Chương 186: Chương 28-29-30

Chương 28

Mộ Lâm lái xe, vẻ mặt luôn nhất quán, không vui không buồn lại hơi hơi cau mày.

Tay của Hải Bối Nhi vuốt ve qua lại trên đùi anh, mắt thấy sắp sờ đến tận bẹn, anh bất đắc dĩ bắt lấy bàn tay kia, nắm chặt, rồi mới thả tay cô ra, sau đó Hải Bối Nhi lại tiếp tục lặp lại.

Hiện giờ cô đã hoàn toàn sờ thấu tính tình của Mộ Lâm, ngay khi ánh mắt hung ác của anh nhìn cô, cô lập tức mở to đôi mắt, đôi mắt ngập nước nhìn vừa vô tội lại thuần khiết, sau đó Mộ Lâm hơi khựng lại, không nói cái gì nữa.

Hải Bối Nhi hiểu rõ, Mộ Lâm rất thích bộ dáng này và lúc yếu đuối của cô, như vậy anh sẽ lập tức mềm lòng rối tinh rối mù, sẽ không nói tiếp nữa.

Vì vậy bàn tay tiếp tục tác loạn trên đùi anh, nhẹ nhàng sờ qua sờ lại, khẽ nhéo phần thịt mềm mại trên dùi của anh khiến anh hít sâu một hơi.

"Không cần đùa giỡn!"

Giọng nói của Mộ Lâm thoáng nghiêm túc, lúc nãy thiếu chút nữa anh đã trượt tay lái, vừa quay đầu đã nhìn thấy Hải Bối Nhi đoan đoan chính chính ngồi đó, những lời tiếp theo không thể tiếp tục nói ra.

Bất đắc dĩ, Mộ Lâm tìm một chỗ yên lặng dừng xe, dừng xe xong mới có thể so đo với cô.

Nhưng thật rõ ràng mỗi lần động tác của Hải Bối Nhi đều nhanh hơn anh một bước, anh vừa mới dừng xe xong, cô đã kéo khóa quần tây của anh xuống, bàn tay cách quần lót tới tới lui lui, vỗ về chơi đùa.

Hầu kết của Mộ Lâm khẽ nhúc nhích, tiếng nói cũng khàn khàn: "Đừng náo loạn."

Cố tình Hải Bối Nhi không sợ bộ dáng này của anh, ngược lại còn bị tiếng nói gợi cảm mê người của anh dụ hoặc rồi, cô hơi hơi mỉm cười, cúi đầu, đầu lưỡi cách một lớp vải hoạt động.

Mộ Lâm cúi đầu, nhìn thấy phần lưng trắng nõn của cô, bộ lễ phục bó sát khiến đường cong thân thể của cô càng hiện rõ, anh không tự giác sờ lên cặp mông vểnh mượt mà.

Nước bọt thấm ướt lớp vải mỏng, dục vọng của anh căn bản không cần khiêu khích nhiều hơn đã nổi lên cứng rắn, ngay cả Hải Bối Nhi cũng kinh ngạc với tốc độ cứng lên kia.

Cô không có ý tốt mỉm cười, xem ra không chỉ có một mình cô muốn.

Cô kéo quần lót của anh xuống, dương v*t màu sắc thâm trầm lập tức nhảy ra, đánh vào mặt Hải Bối Nhi, phát ra một tiếng "Bang" vang dội.

Gân xanh ở cổ và cánh tay của Mộ Lâm nháy mắt nổi lên, hình ảnh dâm mĩ như vậy làm sao anh có khả năng không xúc động, đặc biệt trên mặt Hải Bối Nhi còn có dấu vết hồng hồng rõ ràng đến cực điểm.

"Bối Nhi..."

Mộ Lâm nhịn không được gọi cô một tiếng, bên trong tràn đầy dục vọng và cầu xin, Hải Bối Nhi nghe được trong lòng mềm nhũn.

Lỗ chuông của anh đã tràn ra chất lỏng trong suốt, ngón tay trắng nõn của Hải Bối Nhi nhẹ nhàng đụng vào phía trên, lúc thả ra có thể lôi ra một sợi chỉ bạc, cô chơi vô cùng vui vẻ còn Mộ Lâm lại đau khổ.

"Bối Nhi..."

Mộ Lâm bắt lấy bàn tay cô, bàn tay lớn lắm chặt tay nhỏ, bàn tay nhỏ lại cầm dương vật, giữa động tác cầm lắm anh thường thường phát ra tiếng gầm nhẹ nặng nề sảng khoái khiến Hải Bối Nhi có cảm giác anh đang thủ dâm trước mặt cô.

