Nghĩ Lâm Ngôn chắc đang đợi mình về nên Khương Trà từ chối lời mời ở lại ăn tối của đồng nghiệp. Sau khi cảm ơn đồng nghiệp liên tục, cậu không chần chừ thêm nữa mà rời đi, lập tức bắt taxi về nhà.
Khương Trà đến bên ngoài khu dân cư, trả tiền rồi xuống xe, vừa vào khu nhà chưa bao lâu đã thấy Lâm Ngôn chạy về phía mình, khuôn mặt tuấn tú nhợt nhạt nở nụ cười rạng rỡ không hề che giấu, vừa chạy vừa gọi tên vừa vẫy tay chào cậu.
Lâm Ngôn nói đúng, nếu còn sống, hắn vẫn chỉ là một sinh viên vừa mới bước chân vào ngưỡng cửa đại học, tương lai tươi sáng vô tận.
Khương Trà khẽ mỉm cười, không quan tâm đến những người xung quanh sẽ nghĩ gì về mình, "Lâm Ngôn." Cậu cũng vẫy tay với hắn.
"Cậu làm gì thế!" Khương Trà không thèm quan tâm, Lâm Ngôn chạy trước mặt cậu lại hoảng hốt. "Anh không sợ bị người ta coi là đồ thần kinh à?!"
"Không sợ."
"Anh không sợ tôi sợ, đừng có nói chuyện với tôi!"
Khương Trà nhìn chằm chằm Lâm Ngôn mấy giây, rồi lại nhìn đi chỗ khác dưới ánh mắt giận dữ của hắn, quay người bước ra khỏi khu nhà. Sau khi lên taxi, cậu mới phát hiện Lâm Ngôn vẫn luôn thích nói chuyện trên xe, giờ đã im bặt, thậm chí cậu còn nhận được một ánh mắt cảnh cáo khi nhìn sang.
Hắn sợ nếu cậu nói chuyện với không khí, cậu sẽ bị coi là đồ thần kinh.
Chậc...mọi cảm xúc đều hiện rõ trên khuôn mặt rồi.
Nhà của Lâm Ngôn nằm trong một khu biệt thự rất nổi tiếng, được xây dựng trên một ngọn núi ở ngoại ô, taxi không thể vào đó được, cũng may là đã hẹn trước với cha Lâm, sau khi xuống xe chờ một lúc, một chiếc xe màu đen đã đến đón hai người.
Khương Trà vốn nghĩ rằng cha mẹ Lâm Ngôn sẽ không nhịn được phấn khích mà đích thân đến đón hắn, nhưng không ngờ người đến lại là chú của Lâm Ngôn.
Khương Trà giả vờ ngạc nhiên: "Là chú ạ?"
Chú của Lâm Ngôn gật đầu với Khương Trà: "Chú là chú của Lâm Ngôn, cháu cứ gọi là chú giống nó đi." Ông liếc nhìn Lâm Ngôn đang đứng cạnh Khương Trà, không có ý định chào hỏi: "Lên xe đi."
Dù sao thì chú của Lâm Ngôn cũng là người đích thân lái xe đến đón cậu, để tỏ ra lịch sự, Khương Trà chủ động mở cửa xe, nhưng chưa kịp cúi xuống ngồi vào, Lâm Ngôn đã kéo tay cậu ra, cửa bên ghế phụ đóng lại.
"Ngồi với tôi."
Khương Trà đành phải theo Lâm Ngôn ra ghế sau, cậu ngượng ngùng nhìn chú của Lâm Ngôn ngồi ở ghế trước, thấy chú có vẻ không để ý, cậu liền thu ánh mắt lại, ở chỗ chú không nhìn thấy mà véo mạnh vào chỗ thịt trên cánh tay Lâm Ngôn.
Lâm Ngôn chủ động đưa tay ra trước mặt Khương Trà, thấy cậu không véo nữa mới nghi ngờ hỏi: "Anh không vui à?"
"...Đừng nói nữa."
Sau khoảng năm phút lái xe, bọn họ đã thuận lợi đi đến nhà Lâm Ngôn.
