Tuy ngôi mộ và quan tài này được chuẩn bị để triệu hồn Lâm Ngôn, nhưng lúc đó Lâm Ngôn vẫn chỉ là một cái xác không hồn, cho nên trong quan tài cũng không trải đệm, Khương Trà bị Lâm Ngôn đè trong quan tài chưa bao lâu đã cảm thấy dưới lưng khó chịu.
Cậu muốn lật người lại chuyển sang nằm nghiêng, nhưng ngay khi vừa cử động, một đôi tay ấn mạnh xuống vai cậu như thể muốn đóng đinh cậu vào quan tài.
Khương Trà đột nhiên dừng lại, không phải là không thể cử động, mà là cậu cảm nhận được sự cáu kỉnh và bất an của Lâm Ngôn qua cử động cơ thể, sợ rằng nếu tiếp tục cựa quậy sẽ gây ra phản tác dụng, sau khi bình tĩnh lại, cậu tìm tay Lâm Ngôn, nắm chặt, nhẹ nhàng nói: "Lâm Ngôn, tôi không động đậy nữa, cậu thả lỏng chút đi."
"Cậu có nghe thấy không? Tôi không động đậy nữa, cậu thả lỏng một chút được không?"
Khương Trà không biết Lâm Ngôn có nghe thấy không, dù sao thì sau khi cậu nói xong, cả quan tài đều im lặng hồi lâu.
Nếu đổi lại là người khác bị đưa vào quan tài trong mộ, bị quỷ đè vai, chắc chắn đã sợ đến ngất xỉu rồi. Nhưng Khương Trà lại không cảm thấy gì cả, cậu không hề sợ những chuyện này, cho dù người trước mặt cậu không phải Lâm Ngôn mà là một con quỷ khác, cậu cũng sẽ không thấy sợ.
Điều duy nhất khiến cậu thấy khó là không biết phải làm sao để đánh thức sự tỉnh táo của Lâm Ngôn.
"Lâm Ngôn—ừm."
Trong bóng tối, Khương Trà không nhìn thấy gì, cũng không nghe thấy tiếng thở của Lâm Ngôn, chỉ có thể dựa vào bàn tay đột nhiên bịt miệng và mũi mình, đoán được Lâm Ngôn lại không vui rồi.
Nhưng cậu không đoán được tại sao Lâm Ngôn lại không vui.
Không thể nào là vì những gì cậu vừa nói đâu, nhỉ?
Khương Trà thử nghiêng đầu muốn thoát ra, nhưng không ngờ hành động này lại chạm đến Lâm Ngôn, bàn tay đang đè lên miệng và mũi cậu càng siết chặt hơn, oxy bắt đầu mau chóng mất đi, Khương Trà đành phải khẽ rên lên, cố gắng gỡ tay Lâm Ngôn ra.
Bàn tay không nhúc nhích.
Cậu muốn làm tôi chết ngạt hả!
Thiếu oxy khiến Khương Trà theo bản năng giãy giụa cật lực, đầu óc càng lúc càng choáng váng, cậu vội dừng lại, bắt đầu nhớ lại hôm qua mình đã vượt qua khi Lâm Ngôn phát điên như thế nào, rồi nhớ ra lúc mình tỉnh lại, Lâm Ngôn đã trở lại bình thường.
Chỉ có thể lãng phí một cơ hội hồi sinh để bắt đầu lại à?
Đúng lúc Khương Trà sắp mất đi ý thức, sắp chết ngạt tại chỗ, bàn tay đang bịt miệng mũi cậu đột nhiên buông ra, còn chưa kịp định thần lại, một ngón tay lạnh ngắt đã nhét vào miệng cậu.
"Ừm..."
Đôi mắt giờ đã không còn thấy rõ tròng mắt của Lâm Ngôn chăm chú nhìn Khương Trà, hắn nghiêng đầu lắng nghe nhịp tim đang dần ổn định, giữa hai hàng lông mày hiện lên một tia thả lỏng.
Hắn thích lắng nghe tiếng tim đập của Khương Trà.
Khương Trà tỉnh lại vì thiếu oxy, dùng đầu lưỡi chọc ngón tay trong miệng, hàm hồ hỏi: "Lâm Ngôn, bây giờ cậu còn tỉnh táo không? Nếu nghe được thì rút ngón tay ra đi."
Con quỷ trên người cậu không hề phản ứng, thậm chí còn nhét thêm một ngón tay vào miệng cậu, kẹp chặt cái lưỡi đang ngọ nguậy rồi từ từ kéo ra.
Khương Trà bị Lâm Ngôn dùng tay kẹp lưỡi rồi kéo ra làm cho sợ hãi, sợ Lâm Ngôn lúc này đã mất trí rồi sẽ giật luôn lưỡi mình ra, cậu vội ngẩng đầu lên theo sát nút, mút hai ngón tay đang kẹp lưỡi mình rồi liếm.