Cô cúi đầu hôn lên đỉnh chuông mtj chút, không có gì bất ngờ anh lại rên lên một tiếng, cô dừng động tác lại, trong mắt tràn đầy chờ mong.

Hải Bối Nhu hôn từng chút, từng chút từ đỉnh, quy đầu, thân gậy...Ngay cả hai cái trứng dái nặng trĩu cũng không hề buông tha giống như đối đãi với trân bảo.

Rồi sau đó cô thu hồi hàm răng rồi thật cẩn thận ngậm lấy quy đầu.

Gần như chỉ có quy đầu đã khiến tràn đầy miệng cô, đầu lưỡi ở phía trên liếm láp, nhẹ lướt, thổi qua khe rãnh khe mũ, trong cổ họng Mộ Lâm không ngừng phát ra tiếng gầm nhẹ, Hồ hấp dồn dập lại chậm chậm giống như đang cổ vũ cô, Cô cần thêm ra sức liếm láp đại gia hoả trong miệng, hai bàn tay nhỏ phối hợp với động tác môi lưỡi, loát phần dư lại của thân gậy, thường thường trấn an trứng dái.

Nhìn bộ dáng sảng khoái của anh như vậy, cô xấu xa cuốn đầu lưỡi, đâm vào lỗ chuông, lấp kín cửa động lớn như lỗ kim kia lại rút ra, bắt chước lúc làm tình.

"A, tiểu yêu tinh..."

Mộ Lâm hít một hơi dài, bàn tay đè ở sau đầu của cô, hơi dùng sức một chút, dương vật lại tiến vào thêm một phân trong miệng cô, toàn bộ miệng cô chứa đầy đồ vật của anh, ngay cả đầu lưỡi cũng không có không gian hoạt động.

Vì vậy Hải Bối Nhi theo lực đạo Mộ Lâm phun ra nuốt vào, miệng nhỏ phun ra nuốt vào thân gậy, nước bọt không ngừng chảy xuống khiến thân gậy ướt nhẹp, anh nhịn không được khẽ động vòng eo, dương vật khẽ đâm vào rút ra trong miệng Hải Bối Nhi theo biên độ nhỏ.

"Ưm ưm ưm... ưm ưm..."

Hải Bối Nhi không thoải mái rẫy giụa, đầu lưỡi không ngừng chống đẩy, lại chính vậy càng khiến anh không ngừng thoải mái sảng khoái, lực đạo lại lớn hơn một chút.

Trong xe tràn đầy tiếng thở dốc nặng nề và tiếng nước dâm mĩ, không bao lâu sau anh đã muốn bắn, vì vậy anh rút dương vật ra, dùng tay loát vài cái, bắn ra tinh dịch trắng sữa.

Hải Bối Nhi ở sát bên, trên mặt dính một chút tinh dịch, cùng với đôi mắt tràn đầy hơi nước và môi đỏ hơi hơi sưng, nhìn như thế nào cũng cảm thấy mê người, dương vật mới phát tiết không lâu lại có dấu hiệu cứng rắn.

"Thật là tiểu yêu tinh!"

Mộ Lâm hung tợn nói, kéo Hải Bối Nhi qua, dâng lên một nụ hôn sâu, đầu lưỡi cùng nhau nhảy múa.

Bàn tay anh lại không an phận, trực tiếp cắm vào giữa hai chân của cô, không có gì ngạc nhiên khi anh sờ đến một vùng ướt át, anh khẽ cười một tiếng, bàn tay càng thêm dùng sức ma sát hai bối thịt của cô.

"Ưm ưm... Thật sướng, dùng sức..."

Hải Bối Nhi trực tiếp mở rộng hai chân, ngồi lên trên đùi của anh, ghế lái nhỏ hẹp đột ngột xâm nhập hai người, một đôi mắt đẹp mờ mịt, vặn vẹo eo nhỏ ở kẹp chặt tay anh.

Bộ dáng như vậy ngược lại giống như yêu tinh tuyệt đẹp đang nhảy múa trên bàn tay anh.

Ngón tay hơi hơi rơi vào mảnh ghép mềm mại, bởi vì Hải Bối Nhi mặc quần lót hình chữ Đinh (丁), vì vậy anh không hề cố sức đã trực tiếp đâm ngón tay vào, cảm nhận được mị thịt chặt chẽ kinh người.

"Mộ Lâm... Em muốn anh.... Mau tới....."