Trước khi xuống xe, Khương Trà thấy chú Lâm Ngôn đang nhìn Lâm Ngôn với vẻ mặt nghiêm túc, nhận ra đây có thể là thời khắc vô cùng quan trọng đối với Lâm Ngôn, cậu nắm lấy tay Lâm Ngôn thì thầm: "Cậu còn nhớ nơi này không?"
Nghe thấy giọng nói của Khương Trà, cơn mê của Lâm Ngôn tan biến, hắn cẩn thận nhìn quanh như thể lần đầu tiên về thăm nhà, cuối cùng vẫn lắc đầu, kết luận rằng mình không có ấn tượng gì về nơi này.
Khương Trà an ủi hắn: "Chắc một thời gian nữa cậu sẽ nhớ ra thôi."
"Ừm."
Chú đột nhiên nói: "Chú đưa cháu đi tham quan nhé."
Khương Trà không hỏi tại sao không đi gặp cha mẹ Lâm Ngôn trước, ngoan ngoãn kéo Lâm Ngôn đi theo sau chú, gần như 90% lực chú ý đều đặt trên người Lâm Ngôn.
Suy cho cùng, cả chú của Lâm Ngôn lẫn Lưu đại sư mà Tề Độ Minh tìm về đều không mấy lạc quan về tình trạng của Lâm Ngôn. Hơn nữa, Lâm Ngôn còn xảy ra nhiều chuyện ngoài dự kiến không nằm trong kịch bản gốc, nên thực ra cậu khá là sợ!
Cậu sợ Lâm Ngôn đột nhiên mất trí, cách duy nhất để an ủi hắn là...
Chỉ cần nghĩ đến việc phải dùng cơ thể an ủi Lâm Ngôn trước mặt cha mẹ và chú hắn nếu Lâm Ngôn mất trí, ngay cả khi bọn họ không thể nhìn thấy, cũng đủ khiến cậu muốn chết luôn cho rồi.
Khương Trà rùng mình, vội vàng hạ giọng nói: "Tí nữa nếu thấy không thoải mái thì phải nói ngay cho tôi biết đấy!"
Lâm Ngôn gật đầu: "Tôi biết rồi."
Một người một quỷ nắm tay nhau đi theo chú dạo qua toàn bộ ngôi biệt thự.
Lâm Ngôn vẫn luôn ổn định, đúng lúc Khương Trà nghĩ Lâm Ngôn đã sẵn sàng đi gặp cha mẹ, Lâm Ngôn đang theo chú mình vào một căn phòng, đột nhiên sững sờ tại chỗ.
Chú lặng lẽ nhìn Lâm Ngôn rồi thở dài: "Vẫn không được..."
Khương Trà hoàn toàn không biết khí âm trên người Lâm Ngôn biến hóa, nghe được lời của chú, cậu sửng sốt một chút mới ý thức được Lâm Ngôn có gì đó không ổn, cậu ngẩng đầu lên, thấy trong mắt Lâm Ngôn tràn đầy sương mù đen kịt, sắp hoàn toàn mất lý trí.
"..."
Được rồi, sợ cái gì cái đó đến.
Khương Trà ngượng ngùng nhìn chú Lâm Ngôn: "Chú có thể ra ngoài một lát được không?"
Chú Lâm Ngôn nhìn Lâm Ngôn thật sâu, đi ngang qua họ rồi ra khỏi cửa, trước khi đi còn giải thích với Khương Trà: "Đây là phòng của nó, nó ở đây mà vẫn tỉnh táo mới có thể đi cha mẹ nó."
"À... Cháu hiểu rồi." Khương Trà im lặng nhìn chú Lâm Ngôn đóng cửa lại, nghĩ đến chuyện sắp xảy ra, rồi lại nghĩ đến việc trong biệt thự này có ít nhất ba vị trưởng bối, hơn nữa ba vị trưởng bối này biết mình muốn làm gì trong phòng, cậu cảm thấy mình như sắp loã thể mà chết.
Lâm Ngôn đứng bất động ở đó, sương đen trong mắt gần như chiếm hết cả đôi mắt.
