Chương 141: 7.16: Mang thai

Lúc Khương Trà tỉnh lại đã là bốn năm giờ chiều, cơ thể khó chịu đã giảm bớt một chút, cậu lật người trong chăn, nghe thấy giọng nói trầm thấp của Sở Tùy Phong, cậu đưa tay sờ khắp nơi nhưng không chạm được ai cả, trong lòng đột nhiên cảm thấy rất khó chịu, mơ mơ màng màng mở mắt ra: "Sở Tùy Phong..."

Sở Tùy Phong đang thì thầm gì đó, nghe thấy liền nhanh chóng đi đến giường, vén chăn lên, bế Khương Trà lên đặt lên đùi mình: "Bụng còn đau không?"

"Không khó chịu nữa." Khương Trà vẫn chưa tỉnh hẳn, cậu vùi mặt vào cổ Sở Tùy Phong ngửi mùi hương quen thuộc trên người anh, cảm giác thoải mái hơn cả khi trở về biển, cậu chen vào trong lòng Sở Tùy Phong, nheo mắt lẩm bẩm: "Người anh ngươi thơm quá."

Sở Tùy Phong nhẹ nhàng xoa tóc Khương Trà, đứng dậy ôm lấy cậu đi về phía phòng tắm, trong suốt quãng đường Khương Trà luôn không ngừng cố gắng cọ xát mình lên người anh, khi anh đặt cậu xuống chuẩn bị rửa mặt, trong lòng cậu đột nhiên dâng lên cảm giác mất mát rầu rĩ.

Cậu nhìn Sở Tùy Phong trong gương: "Sao anh không ôm em?"

"Anh đi lấy bàn chải đánh răng." Sau khi Sở Tùy Phong lấy được đồ, anh lập tức kéo nhân ngư đang mắt đỏ từ phía sau ra, rửa mặt đánh răng cho cậu, cuối cùng nhìn xuống nhân ngư đang quay lại ôm chặt mình, thì thầm: "Trà Trà, em có thai rồi."

Bị ảnh hưởng bởi hormone nhân ngư, nhân ngư sẽ có sự ỷ lại mạnh mẽ vào cha đứa bé trong thời gian mang thai, đặc điểm này đã xuất hiện ở Khương Trà, nhưng tình huống giữa họ lại đặc biệt. Hôm nay Giang Hồi có cuộc họp quan trọng, không thể nhận được tin nhắn nên vẫn chưa quay về, hiện tại vẫn chưa biết sự ỷ lại này chỉ hướng vào anh, hay là hướng vào cả anh lẫn Giang Hồi.

"Hả?"

"Em có thai rồi."

Khương Trà vô thức muốn cúi đầu nhìn, nhưng nếu nhìn, cậu sẽ phải lùi lại một chút, cậu không muốn tách khỏi Sở Tùy Phong dù chỉ một giây, vì vậy chỉ nói "Ồ" một tiếng, sau khi bị nhấc bổng bế lên mới hỏi: "Là của em anh của Giang Hồi thế?"

"Vẫn chưa biết." Sở Tùy Phong rời khỏi phòng tắm, bế theo Khương Trà đi đến phòng khách, vừa vuốt tóc trấn an cậu vừa gửi tin nhắn cho chuyên gia dinh dưỡng mới thuê hôm nay, bảo cô đến nấu ăn.

Khương Trà nằm gọn trong vòng tay Sở Tùy Phong, suy nghĩ một lát rồi lại hỏi: "Vậy em mang là cá hay là người?"

"Có 90% khả năng là em bé loài người, chỉ có 10% khả năng là em bé nàng tiên cá."

Đây là số liệu Sở Tùy Phong thu được sau khi kiểm tra thông tin, dù sao trong xã hội loài người, rất nhiều nhân ngư đều bị nuôi dưỡng như hàng cấm, cho dù tỷ lệ thụ thai của nhân ngư thấp, nhưng vẫn có thai.

Khương Trà gật đầu không nói thêm gì nữa, cậu cũng không muốn biết đứa bé kia rốt cuộc là nhân ngư hay là nhân loại, cậu chỉ muốn cùng Sở Tùy Phong nói chuyện.

