Chương 31
Các buổi tiệc đều có chung một hình thức, ở trong mắt Hải Bối Nhi có thể dùng hai chữ nhàm chán để khái quát, nếu không phải có Mộ Lâm có lẽ cô thật sự nhịn không được trực tiếp chạy lấy người.
Có lẽ do gia chủ hiện tại của nhà họ Mộ, cũng chính là ba của Mộ Lâm thật sự rất không thích cô, trong suốt buổi tiệc đều làm lơ cô và Mộ Lâm nhưng mà như vậy cô cũng được thanh nhàn.
Những người ở đây cơ bản đều biết chút chuyện nhỏ này của nhà họ Mộ, bọn họ cũng biết Mộ Lâm bị bãi miễn chức vị.
Bọn họ sôi nổi suy đoán có phải nhà họ Mộ muốn từ bỏ Mộ Lâm thật hay không? Cho nên trong lúc nhất thời người đứng xem rất nhiều, đến gần thật ra rất ít, hai vợ chồng bọn họ lại có chút cảm giác không hợp nhau.
Mộ Lâm vuốt khuôn mặt ngày càng non mịn của vợ yêu bé nhỏ: "Ủy khuất cho em."
Hải Bối Nhi chớp mắt: "Em không để ý, có anh là được rồi."
Sau đó hai người lại ôm nhau, Mộ Lâm dẫn Hải Bối Nhi đi ăn chút gì.
Được rồi, bọn họ tú ân ái đã tới cảnh giới gần như không nhìn thấy ai, trong mắt chỉ có lẫn nhau.
Thật rõ ràng người không quen nhìn tú ân ái có rất nhiều, ví dụ như mẹ kế của Mộ Lâm.
Không hổ là người phụ nữ có thể mê đảo gia chủ nhà họ Mộ, năm nay đã gần 40 nhưng nhìn qua như mới hai mươi mấy tuổi, tay cầm một ly champagne, dáng vẻ uyển chuyển đi tới.
"Mộ Lâm, tại sao không qua bên kia trò chuyện với ba của con, giữa cha với con từ đâu ra cách đêm thù." Đôi môi đỏ rực như lửa nhẹ nhàng nhấp một ngụm champagne, mặt mày mang một chút lẳng lơ thú vị.
Mộ Lâm vừa nghe lời này, đáy lòng lập tức ngăn không được cười lạnh, thù hận giữa bọn họ còn không phải do người phụ nữ này khơi mào hay sao? Cho dù không phải là liên hôn, cho dù gia chủ nhà họ Mộ không thích mẹ anh như thế nào đi nữa cũng không có khả năng thật sự đối xử lạnh nhạt với con trai của ông, nhưng từ khi người phụ nữ này vào cửa, mọi thứ đều không giống nhau.
Sau khi bà ta sinh con, quan hệ giữa anh và ba lập tức càng thêm ác liệt, nếu không phải Mộ Lâm
tự mình nỗ lực, vị trí tổng giám đốc tập đoàn Mộ thị chỉ sợ còn không tới phiên anh, chẳng qua hiện tại cũng đã bị bãi miễn.
"Không cần, tôi và ông ta không có gì lời gì để nói."
Hải Bối Nhi mẫn cảm cảm nhận được khí lạnh trên người Mộ Lâm càng ngày càng dày đặc, cô lặng lẽ nắm chặt tay anh, nhéo nhéo, lúc này hơi thở trên người anh mới ấm lại một chút.
Chỉ thấy giữa chân mày của vị mẹ
kế đại nhân này xuất hiện sự không tán đồng, ánh mắt nhìn phía Mộ Lâm vừa từ ái lại bất đắc dĩ, như đang nhìn một đứa bé không hiểu chuyện, rồi sau đó quay đầu nhìn về phía Hải Bối Nhi.
"Cháu nhất định chính là bạn gái Mộ Lâm đi, Mộ Lâm cũng thật là, tại sao lại không dẫn về nhà cho chúng ta nhìn chút chứ."
Vốn dĩ nhà họ Lý muốn liên hôn với nhà họ Mộ, bà không cảm thấy sao cả nhưng người được chọn là Mộ Lâm vậy nên không thể, nếu có nhà họ Lý nâng đỡ, như vậy Mộ thị... Bà thật vui vẻ khi Mộ Lâm lại một lần nữa phản kháng.
