"...Ngày mai cùng phòng của anh tổ chức tiệc sinh nhật, nên có thể sẽ về muộn một chút."
Sau gần hai tiếng call video với Tô Vong, Khương Trà đã buồn ngủ đến mơ màng, chỉ theo bản năng đáp lại lời Tô Vong rồi vùi mặt vào gối rồi ngủ thiếp đi luôn.
Tô Vong im lặng nhìn đỉnh đầu của Khương Trà một lát, anh không chọn tắt video mà đặt điện thoại sang một bên, bắt đầu lặng lẽ học bài.
Kể từ khi bắt đầu yêu xa vì học đại học, trừ khi có chuyện gì bất ngờ xảy ra, hai người đều sẽ call video mỗi đêm cho đến tận bình minh, không phải là một trong hai bám dính nhiều hơn, mà là cả hai đều dính lấy nhau, vốn dĩ yêu xa nhau ngay từ đầu đã đủ kinh khủng rồi, nếu còn không thể nhìn thấy nhau qua video, ai mà chịu cho nổi.
Nhưng mà cũng không phải hầu hết thời gian call video đều nói chuyện, đều là Khương Trà đeo tai nghe chơi game với bạn cùng phòng, trong khi Tô Vong sẽ im lặng đọc sách và học bài, chỉ khi không có việc gì làm hoặc đã hoàn thành công việc mới nói chuyện một lúc.
Khương Trà tỉnh dậy thì phát hiện điện thoại đã hết pin và tự động tắt nguồn, cậu ngây ra nhìn cục sạc, thấy nó bị lỏng, nhanh chóng cắm lại cục sạc để sạc điện thoại rồi đứng dậy đi rửa mặt, vì là cuối tuần nên trong ký túc xá không có ai ngoài cậu.
Ài... hơn một tháng rồi không gặp Tô Vong.
Nhớ anh ấy quá.
Khương Trà rửa mặt xong, uể oải trở về giường tiếp tục nằm, cầm điện thoại vừa mới bật nguồn lên gửi tin nhắn cho Tô Vong: Em dậy rồi.
Một lát sau Tô Vong mới trả lời: Dậy ăn cơm đi.
- Không muốn động, muốn anh đút em ăn.
- Bảo bối, tuần này anh không đi được, tuần sau sẽ đến thăm em.
Thấy tin nhắn của Tô Vong, tinh thần và sức lực của Khương Trà đều cạn kiệt, cậu mím môi tỏ vẻ bất mãn, nghĩ đến việc phải đợi thêm một tuần nữa mới có thể gặp Tô Vong, tâm trạng cậu trở nên vô cùng tệ, cũng không mấy hào hứng trả lời tin nhắn của Tô Vong.
Bên kia, Tô Vong lập tức nhận ra Khương Trà không vui qua câu trả lời của cậu, nhưng anh đang thử nghiệm một trò chơi mới vừa làm, không thể lập tức gọi điện cho Khương Trà để an ủi.
Thấy Tô Vong cau mày nhìn chằm chằm điện thoại, bạn cùng phòng đang cùng anh thử nghiệm trò chơi cười nói: "Làm vợ giận rồi à?"
Từ ngày đầu tiên gặp nhau, Tô Vong chưa bao giờ che giấu sự thật rằng mình đang yêu đương, bạn cùng phòng của anh cũng biết người yêu của anh là con trai, dù sao hai người vẫn video call với nhau mỗi ngày, thậm chí có người còn cười nhạo Tô Vong là tên não yêu đương cuồng vợ, nhưng qua ba năm, họ lại bắt đầu ghen tị với anh.
Không chỉ ghen tị với Tô Vong vì có một tình yêu tuyệt vời mà còn ghen tị với vận đào hoa của anh, lúc trước từng có một cô gái tỏ tình với Tô Vong, tình cờ hai người ở gần đó, nghe được chính miệng Tô Vong nói rằng mình không thích con gái và đã có người yêu.
Tiếc là cũng không có tác dụng gì, sau lần đó cái tên này không chỉ được con gái tỏ tình mà còn có cả con trai nữa!
Rõ ràng bình thường Tô Vong rất lạnh lùng và xa cách, chẳng lẽ những người theo đuổi liên tiếp tìm đến anh đều là bị khuôn mặt kia thu hút sao? Ừ thì, Tô Vong đúng là có hơi xuất chúng, nhưng dù sao thì cậu ta cũng có người yêu rồi, mấy người kia không thể tập trung vào bọn họ sao?
