Chú lịch sự gật đầu, nhìn Khương Trà rồi nhìn Lâm Ngôn đang đi theo phía sau. Tuy đã nhận ra từ những biến đổi của âm khí rằng đêm nay Lâm Ngôn sẽ không sao, nhưng phải tận mắt chứng kiến, chú mới dám tin rằng cháu trai mình, với tình trạng bất ổn đến mức có thể ra tay giết người bất cứ lúc nào, đang dần hồi phục.
Lâm Ngôn thấy chú mình thì không vui, buồn bực nói: "Sao chú lại nghe lén bọn cháu tắm nữa thế!"
Khương Trà: "...?"
Lại nghe lén tắm nữa là ý gì?
Khương Trà im lặng ngẩng đầu nhìn Lâm Ngôn, biết rằng lời hắn nói chắc chắn ám chỉ điều gì khác. Hôm nay bọn họ đến đây, ngoài việc cùng nhau tham quan nhà cửa, thì chỉ làm một việc khác...
Tình huống xấu hổ nhất vẫn xảy ra.
May là chú không biểu hiện bất kỳ biểu hiện bất thường nào, thậm chí không phản ứng gì với lời nói của Lâm Ngôn, chỉ nhìn Khương Trà rồi nói: "Xuống ăn cơm đi."
Khương Trà cũng cố gắng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra: "Vâng ạ."
Chỉ có Lâm Ngôn vẫn còn ủ rũ và không vui vì bị chú nghe lén tắm rửa.
Một người một quỷ đi theo chú xuống phòng ăn, từ xa đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn.
Bụng Khương Trà cồn cào vì mùi thơm, cậu đẩy tay đang ôm eo mình ra, thấy Lâm Ngôn kiên trì đưa tay ra, cậu quay đầu lại trừng mắt nhìn, mới phát hiện tình trạng của Lâm Ngôn lại trở nên bất thường.
Mặc dù đồng tử của hắn không thay đổi, nhưng trông rất cáu kỉnh và bồn chồn.
Có phải vì sắp gặp cha mẹ mình không?
Khương Trà nắm lấy bàn tay Lâm Ngôn đang chìa ra, đan chặt vào nhau, dường như không nhận ra tư thế ngượng ngùng của hắn, rất tự nhiên hỏi: "Tôi chưa hỏi cậu, bình thường cậu có đói không?"
Sự chú ý của Lâm Ngôn chậm rãi chuyển sang Khương Trà, đầu óc hắn ong ong, không nghe rõ Khương Trà nói gì, hắn cúi đầu, tiến lại gần. "Anh vừa nói gì?"
"Tôi hỏi, cậu có đói không?"
Nghe vậy, Lâm Ngôn suy nghĩ một lát rồi do dự: "Tôi cũng không biết nữa. Thỉnh thoảng tôi cũng muốn nhai thứ gì đó, nhưng không biết có phải là đói không."
Khương Trà lập tức nghĩ đến những con quỷ trong tiểu thuyết muốn ăn hương nến, bèn thấp giọng nói: "Khi nào về tôi sẽ cho cậu ít hương nến, xem cậu có ăn được không."
"Hả?" Lâm Ngôn kinh ngạc nhìn Khương Trà, vô thức muốn phản bác lại, nói rằng không ai ăn thứ này. Nhưng lời vừa nói ra khỏi miệng, hắn nhớ ra mình đã chết rồi, liền tò mò muốn biết mình có thể ăn nhang hay hương nến hay không. "Vậy chúng ta quay lại thử xem! Không biết hương nến có vị gì nhỉ?"
"Với cậu thì chắc rất ngon đi?"
Chú đi phía trước nghe thấy hết mọi chuyện: "..."
Là do chú sơ suất, trong khoảng thời gian này, chú bận rộn triệu hồi linh hồn. Ngay cả sau khi triệu hồi thành công, chú vẫn lo lắng có chuyện không may xảy ra nên quên mất việc chuẩn bị đồ ăn cho Lâm Ngôn.
Trong phòng ăn chỉ có cha mẹ Lâm Ngôn, có lẽ chú của hắn đã dặn dò trước nên dù thấy Lâm Ngôn đã kích động đến mức sắp khóc, bọn họ vẫn ngồi im trên ghế.
Chú dừng lại, quay đầu nhìn Khương Trà, trầm giọng nói: "Dẫn Lâm Ngôn qua đó, chỗ ngồi của nó bên cạnh cha cậu nó."
Ngay cả chỗ ngồi cũng quan trọng thế?
