Khi Khương Trà mở mắt ra lần nữa, căn phòng vẫn còn tối om, cậu muốn trở mình đổi tư thế nằm, nhưng vừa mới động đậy, cánh tay tê dại khiến cậu thở hổn hển, muốn đưa tay ra xoa xoa cánh tay, nhưng hai bàn tay lạnh ngắt đã túm lấy cánh tay cậu trước.
"Lâm Ngôn?" Hai tay xoa bóp vừa đủ lực, Khương Trà cảm thấy tê dại trên cánh tay giảm bớt rất nhiều, nheo mắt lại, khẽ hừ một tiếng: "Ừm..."
"...Anh đừng có rên!"
Khương Trà quay đầu nhìn về phía phát ra giọng nói, nhưng không thấy gì cả, chỉ thấy Lâm Ngôn đang ngồi xoa bóp cánh tay mình, cậu cố nhịn cười, vẻ mặt không vui nói: "Tay tôi tê quá, cậu mát-xa mà không cho tôi kêu à?"
Lâm Ngôn im lặng. Một lúc sau, hắn đột nhiên lẩm bẩm gì đó, Khương Trà không để ý nên không nghe rõ, cho nên hỏi lại: "Cậu đang mắng tôi à?"
"...Sao có thể! Sao tôi phải mắng anh?"
"Vậy cậu đang lẩm bẩm gì đấy?"
Lâm Ngôn không nói thêm gì nữa, chỉ im lặng nắm lấy cánh tay Khương Trà, xoa bóp, cho đến khi Khương Trà nói không cần xoa bóp nữa, hắn mới buông tay Khương Trà ra, xuống giường, kéo rèm cửa ra.
Ánh sáng mặt trời lập tức chiếu sáng căn phòng, cảnh tượng lộn xộn trên giường hiện ra trước mắt.
Nhìn thấy vệt trắng trên chăn, hắn liền nghĩ đến lúc sáng sớm lúc Khương Trà đang ngủ, hắn vừa bóp mông người ta vừa thủ dâm.
Vệt trắng này hẳn là tinh dịch còn sót lại sau khi hắn thủ dâm lúc sáng sớm.
Lâm Ngôn vội vàng chạy tới, lặng lẽ gấp chăn lại, che kín vệt tinh trắng, hắn đã chuẩn bị tâm lý từ trước, thậm chí còn diễn tập cảnh Khương Trà tỉnh dậy đối mặt với mình nhiều lần. Cho nên, khi nhìn thấy ánh mắt của Khương Trà, hắn vẫn giữ được bình tĩnh: "Tối qua chúng ta, lại làm chuyện đó à?"
Khương Trà nhìn Lâm Ngôn rõ ràng đang căng thẳng, ánh mắt run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, rất muốn trêu hắn: "Ừ, tối qua lại làm nữa."
Yết hầu Lâm Ngôn lăn mạnh: "Tôi có ép buộc anh không? Tôi thấy hôm nay anh không bị thương gì cả."
"Không hẳn." Khuonge Trà nhìn ánh mắt tràn đầy mong đợi của Lâm Ngôn, cố ý không nói tiếp, chỉ nói: "Tôi chỉ coi như bị chó cắn thôi, cậu không cần lo. Dù sao cậu cũng chẳng nhớ gì cả."
Lâm Ngôn sững sờ, ngơ ngác nhìn Khương Trà, khi hiểu ra ý của cậu, hắn lập tức nổi giận, nghiêm mặt trách móc: "Anh nói bị chó cắn là sao? Rõ ràng là anh rất thoải mái mà!"
Khương Trà nghe vậy, suýt nữa thì không nhịn được cười.
Cậu vùi mặt vào gối cố gắng nhịn cười, mấy giây sau mới quay sang nhìn Lâm Ngôn, nheo mắt nhìn hắn một lúc rồi hỏi: "Ý cậu là sao? Sao cậu lại biết chuyện tối qua?"
Lâm Ngôn lập tức im lặng, dưới ánh mắt của Khương Trà, lắp bắp nói: "Tôi, tôi đoán."