Là một động tác trấn an.
Động tác kéo lưỡi Khương Trà của Lâm Ngôn thực sự dừng lại.
Thấy phương pháp này hiệu quả, thần kinh căng thẳng của Khương Trà cuối cùng cũng thả lỏng, cậu thận trọng lùi lại, phát hiện ngón tay trong miệng cũng theo đó mà lùi theo, nhận ra Lâm Ngôn không muốn rút ngón tay ra, cậu chỉ có thể ngậm ngón tay Lâm Ngôn trong miệng, suy nghĩ cách thoát khỏi tình cảnh hiện tại.
Tuy tạm thời không thiếu oxy, nhưng quan tài quá nhỏ, sớm muộn gì cũng hết oxy, phải tìm cách để Lâm Ngôn mở nắp quan tài, nếu không cậu sẽ chết ngạt ở đây mất.
Ngay lúc Khương Trà đang suy nghĩ làm sao để Lâm Ngôn tỉnh táo lại thì hai ngón tay đang ngậm trong miệng cậu bắt đầu chuyển động.
"Shh..." Khương Trà miễn cưỡng há miệng, cố gắng hút sạch nước bọt sắp trào ra khỏi khóe miệng. Trong bóng tối, cậu chạm vào tay còn lại của Lâm Ngôn, cẩn thận đan những ngón tay vào nhau, tạo thành tư thế đan xen.
Tay lạnh quá thể.
Khương Trà thở dài trong lòng, há miệng ra để Lâm Ngôn đùa giỡn với đầu lưỡi của mình, thỉnh thoảng lại phối hợp ngậm môi mút ngón tay của Lâm Ngôn mấy cái, trong khi đó, ngón tay của bàn tay kia lại nhẹ nhàng xoa bóp mu bàn tay Lâm Ngôn, cố gắng dùng phương pháp này để làm cho Lâm Ngôn đang mất lý trí thả lỏng.
Đúng lúc Khương Trà tưởng rằng phương pháp này đã có tác dụng, lại đột nhiên bị Lâm Ngôn đẩy xuống quan tài, bụng bị một vật cứng đè lên, cậu sững người một lúc, sau khi hiểu ra chuyện gì, mới phát hiện chỉ liếm ngón tay thôi dường như cũng không đủ.
Lâm Ngôn muốn làm tới cũng không phải không được, nhưng hiện tại hắn đã hoàn toàn mất lý trí, tình huống này mà làm thì cậu có bị chơi chết không?
"Ưm..." Hơi thở của Khương Trà dồn dập vì bị cả người Lâm Ngôn đè lên người, cậu dùng tay giữ chặt vai hắn: "Nặng quá, nhấc lên một chút. Shh...! Đừng cắn!!! Ưm..."
——
Lâm Ngôn lập tức rút ngón tay dính đầy nước bọt của Khương Trà ra, dùng cả bàn tay bịt kín miệng mũi Khương Trà, chặn hết tiếng kêu của cậu.
Khương Trà thở hổn hển vì đau, nhận ra mình càng giãy dụa, Lâm Ngôn sẽ càng tức giận, cậu đành phải bình tĩnh lại, túm lấy vạt áo trên vai Lâm Ngôn, để hắn cắn vào cổ mình.
Dần dần, mùi máu thoang thoảng bắt đầu tràn ngập trong quan tài.
Khương Trà đau đến nhíu mày, chịu đựng một hồi, phát hiện Lâm Ngôn không những định dừng lại mà dường như còn muốn cắn thêm chỗ khác, để tránh bị cắn mất một miếng thịt nguyên vẹn trên người, cậu lặng lẽ thò tay vào quần Lâm Ngôn, nắm lấy con cặc đã cương cứng của hắn.
Thế mà vừa cứng vừa lạnh như đá .
Nhưng nếu Lâm Ngôn có dục vọng thì phương pháp này hẳn là hữu dụng, đúng không?
Khương Trà bị lạnh đến rụt tay về, nhưng chẳng mấy chốc lại nắm chặt cặc lớn của Lâm Ngôn, cổ tay cậu bắt đầu run lên, cậu run rẩy nói với Lâm Ngôn: "Lâm Ngôn, tôi không đi đâu, cậu đừng cắn nữa, đau lắm."
Khương Trà lặp lại mấy lần rằng mình sẽ không đi. Không biết lời này có tác dụng hay bàn tay đang thò vào trong quần Lâm Ngôn có tác dụng, nhưng dù sao cuối cùng Lâm Ngôn cũng buông lỏng hàm răng đang cắn chặt cổ cậu ra.
Chiếc lưỡi lạnh lẽo liếm qua liếm lại chỗ bị cắn, tiếng nuốt nước bọt liên tục vang lên.
