Khương Trà vẻ mặt hơi mệt mỏi tiến lại gần Lâm Ngôn, thấy hắn bối rối đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt mình, cậu cười hai tiếng kéo áo lộ ra vết cắn trên cổ, thở hổn hển vì đau: "Shhhh... Tất nhiên là phải ly hôn rồi, hơn nữa..."
Khương Trà dừng lại hai giây, nhìn Lâm Ngôn vì đang lo lắng nhìn chăm chú sau khi nghe thấy tiếng kêu đau đớn của mình, mỉm cười rồi bỏ tay ra khỏi cổ.
"Nhìn này, là đêm qua cậu đã cắn đấy."
Lâm Ngôn đã sớm nghi ngờ những vết thương trên cổ Khương Trà, nghe nói đúng là do mình cắn, lập tức cúi đầu xấu hổ nói: "Thực xin lỗi."
"Không sao." Khương Trà dựa vào thành quan tài rồi trèo lên, chân cậu vẫn còn hơi run, lưng và eo đau nhức đến nỗi không còn sức để trèo ra ngoài nữa, cậu ngồi xuống, bất lực nói: "Chuyện đêm qua không phải do chúng ta tự nguyện, cậu cũng chẳng nhớ gì cả. Vậy nên chúng ta phải ly hôn thôi."
"Nhưng vừa nãy..."
Khương Trà giả vờ không hiểu Lâm Ngôn muốn nói gì, nói tiếp: "Cứ coi như không có chuyện gì xảy ra đi. Được rồi, đừng nhắc lại chuyện này nữa, mau bế tôi ra ngoài đi, chân tôi run quá không bò ra được."
Lâm Ngôn vội vàng đứng dậy, nhưng dù đã mặc quần vào, cặc hắn vẫn cương cứng khiến một cái bọc lớn xuất hiện ở giữa hai chân, lúc ngồi thì không thấy rõ, nhưng khi đứng dậy, cái bọc lớn ở giữa hai chân đã hướng thẳng vào mặt Khương Trà.
Khương Trà sững sờ trước sự tiến sát đột ngột của Lâm Ngôn, vừa định lùi lại, Lâm Ngôn đã hoảng hốt đưa tay che lấy háng, nhưng vì Khương Trà cách quá gần nên bị Lâm Ngôn tát cho một cái thật mạnh vào mặt.
"Hự..." Khương Trà ôm mặt ngã vào trong quan tài, nhìn Lâm Ngôn hoảng hốt chạy đến xem xét, cậu không nhịn được muốn cười: "Dù không phải cậu tự nguyện, chịu khổ cũng là tôi, không đến mức phải đánh tôi chứ!"
"Tôi không cố ý!" Lâm Ngôn một tay che dưới háng căng phồng, tay kia nắm lấy cổ tay Khương Trà đỡ cậu dậy, khuôn mặt tuấn tú đầy vẻ ngượng ngùng bối rối. "Tôi không cố ý, xin lỗi!"
Khương Trà bỏ tay khỏi mặt, ngẩng cằm nhìn Lâm Ngôn: "Mặt sưng rồi đi?"
Lâm Ngôn không thoải mái lùi lại hai bước, ánh mắt nhanh chóng quét qua mặt Khương Trà, thở phào nhẹ nhõm: "Không sưng."
"Cậu không nói dối tôi chứ?"
"Không, không có!"
"Tốt lắm, đi thôi, tôi muốn quay về tắm một cái."
Vẻ mặt Lâm Ngôn đầy vẻ lo lắng: "Anh có thể đợi thêm chút nữa không?"
Nghe vậy, ánh mắt Khương Trà chậm rãi dời xuống, dừng lại ở nơi háng bị tay Lâm Ngôn che khuất, thấy Lâm Ngôn ngượng ngùng quay mặt đi, cậu bình tĩnh gật đầu: "Được, vậy tôi nằm nghỉ một lát, khi nào xong thì gọi tôi."
"Được."
Lâm Ngôn rời khỏi quan tài, nhường chỗ cho Khương Trà, nhìn xuống chiếc lều đang nhô dưới háng mình, dùng sức ấn xuống, muốn đẩy nó xẹp xuống, nhưng chẳng những không ấn được, mà nó còn càng lúc càng cứng hơn vì bị tay hắn chạm vào.
Hắn liếc nhìn vào quan tài như ăn trộm có tội, chỉ khi thấy Khương Trà đang nằm nghiêng nghỉ ngơi mới thấy nhẹ nhõm.
