Đi được nửa đường thì gặp người trong bộ lạc, bọn họ đều tới tìm nàng nhưng mà bọn Lang Kỳ đều không ở trong đó.
Nghe những người tới tìm nàng nói, sau khi Kim Bằng trở về đã bị Lang Kỳ và Hổ Hùng hành hung một trận, Kim Bằng không đánh trả, chống đỡ cơ thể bị đánh kiên trì ra ngoài tìm nàng. Nhưng mà không biết đại xà kia dùng phương pháp gì che dấu mùi của bọn họ cho nên các tộc nhân đành phải lấy chỗ thất lạc làm tâm, mở rộng tìm kiếm ra xung quanh.
Hải Bối Nhi sờ sờ con rắn nhỏ màu trắng bạc trên cổ tay, trong lòng nàng có chút áy náy, bởi vì chính mình làm mọi người mệt nhọc, càng hạ quyết tâm phải trợ giúp bộ lạc Di Nguyệt phát triển thật tốt.
Con rắn nhỏ giống như cảm nhận được quyết tâm của Hải Bối Nhi, cọ cọ vào lòng bàn tay của nàng.
"Bối Nhi! Ngươi không có việc gì thì tốt rồi!" Kim Bằng là người đầu tiên đuổi tới, hắn đi rất gấp gáp, tới trước mặt Hải Bối Nhi, đôi mắt lập tức đỏ, một thú nhân cao ngạo như vậy có lẽ trong lòng vô cùng áy náy, hắn như vậy mà lại để giống cái bảo hộ.
"Ta không có việc gì, ta rất tốt!" Hải Bối Nhi mỉm cười, kéo tay Kim Bằng, nhẹ nhàng nắm lấy, vỗ về trấn an.
"Đây là?" Kim Bằng tinh mắt, lập tức thấy con rắn nhỏ quấn quanh trên cổ tay của nàng, âm thầm cảnh giác.
Con rắn nhỏ ngẩng đầu lên, lưỡi rắn thè ra, tất nhiên cũng đã nhận ra Kim Bằng.
"Hắn không phải là kẻ địch, trở lại bộ lạc ta sẽ chậm rãi giải thích với các ngươi." Hải Bối Nhi nhìn một xà một người giằng co, có chút đau đầu. Nàng không cho đại xà hóa hình người bồi nàng chính là sợ Kim Bằng thấy sẽ lập tức đánh nhau trước, nhưng mà nàng thật sự đã quên mất cảm giác của thú nhân đều vô cùng nhạy bén.
Nếu Hải Bối Nhi nói không phải là kẻ địch, Kim Bằng cũng thoáng thả lỏng một chút nhưng mà vẫn luôn luôn cảnh giác, miễn cho đại xà này đột nhiên làm khó dễ.
Nhóm Đại Tư Tế nhận được tin tức Hải Bối Nhi bình an trở về đều vui quá mà khóc, các nàng tin tưởng chắc chắn Hải Bối Nhi là sứ giả Thần Thú phái tới, tình cảm giữa các nàng và Hải Bối Nhi cũng thâm hậu, nàng xảy ra chuyện các nàng cũng đều lo lắng không thôi. Vô cùng may mắn chính là Hải Bối Nhi không có chuyện gì.
Lang Kỳ và Hổ Hùng về đến nhà, thấy Hải Bối Nhi lập tức ôm nàng thật chặt, bọn họ vô cùng tự trách, nhiệm vụ của giống đực chính là phải bảo vệ giống cái của mình, nếu không phải bọn họ không chăm sóc kỹ Hải Bối Nhi, nàng cũng sẽ không xảy ra chuyện.
"Ta không có việc gì, hắn không có tổn thương ta!" An ủi thật tốt một trận mới làm hai thú nhân buông tay rồi dưới ánh mắt của mấy nam nhân lại tỉ mỉ giải thích lai lịch của đại xà và những chuyện nàng đã trải qua mấy ngày nay.
"Ta muốn nhìn một chút xem thương thế trên người ngươi đã đỡ hơn chưa!" Lang Kỳ vừa nghe thấy Hải Bối Nhi bị thương, sốt ruột không chịu được, sống chết muốn xem vết thương của nàng, còn tiến lên lột y phục của nàng ra.
Mặt Hải Bối Nhi lúc đỏ lúc hồng, trong phòng tính cả đại xà tổng cộng có bốn giống đực, nàng làm sao lại không biết xấu hổ làm chuyện này! Nàng oán trách nhìn Lang Kỳ, làm sao đồng ý bây giờ lột y phục ra cho bọn hắn xem vết thương.
Ba thú nhân thoáng qua nhau, mấy ngày nay trong lòng bọn họ lo lắng, chịu đủ tra tấn, bây giờ không thấy Hải Bối Nhi hoàn hảo không tổn hao gì, trong lòng bọn họ đều không thể yên tâm được, nếu ba người bọn họ đều không cùng nhau xem chẳng lẽ từng người từng người xem hay sao?
Hổ Hùng trực tiếp tiến lên khóa trái đôi tay của Hải Bối Nhi, Kim Bằng ôm hai chân của nàng, Lang Kỳ xé mở y phục của nàng, ba người phân công hợp tác, vô cùng ăn ý.
"Các ngươi... Buông ta ra, các ngươi... Lưu manh!" Mặt Hải Bối Nhi cũng sắp bốc hỏa, tuy rằng bọn họ chỉ đơn thuần muốn kiểm tra thân thể nhưng mà nàng cũng chưa từng không biết chừng mực như vậy, ngay cả tiểu bạch xà cái gì cũng đều không hiểu cũng là bộ dáng
đứa bé tò mò nhìn bọn họ.