"Ồ, vậy thì cậu đoán sai rồi. Tôi không khỏe chút nào." Khương Trà nói rồi ngồi dậy, hất chăn ra, xuống giường. "Cậu viết ngày giờ sinh của cậu cho tôi đi, tắm xong tôi sẽ đốt quần áo cho cậu."
Lừa đảo!
Lâm Ngôn nhìn Khương Trà trần truồng từ eo trở xuống đi đến tủ quần áo lấy quần áo, ánh mắt dừng lại rất lâu trên dòng chất lỏng màu trắng chảy dài xuống đùi, mãi đến khi Khương Trà mặc quần áo sạch sẽ bước ra khỏi phòng ngủ, hắn mới kinh ngạc thì thầm: "Vậy là xong rồi?"
Điều này hoàn toàn khác với những gì hắn tưởng tượng.
Làm sao Khương Trà có thể làm như không có chuyện gì xảy ra sau khi ân ái với hắn? Thậm chí còn trần truồng đi ra trước mặt hắn!?
Rõ ràng là sáng nay còn rất thoải mái, hai chân cứ quấn chặt quanh eo hắn, thúc giục nhấp chậm thôi.
Lâm Ngôn càng nghĩ càng thấy uất ức, hắn rời khỏi phòng ngủ, nhanh chóng đi vào phòng tắm, hét lên qua cửa: "Tôi vừa nói dối anh đấy! Sáng nay làm chuyện đó, thực ra tôi vẫn tỉnh táo! Tôi vẫn tỉnh táo! Anh không định nói gì sao?"
Cánh cửa phòng tắm bị bật tung ra.
Khương Trà thò đầu ra nhìn Lâm Ngôn, vẻ mặt không vui, nhíu mày hỏi: "Ý cậu là sáng nay cậu không hề mất trí?"
Lâm Ngôn thấy Khương Trà thò đầu ra thì có hơi chột dạ, nhưng thấy cậu nhíu mày, lại nghĩ đến lời vừa rồi nói coi như chó cắn, cảm giác áy náy liền bị phẫn nộ lấn át, "Không sai, tôi không mất trí, sáng nay lúc làm tôi vẫn tỉnh táo!"
"Lâm Ngôn!"
Lâm Ngôn giật mình vì giọng điệu nghiêm túc của Khương Trà, khí thế lập tức chùng xuống, hắn lẩm bẩm: "Chúng ta đã kết hôn rồi, làm tình chẳng phải là chuyện bình thường à? Hơn nữa, anh đã cướp mất nụ hôn đầu lẫn trinh tiết của tôi, vậy nên tôi mới là người thiệt thòi."
Lúc này, hắn đột nhiên trở nên tự tin hơn: "Nếu không chết, tôi vẫn là sinh viên đại học đấy!"
Khương Trà suýt bật cười trước lời tự cho mình là đúng về sinh viên này nọ của Lâm Ngôn, cậu cố gắng kìm nén khóe miệng đang cong lên không thôi: "Sinh viên đại học thì làm sao? Ai mà chưa từng là sinh viên?"
"...Dù sao thì tôi cũng là người thiệt!"
"Tôi mới là người bị đụ, cậu thiệt thòi gì chứ?"
Lâm Ngôn: "..."
Hắn há miệng muốn nguỵ biện, nhưng sau khi mở miệng ra rồi lại ngậm lại mấy lần, vẫn không tìm ra được lời nào để biện hộ, nói cho cùng, lời Khương Trà nói... hình như cũng có lý.
"Tóm lại, dù cậu có tỉnh hay không, cứ coi như chuyện sáng nay chưa từng xảy ra đi." Khương Trà bình tĩnh đóng cửa phòng tắm lại, bên trong có giọng nói vang lên: "Đừng đứng ngoài cửa nghe tôi tắm như mấy tên biến thái."
"...Khương Trà!"
Khương Trà không trả lời, tiếng nước chảy trong phòng tắm bắt đầu vang lên, biết Khương Trà đã bắt đầu tắm, Lâm Ngôn đứng ngơ ngác ngoài cửa một lúc, cuối cùng cũng thành thật trở về sofa trong phòng khách, hắn không muốn mình trở thành tên biến thái như Khương Trà gọi.
Trong phòng tắm, Khương Trà xoa xoa chỗ đau ở mặt trong đùi rồi hít một hơi thật sâu.