Nhưng nhìn Khương Trà nằm im lìm trong quan tài, hắn không khỏi nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, cặc của hắn bị Khương Trà kẹp chặt, một luồng điện tê dại đột nhiên chạy đến bụng dưới, cặc lớn vốn không hề rụt lại giờ lại càng phình to hơn.
Lâm Ngôn: "..."
Đến khi Lâm Ngôn cuối cùng cũng bình tĩnh lại, Khương Trà đã ngủ thiếp đi trong quan tài.
Lâm Ngôn trèo vào trong quan tài, bế Khương Trà lên, ánh mắt dừng lại trên vết răng trên cổ cậu vài giây, rồi đưa ngón tay chạm vào, thấy Khương Trà rụt cổ lại vì đau, hắn vội vàng rụt tay lại, vẻ mặt áy náy, cẩn thận nhấc cậu lên, lại nhíu mày nhìn Khương Trà vội vàng vùi mặt vào cổ mình.
Rõ ràng là không thể hiểu tại sao lại cần ly hôn sau khi đã trải qua quan hệ thân mật.
Lâm Ngôn nhíu mày, tâm trạng kì lạ ôm Khương Trà rời khỏi mộ chính, hắn đi đến cửa mộ, khó khăn mở cửa, nghĩ đến việc rời khỏi đây, trong lòng không tránh khỏi có chút do dự.
Muốn đưa Khương Trà nằm lại trong quan tài.
Nhận ra một vài suy nghĩ rất đáng sợ đang hiện lên trong đầu mình, Lâm Ngôn lắc đầu để xua đi những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, "Ừm... không sao đâu..."
Hắn hít sâu hai hơi tự an ủi mình, ôm chặt Khương Trà, cố gắng kiềm chế sự hoảng loạn khó tả trong lòng, nhấc chân đi ra ngoài.
Để dễ mở cửa hơn, Lâm Ngôn dùng người đẩy cửa ra ngoài. Kết quả là, hắn không những không thể bế được Khương Trà, mà còn như đụng phải một bức tường vô hình, cả người lẫn quỷ mất thăng bằng ngã ngửa ra sau, trong cơn tuyệt vọng, hắn chỉ có thể cố gắng hết sức bảo vệ Khương Trà, đề phòng cậu ngã xuống.
Tiếc là chân của Khương Trà vẫn bị đập xuống đất, cậu được Lâm Ngôn che chở nên không bị thương nặng, nhưng vẫn bị cơn đau đánh thức, cậu mở mắt ra, nhìn thấy Lâm Ngôn đầy mặt hoảng hốt. "Ừm?" Cậu nheo mắt nhìn quanh, vẻ mặt hoang mang, thấy cửa mở mới hiểu ra.
Cậu hỏi bằng giọng khàn khàn: "Không ra được à?"
Lâm Ngôn gật đầu, vội vàng đứng dậy, ôm Khương Trà vào lòng, trước tiên xin lỗi Khương Trà, sau đó vẻ mặt buồn rười rượi giải thích: "Hình như có bức tường chắn trước mặt, tôi va vào tường rồi ngã."
Cơn buồn ngủ của Khương Trà lúc này gần như đã biến mất, sau khi nghe Lâm Ngôn giải thích, cậu cẩn thận nhớ lại cốt truyện gốc. Cốt truyện gốc không hề nhắc đến việc Lâm Ngôn không thể tự rời khỏi ngôi mộ của mình, nên chuyện này vẫn là do cánh bướm của cậu gây ra.
Chậc... Hơn nữa, sau nửa đêm, Lâm Ngôn sẽ phát điên, đây là vấn đề thứ hai cậu phát hiện ra mà tạm thời không thể giải quyết được.
Biết đâu chú của Lâm Ngôn có cách giải quyết? Nói sao thì chú của Lâm Ngôn đã một tay sắp xếp để Lâm Ngôn trở thành quỷ và tiếp tục sống, biết đâu chú ấy thực sự có thể giải quyết được hai vấn đề này.
Nhưng rõ ràng hôm qua chú ấy đã đến đây, vậy tại sao lại giả vờ là người lạ và không nhận ra Lâm Ngôn?
Khương Trà trầm ngâm một lát nhưng vẫn không nghĩ ra được câu trả lời, nhìn ánh mắt có chút lo lắng và uất ức của Lâm Ngôn, cậu tạm thời gạt bỏ nghi ngờ sang một bên, nói: "Thả tôi xuống trước đã."