"Dì nói sai rồi, cháu và Mộ Lâm đã đăng ký kết hôn, trên pháp luật chúng cháu đã là vợ chồng, đến lúc đó hoan nghênh dì tới tham
gia hôn lễ."
Tất nhiên Hải Bối Nhi không phải ăn chay, cười tủm tỉm một lần lại một lần gọi dì, rất rõ ràng cô không định gọi vị mẹ kế này là mẹ chồng, dù sao cũng không phải là mẹ ruột của Mộ Lâm.
Thân thể mẹ kế đại nhân cứng đờ, lại nói hai câu rồi lập tức rời đi.
Hải Bối Nhi nhìn bộ dáng nói cười vui vẻ của bà ta như cũ, quả nhiên người phụ nữ này rất không đơn giản.
Mộ Lâm dùng sức kéo tay cô một chút: "Đừng để ý bà ta, sau này chúng ta sẽ không bao giờ quay về nhà họ Mộ."
Hiện tại anh đã kết hôn với Hải Bối Nhi, nơi nào có Hải Bối Nhi nơi đó là nhà của anh, cho nên anh không hề để bụng những người vô vị đó.
Hải Bối Nhi cũng cười: "Được, em cũng không thích bà ấy."
Đúng lúc này Hải Bối Nhi nhìn thấy Lý Thanh Thanh đang đi tới.
Chương 32
Vẫn là cách thức vô cùng cũ kỹ, Lý Thanh Thanh vừa đến gần, lập tức không cẩn thận hất rượu vang đỏ vào người cô và Mộ Lâm, rồi sau đó vội vàng gọi người dẫn bọn họ đi thay quần áo, đương nhiên còn tách bọn họ ra.
Mộ Lâm và Hải Bối Nhi liếc nhìn nhau, vui vẻ đáp ứng.
Lý Thanh Thanh vì muốn bảo đảm kế hoạch không xảy ra một chút nhầm lẫn nào vẫn luôn ngốc cùng chỗ với Hải Bối Nhi, giống như sợ Bối Nhi chạy mất, cô cũng không vạch trần Lý Thanh Thanh, vui mừng để cô ta bận lên bận
xuống.
Đèn trong phòng thay quần áo đột nhiên bị tắt, chỉ nghe thấy một tiếng va chạm nặng nề, sau đó là một loạt âm thanh sột sột soạt soạt, chờ đến khi ánh đèn lại được bật lên, Hải Bối Nhi đứng ngay tại
chỗ, vẻ mặt tươi cười.
Cô đã biết sẽ là cách thức cũ kỹ đến không được như thế này mà, cho nên cô sớm có chuẩn bị, ngay khi đèn tắt lập tức trốn ở góc phòng, đúng lúc Lý Thanh Thanh bị cô sai đi lấy đồ vật, thế là đứng ở trống trải chỗ Lý Thanh Thanh lập tức gặp họa.
Nếu cô không nghe lầm, những người đó hẳn còn cầm theo túi sắp xếp đưa cô ta đi rồi, đó có nghĩa là không biết đến lúc nào bọn mới có thể phát hiện người bên trong không phải cô mà là Lý Thanh Thanh.
Cô chậm rì rì đi ra khỏi phòng thay quần áo gặp Mộ Lâm đã thay xong quần áo, nhìn nhau cười, nắm chặt tay nhau đồng thời rời đi.
Còn về Lý Thanh Thanh, Hải Bối Nhi tin tưởng cô ta sẽ ăn nhiều đau khổ.
Hôn lễ của Hải Bối Nhi bất tri bất giác sắp được tổ chức, đương nhiên cái gọi là bất tri bất giác là đối với Hải Bối Nhi mà thôi, mỗi ngày cô được anh nuông chiều ở trong nhà, cung phụng ăn ngon uống tốt, càng thêm lười nhác, làm sao có thể quan tâm những việc này.
Cô vẫn luôn biết anh muốn cho cô một hôn lễ, ngày thường anh cũng sẽ lấy ra một ít đồ vật về hôn lễ dò hỏi ý kiến của cô, thậm chí trong lúc lơ đãng cô cũng thấy được bản thiết kế mà anh giấu ở chỗ sâu nhất trong ngăn tủ, cô nhìn thoáng qua giống như là áo cưới.