Đêm qua cậu nằm dạng chân trên người Lâm Ngôn suốt đêm, hai chân đau nhức như mới leo núi vậy.
"Tối nay phải đổi tư thế ngủ thôi, nếu cứ ngủ thế này thì chân mình gãy mất..."
Khương Trà xoa đùi, thấy đau nhức không thuyên giảm, cậu mới rút tay ra, nhanh chóng tắm rửa gội đầu, cậu sấy tóc cho đến khi tóc khô một nửa rồi mới bước ra khỏi phòng tắm. Vừa bước ra, Lâm Ngôn đang chờ bên ngoài nghe thấy tiếng động liền nắm lấy tay cậu.
"Làm gì?"
"Tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện đàng hoàng." Lâm Ngôn dừng lại, khó chịu quay đầu đi, tránh ánh mắt của Khương Trà. "Chúng ta cần bàn bạc xem nên làm gì tiếp theo, đúng không?"
"Chúng ta còn có thể làm gì khác? Cứ giữ nguyên hiện trạng như vậy đi. Biết đâu sau này còn có thể tìm cách ly hôn."
Lâm Ngôn lập tức quay lại nhìn Khương Trà: "Anh còn muốn ly hôn?! Chúng ta đã làm rồi!" Không đợi Khương Trà nói xong, hắn vội vàng nói: "Hơn nữa, có thể anh còn mang thai con của tôi!"
Sau khi Lâm Ngôn nói xong, phòng khách đột nhiên rơi vào sự im lặng đáng sợ.
Hắn và Khương Trà nhìn nhau chưa đầy hai giây đã cảm thấy áy náy, muốn quay mặt đi, nhưng nghĩ nếu hiện tại hắn tỏ ra yếu đuối, Khương Trà chắc chắn sẽ bảo hắn giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì, thế nên hắn cố nén cảm giác muốn quay mặt đi, cúi đầu nhìn thẳng vào Khương Trà.
"Tôi nói không đúng à à?"
"Cậu nghĩ những gì mình nói là đúng à?" Ánh mắt Khương Trà chậm rãi dời khỏi mặt Lâm Ngôn, cuối cùng dừng lại nơi đũng quần, Lâm Ngôn bị nhìn chằm chằm đến mức suýt nữa không nhịn được đưa tay lên chỗ nhạy cảm, cuối cùng cậu cũng ngẩng đầu lên. "Đừng nói đến chuyện tôi có thể mang thai hay không, cậu đã chết rồi, cậu có chắc chắn chức năng chỗ đó của cậu vẫn hoạt động bình thường không?"
Lâm Ngôn sững sờ: "Tôi, tôi không biết."
Hắn chỉ nghĩ đến chuyện mang thai vì Khương Trà nhắc đến chuyện đó lúc làm tình hồi nay, nếu không hắn sẽ không nghĩ đến chuyện này.
"Vậy thôi." Khương Trà gỡ tay Lâm Ngôn ra, an ủi: "Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, chỉ là vì ngủ với tôi nên cậu tạm thời có cảm giác khác với tôi thôi, vài ngày nữa là ổn thôi. Hơn nữa, tôi chưa chắc đã có thai, mà cậu cũng chưa chắc đã làm tôi có thai được. Đừng lo lắng quá."
"...Tôi không làm thế vì đã ngủ với anh."
"Cậu có." Khương Trà đi vào phòng khách, cầm cốc nước trên bàn trà, rót một cốc nước uống một hơi, sau đó nhìn Lâm Ngôn vẫn còn sững sờ, hỏi: "Cậu đã viết ngày sinh mà tôi bảo viết chưa?"
Lâm Ngôn héo úa lắc đầu.
"Vậy thì viết nhanh lên."
"Tôi thậm chí còn không biết ngày sinh của mình là ngày nào."
...
Vì Lâm Ngôn hoàn toàn không biết ngày sinh của mình, nên Khương Trà đành phải đi tìm gia đình hắn, cậu xin được số điện thoại của cha Lâm Ngôn từ Tề Độ Minh. Sau một hồi trao đổi, cậu giải thích mục đích gọi điện.
Nhưng cha Lâm Ngôn không trả lời ngay mà bảo Khương Trà chờ một lát rồi treo máy.
