Khương Trà dẫn dắt Lâm Ngôn hôn mình, muốn kéo tay hắn sờ tới háng mình, nhưng rồi lại nghĩ Lâm Ngôn bây giờ hoàn toàn mất lý trí, lỡ hắn vô tình thọc ngón tay vào thì sao?
Lồn non của cậu thậm chí còn chưa ướt, bên trong còn có một cái màng chết tiệt đã được hệ thống vá lại, nếu lỡ hắn trực tiếp đút vào, sẽ đau chết luôn mất.
Nghĩ đến việc lồn non của mình có thể sẽ bị ngược đã, Khương Trà lập tức từ bỏ ý định để Lâm Ngôn chạm vào bé lồn, cậu vòng tay qua cổ hắn hôn môi, rồi đưa tay xuống vuốt ve cặc nhỏ vì đau mà không thể cương lên được.
Do tình trạng thể chất của mình, khoái cảm mà cậu cảm nhận khi chạm vào cặc nhỏ không mạnh lắm, nhưng trong trường hợp này còn hơn không.
Lâm Ngôn đột nhiên dùng sức thúc về phía trước.
"A..." Khương Trà hoảng hốt quay đầu đi, giẫm lên đùi Lâm Ngôn đẩy hắn ra, con cặc đột nhiên đâm sâu vào lỗ đít khiến cậu toát mồ hôi hột, cậu bực mình đến mức không còn sức để mắng hắn nữa. "Lỗ đít tôi vừa mới ra tí nước, cậu không đợi được à? Giờ thì—Ặc! Á!"
Lâm Ngôn đã mất trí, hoàn toàn không để ý đến tiếng kêu đau đớn của Khương Trà, hắn đè chặt người kia vào trong quan tài, eo dùng sức dập mạnh, cặc lớn bị ép chặt lập tức nắc như điên.
"Đau, đau quá...shhhhhh!"
'Bạch bạch bạch'.
Toàn bộ lăng mộ chính tràn ngập tiếng va da thịt va chạm dữ dội.
Khương Trà vẫn chưa cảm nhận được khoái cảm, mà lại bị kích thích bởi những âm thanh mơ hồ, nước dâm từ lỗ đít bị đụ địt chảy ra ngày càng nhiều, cơn đau nhanh chóng được thay thế bằng khoái cảm tê dại và ngứa ran.
"Ừm..." Khương Trà hừ hai tiếng, bàn chân đang giẫm lên đùi Lâm Ngôn chậm rãi nghiêng sang một bên, đùi áp vào vách quan tài lạnh lẽo, cậu kéo nhẹ vai áo Lâm Ngôn, hừ một tiếng: "Nhẹ, nhẹ nhàng thôi, tôi vẫn chưa quen."
Lâm Ngôn đáp trả bằng một cú nắc còn dữ dội hơn, điểm nhạy cảm bị đụ trúng làm Khương Trà đột nhiên cong người lên, giây tiếp theo, Lâm Ngôn ôm eo, đẩy cậu trở lại quan tài.
Cậu khẽ cắn môi dưới rên rỉ mất tiếng, nhận ra mình không thể chống cự lại Lâm Ngôn trong trạng thái mất lý trí này, cậu dứt khoát nhấc chân lên, quấn quanh eo Lâm Ngôn, chu môi, nghiêng người hôn hắn.
Cứ tận hưởng trước vậy!
Phía dưới quan tài có một bệ đá, quan tài được cố định trên bệ đá, nên dù người và quỷ có đụ mạnh bạo thì quan tài vẫn nằm nguyên tại chỗ, không hề xê dịch.
Tiếng ân ái kéo dài rất lâu, lâu đến nỗi Khương Trà đã đạt cực khoái hai lần, nhưng Lâm Ngôn vẫn không có dấu hiệu muốn giải phóng.