Sở Tùy Phong bế Khương Trà vào bếp, lấy ra một ít trái cây mọng nước, rửa sạch rồi đưa cho Khương Trà ăn trước.

Vừa trở lại sofa trong phòng khách, Khương Trà đã nắm tay Sở Tùy Phong đặt lên eo mình: "Xoa xoa."

Sở Tùy Phong vừa xoa bóp eo Khương Trà vừa kiểm tra tài liệu quan trọng được phòng thí nghiệm gửi đến lúc trưa. Khi chuyên gia dinh dưỡng đến, Khương Trà đã ăn xong trái cây, đã ngủ thiếp đi trên vai Sở Tùy Phong.

Gần sáu giờ, Giang Hồi mới từ phòng thí nghiệm đóng kín đi ra, hắn thay quần áo, rời khỏi viện nghiên cứu, lên tàu đệm khí, lúc này mới mở quang não xử lý thông tin.

Sở Tùy Phong: Trà Trà mang thai rồi, đã một tháng rồi.

Hắn ngay lập tức mất ý định xử lý thông tin công việc và nói: "Về nhà liền."

Khi Giang Hồi về đến nhà, Sở Tùy Phong đang bế Khương Trà ăn cơm, hắn bước nhanh tới, cúi người nhìn nhân ngư đang nhai thứ gì đó, mỉm cười xoa tóc cậu: "Trà Trà thật lợi hại, nhanh vậy đã mang thai rồi."

Thực tế thì cũng không phải nhanh như vậy, cách lần đầu đầu tiên làm tình cũng đã bảy tám tháng rồi, nhưng so với tỷ lệ mang thai của những nhân ngư khác thì quả thực là rất nhanh.

Khương Trà nhanh chóng nhai nuốt đồ ăn trong miệng, sau đó ôm lấy cổ Giang Hồi với vẻ mặt giận hờn, nhẹ giọng phàn nàn: "Sao giờ này anh mới về?"

Giang Hồi hơi sửng sốt, trước kia hắn cũng bận rộn đến mức cả đêm không về, nhưng chưa từng được đối xử như vậy lần nào nữa. Ngay lúc hắn ôm Khương Trà vào lòng an ủi, Sở Tùy Phong lại đưa một màn hình ảo đầy chữ đến trước mặt hắn.

Sau khi đọc những ghi chú viết ở trên, Giang Hồi liền hiểu ngay.

Ôm lấy nhân ngư đang sắp khóc, Giang Hồi kiên nhẫn dỗ dành hồi lâu, còn hứa sẽ về nhà sớm, lúc này Khương Trà mới phục hồi tinh thần, ngồi lên đùi hắn hờn dỗi nói: "Ôm chặt em."

Được Giang Hồi bảo vệ chặt chẽ, Khương Trà cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái, cầm lấy đôi đũa Sở Tùy Phong đưa cho, tiếp tục ăn, ăn được hai miếng lại bắt đầu thúc giục: "Hai người cũng ăn đi."

Có lẽ là vì mang thai nên khẩu vị của Khương Trà tăng gấp đôi, khẩu phần hai người do chuyên gia dinh dưỡng chuẩn bị không đủ cho ba người, nhưng Giang Hồi và Sở Tùy Phong lại không có khẩu vị cao như vậy, mỗi người uống nửa bình thuốc dinh dưỡng để chống đỡ.

Ăn xong, Sở Tùy Phong đi xử lý công việc, Khương Trà được Giang Hồi ôm nằm trên ghế sofa xem phim, hơi thở quen thuộc sau lưng khiến Khương Trà cảm thấy rất an toàn, lý trí đi chơi mất một ngày cuối cùng cũng trở lại.

Nghĩ đến việc muốn khóc vì phải xa hai người kia dù chỉ một chút, đầu ngón chân cậu co rúm lại vì xấu hổ.

"Sao vậy? Không thoải mái à?"

Vừa nghe thấy giọng nói của Giang Hồi, Khương Trà không nhịn được mà muốn làm nũng với hắn: "Muốn nằm trên người anh."