"Chân của anh..."
"Chân tôi vẫn ổn."
Lâm Ngôn cẩn thận đặt Khương Trà xuống, thấy chân cậu thực sự không sao thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Khương Trà nhận ra sự thay đổi trên nét mặt Lâm Ngôn, đưa tay chạm vào vết cắn rõ ràng trên cổ, cậu bước ra khỏi mộ, nheo mắt hít một hơi không khí trong lành, nhìn Lâm Ngôn đang đứng trong mộ mang ánh mắt tha thiết nhìn mình, khóe môi không khỏi cong lên: "Đưa tay cho tôi."
Lâm Ngôn nhìn xuống bàn tay đang chìa ra của Khương Trà, không chắc chắn lẩm bẩm: "Tôi có thể ra ngoài không?"
Nghĩ đến việc vừa rồi mình bị bức tường vô hình chặn lại trong lăng mộ, Lâm Ngôn lo lắng đưa tay ra nắm lấy tay Khương Trà, lúc Khương Trà nắm lấy tay hắn và dùng sức kéo ra, bức tường vô hình chặn hắn trong lăng mộ dường như biến mất.
Hắn nhẹ nhàng bước ra khỏi ngôi mộ.
"Xem ra tôi đoán đúng rồi, cần có người dẫn cậu ra khỏi mộ." Thấy Lâm Ngôn ngơ ngác nhìn hai bàn tay nắm chặt của bọn họ, Khương Trà cũng cúi đầu, hơi nghiêng người về phía Lâm Ngôn, nhỏ giọng hỏi: "Cậu nhìn gì thế?"
Lâm Ngôn đột nhiên tỉnh táo lại, buông tay ra. "Không, không có gì." Nói xong, hắn lập tức vòng qua người Khương Trà, cố gắng che giấu sai lầm của mình. "Thật sự ra ngoài được! Nếu biết sẽ thế này, tôi nên đánh thức anh ngay từ đầu."
Ánh mắt Khương Trà dừng lại trên khuôn mặt tuấn tú của Lâm Ngôn vài giây, thậm chí có thể tưởng tượng được nếu lúc này Lâm Ngôn không phải là quỷ, mặt hắn sẽ đỏ đến mức nào.
Cậu cười nói: "Được rồi, ngày mai nhớ đánh thức tôi nhé." Không đợi Lâm Ngôn nói xong, cậu đã tiếp tục: "Tối qua thật sự rất mạnh bạo, giờ tôi mệt quá, cậu muốn cõng hay ôm tôi về?"
Mạnh bạo quá là có ý gì!!!
Đôi mắt đen láy của Lâm Ngôn tràn ngập vẻ kinh ngạc, hắn không nhớ gì về chuyện xảy ra đêm qua, nhưng sáng nay hắn cũng đã trải qua, cộng thêm dấu răng rõ ràng trên cổ Khương Trà, dùng ngón chân cũng đoán được là có ý gì.
Theo bản năng, hắn cho rằng Khương Trà cố ý làm vậy, nhưng khi nhìn kỹ lại phát hiện trên mặt Khương Trà ngoại trừ vẻ mệt mỏi ra không có biểu cảm nào khác, giống như những lời này chỉ là tùy tiện nói ra vậy.
Vô số suy nghĩ không thể khống chế nổi lên trong đầu Lâm Ngôn, hắn không khỏi nhớ lại sự vui sướng khi được gần gũi với Khương Trà, một luồng điện tê tê đột nhiên chạy dọc bụng dưới, hắn đang định phản ứng thì giọng nói nghi ngờ của Khương Trà lập tức kéo Lâm Ngôn trở lại bình thường.
"Ngây ra làm gì đấy?"
"..." Cổ họng Lâm Ngôn cuộn lên, cúi đầu không dám nhìn Khương Trà, nhỏ giọng nói: "Để tôi cõng anh."
Nói xong, hắn ngồi xổm xuống trước mặt Khương Trà.
Khương Trà nằm trên lưng Lâm Ngôn, cảm nhận sự cứng đờ của hắn, ở nơi không nhìn thấy lặng lẽ mỉm cười, thoải mái tựa đầu vào vai Lâm Ngôn.
Vì Khương Trà ở gần nên Lâm Ngôn gần như không thể đi được.