Tô Vong gửi tin nhắn dỗ dành Khương Trà xong mới trả lời bạn cùng phòng: "Ừ."
"Chậc chậc, hiếm khi thấy cậu có vẻ mặt xoắn xuýt như vậy." Vừa dứt lời, bạn cùng phòng liền phát hiện lông mày của Tô Vong không còn nhíu lại nữa, thậm chí trên khuôn mặt còn nở một nụ cười dịu dàng.
Á đù? Nhanh như vậy đã dỗ vợ xong rồi? Vợ cậu ta có phải dễ dỗ quá rồi không?!
Thực ra thì không phải Tô Vong dỗ Khương Trà, mà là Khương Trà tự dỗ mình, Tô Vong không có thời gian thì cậu có thể tự mình bay tới tìm anh.
Nhưng......
Nhìn thấy thông báo số dư không đủ hiện lên, Khương Trà có hơi hoang mang, cậu thấy như mình cũng có tiêu tiền mấy đâu, sao lại không còn tiền?
Bỏ đi, không có tiền thì cứ xin chồng thôi!
Khương Trà vừa định xin Tô Vong tiền tiêu vặt thì Tô Vong đã chuyển tiền qua trước, anh biết Khương Trà thích tạo bất ngờ cho mình, không thích anh mua vé cho, nên khi chuyển tiền anh cũng không bảo Khương Trà báo trước thời gian đến.
Chỉ cần đến nơi rồi ngay lập tức gửi định vị, Khương Trà chắc chắn có thể tìm thấy anh.
Nhìn số tiền tiêu vặt ngày càng nhiều, Khương Trà không khỏi lẩm bẩm: "Tô Vong đúng cũng giỏi kiếm tiền quá đi..."
Cậu không mua vé sớm quá mà mua vé ba giờ chiều bay, đứng dậy ăn diện lồng lộn thật đẹp, đứng trước gương xoay vòng vòng xác nhận quần áo hoàn hảo xong, cậu lấy một chiếc túi đựng một bộ quần áo để thay, lấy thẻ căn cước rồi ra ngoài đi ăn, ăn xong thì đi thẳng tới sân bay.
Trong lúc chờ ở sân bay, Khương Trà nhận được một vài tin báo định vị của Tô Vong, nhìn địa điểm liên tục thay đổi liền có thể đoán được Tô Vong đang rất bận rộn, có lúc cậu nghĩ việc đến gặp Tô Vong trong lúc anh đang bận như vậy có lẽ không phải ý hay, nhưng suy nghĩ này nhanh chóng biến mất vì sự quan tâm săn sóc của Tô Vong.
Vì buổi tối phải thử nghiệm trò chơi mới nên bạn cùng phòng của anh đã chốt 5 giờ chiều đi ăn.
Tô Vong gửi vị trí của mình cho Khương Trà, thấy phản hồi cuối cùng của Khương Trà là từ hai giờ trước. Nghĩ đến lúc này Khương Trà hẳn đã xuống máy bay rồi, anh có hơi bồn chồn, thỉnh thoảng lại nhìn điện thoại và lối vào nhà hàng, ánh nhìn lo lắng của anh khiến mọi người đều cảm thấy tò mò.
"Trò chơi lần này mọi người làm có nhiều bug lắm à?"
"Đâu có."
"Vậy thì sao..." Người nói chuyện dùng cằm chỉ vào Tô Vong.
Bạn cùng phòng nhìn Tô Vong, thấy cái người thường ngày lạnh lùng kia giờ đây lại cực kỳ mất kiên nhẫn, thậm chí không thèm che giấu, bối rối hỏi: "Chẳng lẽ vợ cậu đến thăm à? Sốt ruột thế."
"Ừm."
Á đù, tới thật à?
Mặc dù mọi người đều biết Tô Vong có người yêu, nhưng chưa ai từng gặp Khương Trà, ngoại trừ kỳ nghỉ đông và kỳ nghỉ hè, hai người chỉ có thể gặp nhau ngày cuối tuần ngắn ngủi, thời gian dính nhau còn không đủ, đâu còn tâm tư đi gặp gỡ bạn bè?
