Chương 102: 5.13: Anh chỉ chậm một ngày thôi, em đã thuộc về người khác rồi

Khương Trà vốn định đợi Thu Thâm tỉnh dậy, nhưng nằm trong lòng Thu Thân chưa đầy hai phút, cậu đã buồn ngủ không mở mắt nổi, sau một lúc ép mình phải tỉnh táo, cậu nhắm mắt lại rồi ngủ thiếp đi.

Chủ nhật nên cả ký túc xá đều ngủ nướng, ngay cả Thu Thâm luôn dậy sớm cũng ngủ đến tận mười giờ, anh cho rằng điều này là vì Khương Trà ngủ bên cạnh, anh quay sang ôm chặt người vào lòng, áp mặt vào tóc Khương Trà hít một hơi thật sâu, lập tức ngửi thấy một mùi hương lạ.

Đây không phải là mùi dầu gội mà Trà Trà thường dùng.

Thu Thâm ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đang ngủ của Khương Trà một lát, sau đó cúi xuống ngửi cổ cậu, không phải mùi sữa tắm quen thuộc, đổi dầu gội và sữa tắm rồi? Nhưng em ấy đã sử dụng hai thương hiệu đó từ khi còn nhỏ, về cơ bản chưa bao giờ thay.

Ngay lúc đang cau mày suy nghĩ, Khương Trà đang ngủ trong lòng anh đột nhiên mở mắt.

"Anh Thu Thâm..." Khương Trà ngơ ngác gọi, nghiêng người dụi mặt vào cổ Thu Thâm: "Mấy giờ rồi?"

"Gần mười một giờ rồi."

"Ồ!" Khương Trà lập tức tỉnh lại, ngồi dậy với mái tóc rối bù, nhìn Thu Thâm cũng ngồi dậy bên cạnh mình: "Hôm nay anh không ra ngoài ạ?"

Thu Thâm lắc đầu, ánh mắt dừng lại trên vai Khương Trà: "Em lên đây khi nào?" Anh đưa tay kéo vai áo đang tuột sang một bên, nhìn thấy vài vết đỏ tươi.

Khương Trà vẫn chưa phát hiện ra vết hôn trên vai mình, ngáp một cái rồi trả lời: "Sáng sáu giờ em đến rồi, đợi em về rửa mặt rồi ra ngoài ăn đi."

Lúc sắp hất chăn ra khỏi giường, cậu mới nhận ra quần áo của mình đã bị túm lấy không di chuyển được, "Anh Thu Thâm, anh túm áo em rồi, anh Thu Thâm? Anh Thu Thâm?!"

Thu Thâm lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn Khương Trà đang ngơ ngác nhìn mình, trầm giọng hỏi: "Vai của em bị sao vậy?"

"Hả?" Khương Trà vô thức cúi đầu nhìn vai mình, nhìn thấy những dấu hôn rõ ràng kia, cậu hoảng sợ thấy rõ. "Có thể là đêm qua bị muỗi đốt."

Nhìn vẻ mặt bối rối của Khương Trà, Thu Thâm cảm thấy rất thất vọng, không tiếp tục hỏi nữa mà chỉ im lặng nhìn người đang tìm cớ lừa anh.

"...Em sẽ mua thuốc về bôi sau." Khương Trà thấp giọng nói, nhanh chóng gỡ tay Thu Thâm ra, kéo quần áo lên, vén chăn ra khỏi giường: "Em về ký túc xá rửa mặt trước."

Nói xong, thậm chí không dám nhìn phản ứng của Thu Thâm mà bỏ đi như đang chạy trốn.

Thu Thâm ngồi trên giường im lặng một lúc, sau đó nhấc chăn ra khỏi giường, anh không vào phòng tắm rửa mặt ngay mà cầm điện thoại lên nhắn tin cho dì Chu trên WeChat, hỏi xem tối qua Khương Trà có về nhà không.

Nhận được câu trả lời phủ định, lòng anh hoàn toàn chùng xuống.

Tối qua Trà Trà đi khách sạn? Với ai?