Rõ ràng đã từng cõng Khương Trà trên lưng, cũng từng ôm cậu, nhưng với những chuyện xảy ra sáng nay và tất cả những suy nghĩ trong đầu, kiểu tiếp xúc thân thể này khiến Lâm Ngôn vô cùng khó chịu, dù có cố gắng xua đuổi những hình ảnh đẹp đẽ nào đó ra khỏi đầu, nhưng dường như... hắn hoàn toàn không làm được.
Bỏ mẹ, hình như lại hơi cửng rồi.
Lâm Ngôn kinh hãi nhìn xuống bụng dưới, thấy rõ quần mình đang phồng lên thành hình vòng cung, điều duy nhất khiến hắn cảm thấy may mắn là Khương Trà đang nằm trên lưng không nhìn thấy phản ứng của mình.
Khương Trà không để ý đến phản ứng của Lâm Ngôn, nhưng vẫn cảm nhận được vẻ ngượng ngùng từ thân thể cứng đờ của hắn, mỉm cười hỏi: "Tôi có thể hỏi cậu một câu không?"
"Hửm? Có thể hỏi, nhưng tôi không nhớ nhiều lắm."
"Chuyện này không liên quan gì đến kiếp trước của cậu." Khương Trà giơ tay lên đặt dưới cằm, tò mò hỏi: "Ngoài cậu ra, còn có quỷ nào khác không?"
"Chưa thấy." Lâm Ngôn quay đầu tránh hơi thở nóng rực của Khương Trà. "Có lẽ vậy, tôi cũng không biết."
Nói ra thì hắn thậm chí còn không biết mình đã trở thành quỷ như thế nào.
"Chẳng lẽ cậu không phân biệt được người sống và ma quỷ?" Khương Trà cố ý áp sát cánh tay vào cổ Lâm Ngôn, nhìn vẻ mặt hoảng hốt của hắn liền muốn bật cười. "Giống như lần đầu tiên gặp cậu, nếu không phải trước đó đã nhìn thấy mặt cậu trong quan tài, chắc chắn tôi đã lầm tưởng cậu là người sống rồi."
Lâm Ngôn lắc đầu: "Tôi sẽ không nhầm, trong mắt tôi, người sống trông khác."
"Có gì khác?"
Lâm Ngôn không biết phải giải thích thế nào với Khương Trà, may mà Khương Trà cũng không muốn biết đáp án, thấy hắn không giải thích rõ ràng được, cậu cũng không tiếp tục chủ đề này nữa.
Với kinh nghiệm ngày hôm qua, lần này mất ít thời gian hơn nhiều để quay lại đường chính.
Khương Trà cố ý kéo Lâm Ngôn ra ven đường, đợi nửa tiếng, sau khi xác định không có người thân nào của Lâm Ngôn giả vờ đi ngang qua, cậu mới đưa tay chặn một chiếc xe lại rồi quay trở về.
Lúc về nhà đã khoảng ba bốn giờ chiều.
"Tắm xong rồi chúng ta đi tìm Tề Độ Minh." Khương Trà vừa nói vừa cầm quần áo vào phòng tắm. "Đừng làm mèo nhà tôi sợ!"
Lâm Ngôn đang định sang phòng ngủ phụ tìm mèo lại ngượng ngùng quay lại phòng khách, nghe tiếng nước chảy từ phòng tắm, lại nghĩ đến chuyện Khương Trà nói tắm xong sẽ đi tìm Tề Độ Minh, hơn nữa tìm Tề Độ Minh là vì chuyện ly hôn, tâm trạng lập tức trở nên không tốt.
Rõ ràng đã thân mật rồi, tại sao còn muốn ly hôn?!
Khương Trà từ phòng tắm bước ra, thấy Lâm Ngôn đang ngồi trên ghế sofa, đầu cúi xuống, vẻ mặt cô đơn, tay đang lau tóc của cậu hơi khựng lại, rồi nhanh chóng trở lại phòng ngủ với vẻ mặt bình thường, lúc ra ngoài, trên tay cậu cầm theo một bộ đồ ngủ.
"Cậu cũng nên đi tắm đi, đồ ngủ của tôi rộng lắm, cậu mặc được đó." Thấy Lâm Ngôn ngơ ngác nhìn bộ đồ trong tay, Khương Trà nhíu mày. "Dù chỉ có mình tôi nhìn thấy cậu, cậu vẫn nên đi tắm đi, tối qua... chắc giờ cậu khó chịu lắm."