Tô Vong không thích trở thành tâm điểm chú ý, kìm nén sự lo lắng, khôi phục trạng thái bình thường, cố hết sức giảm bớt sự hiện diện của mình.
Sự chú ý của mọi người dần quay lại về người đang mừng sinh nhật.
Đúng lúc Tô Vong đang mong đợi, Khương Trà bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn tấm biển, xác nhận nhà hàng này chính đúng là cái tên Tô Vong đã gửi cho cậu, mang sự hồi hộp và phấn khích sắp được gặp chồng, một tay cầm túi quần áo bước vào nhà hàng.
Bên trong nhà hàng rất náo nhiệt, rất khó để tìm được người, nhưng Tô Vong vừa liếc mắt đã nhìn thấy Khương Trà, anh đột nhiên đứng dậy bước tới, nắm tay Khương Trà giữa những ánh mắt bàn tán, còn chưa kịp nói gì, thanh niên mừng sinh nhật đã đứng dậy kéo ghế cho Khương Trà, "Hoan nghênh, hoan nghênh! Cuối cùng cũng gặp được người thật rồi!"
Nói xong lập tức gọi người phục vụ mang thêm bát đũa.
Khương Trà lịch sự chào hỏi mọi người, cảm thấy có hơi ngượng ngùng vì ánh mắt của mọi người, cậu đỏ mặt chúc mừng sinh nhật người kia, sau đó ngồi xuống cạnh Tô Vong.
Lần đầu tiên, mọi người nhìn thấy Tô Vong tháo bỏ lớp mặt nạ lạnh lùng, thấy được vẻ dịu dàng, ân cần và chu đáo của anh, nghĩ đến hai người đã yêu nhau ba bốn năm, mọi người đều thấy ghen tị không thể diễn tả thành lời, yêu nhau lâu vậy mà vẫn còn mặn nồng, đúng là hiếm có.
Khương Trà vừa mới xuống máy bay còn ngồi trên xe khá lâu nên không có tâm trạng ăn uống, cậu lặng lẽ ngồi bên cạnh Tô Vong bầu bạn với anh, sau bữa ăn lại lẽo đẽo theo Tô Vong đến trường.
Vì trong ký túc xá còn có người khác nên Khương Trà rất dè dặt không đụng vào Tô Vong, cậu ngồi trên giường chơi điện thoại, chơi một lúc thì ngủ thiếp đi trên chiếc gối tràn ngập mùi hương của Tô Vong.
Tiếng ồn ào trong ký túc xá bất giác trở nên yên tĩnh hơn.
Chỉ còn tiếng bàn phím lách cách giao lưu.
- Chậc chậc chậc, hy vọng toàn bộ trai đẹp trên thế giới đều tụ lại thành đôi, để người bình thường như chúng ta nhiều cơ hội hơn!
- Đồng ý!
-Tối nay Tô Vong lại dọn ra ngoài rồi, huhuhu, chó độc thân ghen tị đến đỏ mắt.
Trong khi bạn cùng phòng đang âm thầm trêu chọc, Tô Vong nhanh chóng kiểm tra trò chơi, xác nhận không có bug nghiêm trọng nào rồi tắt máy tính, cầm điện thoại đi đến bên giường, khẽ đánh thức Khương Trà.
Khương Trà ngơ ngác mở mắt ra, nhìn thấy Tô Vong, cậu vô thức vòng tay qua cổ anh khẽ rì rầm làm nũng: "Chồng ơi, em..." Âm thanh của cậu bị lòng bàn tay của Tô Vong cắt ngang, Khương Trà sửng sốt hai giây, cuối cùng mới nhớ ra mình không ở nhà mà đang ở trong ký túc xá của Tô Vong!
Ký túc xá hoàn toàn im lặng, sau khi Tô Vong và Khương Trà đỏ mặt rời đi, mấy tên chó độc thân bắt đầu gào lên: "Mẹ kiếp, Tô Vong hạnh phúc vãi!"
Trên xe taxi, Khương Trà nghe thấy Tô Vong báo tên một khu dân cư nào đó nên nghi ngờ hỏi: "Anh thuê nhà rồi?"
"Ừm, sắp kỳ thực tập rồi."