Khương Trà cũng tắt điện thoại, gọi đồ ăn ship về, chờ cha Lâm Ngôn trả lời, thấy Lâm Ngôn ngồi cạnh có vẻ hờn dỗi về chuyện vừa rồi, cậu đưa tay chọc chọc cánh tay hắn: "Cậu không tò mò về cha mình à?"
Lâm Ngôn nắm lấy bàn tay mà Khương Trà vừa chọc vào mình, "Tôi không nhớ ông ấy."
"Cậu thực sự không nhớ gì cả?"
Lâm Ngôn lắc đầu.
"Cậu có nhớ ai không?"
Lâm Ngôn khẽ nhíu mày, vẻ mặt không vui nói: "Tôi chỉ nhớ Tề Độ Minh, cậu ta từng là bạn thân của tôi."
Khương Trà không nhịn được cười: "Từng là bạn thân của cậu, bây giờ thì không phải à?"
Lâm Ngôn không nói gì, nhưng cảm xúc cơ bản đều thể hiện rõ trên khuôn mặt. Không cần hỏi, Khuonge Trà cũng dễ dàng đoán được suy nghĩ của hắn, hắn chỉ cảm thấy Tề Độ Minh, bạn thân của mình, lại sợ mình, thậm chí còn nghĩ đến việc liên thủ với người ngoài để đuổi hắn đi.
Ừm... bây giờ có thể phải nói thêm là Tề Độ Minh muốn giúp họ ly hôn.
Khương Trà bình tĩnh nhìn tiến độ nhiệm vụ, tiến độ khá khả quan, nhưng vẫn còn một khoảng cách khá xa mới có thể hoàn thành nhiệm vụ.
"Khương Trà? Còn nghe chứ?"
"Vẫn còn ạ."
"Tôi có thể cung cấp cho cậu ngày và giờ sinh của Ngôn Nhi, nhưng tôi và mẹ thằng bé hy vọng cậu có thể đến nhà chúng tôi để lấy thông tin."
Khương Trà lập tức hiểu ý của cha Lâm, xét thấy mấy ngày nay cha mẹ Lâm Ngôn không đến thăm Lâm Ngôn, chắc hẳn vì lý do nào đó họ không thể xuất hiện trước mặt Lâm Ngôn, lúc treo điện thoại vừa rồi, cha Lâm hẳn đã đi nói chuyện với chú của Lâm Ngôn.
Vậy bây giờ đã đi đến kết luận là có thể gặp được Lâm Ngôn rồi phải không?
Để chắc chắn, Khương Trà hỏi thăm dò: "Cháu đi một mình ạ?"
"......không phải."
"Được, cháu hiểu rồi."
Khương Trà nói với cha Lâm thời gian cụ thể qua điện thoại. Sau khi cúp máy, cậu nhìn Lâm Ngôn bên cạnh và nói: "Ăn xong, cậu có thể cùng tôi về nhà, không có ý kiến chứ?"
Lâm Ngôn liếc nhìn Khương Trà, buồn bực nói: "Anh đã quyết định rồi, còn hỏi tôi làm gì? Tôi sao có thể không đi?"
"Ừm, cậu có quyền từ chối."
"Vậy tôi không đi."
"Không được."
Lâm Ngôn: "..."
Trong lúc Khương Trà đang ăn, cậu giục Lâm Ngôn đi tắm. Tắm xong, Lâm Ngôn mới từ phòng tắm đi ra. "Ở nhà chờ tôi trước đã." Cậu bước vào phòng ngủ phụ bế mèo con ra. "Tôi đưa mèo con đến nhà đồng nghiệp, chờ tôi về, chúng ta sẽ đến nhà cậu."
Lâm Ngôn nhìn con mèo đen nhỏ nằm trong lòng Khương Trà đang nhe răng với mình, nói: "Tôi cũng muốn đi."
"Không được, đợi tôi ở nhà nhé." Khương Trà đi ra cửa thay giày, lúc sắp ra ngoài, cậu quay đầu nhìn Lâm Ngôn đang ỉu xỉu, nói: "Nếu buồn chán thì bật TV lên xem đi, tôi sẽ về sớm thôi."
Bạn thấy sao?