Trong chuyện làm tình, Hải Bối Nhi luôn luôn trực tiếp lớn mật, cô tùy tay loát dương vật của anh vài cái lập tức muốn trực tiếp ngồi lên nhưng mà Mộ Lâm lại ngăn cô lại.

"Một ngày nào đó anh phải từ từ giáo huấn em!"

Giọng nói của anh rất không tốt, rồi sau đó đè chặt eo cô, di chuyển một cái, toàn bộ dương vật hoàn toàn đi vào, phát ra một tiếng "Phụt" vang dội.

"A a a... Giáo huấn như thế nào.... Đúng, đúng, dùng dương vật lớn.... Chơi chết em sao.....?"

Hải Bối Nhi vẫn còn không tự giác dùng ngôn ngữ khiêu khích anh, đôi mắt của Mộ Lâm lập tức đỏ đậm, hạ thân giống như máy đóng cọc, từng cái từng cái đâm vào chỗ sâu nhất của cô.

Không có bất cứ kỹ xảo nào, chính là dùng sức đâm vào từng cái từng cái như vậy, cực kỳ giống dã thú nhưng không thể phủ nhận như vậy cũng rất sung sướng, làm Hải Bối Nhi có loại ảo giác bị đâm xuyên qua, ngẩng cổ phát ra tiếng thét chói tai giống như sắp chết.

"A a a... Mộ Lâm.... Thật sướng a..... Đâm vào thật sâu......"

Mộ Lâm hung tợn cắn vào cái cổ trắng nõn gần ngay trước mắt, bàn tay nắm eo nhỏ của cô càng thêm dùng sức, Hải Bối Nhi bị anh đâm đến thần chí không rõ, trong nháy mắt đạt được cao trào chỉ mơ mơ hồ hồ nghe thấy anh nói một câu.

"Sớm hay muộn gì anh cũng sẽ thật sự chơi chết em, tiểu yêu tinh này!"

Chương 29

Sau khi bị Hải Bối Nhi vả mặt ngay tại buổi tiệc, Lý Thanh Thanh vẫn

luôn nghĩ làm sao có thể trả thù, rồi sau đó cô đã tìm được cơ hội.

Chuyện của Hải Bối Nhi chỉ cần người có tâm điều tra một chút sẽ biết, huống chi rất nhiều người đều biết chuyện chồng cũ của Hải Bối Nhi ngoại tình.

Mà Lý Thanh Thanh luôn trào phúng Hải Bối Nhi ngay cả chồng mình cũng không giữ được đồng thời cũng cảm thấy chán ghét Trần Nghị nhưng cô vẫn muốn tìm Trần Nghị.

"Không biết Lý tiểu thư tìm tôi có chuyện gì?"

Lúc này vết thương của Trần Nghị đã khỏi, chỉ để lại bệnh kín ở chỗ nào đó, biết được đại tiểu thư nhà họ Lý tìm anh, anh lập tức theo bản năngchải chuốt tốt một phen, nhìn qua thật ra có vài phần phong độ nhẹ nhàng.

Trong mắt Lý Thanh Thanh hiện lên kinh ngạc nhưng ngay sau đó nghĩ đến chuyện người đàn ông này đã ngoại tình còn dẫn người về nhà, trong lòng lập tức cảm thấy ghê tởm, cô cũng không muốn cùng loại người này nhiều lời vô nghĩa, trực tiếp đưa ra một tấm ảnh chụp.

"Trần tiên sinh có quen biết Hải Bối Nhi không?"

Ánh mắt Lý Thanh Thanh cũng không hề che dấu, Trần Nghị đương nhiên nhìn thấy, trong lòng hơi hơi không vui nhưng hơn hết vẫn bị tấm ảnh hấp dẫn.

Trong hình là một đôi nam nữ nói cười vui vẻ, thái độ thân mật, mà người phụ nữ trong đó đúng là Hải Bối Nhi.

Trần Nghị nắm chặt tay lại khiến tấm ảnh trở nên nhăn nhúm.

Lúc Trần Nghị được Hải Bối Nhi toàn tâm toàn ý yêu say đắm, anh khinh thường nhìn lại nhưng chờ đến khi Hải Bối Nhi đem tình yêu này cho người khác anh lập tức bắt đầu tức giận, nhìn Hải Bối Nhi càng thêm xinh đẹp động lòng người, trong lòng anh vô cùng không cam lòng.

"Nói vậy là Trần tiên sinh không biết rồi, sau khi hai người ly hôn, không được mấy ngày Hải Bối Nhi đã đi đăng ký kết hôn với tổng giám đốc tập đoàn Mộ thị."