Chương18
Vết thương của Hải Bối Nhi đã gần khỏi hẳn, hiện tại đã lên da non, là một mảnh phấn hồng.
Ba thú nhân nhìn thấy lại cảm thấy đau lòng, giống cái nên được bọn họ nâng ở trên tay, làm gì giống Hải Bối Nhi vừa phải tìm đồ ăn lại còn bị thương.
"Có phải rất đau hay không? Đều do ta không tốt!" Ngón tay nhẹ nhàng lướt qua chỗ da non, ngón tay cảm nhận được làn da trắng mịn nhảy cảm mà run rẩy, trong mắt tràn đầy sự tự trách và hối hận.
"Không đau, đại xà tìm dược thảo cho ta dùng rất tốt." Hải Bối Nhi mỉm cười, nàng lại không phải là giống cái yếu đuối mong manh, chỉ vết thường nhỏ thế này vẫn có thể chịu nổi.
Kim Bằng biết thật ra Hải Bối Nhi muốn trấn an hắn nhưng mà trong lòng hắn vẫn oán hận chính mình vô dụng, hắn ở trong lòng yên lặng lấy danh nghĩa Thần Thú ra thề, sau này tuyệt đối sẽ không để Hải Bối Nhi xảy ra những chuyện như thế này.
Nhìn diện tích vết thương của Hải Bối Nhi lớn như vậy thì biết lúc ấy nhất định nàng không dễ chịu, hắn sợ ngón tay của mình quá thô ráp, dứt khoát trực tiếp liếm cho nàng, dù sao nước bọt của thú nhân đều có thể có tác dụng chữa thương nhất định.
Vươn đầu lưỡi liếm từng chút từng chút một, nước bọt làm trắng nõn làn da lấp lánh tỏa sáng, hai thú nhân khác nhìn thấy cảnh tượng như vậy tất nhiên không muốn để một mình Kim Bằng độc hưởng, Kim Bằng liếm láp phần lưng, bọn họ lập tức bá chiếm cặp nhũ tiêm xinh xắn đáng yêu và cặp đùi thon dài.
Lúc trước Hải Bối Nhi bị Hổ Hùng và Lang Kỳ dạy dỗ đến mẫn cảm dị thường, mỗi tối bọn họ đều làm như vậy với nàng, bị ba giống đực liếm láp như thế, cho dù không chứa tình dục, cũng làm thân thể mẫn cảm của nàng động tình, tiểu huyệt không biết đã ướt từ khi nào.
Nàng không muốn để nhóm giống đực cho rằng nàng dâm đãng, cố gắng kẹp chặt hai chân, bàn tay nhỏ bé che cái miệng đang khép hờ không cho phát ra tiếng rên rỉ êm tai mềm mại nhưng đôi mắt đã sớm trở nên mê ly.
Lúc trước bọn Hổ Hùng gặp lại Hải Bối Nhi, trong lòng rất là vui vẻ, liếm láp miệng vết thương cũng không nghĩ tới chuyện kia nhưng trước mắt bọn họ chính là giống cái mà bọn họ yêu thương, từ từ đơn thuần liếm láp miệng vết thương chậm rãi thay đổi mục đích, bắt đầu khiêu khích nàng động dục, chỉ có Hải Bối Nhi đáng thương lại ngây ngốc cho rằng bọn họ vẫn chỉ đơn thuần liếm láp.
Ba thú nhân lưu lại ấn ký ái muội ở trên người nàng, ba bàn tay to lớn không ngừng lưu luyến sờ soạng giữa chân Hải Bối Nhi, mỗi khi sắp chạm vào tiểu huyệt trống rỗng lại dời đi, Hải Bối Nhi kiên trì không được, há miệng thở dốc, thỉnh thoảng phát ra một tiếng nức nở như tiếng mèo kêu, tay nhẹ nhàng đặt lên tay của bọn họ, giống như kháng cự lại giống như đòi hỏi nhiều hơn.
Hổ Hùng nhẹ nhàng tách đôi chân đã sớm vô lực ra, cầm lấy một bàn chân nhỏ trắng nõn như ngọc, ngậm lấy từng ngón chân mượt mà. Lang Kỳ dùng một ngón tay chơi đùa tiểu huyệt, làm cho tiểu huyệt chảy ra càng nhiều mật dịch, tí tách theo kẽ mông chảy xuống. Hai tay Kim Bằng nắm lấy cặp nhũ tiêm, dùng sức nhào nặn cặp nhũ tiêm nho nhỏ tạo thành các loại hình dạng, miệng ôn nhu hôn lên chỗ mẫn cảm ở cổ của nàng.
"A... Ha... Không muốn, các ngươi thật xấu... Không muốn cùng nhau chơi..." Ba giống đực cùng nhau hầu hạ nàng đến sảng khoái nhưng mà chờ đến lúc sau không biết có bao nhiêu chỗ sẽ phải gặp tai ương.
Ba người đều nói chuyện, càng thêm ra sức hầu hạ Hải Bối Nhi, đến tận khi làm nàng rên rỉ liên tục, cái miệng nhỏ thật lâu cũng không thể ngậm lại ngay cả nước miếng thơm tho đã chảy tới cổ cũng không biết.
Ba người liếc mắt nhìn nhau một cái, giống như đã đạt thành được một quyết định chung, bế Hải Bối Nhi lên, đặt ở trên giường, từng người từng người cởi hết y phục, ba cây côn thịt thật lớn nhảy ra, khiến nàng nhìn thấy vô cùng sửng sốt.
Hôm nay ba người muốn cùng nhau đến hay sao?
Bạn thấy sao?