Chẳng qua cô không nghĩ
tới động tác Mộ Lâm lại nhanh như vậy, cô nhớ rõ ngày đó cô ngồi ở trên sô pha, Mộ Lâm đút trái cây cho cô, giống như lơ đãng nói cho cô biết ngày mai là hôn lễ của bọn họ, để cô đêm nay quay về nhà ba mẹ.
Lúc ấy Hải Bối Nhi sợ tới mức thiếu chút nữa bị trái cây làm mắc nghẹn, chuyện này cũng quá nhanh đi.
Mộ Lâm thật đúng là gấp không chờ nổi muốn tuyên bố cho toàn thế giới biết hôn sự bọn họ đâu.
Đúng lúc Hải Bối Nhi cũng lười quản mấy chuyện này, sau đó cô lập tức quay về nhà ba mẹ, thanh thản ổn định chờ ngày hôm sau mặc áo cưới lại trở về.
Khách của nhà họ Hải không ít, khiến cô ngoài ý muốn chính là khách mời bên nhà Mộ Lâm so với nhà cô chỉ nhiều không ít.
Nghĩ đến cũng đúng, Mộ Lâm tuổi còn trẻ đã có sự nghiệp, bạn bè trong tối ngoài sáng khẳng định rất nhiều, tuy rằng cô không tưởng tượng ra những người này làm thế nào ở chung với Mộ Lâm luôn nghiêm túc lạnh nhạt.
Lúc sau bên Mộ Lâm còn có không ít người mặc tây trang màu đen lại đây, đồng thời gọi Hải Bối Nhi một tiếng chị dâu, tư thế kia nhìn thế nào cũng giống như hắc bang. Lúc ấy khiến Hải Bối Nhi sợ tới mức lui về sau hai bước, Mộ Lâm giải thích đây là những người mà mẹ của anh và anh mời về, cũng là nhân viên chủ chốt của công ty Mộ Lâm mở.
Quả nhiên gia chủ nhà họ Mộ không tới, ngay cả mẹ kế của Mộ Lâm có thói quen thích thể hiện tỏ vẻ bên ngoài cũng không tới.
Đến tận buổi tối hôm kết hôn, Mộ Lâm vẻ mặt lạnh nhạt nói với cô anh đã thoát ly quan hệ với nhà họ Mộ, Hải Bối Nhi nhìn anh nở nụ cười giải thoát, không có cảm xúc thương tâm linh tinh, lúc này mới yên tâm.
Vì vậy Hải Bối Nhi tự xưng là vì tiểu áo tri kỷ bông ôm chặt Mộ Lâm, chủ động dâng lên đôi môi đỏ kiều diễm của cô, câu toàn bộ tinh thần của anh dính trên người cô.
A, rốt cuộc đêm xuân đáng giá nghìn vàng, đêm tân hôn làm sao có thể lãng phí vào những việc như thế này chứ?
Nhưng mà lần này Mộ Lâm tương đối xui xẻo, tân hôn không đến nửa tháng, bà xã mang thai, sau đó anh bị cấm dục.
Chương 33
Tuy rằng Lý Thanh Thanh hãm hại Hải Bối Nhi như vậy nhưng Hải Bối Nhi cũng chỉ định để cô ấy chịu khổ một chút là được.
Thứ nhất là vì hiện tại Mộ Lâm không có nhà họ Mộ che chở, không dễ chọc giận tên quái vật khổng lồ nhà họ Lý này.
Thứ hai chính là nếu Trần Nghị thật sự xảy ra chuyện gì với Lý Thanh Thanh, vạn nhất Lý Thanh Thanh mang thai thì làm sao bây giờ. Tuy rằng tỷ lệ mang thai rất nhỏ nhưng không thể loại trừ, đến lúc đó với tính tình của Trần Nghị nói không chừng sẽ dựa vào nhà họ Lý lại đứng lên lần nữa.
Lý do cuối cùng đương nhiên là Hải Bối Nhi mềm lòng, nói cho cùng đối với phụ nữ mà nói, xảy ra chuyện như vậy quả thực so với giết cô ấy càng thống khổ hơn.
Cho nên khi Lý Thanh Thanh bị người đưa đến chỗ Trần Nghị, người của nhà họ Lý cũng vừa chạy tới, sau đó họ coi Trần Nghị là người muốn làm bẩn Lý Thanh Thanh, hành hung anh ta một trận.