Lời nói này của Lý Thanh Thanh không khác gì một trái bom, nổ bay niềm hi vọng nhỏ nhoi của Trần Nghị.

Anh vẫn luôn cho rằng bất quá do con tiện nhân Lâm Yên nói cái gì đó nên Hải Bối Nhi mới có thể ly hôn, anh còn cho rằng mình còn có thể níu kéo Hải Bối Nhi, không nghĩ tới Hải Bối Nhi có thể leo lên đùi vàng, lập tức đẩy anh ra.

"Nếu anh có thể giúp tôi, như vậy tôi có thể giúp anh có được nhà họ Hải, anh cảm thấy như thế nào?"

Lý Thanh Thanh đưa ra điều kiện mê người, Trần Nghị không có khả năng không đáp ứng, hiện tại anh đã nợ nần ngập đầu, có được toàn bộ nhà họ Hải anh lập tức có thể xoay người.

Thậm chí trong lòng anh còn

nghĩ tới chuyện sau khi có được nhà họ Hải sẽ đối xử với Hải Bối Nhi như thế nào lại không phát hiện ra trọng điểm của anh hoàn toàn sai rồi.

Hải Bối Nhi chưa bao giờ xem thường bất cứ một người nào, cho dù đối phó với Trần Nghị, cô cũng lấy ra thái độ 'con thỏ phải vật lộn với chim ưng' cho nên bên này Lý Thanh Thanh vừa đi tìm Trần Nghị cô đã lập tức biết được.

Môi đỏ khẽ nhếch, cô lấy di động gọi một cuộc điện thoại cho Lâm Yên, sau khi cúp điện thoại, lập tức nhảy nhót chạy đi tìm Mộ Lâm tính sổ.

Gần đây Mộ Lâm tương đối nhàn hạ, nhàn đến mức anh còn có thời gian nghiên cứu thực đơn.

Người ba tự cho là đúng của anh biết được anh không muốn liên hôn với nhà họ Lý cũng không muốn ly hôn với Hải Bối Nhi lập tức bãi miễn công việc của anh ở Mộ thị, còn cắt đứt toàn bộ nguồn tiền của anh khiến cho Hải Bối

Nhi còn vô cùng khẩn trương hỏi anh, bọn họ có thể mới tân hôn đã đói chết hay không?

Đáp án đương nhiên sẽ không, không nói chính anh trộm tạo dựng sự nghiệp, còn có tài sản mẹ anh để lại cho anh, càng đừng nói cha mẹ Hải cố ý mời anh về quản lý Hải thị.

Cho nên bọn họ khẳng định sẽ không đói chết ngược lại sẽ càng sống càng tốt.

Nhìn thân thể còn có vẻ gầy yếu của Hải Bối Nhi, anh cảm thấy nhất định phải bồi bổ cho cô thật tốt, bằng không anh nghiên cứu thực đơn làm cái gì?

Đang nghĩ xem tối nay làm món gì, phía sau chợt nặng, Hải Bối Nhi lại treo ở trên người anh.

"Đều tại anh trêu hoa ghẹo nguyệt! Em gái tốt của anh tìm chồng cũ của em, muốn xử lý em kìa!"

Chương 30

Mộ Lâm nhíu chặt mày, rõ ràng rất không thích nhắc đến chồng cũ của Hải Bối Nhi, càng không thích Lý Thanh Thanh để tên cặn bã kia ra tới lắc lư, lập tức sắc mặt lạnh lùng: "Thật sự?"

Hải Bối Nhi chu miệng: "Đúng vậy, vì muốn níu kéo anh đó!"

Cuối cùng Mộ Lâm cũng biết vì sao Hải Bối Nhi lại tới tìm anh ầm ĩ, nhìn bộ dáng nheo mắt nhìn anh của cô khi nhắc tới Lý Thanh Thanh, rõ ràng chính là ghen tị: "Anh cũng không trêu chọc cô ấy."

Anh thật sự vô cùng oan uổng, đó hoàn toàn do Lý Thanh Thanh một bên tình nguyện.

Nhưng mà Hải Bối Nhi lại không mua đơn, chu miệng oán giận: "Thật sự rất muốn khóa anh lại!"

Mộ Lâm cười, ôm Hải Bối Nhi: "Anh là của em, ai cũng đoạt không được."

Kế hoạch của Lý Thanh Thanh, Hải Bối Nhi đoán được vài phần, gần đây nhà họ Mộ muốn tổ chức một buổi tiệc, có lẽ cô ta muốn động tay chân trong buổi tiệc đó.