Lâm Ngôn đột nhiên đứng dậy, giật lấy quần áo trong tay Khương Trà: "Tôi tắm!"
Thấy Lâm Ngôn vội vã chạy vào phòng tắm, Khương Trà khẽ cười, cầm điện thoại nhắn tin cho Tề Độ Minh nói mình sẽ qua đó, khoảng năm sáu phút sau, cậu nhận được tin nhắn trả lời của Tề Độ Minh nói đã biết.
Khương Trà nhìn câu trả lời của Tề Độ Minh, theo bản năng cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng... dù có sai thì cũng không phải chuyện lớn gì, hôm nay cậu vẫn phải đưa Lâm Ngôn đến đó.
Lâm Ngoin nán lại trong phòng tắm hơn nửa tiếng mới đi ra, vẫn mặc nguyên bộ đồ cũ, hắn trả lại bộ đồ ngủ mà Khương Trà đã đưa cho mình, chán nản nói: "Tôi không mặc được."
"Không mặc được à? Chắc là không phải đi?" Khương Trà nghi ngờ chỉ tay về phía Lâm Ngôn, trên tay hắn vẫn đang cầm bộ đồ ngủ. "Tay áo có thể ngắn hơn một chút, nhưng cũng không đến mức không mặc được chứ?"
"Không phải lý do đó."
Lâm Ngôn lặng lẽ lấy bộ đồ ngủ từ tay Khương Trà, mặc vào trước mặt cậu, nhưng vừa mặc vào thì bộ đồ ngủ tự động tuột khỏi người hắn, không phải kiểu rơi thông thường, mà là xuyên thẳng qua người Lâm Ngôn, rơi xuống đất.
"Là như này đó, tôi không mặc được." Lâm Ngôn bực bội nhặt bộ đồ ngủ dưới đất lên, phủi sạch rồi đưa cho Khương Trà, giả vờ thờ ơ nói: "Dù sao tôi cũng chết rồi, không mặc được cũng là chuyện bình thường."
"Ừm..." Khương Trà suy nghĩ một chút, "Lát nữa gặp lại Tề Độ Minh xem nên làm thế nào, chúng ta đi trước đã."
"Tôi thực sự phải đi à?"
"Đương nhiên!"
Khương Trà thay đồ ra ngoài, cùng Lâm Ngôn ủ rũ bắt taxi đến nơi hẹn với Tề Độ Minh, cậu ngồi trong xe, thấy Tề Độ Minh đã đứng đợi ở cửa từ sớm, bèn thò đầu ra vẫy tay với Tề Độ Minh.
Nhìn thấy chiếc xe dần dần tiến lại gần, Tề Độ Minh cố gắng giữ bình tĩnh, chủ động chào hỏi: "Khương Trà, anh đến rồi." Dừng một chút, cậu ta thấp giọng hỏi: "Cậu ấy có đến không?"
"Đến rồi." Khương Trà kéo Lâm Ngôn đang trừng mắt nhìn Tề Độ Minh sang một bên, thấy Tề Độ Minh càng thêm căng thẳng sau khi nhận ra hành động của mình, cậu khó hiểu hỏi: "Ngay cả mặt cũng không thấy được, sao cậu có thể giúp chúng tôi ly hôn?"
"...Lưu, Lưu đại sư có cách." Tề Độ Minh nuốt nước bọt, ánh mắt chậm rãi dời khỏi bàn tay rõ ràng đang cầm thứ gì đó Khương Trà, cứng ngắc chào với hư không: "Lâm Ngôn? Cậu thật sự trở về rồi..."
"Hừ."
"Lâm Ngôn chào cậu đấy, cậu ấy nói lâu rồi không gặp."
"Tôi không nói thế!"
Khương Trà nắm chặt tay Lâm Ngôn, thậm chí còn điều chỉnh tư thế sao cho thoải mái hơn, cậu hỏi Kỳ Độ Minh đang hơi mơ màng: "Lưu đại sư có ở đây không?"
"Ừm, đi theo tôi."
Lúc theo Tề Độ Minh vào trong, Lâm Ngôn vẫn cố gắng gạt tay Khương Trà ra, Khương Trà trừng mắt nhìn hắn, vươn cổ chỉ cho hắn chỗ bị cắn, mãi đến lúc này hắn mới ngoan ngoãn để Khương Trà dẫn vào nhà, nhưng khuôn mặt tuấn tú lại lộ rõ vẻ miễn cưỡng.
Bạn thấy sao?