Không gian trong quan tài khá nhỏ, Khương Trà bị đè vào bên trong, cả người đều đau nhức, cậu yếu ớt đẩy vai Lâm Ngôn, bất lực lẩm bẩm: "Chẳng lẽ vì tôi, mà giờ đến xuất tinh cậu cũng không xuất được nữa?"
Lâm Ngôn cúi đầu liếm môi và mũi Khương Trà, dưới háng vẫn duy trì tần suất chạy nước rút cường độ cao, Khương Trà hừ một tiếng, có lúc còn có ảo giác kinh hoàng rằng mình sắp bị cái thứ lạnh lẽo to lớn kia đóng đinh vào quan tài.
"Hmm~Ưmmmm~ không chịu được nữa ...Hức, làm ơn xuất tinh đi...Hmm Ahhh~"
Có lẽ là vì tiếng hét cuối cùng của Khương Trà quá dâm, Lâm Ngôn ngẩng đầu nhìn Khương Trà mấy giây, rồi đột nhiên lại bịt miệng mũi cậu lại, vùi đầu vào ngực Khương Trà, lắng nghe tiếng tim đập hơi nhanh bên trong, cặc lớn cắm sâu vào trong vách thịt mềm ướt đột nhiên thay đổi góc độ, đâm vào điểm nhạy cảm sâu trong lỗ đít của Khương Trà.
"Ưm...!" Khương Trà lại đạt tới cực khoái trong trạng thái ngạt thở và khoái cảm khủng khiếp.
Nước nhờn tiết ra bao quanh cặc lớn vẫn đang thúc mạnh, miệng lỗ đã bị kéo căng đến cực hạn, bị đụ bật thành bọt trắng, Lâm Ngôn đang chạy nước rút đột nhiên rụt tay về, bóp chặt eo Khương Trà, từng dòng tinh dịch lạnh lẽo bắn vào người Khương Trà.
Cơ thể Khườn Trà run lên vì lạnh. Lâm Ngôn buông tay che miệng mũi, cậu khẽ lẩm bẩm: "Sao cái thứ đó cũng lạnh thế... ừm..."
Lâm Ngôn ngẩng đầu, rút con cặc đang nóng lên vì nhiệt độ cơ thể của Khương Trà ra, bế Khương Trà lên, đổi tư thế, hắn nằm trong quan tài, còn Khương Trà nằm trong lòng hắn, con cặc đã cương cứng trở lại liên tục ép vào đùi Khương Trà.
Đầu cặc thỉnh thoảng lại chui vào giữa hai chân, cọ xát với lồn non ẩm ướt, khoái cảm tê dại khiến Khương Trà không tự chủ được vặn vẹo cơ thể, chủ động bám chặt lấy nó.
Nhưng ngay trước khi súng cướp cò, Khương Trà đã lùi lại: "Bây giờ cậu chưa tỉnh, tôi không thể để cậu làm hết được... Đừng động, đừng động, tôi sẽ tự làm! Cậu ngoan ngoãn nằm yên đó!"
Tiếc là Lâm Ngôn đã mất trí nên không thể nghe lời, để trấn an hắn, Khương Trà bị đụng đầu gối lên quan tài mấy lần. Cuối cùng, như Lâm Ngôn mong muốn, cậu nằm nghiêng trong vòng tay Lâm Ngôn, để hắn đút vào lần nữa.
Khương Trà vì gắng sức mà mồ hôi túa ra đầy trán, cậu cứ tưởng Lâm Ngôn sẽ tiếp tục, không ngờ sau khi đút vào lại im bặt.
Không làm nữa à?
Khương Trà im lặng chờ một lát, thấy Lâm Ngôn thực sự không có ý định tiếp tục, bị người ta quăng quật, cậu cảm thấy rất không thoải mái. Đối mặt với Lâm Ngôn vô lý như vậy, cậu cũng không có ý định diễn kịch, ngáp một cái, nhắm mắt lại, để mặc mình ngủ thiếp đi.