Kế hoạch ban đầu của Tô Vong là đến thành phố của Khương Trà, anh đã trao đổi vấn đề này với Khương Trà, nhưng bị Khương Trà phản đối kịch liệt, mãi đến khi Khương Trà nói tốt nghiệp rồi sẽ tìm anh, Tô Vong mới từ bỏ ý định này, trong thời gian trước khi đi thực tập, anh đã tìm được một khu nhà có môi trường tốt và hệ số an toàn cao để thuê.
Khi đến gần khu dân cư, Tô Vong dẫn Khương Trà đến một cửa hàng tiện lợi, lúc ra khỏi cửa hàng tiện lợi, mặt Khương Trà đỏ bừng, không nhịn được nhìn vào túi đồ trong tay Tô Vong, nhỏ giọng nói: "Có phải mua nhiều quá không?"
"Không nhiều."
Có lẽ đối với những đôi khác thì hơi quá, nhưng đối với Tô Vong và Khương Trà đã xa nhau hơn một tháng, vẫn đang trong giai đoạn yêu đương mặn nồng, thì hai hộp sáu cái bao cao su này thực sự không phải quá đáng.
Sau khi thuê nhà và chuẩn bị nội thất, đây cũng là lần đầu tiên Tô Vong đến đây, anh định tắm trước rồi mới làm, nhưng Khương Trà không đợi nổi, ngay khi bước vào phòng đã nhào lên muốn ôm hôn anh, khoảnh khắc môi lưỡi hòa quyện vào nhau, cơn nứng bùng cháy mãnh liệt, chiếc quần cản đường bị cởi xuống ném ra cửa.
Khi thân dưới trần trụi dán chặt vào nhau, lưỡi của Tô Vong và Khương Trà vẫn chưa hề tách ra, anh ôm chặt Khương Trà, xoay người ấn cậu lên cửa, bàn tay to sờ tới lồn dâm của Khương Trà, sự ướt át mà lòng bàn tay chạm tới khiến cặc anh đau nhói.
Hai chiếc lưỡi kích động quấn quýt tách ra, một sợi bạc nhỏ thò ra từ đầu lưỡi.
Tô Vong nhấc một chân Khương Trà lên đặt lên eo mình, ấn cặc lớn cứng ngắc vào lồn dâm ướt át rỉ nước của Khương Trà, ấn cặc lên miệng lồn, khàn giọng hỏi: "Bắt đầu ướt từ khi nào?"
Khương Trà ngước đôi mắt ướt đẫm lên nhìn Tô Vong: "Lúc nhìn thấy anh."
Cổ họng Tô Vong đột nhiên cuộn một cái, anh cúi đầu hôn môi nút lưỡi Khương Trà lần nữa, một tay giữ chân vợ, một tay đỡ cặc nhắm vào lồn dâm, vừa định đút vào, đột nhiên nhớ ra mình vẫn chưa đeo bao, anh đột ngột dừng lại, nói: "Đợi anh."
Hưng phấn đến nỗi suýt quên mất đeo bao.
Khương Trà mềm mại nằm trong lòng Tô Vong, nhìn anh lấy bao cao su vừa mới mua ra, trong lòng cậu thực ra không muốn Tô Vong đeo bao, nhưng Tô Vong lại rất kiên quyết vấn đề này, ngoại trừ lần đầu ăn thịt, anh không cưỡng lại được cám dỗ mà đụ không bao, sau này tình huống đó hầu như rất hiếm khi xảy ra.
May là sắp tốt nghiệp rồi, chỉ cần tốt nghiệp thì không phải lo sẽ mang thai nữa.
Tô Vong vội vàng lấy bao cao su ra đeo vào, hôn lên mặt Khương Trà, đỡ lấy cặt lớn đột ngột đâm vào lồn dâm của cậu, "Hmm..."
"Ừm~ahh..."
Thịt lồn điên cuồng co thắt nói cho Tô Vong biết về nỗi khao khát của mình.
Môi lưỡi vừa tách ra giờ lại quấn lấy nhau.
Khương Trà bị kẹt giữa Tô Vong và cánh cửa, cơ thể cậu lắc lư lên xuống mỗi khi Tô Vong nắc hông thúc vào, sự kết hợp đã lâu không gặp khiến cậu sướng rơi nước mắt, đôi tay vội vàng thò vào quần áo Tô Vong, để lại những vết xước để cho Tô Vong biết cậu thích bị anh đụ đến mức nào.