Từ xưa đến nay, buổi tiệc nào cũng xảy ra nhiều chuyện a.

Nghĩ đến tên Trần Nghị kia có lẽ nhờ sự trợ giúp của Lý Thanh Thanh trà trộn vào trong buổi tiệc, rồi sau đó hạ thuốc gì đó cho cô khiến cô xấu mặt trước mặt mọi người, ép buộc Mộ Lâm nhất định phải ly hôn.

Hải Bối Nhi trợn mắt, kịch bản cơ bản chính là như vậy nhưng mà nếu loại kịch bản này thành công vẫn rất có tác dụng, cô thật sự không ngại để cho bọn họ tự lãnh hậu quả xấu.

Nguyên tắc nhất quán của cô chính là người không phạm ta, ta không phạm người, nhưng cô như vậy còn bị người tính kế, cũng không nên trách cô phản kích.

Nếu buổi tiệc của nhà họ Mộ, như vậy Mộ Lâm cần phải đi.

Mặc kệ ngầm làm ầm ĩ như thế nào, bên ngoài vẫn muốn thể hiện sự hữu hảo.

Rồi sau đó Mộ Lâm không biết phát điên cái gì, lại mua về một đống lớn lễ phục trang sức, ôm sức mạnh muốn để cô diễm áp hoa thơm cỏ lạ trong buổi tiệc, không ngừng đồ vật cho cô.

Hải Bối Nhi tỏ vẻ quá mệt mỏi, mỗi ngày thay quần áo thử trang sức cũng rất mệt.

Nhưng mà cô cũng nhận được tâm ý của Mộ Lâm, cô biết Mộ Lâm muốn cô an tâm, sợ cô nghĩ nhiều.

Cô nhìn người đàn ông còn đang kén cá chọn canh, cô đi qua lập tức hôn anh một cái: "Anh thật tốt."

Mộ Lâm vuốt khóe miệng, ngây ngốc cười: "Em vui vẻ là được rồi, anh không để ý người khác, cũng chỉ để ý đến em."

Nhìn ánh mắt kiên định lại thâm tình của anh, Hải Bối Nhi ấm áp trong lòng, ôm anh, cô nói: "Nếu không chúng ta sinh con đi!"

Sinh con phải làm cái gì, đương nhiên là làm tình.

Mộ Lâm từ một câu nói này nhanh chóng nghĩ đến một số hình ảnh, vì vậy anh trực tiếp bế Hải Bối Nhi lên: "Được nha, hiện tại chúng ta nên đi tạo người!"

Không đề cập tới vợ chồng son bên này ân ân ái ái, bên kia Lâm Yên quả thực tức giận muốn nổ tung.

Cô không nghĩ tới Trần Nghị lại có thể nhanh chóng tiếp cận được một cô tiểu thư nhà giàu khác như vậy, nhìn ảnh chụp của hai người, động tác của cô giống Trần Nghị như đúc, ảnh chụp đáng thương cứ như vậy hy sinh.

Vốn dĩ cô không tin lời Hải Bối Nhi nói, Hải Bối Nhi nói Trần Nghị khả năng có niềm vui mới.

Sau đó cô đi điều tra, đúng lúc gần đây Trần Nghị vẫn luôn gặp mặt để thương lượng với Lý Thanh Thanh về buổi tiệc, tất nhiên gặp mặt tương đối nhiều, hơn nữa bởi vì những chuyện họ nói muốn kiêng dè, nên hẹn gặp mặt phần lớn là những nơi yên tĩnh, người mà Lâm Yên tìm cũng chỉ có thể chụp đến loại hình ảnh mơ mơ hồ hồ nhưng lại khiến người mơ màng như thế này.

Trai đơn gái chiếc ở cùng nhau, liên tiếp hẹn ngày gặp mặt lại đến những chỗ yên lặng, rất tự nhiên Lâm Yên lập tức nghĩ tới phương diện nào đó.

Cô không khỏi nhớ tới mấy ngày hôm trước Trần Nghị hứa với cô, cái gì mà anh có được nhà họ Hải, trở nên nổi bật lập tức sẽ cưới em, anh sẽ đối xử với em thật tốt, em chỉ cần chờ...

Chờ? Thật là buồn cười.

Lúc này Lâm Yên cuối cùng cũng tuyệt vọng, cô đi đến căn phòng được mua với mục đíc yêu đương vụng trộm, không chút tốn sức đã có thể mở két sắt ra, một ít vàng thỏi và văn kiện bày biện chỉnh tề ở bên trong.

Đây là số tài sản cuối cùng của Trần Nghị.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...