Dù sao nắp quan tài cũng đã được mở ra, loại bỏ nguy cơ ngạt thở, sau khi Lâm Ngôn tỉnh lại, mọi thứ sẽ trở lại bình thường.
Không lâu sau khi Khương Trà yên giấc, một luồng năng lượng âm dày đặc bao bọc lấy nắp quan tài đang lật úp trên mặt đất lên, quan tài từ từ khép lại, bên trong quan tài lại chìm vào im lặng và bóng tối hoàn toàn.
Lâm Ngôn ôm chặt Khương Trà, lắng nghe nhịp tim dần ổn định, bàn tay to lớn thò vào áo chạm vào lồng ngực Khương Trà, lắng nghe nhịp tim khiến hắn hạnh phúc, rồi hoàn toàn im lặng.
.........
Cái gì mềm thế?
Lâm Ngôn theo bản năng duỗi thẳng eo, eo hắn thắt lại vì bị thịt ruột mềm mại ẩm ướt mút lấy. "Ưm..." hắn rên lên một tiếng khe khẽ dễ chịu.
Khương Trà đêm qua trằn trọc mệt mỏi, lại ngủ trong quan tài cả đêm, cả người đều đau nhức, còn chưa kịp tỉnh hẳn, cậu đã luồn tay qua áo Lâm Ngôn, ngái ngủ nói: "Yên nào, để tôi ngủ thêm chút nữa."
"Khương, Khương Trà?"
Khương Trà vốn định ngủ tiếp, nhưng nghe giọng nói hoang mang và kinh ngạc của Lâm Ngôn, nghĩ mình không thể bỏ lỡ cơ hội tấn công tuyệt vời này, nên cố ý vặn mông xoa xoa vật cứng vẫn đang cắm vào người mình.
"Thình thịch..." Mặc dù linh hồn Lâm Ngôn đã bị tổn thương nghiêm trọng, nhưng vẫn lập tức nhận ra có gì đó không ổn, hắn hoàn toàn choáng váng, vô thức dùng cơ thể đè lên cặp mông đang vặn vẹo của Khương Trà, tư thế này khiến con cặc vốn chỉ đút một nửa hoàn toàn đâm nguyên cây vào trong người Khương Trà.
"Ừm......"
"Hm......"
Hai tiếng rên rỉ nghẹn ngào vang lên gần như cùng một lúc.
Lâm Ngôn vội vàng xin lỗi: "Xin, xin lỗi!"
Hắn vội vàng lùi lại, muốn rút ra, Khương Trà lúc này cũng nghiêng người về phía sau như muốn xoay người, Lâm Ngôn không những không rút ra được mà còn bị ép phải đâm vào hai cái vào trong vách ruột vừa mềm vừa ướt vừa chặt, một luồng điện giật giật đột nhiên truyền đến đỉnh đầu hắn.
Lâm Ngôn sướng rên lên vài tiếng, cả người cứng đờ, không dám nhúc nhích nữa.
Ngược lại, Khương Trà hoàn toàn tỉnh táo vì mấy cú thúc của hắn, lúc mở mắt ra, phát hiện quan tài lại tối đen, cậu sững người hỏi: "Sao cậu lại đóng nắp quan tài lại?"
Lâm Ngôn thấp giọng đáp: "Tôi không biết..."
Giờ phút này hắn hoàn toàn hoang mang, dù sao hắn cũng đã trải qua chuyện hôm qua, việc hắn tỉnh dậy và thấy mình nằm trong quan tài cũng là điều dễ hiểu, nhưng... tại sao cặc hắn lại ở trong người Khương Trà?
Khương Trà im lặng hai giây: "Trước tiên bỏ tay ra khỏi áo tôi đã."
Lâm Ngôn không dám nói gì, vội vàng rụt tay về, hắn và Khương Trà rất gần, cặc lớn đang cắm trong người Khương Trà vẫn đang bị thịt ruột không ngừng mút, khoái cảm không thể bỏ qua khiến cơ thể Lâm Ngôn càng lúc càng cứng ngắc, lúc mở miệng lần nữa, giọng hắn đã run rẩy: "Tôi, tôi muốn rút ra trước."