Thu Thâm đặt điện thoại xuống với trái tim tan vỡ, đi vào phòng tắm để rửa mặt, anh nghĩ đến những người có thể đi khách sạn với Khương Trà, nhưng không tìm ra được đối tượng, đang suy nghĩ, một cái tên không thể ngờ tới đột nhiên hiện lên trong tâm trí anh.

Vệ Mặc Ngôn?

Không, điều đó không đúng, bọn họ hôm qua mới gặp nhau lần đầu tiên, không thể nào là hắn được.

Nhưng... hôm qua khi họ gặp nhau, thái độ của Trà Trà đối với Vệ Mặc Ngôn rõ ràng rất kỳ lạ và bất thường, mà thái độ của Vệ Mặc Ngôn đối với Trà Trà cũng rất kỳ lạ.

Đúng lúc Thu Thâm đang suy nghĩ, Khương Trà vừa rửa mặt xong đã cầm điện thoại đến ký túc xá của Thu Thâm đang đợi anh, cứ nghĩ rằng khi mở điện thoại lên sẽ có rất nhiều cuộc gọi nhỡ hoặc tin nhắn, nhưng Vệ Mặc Ngôn không gửi tin nhắn cho cậu, thay vào đó bà Chu đã liên tục gửi cho cậu rất nhiều tin nhắn.

Thu Thâm đã gửi tin nhắn cho bà Chu, hiện tại đã có thể xác nhận được tối qua cậu không về nhà~

Khương Trà chậm rãi trả lời tin nhắn của bà Chu, sau đó ngồi vào bàn học một lúc, đợi Thu Thâm rửa mặt xong đi ra, cậu nhanh chóng đứng dậy hỏi: "Anh chuẩn bị xong chưa?"

Thu Thâm nhìn Khương Trà với ánh mắt phức tạp: "Được rồi, chúng ta đi thôi."

Hai người đến một nhà hàng thường lui tới gần trường, những món ăn trên bàn hầu như đều là những món Khương Trà yêu thích.

"Anh Thu Thâm, em có chuyện muốn hỏi."

"Em nói đi."

"Ừm, ừm." Khương Trà sắp xếp lại lời nói, thì thầm: "Em có một người bạn, một người bạn anh không biết đâu, trước đây cậu ấy từng chơi một trò chơi, gặp một vài người trong trò chơi đó rồi yêu đương, sau đó họ gặp mặt trực tiếp, nhưng khi gặp mặt lại phát hiện ra rằng người kết bạn trên WeChat không phải là người yêu trong game."

"Bạn em đã xin lỗi người đó rồi, nhưng người đó không quan tâm đến việc có thêm nhầm bạn hay không, chỉ muốn bắt người bạn kia chịu trách nhiệm, anh nghĩ bạn em nên làm gì?"

Thu Thâm lặng lẽ lắng nghe Khương Trà kể lại câu chuyện của "người bạn", cuối cùng cũng hiểu được bầu không khí kỳ lạ giữa Khương Trà và Vệ Mặc Ngôn ngày hôm qua là từ đâu mà có, nhớ lại cảnh tượng khi Vệ Mặc Ngôn đột nhiên nói rằng hắn có việc phải đi khi họ đến cổng trường ngày hôm qua, rồi quay lại bắt một chiếc taxi.

Vậy tối qua anh thực sự tận mắt nhìn thấy Vệ Mặc Ngôn và Khương Trà rời khỏi trường?

Thu Thâm gần như không thể cầm nổi đôi đũa trong tay, dưới ánh mắt mong đợi của Khương Trà, anh khàn giọng hỏi: "Bạn của em có ngủ với anh ta không?"

"Ừm...bạn em cũng bị ép buộc thôi."

"Em có chắc là mình bị ép buộc không? Em không hề có tình cảm gì với người đó sao?" Nhìn Khương Trà do dự hồi lâu, trong đầu Thu Thâm đã có đáp án, anh đặt đũa xuống, ngón tay run rẩy: "Ann cũng không biết phải làm gì nữa."

"À..." Khương Trà nghe xong câu trả lời này thì thở dài: "Được rồi, thế thì thôi vậy."