Khương Trà không hỏi gì thêm, dù sao chú của Lâm Ngôn cũng là chuyên gia trong lĩnh vực này, nhưng trước khi dẫn Lâm Ngôn đi, cậu vẫn hỏi: "Cháu ngồi ở đâu?"
"Ngồi cạnh nó."
Thật ra, không phải vị trí ngồi ăn đặc biệt, mà là chỗ ngồi đó chính là nơi Lâm Ngôn thường ngồi khi còn sống. Ít nhất trong tình huống hiện tại, hắn phải ngồi ở đó mới có thể ổn định cảm xúc.
"Được rồi." Khương Trà dẫn Lâm Ngôn đang bồn chồn đến bàn ăn, càng đến gần bàn ăn, tình trạng của Lâm Ngôn càng tệ, cậu ngẩng đầu lên, thậm chí còn thấy sương đen bốc ra từ mắt Lâm Ngôn, dấu hiệu của sự mất lý trí và mất kiểm soát.
Ngoại trừ Khương Trà, ba người có mặt đều rất căng thẳng khi thấy sự thay đổi của Lâm Ngôn.
Khương Trà kéo Lâm Ngôn đến bàn ăn, kéo ghế ra, ấn Lâm Ngôn đang căng thẳng ngồi xuống, sau đó ngồi xuống bên cạnh Lâm Ngôn, nhìn chú đang ngồi đối diện: "Chúng ta ăn được chưa?"
Chú gật đầu.
Khương Trà cầm đũa bằng tay trái, liếc nhìn quanh bàn rồi lắc cánh tay Lâm Ngôn: "Tôi muốn ăn tôm, với không tới."
Lâm Ngôn ngơ ngác nhìn những con tôm đặt cạnh mẹ, chậm rãi cầm đũa lên, đưa tay gắp. Mẹ Lâm muốn đưa tôm cho hắn, nhưng chưa kịp làm gì thì đã bị chú ngăn lại, bà mới nhớ ra chú đã dặn không được làm gì cả, nên co ngón tay lại, không dám nhúc nhích nữa.
"Cho anh."
"Giúp tôi bóc đi."
Lâm Yên cúi đầu nhìn hai tay mình đang đan vào tay Khương Trà, lúc này rất không nỡ buông tay Khương Trà ra.
Khương Trà gãi lòng bàn tay hắn, nhẹ nhàng an ủi: "Tôi vẫn luôn ở đây, không đi đâu cả." Sau đó, cậu nhìn Lâm Ngôn bằng ánh mắt đáng thương: "Tôi đói lắm, muốn ăn tôm."
Bàn tay đan xen giữa Lâm Ngôn và Khương Trà lúc buông lúc siết, cuối cùng cũng buông tay Khương Trà ra với vẻ mặt miễn cưỡng, cầm con tôm lên lột vỏ, sương mù đen trong mắt dần tan biến, hắn lột vỏ tôm cho Khương Trà.
Chú đang quan sát hắn thở phào nhẹ nhõm, nói: "Ăn trước đi."
Nhưng mà chắc chỉ có Khương Trà thấy ngon miệng.
Trong bữa ăn, Khương Trà sẽ bảo Lâm Ngôn bóc vỏ bất cứ thứ gì có vỏ, ngay cả khi đó là món ăn mà tay cậu có thể với tới, cậu cũng sẽ bảo Lâm Ngôn lấy cho mình.
Lâm Ngôn bận rộn phục vụ Khương Trà rất chu đáo, khiến mẹ hắn phải khóc.
Con trai cưng của bà lúc sinh thời chưa từng săn sóc ai, bà cũng không ngờ rằng sau khi chết, hắn lại phải hạ mình săn sóc người khác như vậy, nhưng chỉ có Khương Trà mới có thể ổn định cảm xúc của con trai cưng, nên bà không thể nói gì thêm.
Khương Trà lắc đầu, từ chối con tôm mà Lâm Ngôn đưa: "Không ăn nữa."
"Ăn no chưa?" Thấy Khương Trà gật đầu, Lâm Ngôn cúi đầu nhìn con tôm vừa bóc vỏ trong tay, trước giờ hắn chưa từng thử ăn gì, nhưng giờ đột nhiên lại tò mò không biết mình có ăn được không, hắn giơ tay nhét con tôm vào miệng. Giây tiếp theo, con tôm xuyên qua người hắn như quần áo lúc trước, rơi xuống đất.
Hắn bực bội nhặt con tôm lên: "Tôi không thể ăn được."