"Cậu để yên, tôi làm."
"Được, được rồi."
Khương Trà cố gắng gượng dậy, đầu đập mạnh vào nắp quan tài, kêu lên một tiếng rồi ngã vào lòng Lâm Ngôn.
Vừa rồi, vì động tác ngã ngồi, cặc lớn đã rút ra một nửa hung hăng đâm vào lần nữa, đầu cặc nghiền nát điểm nhạy cảm sâu trong lỗ đít, khoái cảm tràn ngập khiến cả người lẫn quỷ đều không nhịn được thở dài một hơi.
Lâm Ngôn không nhớ gì về chuyện đêm qua, nhưng hiện tại hắn có thể cảm nhận rõ ràng con cặc của mình đang đẩy vách ruột Khương Trà ra, theo bản năng, hắn muốn đè háng người này xuống, mạnh mẽ đâm vào.
"Shhh..." Khương Trà cố gắng kìm nén ham muốn cưỡi lên người Lâm Ngôn, cố gắng làm cho giọng nói nghe nghiêm túc: "Lâm Ngôn, đẩy nắp quan tài ra trước đi, nếu không tôi không dậy được, sắp thiếu oxy rồi."
Lâm Ngôn rối bời, không ngờ ngay cả khi không mở nắp quan tài mình vẫn có thể cùng Khương Trà làm tới, nghe Khương Trà nói phải mở nắp quan tài trước, hắn vội vàng đưa tay đẩy. Lần này, tình huống không thể đẩy nắp quan tài như hôm qua đã không còn xảy ra nữa.
Khoảnh khắc nắp quan tài rơi xuống đất, bóng tối tan biến khỏi tầm mắt, Khương Trà nhắm mắt lại, hai tay bám vào thành quan tài, động tác cố ý chậm lại, để Lâm Ngôn có thể cảm nhận rõ ràng mình đang dần rút ra.
Lúc rút ra hoàn toàn, thậm chí có thể nghe thấy tiếng "póc" nhẹ.
Lâm Ngôn còn chưa kịp hoảng hốt vì âm thanh cực kỳ mơ hồ kia, đã bị chất lỏng trong cơ thể cậu trực tiếp chảy ra làm cho choáng váng, tuy chưa từng trải qua, nhưng hắn biết thứ đang chảy ra là gì.
Vậy là tối qua lúc hắn không hề hay biết, hắn không chỉ đụ Khương Trà mà còn xuất tinh vào bên trong người ta?
Tại sao Khương Trà không từ chối?
Lâm Ngôn đột nhiên cảm thấy hơi oan ức.
"Shhh..." Khương Trà sờ lên nơi cổ bị cắn tối qua, nhìn Lâm Ngôn vẫn còn mơ màng: "Chuyện tối qua cậu không nhớ gì sao?"
Lâm Ngôn lắc đầu.
"Được rồi, coi như chưa có chuyện gì xảy ra đi." Khương Trà nhíu mày, bỏ tay khỏi cổ, mặc kệ tinh dịch trong mông đã chảy hết chưa, kéo quần lên: "Nhanh lên, về tắm rửa rồi lập tức đi tìm Tề Độ Minh."
Lâm Ngôn cũng ngồi dậy, im lặng kéo quần lên, tâm trí hắn rối bời đến mức hoàn toàn quên mất lý do cần đến gặp Tề Độ Minh, vẫn hoang mang tự hỏi trong đầu.
"Anh muốn gặp cậu ta làm gì?"
Khương Trà kinh ngạc nhìn Lâm Ngôn: "Để cậu ấy giúp chúng ta ly hôn? Cậu quên rồi sao?"
Lâm Ngôn càng thêm hoang mang: "Chúng ta đã như vậy rồi, còn muốn ly hôn?"
Bạn thấy sao?