Kết quả cuối cùng là Lý Thanh Thanh bị trục xuất ra nước ngoài, nói là ra nước ngoài học tập.
Nhưng Hải Bối Nhi nhìn thế nào không thích hợp, vì vậy dù chết cũng quấn lấy Mộ Lâm muốn anh nói cho cô biết chân tướng.
Ngay từ đầu làm cách nào Mộ Lâm cũng không chịu nói nhưng anh càng như vậy Hải Bối Nhi càng quấn lợi hại, gần như sắp biến thành đứa trẻ sinh đôi trên người Mộ Lâm.
Mộ Lâm bất đắc dĩ đành phải nói ra chân tướng.
Lý Thanh Thanh bắt nạt Hải Bối Nhi, đương nhiên cũng không bắt nạt được nhưng ngay cả có ý đồ bắt nạt cũng không được. Vì vậy Mộ Lâm đi tìm gia chủ nhà họ Lý, vạch trần tất cả mọi việc mà Lý Thanh Thanh đã làm.
Người phụ nữ này tự cho Mộ Lâm là của cô ta, cũng không biết đã sửa trị bao nhiêu phụ nữ ái mộ Mộ Lâm, Mộ Lâm không phải không biết, chẳng qua cũng mừng khi những oanh oanh yến yến bị đuổi đi, ngầm che chở cũng không có nên rất nhiều động tác âm ngoan của Lý Thanh Thanh đã thành công.
Nhưng gia chủ nhà họ Lý lại không biết, nhìn tội trạng ghi trên đó, gia chủ nhà họ Lý cũng đau lòng không thôi.
Nhà họ Lý cũng không giống như nhà họ Mộ, là người kinh doanh dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng mà là dòng dõi thư hương, nghe nói còn có gia phả, những thế gia như vậy không cho phép chính là những người đời sau như Lý Thanh Thanh, người bất chính không ngồi ngay ngắn.
Thế là nhà họ Lý lập tức quyết định đưa cô ta ra nước ngoài, chờ đến Lý Thanh Thanh ăn đau khổ học giỏi lại trở về.
Nghe Mộ Lâm nói như vậy, gia phong của nhà họ Lý cũng không tệ lắm, tại sao lại có một cục cứt chuột giống như Lý Thanh Thanh vậy chứ?
Vì vậy Mộ Lâm lại giải thích cho cô, vợ của gia chú nhà họ Lý sinh năm người con trai nhưng vẫn luôn muốn có một người con gái, vì vậy nhận nuôi một một người con gái, khi Lý Thanh Thanh được nhận nuôi cũng đã mười tuổi.
Vì thế Hải Bối Nhi mới biết Lý Thanh Thanh không phải là con ruột của nhà họ Lý, trẻ con mười tuổi đã hiểu được rất nhiều, có lẽ những thủ đoạn đó cũng học được trước khi được nhận nuôi.
Mà Trần Nghị bị người của của nhà họ Lý hành hung một trận, lúc sau lại bị gãy xương nhiều chỗ, còn bị đưa đến cục cảnh sát, khi gọi điện thoại để Lâm Yên đến nộp tiền bảo lãnh, anh ta mới biết được Lâm Yên đã rời đi.
Sau đó Trần Nghị mang theo thương tích phải ngồi tù nửa tháng, tinh thần sa sút thật lâu, cuối cùng lại nghĩ tới két sắt trong nhà, đầy hi vọng mở ra...
Đối với Trần Nghị mà nói, cuộc sống như đồ bỏ đi, thường thường cho anh một chút hy vọng lại lập tức khiến anh rơi vào tuyệt vọng lớn hơn nữa, Lâm Yên phản bội chính là một kích cuối cùng.
Anh đã nhớ không nổi Hải Bối Nhi là ai, anh chỉ nhớ rõ Lâm Yên, chỉ nhớ rõ Lâm Yên đã phản bội.
Còn về Lâm Yên cũng không tốt hơn chỗ nào, ngay khi cô muốn bán lại vàng thỏi thì bị cảnh sát bắt được, tội danh là trộm cướp.
