật xinh đẹp cũng không trang điểm, một chút chuẩn bị cũng không có. Hơn nữa anh cũng không hỏi em có nguyện ý hay không đã trực tiếp đeo nhẫn cho em lão có người cầu hôn như vậy, một chút thành ý cũng không có."
Sự kích động và tình yêu trong lòng Mộ Lâm lập tức bị những lời nói này của Hải Bối Nhi đánh vỡ, dở khóc dở cười ôm bà xã bé nhỏ của anh.
" Đúng đúng đúng, là anh không tốt ở trong mắt anh mặc kệ em như thế nào cũng đều rất đẹp, hơn nữa chúng ta cũng đã đăng ký kết hôn chẳng lẽ em còn không muốn đeo nhẫn cầu hôn của anh?"
Mặc kệ là ai có lẽ cũng không nghĩ đến chuyện cầu hôn thất bại, người được cầu hôn sẽ không muốn đeo nhẫn đúng không?
Nói đùa, Mộ Lâm là ai tổng giám đốc một của tập đoàn Mộ thị đó!
Có người phụ nữ nào sẽ cự tuyệt người đàn ông đẹp trai, dáng người tốt lại tiền, mấu chốt là anh ta còn hàng to xài tốt.
Nhưng giờ phút này Mộ Lâm vẫn có chút khẩn trương sợ Hải Bối Nhi không hài lòng sẽ lập tức cởi nhẫn ra.
Trong trường hợp công chúng như vậy Hải Bối Nhi sẽ không phá hủy mặt mũi của Mộ Lâm, có chuyện gì cũng chỉ nên ngầm nói mà thôi.
Cho nên mới nói, người đang yêu mặc kệ nam, nữ chỉ số thông minh có bọn họ đều bị cún ăn.
Mộ Lâm còn đang được lo mất như vậy, Hải Bối Nhi lại vô cùng vui vẻ nhào lên ôm cổ anh hôn một cái vang dội nên môi anh.
" Mộ Lâm thật ra có phỉ anh đã chuẩn bị thật lâu hay không "
Mộ Lâm ho khan một tiếng, rồi anh rời mắt đi, nói một tiếng cảm ơn với mọi người phía dưới rồi nuôi kéo Hải Bối Nhi rời đi.
Anh thật sự có chút đau đầu, cô vợ bé nhỏ nào đó của anh có nhiều lúc lá gan vô cùng lớn, giống như lúc nãy, một chút cũng không thể tưởng tượng được, sớm hay muộn cũng phải dạy dỗ cô ấy một lần!
Tổng giám đốc à những lời này anh đã nói rất nhiều lần, nhưng mà không hề thực hiện được.
Ddương nhiên trong lòng anh cũng thật vui vẻ, thật ngào là được rồi.
Trước mặt mọi người, người phụ nữ này chính là của anh cảm giác như vậy thật quá tốt đẹp.
Hải Bối Nhi vẫn luôn không hết hy vọng dọc đường đi luôn hỏi Mộ Lâm cái nhẫn này chuẩn bị bao lâu, rõ ràng anh cũng không định trả lời vấn đề, bóng dáng vội vội vàng vàng nhìn thế nào cũng giống như đang trốn tránh.
Trên thực tế Mộ Lâm thật sự xấu hổ nói ra, sau khi anh xác định tâm ý của mình và ở chung Hải Bối Nhi anh vẫn luôn chuẩn bị, chỉ chờ Hải Bối Nhi ly hôn sẽ lập tức cầu hôn.
Ai biết động tác của Hải Bối Nhi còn nhanh hơn anh rất nhiều, nào là gặp người lớn, nào là đi trộm hộ khẩu đi đăng ký kết hôn, anh căn bản nhớ không nhớ nổi bản thân đã sớm chuẩn bị nhẫn cầu hôn.
Đến tận khi Hải Bối Nhi oán trách trách vì sao không cầu hôn.
Dù sao kết quả này cũng rất tốt đẹp không phải sao, dù sao anh cũng sẽ không tự nhận động tác của mình quá chậm.
Hai người thân mật khăng khít rời đi, rất nhiều người cảm thán Mộ Lâm cũng có một mặt nhiều nhu tình như nước.
Lý Thanh Thanh tức giận đến mặt trắng bạch, cái ly trong tay cũng sắp bị cô một bóp nát.
Bạn thấy sao?