Thu Thâm không ăn nổi nữa, nhưng để tránh cho Khương Trà phát hiện ra điều gì bất thường, anh cầm đũa lên gắp vài miếng thức ăn vô vị. Sau khi ra khỏi nhà hàng, anh ngay lập tức từ chối lời đề nghị đi dạo công viên, tìm cớ để bắt taxi đi.

Khương Trà đứng đó, nhìn chiếc xe taxi chở Thu Thâm hòa vào dòng xe cộ, rồi quay người chậm rãi đi về phía trường học.

Suốt từ buổi chiều tới tối đều không nhận được tin nhắn mới nào, đúng lúc Khương Trà rửa mặt xong và lên giường nghỉ ngơi thì điện thoại im lặng cả ngày cuối cùng cũng reo lên.

Là cuộc gọi video của Vệ Mặc Ngôn.

Khương Trà không nghe máy ngay, cậu đứng dậy lấy tai nghe trên bàn. Khi Vệ Mặc Ngôn gọi lại, cậu cắm tai nghe vào: "Anh đang làm gì thế?"

Nhìn vào bức tường phía sau nhà Vệ Mặc Ngôn, có thể thấy hắn vẫn đang ở trong phòng ngủ, chưa về trường.

"Tối mai anh đến tìm em."

Ánh mắt của Khương Trà đột nhiên mở to, hạ giọng hỏi: "Anh muốn gì ở em?"

"Gì? Anh thậm chí còn không được tìm người yêu của mình à?"

"Ai là người yêu của anh?"

"Anh đã cho em một ngày, nhưng có vẻ như em vẫn chưa hiểu tình hình."

Nhìn thấy nụ cười nhạt nhẽo trên mặt Vệ Mặc Ngôn, Khương Trà có chút hoảng hốt, giọng nói không tự chủ được mà dịu xuống: "Em, em vẫn chưa nghĩ kỹ, cho em thêm thời gian đi."

"Phải mất bao lâu?"

"Ít nhất là một tháng... một tuần?" Nhìn thấy nụ cười của Vệ Mặc Ngôn ngày càng nguy hiểm, Khương Trà chỉ có thể đổi lời lần nữa: "Vậy thì hai ngày?"

"Nhớ đấy." Vệ Mặc Ngôn dừng lại một chút rồi hỏi: "Sáng nay em mặc quần áo của anh ra ngoài à?"

"Ừm... quần áo của em ướt hết rồi, chỉ có thể mượn quần áo của anh để mặc trước thôi."

Vệ Mặc Ngôn nghĩ đến hình ảnh Khương Trà mặc quần áo của hắn, yết hầu khẽ nhúc nhích, khàn giọng nói: "Tối mai mặc bộ quần áo mà em đã mặc đi gặp anh."

"Không đời nào!"

Khương Trà muốn cúp điện thoại nhưng lại không dám, đành phải trốn dưới chăn nhỏ giọng nói chuyện với Vệ Mặc Ngôn, không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng khi đang trò chuyện, hình ảnh trên màn hình điện thoại đã thay đổi từ khuôn mặt đẹp trai của Vệ Mặc Ngôn thành một con cặc khủng đầy gân.

Còn chưa cương hoàn toàn nhưng trông đã rất đáng sợ rồi.

Giọng nói khàn khàn của Vệ Mặc Ngôn truyền vào tai cậu: "Gọi anh là anh trai."

Khương Trà lấy chăn trùm kín đầu, ở góc độ mà điện thoại không thể quay được khuôn mặt, cậu đỏ mặt khi nhìn chằm chằm vào màn hình, nơi Vệ Mặc Ngôn đưa tay ra để giữ lấy thằng em của mình, ngại ngùng trả lời: "Không, đừng."

"Gọi đi, nếu không anh sẽ đi tìm em ngay bây giờ."

"......anh trai."

Tiếng thở hổn hển phát ra từ tai nghe lập tức trở nên nặng nề hơn, vì đeo cả hai tai nghe nên tiếng thở hổn hển gợi cảm dường như đang ở ngay bên cạnh, quần lót Khương Trà ướt đẫm, cậu cắn môi dưới nhìn chằm chằm cặc lớn trong tay Vệ Mặc Ngôn.

Thèm quá.