Hải Bối Nhi báo cảnh sát, phải biết rằng Trần Nghị có vài thứ kia còn không phải do Hải Bối Nhi cho hay sao? Ngay cả những viên vàng thỏi kia phía dưới đều có khắc dấu hiệu của nhà họ Hải, cho nên cô ta bị bắt cũng thật bình thường.
Rồi những văn kiện đó cũng giải thích vì sao xí nghiệp của nhà họ Hải lại xảy ra chuyện, hoàn toàn chính là do Trần Nghị và Lâm Yên giở trò quỷ.
Bọn họ tham ô tiền công quý, thậm chí Trần Nghị còn ôm ý tưởng càng đen tối hơn, nếu ba Hải bởi vậy mà ngã bệnh, như vậy anh ta lập tức có thể lấy danh nghĩa chồng của Hải Bối Nhi để tiếp quản công ty, rồi sau đó thần không biết quỷ không hay lấy ra số tiền kia bổ khuyết lỗ hổng.
Đáng tiếc, kế hoạch vĩnh viễn rất tốt đẹp, hiện thực lại rất tàn khốc.
Cuối cùng Hải Bối Nhi cũng không khởi tố Lâm Yên mà rất hào phóng nhìn vào tình cảm bạn bè khi xưa tha cho cô ta, vì vậy trong lúc vô tình khiến thanh danh của Lâm Yên đã thối còn thối hơn.
Đương nhiên cô cũng không có khả năng thật sự hào phóng như vậy. Cho nên sau khi ra tù, Lâm Yên trực tiếp bị cô đưa đến trước mặt Trần Nghị, có lẽ Trần Nghị sẽ không làm cô ta sống quá tốt.
Những chuyện sau đó Hải Bối Nhi không quản nhiều, chỉ là trong lúc vô ý nghe nói hai người thanh danh đều thối, tìm không được công việc, sống khốn cùng thất vọng, hơn nữa Lâm Yên thường xuyên bị Trần Nghị ngược đãi.
Cuối cùng một lần nghe thấy bọn họ tin tức, nghe nói Trần Nghị làm bảo kê 'gà', mà Lâm Yên là kỹ nữ giá rẻ, thuộc hạ của anh ta, bọn họ chỉ dựa vào chút tiền này để sinh hoạt.
Cô cũng chỉ cười cười không nói chuyện.
Lệ khí trên người Hải Bối Nhi đã sớm bị sự dịu dàng của người đàn ông tên Mộ Lâm cảm hóa, cho nên sau đó cô cũng không quản chuyện của hai người kia, dù sao cô cũng đã trả thù xong.
Cô viết xuống những chuyện trong quãng thời gian cô gọi là "Mộng", coi như đang viết tiểu thuyết, nhưng notebook lại bị khóa ở trong ngăn tủ, lòng riêng của cô không muốn để Mộ Lâm thấy.
Nhưng mà Mộ Lâm vẫn thấy, khi cô đang thấp thỏm bất an, Mộ Lâm cũng chỉ hỏi cô.
"Nếu đời này em cũng chết đi, có phải lại muốn đi hoàn thành nhiệm vụ gì đó, đi quyến rũ những người đàn ông khác hay không?"
Cô trầm ngâm một hồi, quay lại phòng, chỉ để lại Mộ Lâm một người cô độc đứng tại chỗ.
Hải Bối Nhi cũng cảm thấy bản thân gần như đã "Viên mãn", cuộc đời này của cô cũng không có gì tiếc nuối, nếu thoát ly hệ thống sẽ hôi phi yên diệt cũng tốt, vì vậy lần đầu tiên chủ động liên hệ với hệ thống.
Ngoài dự đoán, hệ thống nhanh chóng đồng ý.
Mộ Lâm vẫn luôn đứng đến khi trời tối, đèn cũng không bật, trên mặt đất tràn đầy tàn thuốc, không biết qua bao lâu, anh bị cô ôm lấy, thân thể mềm ấm dính sát vào người anh.
"Nơi này là nơi em sinh ra, em trở về vì cha mẹ nhưng em nguyện ý chết cùng anh ở thế giới này."
Mộ Lâm chấn động, anh lập tức xoay người ôm lấy Hải Bối Nhi.
"Được."
_Hết_
Như mong muốn của mn về thể loại truyện. Hiện tại mk đang làm phần II của bộ này, mn ủng hộ mk nhen 🥰🥰🥰
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bạn thấy sao?