Khương Trà thở dài, bất đắc dĩ nói: "Không thể kiên trì thêm chút nữa sao?"
Cậu muốn kéo Lâm Ngôn lên giường, nhưng không kéo được, đành phải từ bỏ ý định lên giường, đi đến bên Lâm Ngôn, kiễng chân lên hôn hắn.
Khương Trà nghĩ Lâm Ngôn vẫn sẽ thờ ơ như trước, không phản ứng gì, nhưng không ngờ lần này cậu vừa hôn, còn chưa kịp thè lưỡi ra thì đã bị ôm chặt eo, ép mạnh vào cửa.
"Ừm..." Khương Trà thấy đau ở lưng, nhưng vẫn phản ứng nhanh nhẹn, há miệng tiếp nhận lưỡi của Lâm Ngôn, miệng cậu đau rát vì bị liếm cắn loạn xạ, cậu đành cố gắng thoát khỏi tình thế khó khăn.
Giây tiếp theo, cằm cậu bị nhéo mạnh, bị buộc phải ngửa đầu ra sau chịu đựng sự liếm láp và hôn hít cuồng loạn của Lâm Ngôn.
Khương Trà bị cắn chảy máu, vết thương trên cổ bị kéo mạnh đến mức hơi đau. Lúc này cậu mới chợt nhận ra, tuy Lâm Ngôn hai ngày nay mất trí, nhưng vẫn rất ngoan ngoãn.
Hiện tại hắn thực sự giống như một con dã thú!
Quần áo của Khương Trà bị xé rách tàn nhẫn, cậu hoàn toàn không thể thoát khỏi sự trói buộc của Lâm Ngôn, chỉ có thể cố gắng phối hợp để giảm bớt sự khó chịu do động tác thô bạo của Lâm Ngôn gây ra.
Lâm Ngôn cắn chặt miệng Khương Trà đến khi miệng dính đầy máu, dục vọng điên cuồng trào ra khiến hắn theo bản năng đè chặt thân dưới đang cương cứng của mình áp sát Khương Trà.
"Ừm!"
Khi Khương Trà phát hiện Lâm Ngôn lại muốn đâm vào mình mà không cần cởi quần, cậu sợ đến mức vội vàng đưa tay ra sờ thắt lưng, nhưng vừa chạm vào thì bị một luồng âm khí đen kịt giữ chặt.
Khương Trà: "..."
Lâm Ngôn buông bàn tay đang nhéo cằm Khương Trà ra, vừa điên cuồng cắn môi nút lưỡi Khương Trà, vừa hung hăng nhấc chân trái của Khương Trà lên đặt lên eo mình, cái lều dựng lên ở giữa háng nhanh chóng thúc vào lồn non của Khương Trà hai cái, rồi nhân lúc Khương Trà tuyệt vọng, trực tiếp đâm vào lồn non.
Vì mới bắt đầu nên Khương Trà không ra bao nhiêu nước, vải quần thô cứng lại đẩy vào bên trong khiến cậu rất khó chịu.
Lâm Ngôn dùng hết sức lực thúc vào.
"Ừm......"
Quần áo thô ráp khiến Khương Trà rên lên một tiếng, cơ thể không tự chủ được muốn lùi về phía sau, nhưng sau lưng có một cánh cửa, không có chỗ nào có thể trốn.
Vì quần bị vướng nên Lâm Ngôn không thể đâm vào quá sâu, nhưng hắn dường như không bận tâm, vẫn duy trì độ sâu chỉ đút đầu cặc vào, tiếp tục ra vào.
Mùi máu tanh càng lúc càng nồng nặc, dục vọng không thể giải tỏa, Lâm Ngôn bắt đầu dùng sức vuốt ve cơ thể Khương Trà, bàn tay hắn lướt qua chỗ nào cũng để lại những vết đỏ rõ rệt.
Trong lòng Khương Trà chửi rủa Lâm Ngôn đến chết, cậu bị thúc đau, còn bị hôn, bị vuốt ve, cảm giác như cả thân sắp vỡ vụn, nhưng điều khiến cậu không nói nên lời nhất là cậu lại cảm thấy khoái cảm trong tình cảnh này.