Đôi trẻ lâu ngày không gặp vừa vào cửa nhà đã đụ ngay một hiệp, Tô Vong rút cặc ra, tháo bao cao su chứa đầy tinh dịch ném đi, đeo bao mới vào rồi lại đút vào bên trong lỗ lồn còn chưa khép lại, buông đầu lưỡi của Khương Trà ra, khàn giọng nói: "Bảo bối, cầm bao cao su."
Khương Trà đưa tay cầm hộp bao chưa mở và cái bao còn lại, chôn mặt vào cổ Tô Vong, hai chân quấn chặt quanh eo anh, "Ừm... sâu quá..."
"Không sâu, còn chưa đút vào."
Đầu cặc vẫn đang nhẹ nhàng thăm dò lối vào tử cung.
Tô Vong ôm Khương Trà trong tay, đi về phía phòng tắm, anh đã chuẩn bị sẵn sữa tắm và dầu gội mà Khương Trà thích trong phòng tắm, thậm chí còn lắp cả bồn tắm để cậu có thể tắm sau khi làm xong.
Từ phòng tắm đến giường trong phòng ngủ, từ giường đến sofa trong phòng khách, chỉ còn lại duy nhất một cái bao cao su. Cuối cùng, theo yêu cầu mạnh mẽ của Khương Trà, Tô Vong cưỡi giữa hai chân Khương Trà, để cho lồn nhỏ đang phấn khích dán chặt vào lồn dâm, anh thở hổn hển giữ chặt đôi chân trắng nõn của Khương Trà, để hai cái lồn cọ xát dữ dội, vừa mút vừa cắn nhau.
Ý thức của Khương Trà trở nên mơ hồ, những lần lên đỉnh liên tục khiến cậu chỉ phun ra rất ít nước mỗi lần cực khoái, cậu ngơ ngác cầm điện thoại lên, đã hơn bốn giờ sáng, cậu gần như quên mất mình và Tô Vong trở về lúc mấy giờ, cứ thế rên rỉ rồi đưa bàn tay to đang xoa eo mình vào miệng cắn rồi ngủ thiếp đi ngay khi ngón tay của Tô Vong vẫn còn trong miệng.
Mệt quá rồi...
Tô Vong cũng rất mệt, nhưng vẫn kiên trì tắm rửa cho Khương Trà, còn thay ga trải giường, sau đó mới ôm chặt vợ đẹp đang ngủ ngon lành vào lòng, mãn nguyện chìm vào giấc ngủ.
Khương Trà đặt vé lúc 11 giờ đêm, không vội dậy cho kịp giờ bay, cậu ngủ ngon lành cho đến khoảng hai giờ chiều mới mở mắt, mệt mỏi ngồi dậy, cảm thấy như thể cơ thể mình vừa bị một chiếc ô tô cán qua.
Nhưng... rất hài lòng, cực kỳ hài lòng, nhìn chiếc bao cao su duy nhất còn lại trên tủ đầu giường, cậu thậm chí còn có thể làm thêm một hiệp.
Nghĩ đến cảnh làm tình điên cuồng với Tô Vong tối qua, Khương Trà nằm ngửa trên giường, mặt đỏ bừng, thấy điện thoại của mình đặt trên tủ đầu giường, cậu mò lại gần cầm điện thoại lên, quả nhiên có rất nhiều tin nhắn chưa đọc của Tô Vong, cậu nhấn nút ghi âm: "Chồng ơi, em dậy rồi."
Giọng cậu khàn khủng khiếp, rõ ràng là do đêm qua hét to quá.
Mười phút sau, Tô Vong trả lời: "Ngậm viên thuốc đau họng trên bàn đi, đừng ngủ vội, anh gọi đồ ăn cho em rồi, sẽ giao sớm thôi, khoảng bốn giờ anh về."
"Em biết rồi, đợi anh."
Khương Trà đặt điện thoại xuống, cầm viên ngậm trị đau họng trên bàn, mở gói ra, lấy một viên rồi ngậm trong miệng, sau đó nằm trên giường chờ đồ ăn, hôm qua đến đây cậu không muốn ăn nên cũng không ăn nhiều, đêm qua còn dùng đủ tư thế đụ cả đêm, thực sự rất đói.