Giang Hồi lập tức lật người nằm thẳng, ôm Khương Trà trong lòng. Ngay khi nằm xuống, hai tính cách liền không tiếng động thay đổi, Giang Hồi dừng lại mấy giây, sau đó di chuyển nhân ngư ngoan ngoãn nằm trong lòng mình vào trong, phòng ngừa cậu ngã khỏi ghế sofa khi muốn nằm xuống lần nữa.

"Buồn ngủ rồi?"

Khương Trà ngơ ngác lẩm bẩm.

Giang Hồi giảm âm lượng phim xuống một chút, bàn tay to lớn nhẹ nhàng xoa nhẹ lưng dưới của Khương Trà, chậm rãi tiếp nhận và sắp xếp lại những gì mà nhân cách kia đã trải qua, chỉ có rất ít chỗ trống, khi cảm xúc và ký ức dung nhập hoàn toàn, không còn sự phân biệt giữa hai nhân cách nữa.

Sau khi người trong lòng ngủ say, Giang Hồi mới bắt đầu xử lý thông tin tích lũy được.

Nhưng vì Giang Hồi ôm Khương Trà đang mang thai và đặc biệt bám dính, nên dù đã ngủ thiếp đi, tay Giang Hồi vẫn không thể rời khỏi eo cậu quá lâu, điều này làm giảm đáng kể hiệu suất xử lý thông tin của Giang Hồi, làm hắn vô tình trả lời cuộc gọi video của mẹ.

"Sao con..." Giọng nói bên kia đột nhiên dừng lại, rõ ràng là nhìn thấy người đang ngủ trong lòng Giang Hồi: "Không quy củ."

Giang Hồi nhìn Khương Trà trước, thấy cậu vẫn chưa tỉnh, liền hạ giọng đáp: "Trà Trà đang mang thai, không thể rời xa con."

"......của con?"

"Không chắc."

"..." Người phụ nữ bên kia im lặng hồi lâu, muốn nói gì đó nhưng biết rằng vô ích, đành phải từ bỏ việc rao giảng đạo lý. "Ngày mai có thể ra ngoài ăn cơm không? Mẹ sẽ liên lạc với nhà họ Sở sớm nhất có thể, chuyện này không thể trì hoãn thêm nữa."

"Không vội, ngày mai xem Trà Trà thế nào, nếu ổn chúng con sẽ báo." Giang Hồi dùng tay còn lại xoa eo Khương Trà, "Cứ thế đi, đánh thức em ấy con lại phải dỗ nữa."

Khương Trà ngủ đến nửa đêm, bị nhiệt độ trong cơ thể đánh thức, vươn tay ra sờ thì phát hiện Sở Tùy Phong và Giang Hồi đang ngủ bên cạnh.

Trong phòng ngủ có một ngọn đèn nhỏ, Khương Trà mở mắt, nhìn chằm chằm trần nhà một lúc, vừa cúi xuống đã đánh thức Sở Tùy Phong đang ngủ say.

Sở Tùy Phong nắm tay Khương Trà, mở mắt nhìn cậu, khàn giọng hỏi: "Khát à? Đói rồi? Hay là cảm thấy chỗ nào không thoải mái?"

Khương Trà đỏ mặt tiến vào trong lòng Sở Tùy Phong, cố gắng thoát khỏi tay anh, kéo tay Sở Tùy Phong vào giữa hai chân mình, để anh cảm nhận được sự ẩm ướt nơi đó. "Ngứa... muốn làm."

"Hiện tại không được." Lồn non dưới lòng bàn tay anh ướt đẫm vì kích động, tay Sở Tùy Phong bị khẹp chặt, anh không dám rút về, bất đắc dĩ giải thích: "Đợi ba tháng mới có thể làm, em mới mang thai một tháng."

"Nhưng mà em muốn lắm..." Khương Trà khó chịu cọ cọ vào tay Sở Tùy Phong, "Anh sờ sờ đi."

Sở Tùy Phong do dự xoay cổ tay xoa xoa lồn non, nhưng khoái cảm như vậy căn bản không thể làm Khương Trác hài lòng, cậu nắm lấy ngón tay anh muốn đút vào nhưng lại trực tiếp bị cản lại, cảm giác bị cự tuyệt khiến Khương Trà càng thêm khó chịu, cậu đẩy tay Sở Tùy Phong ra, xoay người chui vào trong ngực Giang Hồi.