Nước từ trong lỗ lồn chảy ra có lẽ đã làm ướt quần của Lâm Ngôn.
Khương Trà bị ép vào cửa gần mười phút, cảm thấy động tác của Lâm Ngôn không còn mạnh mẽ nữa, liền nhân cơ hội giãy dụa, cởi quần ra, trước khi Lâm Ngôn kịp đè cậu ép sát cửa muốn đụ.
Cặc lớn lạnh lẽo vừa mập vừa cứng cuối cùng cũng dán lên lồn nhỏ nóng bỏng mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
"Hừ..." Khương Trà nhíu mày, xác định vừa rồi thân dưới của mình chắc chắn bị Lâm Ngôn thúc sưng, bị chạm như vậy cậu thấy đau, nhưng Lâm Ngôn đã mất lý trí, lại không hề nương tay, cặc lớn hung hăng chọc vào dưới háng cậu.
Khương Trà bị chọc trúng, phát hiện tên khốn này không tìm được lối vào, cậu tức đến mức không nói nên lời, vươn thẳng lưng ra chủ động phục vụ, cậu không thể động tay, bởi vì vừa rồi tay hắn bị một đoàn âm khí trói chặt!
Một người một quỷ thân dưới trần truồng ép sát vào nhau, hai ba phút sau, cặc lớn thô cứng cuối cùng cũng tìm được lối vào, đầu cặc khổng lồ "bụp" một tiếng, đi vào bên trong lỗ lồn ẩm ướt nóng bỏng.
Động tác của Lâm Ngôn đột nhiên dừng lại, đôi mắt trắng dã không còn nhìn thấy gì nữa nhìn chằm chằm vào Khương Trà mất giây, rồi đột nhiên cúi thấp eo, đâm vào lút cán.
Vừa rồi Khương Trà đau quá, trong lỗ lồn không có nước mấy, còn bị con cặc khủng của Lâm Ngôn đâm vào khiến cậu đau đến cong lưng, rên rỉ chửi rủa Lâm Ngôn.
Lâm Ngôn liếm liếm cắn lưỡi Khương Trà, ôm eo Khuonge Trà bắt đầu thúc mạnh, hắn hoàn toàn không cần dùng tay, âm khí đen đặc quấn chặt lấy hai chân Khương Trà, chỉ có thể dựa vào con cặc liên tục ra vào trong lỗ nhỏ, cùng với hai tay đặt trên eo.
Cánh cửa kẽo kẹt vì lực đẩy mạnh, Khương Trà thậm chí còn có chút sức lực để nghĩ xem sau này gặp lại cha mẹ và chú của Lâm Ngôn thì phải làm sao.
Cứ giả vờ như không có chuyện gì xảy ra...
"Ừm~"
Đụ một hồi, cảm xúc của Lâm Ngôn ổn định hơn rất nhiều, lực cắn cũng yếu đi, hắn bắt đầu mút đầu lưỡi trong khi ôm Khương Trà.
Khương Trà bị sự dịu dàng đột ngột của Lâm Ngôn kích thích, không nhịn được mà đáp lại bằng cách mút đầu lưỡi Lâm Ngôn. Sau đó... cậu lại bị ép vào cửa, bị hôn bị đụ mạnh bạo, lực đụ đến nỗi dường như muốn đóng đinh cậu vào cặc lớn.
Khuonge Trà bị đụ vừa sướng vừa đau, ý thức cũng có chút mơ hồ.
Sau khi bị ép vào cửa đụ địt không biết bao lâu, cặc nhỏ chưa được chạm vào của cậu run lên, xuất tinh.
Cặc khủng ra vào trong cơ thể cậu không hề có dấu hiệu phóng thích ra, Khương Trà cử động cái lưỡi bị mút đến tê dại, nghĩ thầm Lâm Ngôn rõ ràng không muốn ra, nhưng cậu vẫn phải làm cho Lâm Ngôn ra, một câu nói bất giác hiện lên trong đầu cậu.
Tự tạo nghiệp không thể sống!
Bạn thấy sao?