Rửa mặt và ăn uống xong, Khương Trà nằm trên giường tiếp tục ngủ, sau đó bị nụ hôn của Tô Vong đánh thức.
Cậu mơ màng mở mắt ra: "Anh về rồi." Sau đó giơ tay ôm chặt cổ Tô Vong, đáng thương nói: "Em không muốn đi."
Tô Vong thở dài một tiếng, bế Khương Trà đặt lên đùi mình, bàn tay to xoa tóc cậu: "Cố chịu thêm nửa năm nữa."
Khương Trà vùi mặt vào cổ Tô Vong, khẽ lẩm bẩm: "Bên dưới có hơi đau."
"Đau lắm à?"
"Có hơi thôi."
"Ừm, chồng liếm cho em."
Tô Vong đặt Khương Trà trở lại giường, dang rộng chân liếm láp lồn dâm sưng tấy vì bị anh đụ, anh liếm Khương Trà cho đến khi lồn dâm ướt nhẹp lên đỉnh một lần mới bế cậu lên mặc quần áo vào.
Khương Trà cảm thấy đau nhức khắp người, nép mình vào lòng Tô Vong không muốn động đậy, Tô Vong cũng không định để cậu tự đi nên bế cậu đi vòng quanh nhà, sau đó bế Khương Trà trở về giường, lần này hai người không làm gì cả, chỉ im lặng nằm ôm nhau một lúc.
Buổi tối, Tô Vong dẫn Khương Trà đi ăn cơm rồi miễn cưỡng tiễn cậu ra sân bay, anh không quan tâm đến việc bị nhìn thấy, ôm chặt Khương Trà đang chuẩn bị đi làm thủ tục, hôn lên trán cậu, thì thầm: "Tuần sau anh sẽ tới."
"Dạ." Cảm giác miễn cưỡng sắp tràn ngập trong Khương Trà, nhưng khi nhìn thấy Tô Vong nhíu mày, lại nghĩ đến Tô Vong đã từng muốn từ bỏ ngôi trường rất khó khăn mới có thể vào được chỉ để được ở cùng một nơi với mình, cậu sợ nếu tỏ ra quá miễn cưỡng, Tô Vong sẽ bỏ dở việc học mà đi theo cậu.
Dù sao Tô Vong cũng thật sự có thể làm được, trong lòng anh, Khương Trà là tất cả.
Khương Trà cố gắng đè nén những cảm xúc tiêu cực, kiễng chân lên, thì thầm vào tai Tô Vong: "Tuần sau không thể làm nhiều lần như vậy được, chân em vẫn còn mềm đây này, anh làm mạnh quá!"
Tô Vong nắm chặt tay Khương Trà, khóe môi cong lên: "Em cứ đòi anh mạnh lên."
"Sau này em sẽ bảo anh nhẹ thôi..."
Khương Trà vẫn lưu luyến cho đến khi phải vào kiểm tra, sau đó mới miễn cưỡng chia tay Tô Vong," Tô Vong ở lại sân bay, nhìn chiếc máy bay chở vợ mình cất cánh rồi biến mất trên bầu trời, sau đó mới lặng lẽ rời khỏi sân bay, trở về căn nhà thuê nơi Khương Trà vừa ở, nằm xuống chiếc giường nơi Khương Trà đã ngủ, vùi mặt vào chiếc gối thấm đẫm mùi của Khương Trà.
Nỗi khao khát sâu thẳm cuối cùng cũng được thỏa mãn, chỉ mới chia xa nhau mới đây thôi nhưng vẫn muốn gặp lại nhau.
Mặc dù biết Khương Trà trên máy bay sẽ không đọc tin nhắn nhưng Tô Vong vẫn liên tục gửi tin nhắn cho đến khi nhận được hồi âm, anh lập tức gọi video, chỉ khi thấy Khương Trà đã đến khách sạn an toàn, rửa mặt đi nằm rồi anh mới thấy yên tâm.
Khương Trà vừa mệt mỏi vừa buồn ngủ, hôm sau còn phải đi học, cậu gần như ngủ quên trên giường, trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, cậu còn mở mắt hôn hôn Tô Vong: "Chồng ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Hai người lại bắt đầu cuộc sống xa cách và nhớ nhau mỗi ngày, Khương Trà gần như đếm từng ngày cho đến ngày thực tập, cậu chờ không nổi lập tức thu dọn đồ đạc rồi bay qua đoàn tụ với Tô Vong, ngay khi gặp nhau đã quấn quýt làm loạn với nhau suốt hai ngày.