Vệ Mặc Ngôn chĩa điện thoại vào thằng em của mình sục cặc một lúc, rồi lại giơ điện thoại lên, chuyển camera vào mặt mình lần nữa: "Cho anh xem mặt đi."

"Không muốn."

Vệ Mặc Ngôn không ép buộc nữa mà chuyển camera về dưới háng, để Khương Trà có thể thấy rõ tay hắn đang nắm cặc thủ dâm.

Khương Trà cắn môi dưới, hai chân không ngừng cọ xát vào nhau, đúng lúc cậu không nhịn được đưa tay ra muốn sờ lồn thì điện thoại của Thu Thâm đột nhiên reo lên, cậu thở phào nhẹ nhõm rồi nhanh chóng nói: "Em phải trả lời một cuộc gọi."

Sau khi cuộc gọi được kết nối, một giọng nói lạ vang lên từ tai nghe: "Xin chào, bạn là bạn của chủ xe à? Chủ xe say rồi, vui lòng đến đón cậu ấy."

"Được, tôi sẽ tới đó ngay."

Khương Trà nhanh chóng chui ra khỏi chăn, thay đồ ngủ, cầm điện thoại rồi rời khỏi ký túc xá, đến cổng trường, cậu nhắn tin cho Vệ Mặc Ngôn.

[Anh trai em say rồi, em phải đi đón anh ấy.]

Sợ Vệ Mặc Ngôn không tin nên cậu còn cố ý quay một đoạn video ngắn cảnh mình đi bộ rồi gửi cho hắn.

[Đi đường cẩn thận, có vấn đề gì thì gọi cho anh.]

Vệ Mặc Ngôn biết rằng người duy nhất mà Khương Trà có thể gọi là "anh trai" chỉ có Thu Thâm, từ cuộc trò chuyện trước đó với Thu Thâm, hắn cũng biết hai người họ đã lớn lên cùng nhau, hắn cũng không nghĩ nhiều về việc Khương Trà sao lại đi đón người, dù sao hai người cũng học cùng trường, cùng ký túc xá.

Chỉ là......

Hắn cúi mắt nhìn của quý vẫn còn cứng ngắc của mình, do dự một lát rồi quyết định tắm nước lạnh, dù sao lần này hắn làm vậy chỉ để video call với Khương Trà, giờ người đã rời đi rồi, không cần phải tiếp tục nữa.

Khương Trà bắt taxi đến quán thịt nướng, ngay lập tức nhìn thấy Thu Thâm say bất tỉnh nhân sự nằm trên bàn, nghĩ đến việc anh buồn bã ra ngoài uống rượu, thế mà lại chọn quầy đồ nướng thay vì quán bar, cậu không nhịn được cười.

Cậu nhanh chóng chạy tới: "Anh Thu Thâm?"

Chủ cửa hàng bên cạnh lập tức nhìn sang, cảnh giác hỏi: "Cậu là bạn của cậu ấy à?"

"Là tôi đây, tôi vừa nói chuyện với anh qua điện thoại."

Ông chủ cửa hàng thở phào, lấy điện thoại của Thu Thâm từ trong túi ra đưa cho Khương Trà: "Vừa rồi cậu ấy cứ gọi tên cậu, tôi dùng ngón tay cậu ấy mở khóa điện thoại rồi gọi cho cậu." Có lẽ vì cảm thấy việc mở khóa điện thoại của người khác khi chưa được phép là không tốt nên ông chủ nhanh chóng nói thêm: "Tôi không động đến điện thoại, chỉ gọi cho cậu thôi".

"Vâng, cảm ơn ông chủ."

Khương Trà cầm điện thoại bỏ vào túi, phát hiện Thu Thâm vẫn còn tỉnh táo, cúi xuống đỡ anh dậy, sau khi cảm ơn chủ cửa hàng lần nữa, cậu vất vả dìu Thu Thâm cao lớn vào lề đường gọi taxi.

"Trà Trà." Thu Thâm say khướt dựa vào người Khương Trà, hai tay ôm chặt eo cậu, lẩm bẩm: "Sao anh chỉ chậm có một ngày, mà em đã thuộc về người khác rồi?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...