Cốt truyện gốc không hề nhắc đến việc Lâm Ngôn sẽ mất trí sau khi hóa quỷ. Nói cách khác, lý do Lâm Ngôn mất trí bây giờ hoàn toàn là do cánh bướm của Khương Trà tạo lên, cậu không chắc liệu Lâm Ngôn uống máu mình có gặp chuyện gì không hay, chỉ có thể đẩy cằm Lâm Ngôn ra rồi tiến lại gần.
Không cho Lâm Ngôn uống máu nữa.
Môi của Lâm Ngôn cũng lạnh ngắt, nồng nặc mùi máu.
Khương Trà đưa lưỡi ra, chậm rãi liếm môi Lâm Ngôn, cậu có thể cảm nhận rõ ràng sự thư giãn của Lâm Ngôn, nhận ra phương pháp này hiệu quả, cậu thở phào nhẹ nhõm, dùng đầu lưỡi liếm khe hở giữa hai môi Lâm Ngôn, rất nhanh liền luồn lưỡi vào.
Miệng của Lâm Ngôn cũng lạnh ngắt.
Cậu có ảo giác như lưỡi của mình sắp bị đông cứng.
"Ừm..."
Lưỡi Khương Trà luồn vào miệng Lâm Ngôn, như thể chạm phải một công tắc nào đó, Lâm Ngôn vốn đang đờ đẫn bỗng đè người xuống quan tài, chủ động ngậm lấy lưỡi Khương Trà, mút liếm không ngừng.
Tiếng dính nhớp của môi lưỡi quấn lấy nhau khiến Khương Trà đỏ mặt, nhưng cậu vẫn không quên việc của mình, nhanh chóng dùng tay còn lại kéo tay Lâm Ngôn đụng vào nắp quan tài, dùng tay hắn kéo ra.
Một tiếng cạch nhỏ, nắp quan tài đã được đẩy ra.
Khương Trà vội vàng đẩy nắp quan tài ra, tạo ra một khe hở lớn hơn, cảm nhận được luồng không khí trong lành ùa vào, thần kinh căng thẳng từ lúc được đưa vào cuối cùng cũng được thả lỏng, cậu giơ tay lên, từng chút một đẩy nắp quan tài xuống.
Nguy cơ ngạt thở đã được giải quyết, bây giờ Lâm Ngôn muốn làm gì cũng không còn quan trọng nữa.
"Shh! Không, hức, đừng cắn!"
Khương Trà đập mạnh vai Lâm Ngôn, cố gắng đem cái lưỡi bị cắn thoát ra, chưa kịp nói được vài lời, đầu lưỡi đã bị mút rồi lại liếm, cậu vùng vẫy cố gắng điều chỉnh tư thế, phải mất rất nhiều công sức mới có thể thay đổi từ tư thế bị ép chặt vào quan tài chuyển thành cưỡi trên bụng Lâm Ngôn.
Chỗ bị cắn ở cổ vẫn còn hơi đau, thậm chí có thể chảy máu nếu cử động quá nhiều.
Khương Trà quay đầu né Lâm Ngôn đang cố liếm máu mình, dưới ánh nến vẫn còn cháy trong mộ, cậu nhìn xuống Lâm Ngôn đã mất trí nhưng vẫn còn dục vọng, lẩm bẩm trong cơn mê: "Bây giờ tình trạng của cậu thế nào rồi? Này, này, này, đừng nóng vội!"
"Lâm Ngôn!"
Khương Trà bất lực trước sự vô lễ của Lâm Ngôn, đành phải chủ động hợp tác để giảm bớt sự khó chịu do Lâm Ngôn gây ra, nhưng cậu vẫn đánh giá thấp tình trạng hiện tại của Lâm Ngôn. Vừa mới lộ ra nửa thân dưới, hai chân cậu đã bị ép vào ngực, gập lại làm đôi, sau đó một vật cứng lạnh lẽo ấn vào lỗ đít.
"Khoan, khoan đã!" Khương Trà sợ đến tê cả đầu, cố gắng đẩy tay Lâm Ngôn ra: "Để tôi làm cho, cậu thế này không vào được—A! Shhh!!!"
Con cặc lạnh như băng xuyên qua từng tấc bên trong lỗ đít vẫn còn đang căng cứng mà không gặp bất kỳ sự kháng cự nào.
"Shhhh! Lâm Ngôn!" Khương Trà đau đớn muốn chửi Lâm Ngôn, nhưng đành phải cắn răng thả lỏng cơ thể để cứu lấy mông mình.
Nhưng cậu vẫn chưa ướt, mà cái thứ chó của Lâm Ngôn lại to đùng cứng như que củi đâm vào lỗ đít, chắc chắn là bị rách toạc rồi, Khương Trà đau đến mức không thể thả lỏng được.
"Tên chó này!" Khương Trà lại nổi giận mắng một câu, cậu giơ tay ôm lấy cổ Lâm Ngôn, kéo hắn xuống, dùng môi mình che miệng hắn lại, bất mãn nói: "Hôn tôi đi!"
Bạn thấy sao?