Âm thầm hờn dỗi.

Giang Hồi bận rộn đến rất khuya mới đi ngủ, hiện tại đàn rất buồn ngủ, chỉ theo bản năng vươn tay ôm lấy mỹ nhân ngư đã chui vào trong ngực mình, sau đó không còn động tĩnh gì nữa.

Sở Tùy Phong thở dài bất đắc dĩ: "Ngón tay cũng không được, anh sợ làm em bị thương." Sau đó anh kéo Khương Trà ra khỏi vòng tay Giang Hồi, hôn lên đôi mắt ướt nhẹp của cậu, thì thầm: "Ngón tay không được, nhưng lưỡi thì được."

Khi nằm thẳng trên giường dang rộng hai chân, Khương Trà không khỏi có chút lo lắng, bởi vì phần lớn các bộ phận trên cơ thể đều chưa từng tiếp xúc gần gũi với đàn ông, cậu nhìn xuống Sở Tùy Phong đang ôm chân, vùi đầu vào giữa hai chân mình, cậu lo lắng đưa tay ra nắm lấy tay Giang Hồi, kéo lên đặt lên mặt mình mới cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Liếm bên dưới của Khương Trà, đây là lần đầu tiên.

Sở Tùy Phong thè lưỡi ra, thử lướt nhẹ trên da thịt mềm mại ướt át.

"Ah~"

Nghe thấy tiếng rên rỉ thoải mái của Khương Trà, Sở Tùy Phong há miệng, nhẹ nhàng ngậm toàn bộ lồn non vào trong miệng, mút lấy đôi lồn mỏng manh như đang hôn, đồng thời dùng lưỡi liếm lên miệng nhỏ đang hé mở.

Đầu lưỡi vừa đút vào liền bị kẹp chặt không thể động đậy, anh thử mấy lần nhưng không vào thêm được, đành phải rút lưỡi ra tiếp tục liếm lồn non.

"Ưm...ah~ah...hmmmm..."Khương Trà nheo mắt, há miệng cắn ngón tay Giang Hồi, sau đó rên rỉ lắc mông muốn hẩy lồn vào mặt Sở Tùy Phong, nhưng Sở Tùy Phong sợ cậu bị thương, nên dùng hai bàn tay to giữ chặt mông vểnh đè cậu xuống.

Âm thanh liếm mút tục tĩu ngày càng rõ ràng hơn.

Cả người Khương Trà bị liếm đến mềm nhũn, Sở Tùy Phong lại lần nữa tiến vào trong lỗ lồn, lần này tiến vào càng thêm thuần thục, nhanh chóng tìm được điểm nhạy cảm gần miệng lồn Khương Trà, đầu lưỡi áp vào điểm G ra vào liên tục, rất nhanh đã đón lấy một đợt nước dâm phun ra.

"A..." Khương Trà há miệng, cùng tần suất với đầu lưỡi thọc vào lồn mình mà liếm tay Giang Hồi, cậu muốn Sở Tùy Phong tiếp tục liếm cho mình, nhưng cũng muốn hôn anh, tiếng rên rỉ mâu thuẫn dần dần thay đổi âm điệu, tràn đầy oán trách.

Sở Tùy Phong đang ôm mông Khương Trà liếm lồn cho cậu lập tức dừng lại, cái mũi cao của dính đầy nước trong suốt, anh cúi xuống gần Khương Trà, hỏi: "Không thoải mái?"

"Thoải mái..." Khương Trà buông tay Giang Hồi ra, vẻ mặt hờn dỗi, "Nhưng mà em muốn hôn."

Sở Tùy Phong chỉ có một cái lưỡi, chắc chắn không thể vừa liếm lồn vừa hôn môi Khương Trà, thấy cậu không khó chịu, trong lòng anh cũng yên tâm, an ủi cậu: "Ngoan, anh gọi Giang Hồi dậy."

_______________

Giang Hồi khổ không ai bằng :))))

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...