Lần này, Khương Trà thật sự bị đụ đến mức không thể xuống giường được.
Cả người đau nhức như thể bị xe tải cán qua, lồn dâm cũng âm ỉ sưng đau.
Khương Trà bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, mở mắt ra, thấy bà Tề gọi điện liền bắt máy, khẽ gọi: "Mẹ".
Vốn đã quen làm nũng với Tô Vong, cậu vô thức dùng giọng điệu nũng nịu khiến bà Tề sợ hãi, đã lâu không được con trai cưng cưng nịnh nọt, bà lập tức cúp máy rồi gọi video cho cậu.
"Cục cưng, sao còn chưa dậy?"
"Tối qua con đi ngủ hơi muộn."
Bà Tề gật đầu, ngay lúc định hỏi về tình hình thực tập của con trai lại nhìn thấy dấu hôn rải rác trên cổ của Khương Trà, bà sửng sốt hai giây, giả vờ không để ý, quay đầu nhìn đi chỗ khác: "Ở chung với Tô Vong có quen không?"
"Quen ạ."
"Ừm." Bà Tề nghĩ đến Tô Vong bận rộn chăm sóc Khương Trà, miễn cưỡng nhắc nhở cậu: "Đừng bắt Tô Vong làm hết mọi việc, con phải siêng năng lên, nấu cơm giặt giũ cho Tô Vong."
"Anh ấy rất bận, không có thời gian ăn cơm ở nhà, hơn nữa nhà có máy giặt, sao lại cần con giặt quần áo cho anh ấy?"
"Không thể lúc nào cũng giặt đồ lót bằng máy giặt, con phải giặt lúc rửa ráy luôn chứ."
Khương Trà vô thức đáp: "Nhưng mỗi lần đợi con tỉnh, anh ấy đều giặt đồ lót cho con rồi."
Nói xong, đột nhiên nhận ra có điều gì đó không ổn, cậu cẩn thận quan sát biểu cảm của bà Tề, cười cười cố gắng sửa lời: "Chúng ta đều tự giặt đồ lót của mình mà, sao đồ lót của Tô Vong lại cần con giặt?"
Bà Tề không phản ứng gì. "Dù sao con cũng nên siêng năng lên, đừng đổ mọi việc lên đầu Tô Vong." Sau đó còn nói thêm, "Mama đã tiết kiệm một khoản tiền cho con và Tô Vong, lần sau con về, mama sẽ đưa thẻ cho con, hai đứa đừng về đây nữa, dùng số tiền này mua một căn nhà ở bên đó, mama sẽ đến thăm hai đứa."
Khương Trà chưa kịp nguỵ biện, bà Tề đã nói tiếp: "Đến lúc phải bàn chuyện chuẩn bị sinh em bé rồi, cơ hội mang thai của con vốn đã rất mong manh rồi."
Được rồi, bà Tề đã trực tiếp nói rõ rồi.
Khuôn mặt Khương Trà đỏ bừng, lắp bắp: "Mẹ, mẹ biết chuyện từ khi nào?"
Bà Tề đảo mắt. "Lúc hai đứa lén la lén động tay động chân dưới gầm bàn, cũng chỉ có Tô Quốc Tiền không phát hiện ra bí mật nhỏ của hai đứa."
Thời điểm lén la lén lút, là trước khi vào đại học nhỉ?
Nghĩ đến việc bà Tề sớm như vậy đã biết chuyện, mặt Khương Trà càng đỏ hơn: "Mẹ không phản đối ạ?"
"Sao phải phản đối? Tô Vong cung phụng con như tổ tông vậy, nó đối xử với ngươi còn tốt hơn mama, giao con cho thằng bé mama rất yên tâm." Nói xong câu cuối cùng, bà Tề vẫn khẽ thở dài: "Còn Tô Quốc Tiền, hai đứa đừng lo, có mama hỗ trợ."