"Ăn được mà." Khương Trà lấy khăn giấy ướt, thuận tiện nắm tay Lâm Ngôn lau giúp hắn. "Sau này tôi sẽ lấy ngày tháng năm sinh và bát tự của cậu, mời cậu ăn tôm. Đến lúc đó cậu ăn được rồi."
Tâm trạng của Lâm Ngôn lập tức tốt lên, hắn nhìn sang cha đang ngồi bên cạnh, lễ phép hỏi: "Có thể ghi lại ngày giờ sinh của con không?"
Thái độ xa cách này khiến cha Lâm im lặng một lúc: "Ừm."
"Ngôn Nhi," mẹ Lâm gọi, cố kìm nước mắt, "Quần áo, điện thoại, máy tính và máy chơi game của con, cha và mẹ đã chuẩn bị hết rồi, lát nữa mẹ sẽ nấu cho con một bàn đầy những món con thích, nếu con muốn gì nữa thì cứ nói với mẹ."
Lâm Ngôn không nhớ gì về gia đình mình, nhìn mẹ khóc cũng chẳng khiến hắn động lòng, hắn lễ phép cảm ơn bà: "Cảm ơn, nhưng con muốn đồ Khương Trà chuẩn bị."
Khương Trà lập tức lắc đầu nói: "Tôi nấu ăn không ngon lắm, để dì nấu cho cậu."
"Lỡ tôi thích món anh nấu thì sao?"
"Không cần, tôi lười, cũng không muốn làm."
Lâm Ngôn nhìn chằm chằm Khương Trà, thấy vẻ mặt cậu bình tĩnh không chút ngượng ngùng, đành bỏ ý định nhờ cậu nấu ăn, hắn gật đầu với mẹ đang lo lắng nhìn mình: "Vậy làm phiền rồi."
"Không, không phiền! Mẹ thích nấu ăn lắm!"
Trong lúc mẹ Lâm đang nấu ăn trong bếp, chú đã vẽ xuống đất một lá bùa mà Khương Trà hoàn toàn không hiểu, đồng thời lấy ra bức chân dung của Lâm Ngôn.
Khương Trà và Lâm Ngôn ngồi trong phòng khách, nhìn chú làm lễ trước di ảnh của Lâm Ngôn, chăm chú lắng nghe chú nói, nhưng khi nhận ra mình chẳng hiểu gì cả, cậu quay lại nói chuyện với Lâm Ngôn: "Bức ảnh của cậu đẹp ghê."
"Bên ngoài tôi đẹp hơn."
Khương Trà tiến lại gần Lâm Ngôn, dùng hai bàn tay trắng nõn nâng mặt hắn lên, nghiêm túc nói: "Vậy tôi phải nhìn kỹ hơn xem có thực sự đẹp hơn trong ảnh không."
Nhìn Khương Trà gần mình như vậy, Lâm Ngôn nuốt nước bọt, tuy tim đã ngừng đập từ lâu, nhưng hắn vẫn có ảo giác rằng tim mình vẫn còn đập.
Lông mi của Khương Trà vừa dài vừa dày... Làn da trắng nõn, sống mũi cao, đầu mũi nhỏ nhắn, môi cũng rất đẹp, trông rất đáng hôn.
"Phụt."
Lâm Ngôn ngơ ngác nhìn Khương Trà, trên mặt vẫn còn mỉm cười.
"Cha và chú của cậu còn ở đây đấy, thế mà cậu chỉ muốn hôn ."
Lâm Ngôn vô thức nhìn về phía cha mình đang ngồi cách đó không xa, thấy ông đang nhìn chằm chằm chú mình, hắn cọ cọ khuôn mặt tuấn tú vào tay Khương Trà, nhỏ giọng nói: "Ông ấy không nhìn chúng ta đâu."
Nói xong, ánh mắt hắn lại rơi vào đôi môi của Khương Trà, không nhịn được liếm môi: "Tôi muốn hôn anh."
"Không phải bây giờ."
Lâm Ngôn ban đầu còn có chút thất vọng vì bị từ chối, nhưng rồi hiểu ý của Khương Trà là bây giờ không thể, tâm trạng hắn lập tức tốt lên. "Vậy về nhà chúng ta hôn nhé!"
Nhìn thấy Lâm Ngôn tươi cười rạng rỡ, Khương Trà ngừng trêu chọc, đưa tay vuốt nhẹ tóc hắn: "Lâm Ngôn, đây cũng là nhà của cậu. Đây là nơi cậu lớn lên, cha mẹ và chú của cậu đều ở đây, họ đang chờ cậu trở về."