Thực ra lúc đầu bà cũng muốn phản đối, dù sao thì Tô Vong và Khương Trà vẫn là anh em trên danh nghĩa, nhưng khi nghĩ đến hai đứa không thể đăng kí kết hôn, có vẻ như đăng ký vào cùng một sổ hộ khẩu với tư cách là anh em cũng là một ý hay, dù gì chỉ cần hai đứa biết hai đứa là người yêu là đủ.
Còn suy nghĩ của Tô Quốc Tiền thì không quan trọng, nếu ông ta dám có ý kiến, bà Tề sẽ dám ly hôn với ông ta.
Trước khi cúp máy, Khương Trà không khỏi lẩm bẩm: "Sao mẹ lại nghĩ là con sinh em bé? Không thể là Tô Vong sinh em bé à?"
"Cục cưng, mama không mù."
Khương Trà nhìn giao diện đã trở lại hộp trò chuyện, mặt đỏ bừng, kéo chăn che mặt, kết quả là cậu nằm trong chăn ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại, Tô Vong đang ôm cậu đánh răng rửa mặt, nghĩ đến lời bà Tề nói Tô Vong cung phụng mình như tổ tông, cậu cảm thấy... cũng có lý.
Tô Vong cố ý để bụng đói về cùng Khương Trà ăn cơm, nhưng lại phát hiện người bên cạnh có chút lơ đễnh, anh đặt đũa xuống, đưa tay nắm cằm Khương Trà để cậu quay mặt về phía mình, nheo mắt hỏi: "Có chuyện giấu anh?"
"...cũng đâu giấu anh, em chỉ đang nghĩ xem nên nói thế nào với anh thôi."
Tô Vong nhướng mày, thực sự có chuyện giấu anh?
Khương Trà hắng giọng rồi kể lại cuộc trò chuyện với bà Tề cho Tô Vong nghe, mặt đỏ bừng nói: "Em còn chưa tốt nghiệp, mẹ đã giục em sinh em bé rồi."
Thật ra Tô Vong đã biết từ phản ứng của bà Tề rằng bà đã biết hết, chỉ là anh chưa từng nói với Khương Trà, nhưng khi nghe bà Tề chuẩn bị tiền mua nhà cho bọn họ, anh lại im lặng hồi lâu: "Cho anh thêm hai năm nữa, anh sẽ tiết kiệm đủ tiền mua nhà, tiền của bà ấy không thể lấy."
"Ừm ừm, không lấy."
Tô Vong thở ra một hơi, cầm đũa lên: "Ăn đi."
Khương Trà thấy Tô Vong ăn nhanh hơn bình thường rất nhiều, liền nghi ngờ hỏi: "Sao hôm nay anh ăn nhanh thế?"
Tô Vong không ngẩng đầu lên mà nói: "Ăn xong sớm có thể dẫn em ra ngoài đi dạo để tiêu thực sớm, sau đó có thể về sớm để tạo em bé, em cũng ăn nhanh đi."
"Này! Em còn chưa tốt nghiệp nữa mà!"
"Bây giờ có bầu, tốt nghiệp xong vừa lúc sinh."
"Không sinh!"
"Được."
"...Anh không muốn có em bé của chúng ta à?"
"Em không muốn sinh thì chúng ta không cần."
Khương Trà lẩm bẩm: "Em chỉ nói là không sinh, cũng không nói là không muốn sinh, nói không chừng anh dỗ dành em, em sẽ đồng ý."
Tô Vong hít một hơi thật sâu, yết hầu lăn mạnh vài vòng, anh đặt đũa xuống, nhìn Khương Trà bên cạnh, thấy bát của cậu đã trống, mới hỏi: "Ăn no chưa?"
"No rồi."
Tô Vong gật đầu, khom người xuống, bế Khương Trà đi về phòng ngủ.
Khương Trà kinh ngạc: "Anh làm gì thế?! Chúng ta không đi dạo trước à?!"
Tô Vong thở dài: "Anh đợi không nổi nữa muốn cùng em sinh em bé."
"Em--Ưghhh!"
Giọng nói của Khương Trà bị đầu lưỡi của Tô Vong chặn lại, anh dùng hành động của mình để cho Khương Trà thấy anh muốn có con với cậu đến mức nào.
Lúc đầu cặc đút tử cung bắn tinh, Tô Vong thở hổn hển, dịu dàng thì thầm vào tai Khương Trà: "Bảo bối, anh yêu em."
Bạn thấy sao?