Khương Trà không hề để ý rằng khi nói những lời này, cha Lâm dường như không hề để ý đến cậu, đã quay đầu lại nhìn cậu.
"Nhưng tôi không nhớ họ."
"Không sao, rồi sẽ nhớ ra thôi." Khương Trà nâng tay Lâm Ngôn lên, đưa lên môi hôn, "Lát nữa phải gọi người đó, biết không?"
Lâm Ngôn hoàn toàn đắm chìm trong sự dịu dàng của Khương Trà, khi cậu hôn lên mu bàn tay, hắn cảm thấy toàn thân nóng bừng, ngoan ngoãn gật đầu: "Tôi biết rồi."
Sự thật chứng minh chiêu thức ôn hòa của Khương Trà vô cùng hiệu quả, khi mọi thứ đã sẵn sàng, cha Lâm, mẹ Lâm và chú Lâm đều đến bàn thờ Lâm Ngôn. Lâm Ngôn rất ngoan ngoãn nói: "Cha, mẹ, chú, cảm ơn mọi người đã chờ con về."
Mẹ Lâm sững sờ vài giây, sau đó bà vui mừng nắm lấy tay Lâm Ngôn: "Con yêu, con nhớ hết rồi sao?"
"Không có." Lâm Ngôn muốn rút tay lại, nhưng Khương Trà lại lén véo, trong lòng muốn nghe lời vợ, cho nên đành để mẹ nắm tay.
Mẹ Lâm hơi thất vọng, nhưng rồi lại vui vẻ trở lại, dù sao con trai bà cũng chịu gọi mẹ dù không nhớ gì cả, giờ bà chỉ muốn con trai ăn bữa cơm do bà nấu.
Nhưng làm lễ rồi vẫn còn một vấn đề, Lâm Ngôn không nhận được bất cứ thứ gì từ chú và cha mẹ.
Chú thở dài, không hề bất ngờ với kết quả này: "Khương Trà, lại đây."
"Cháu nên làm gì ạ?"
"Gọi tên Lâm Ngôn và bảo nó về ăn."
Khương Trà liếc nhìn Lâm Ngôn đứng bên cạnh, nhận lấy ba nén hương mà chú đưa, ho nhẹ một tiếng: "Lâm Ngôn, quay về ăn cơm đi."
Cânu nói liên tục ba lần, nhưng Lâm Ngôn vẫn không thể hiểu được.
Chú cau mày hỏi Lâm Ngôn: "Lúc Khương Trà gọi tên cháu, cháu có cảm thấy gì không?"
Lâm Ngôn thành thật trả lời: "Cháu muốn lấy hương từ tay anh ấy."
"Vậy thì đi lấy đi."
Lâm Ngôn nhìn nén hương trong tay Khương Trà, nói: "Không lấy được." Hắn không biết nên diễn tả cảm giác này thế nào, nhưng hắn thật sự không lấy được, giống như hai ngày trước hắn rời khỏi lăng mộ nhưng không thể ra ngoài, dường như có thứ gì đó đang ngăn cản hắn.
Chú suy nghĩ một lúc rồi nói: "Cứ gọi cho đến khi Lâm Ngôn lấy đi nén hương trên tay cháu."
Khương Trà đành phải gọi Lâm Ngôn trở về ăn cơm, cậu gọi đến khản giọng, ba nén hương vẫn còn trong tay, hơn nữa đã cháy hết một nửa.
Thấy Lâm Ngôn không thể nhận được hương từ tay Khương Trà, chú vốn điềm tĩnh bắt đầu lo lắng. Nếu Lâm Ngôn không thể nhận được hương, chứng tỏ mối quan hệ của hắn với thế giới này không đủ bền chặt, sớm muộn gì cũng sẽ hoàn toàn mất kiểm soát.
"Hét lên!"
Khương Trà hơi cao giọng, nhưng vô ích, cậu bất lực nhìn Lâm Ngôn đang ngây thơ nhìn mình, rồi thử đổi cách gọi: "Chồng à, về ăn cơm đi."
Giây tiếp theo, ba nén hương trong tay đều bị lấy đi.
Khương Trà nhướn mày, nhưng vì có ba vị trưởng bối bên cạnh nên đành nuốt lời muốn trêu chọc Lâm Ngôn vào trong.
Lâm Ngôn nhìn đôi mắt nửa cười nửa không của Khương Trà, lắp bắp giải thích: "Không, không phải vì nghe anh gọi là chồng mới cố ý không lấy, vừa nãy thật sự không thể lấy được."
Bạn thấy sao?