Chương 181: 9.20: Gặp được anh thật tốt

Dưới gốc cây đại thụ, Khương Trà ngồi bệt xuống đất, lưng dựa vào gốc cây, quần áo xộc xệch, nhưng cậu không ngồi trực tiếp xuống đất mà vẫn mặc quần lót, dưới quần còn chất mấy lớp lá dày, nên ngồi lên cũng không thấy khó chịu.

Lúc này, hai chân cậu dang rộng ra hai bên, giữa hai chân có một cái đầu liên tục nhấp nhô.

"Ưm~" Khương Trà khẽ hừ một tiếng, nắm tóc Lâm Ngôn kéo đầu hắn lên, hơi thở không đều nói: "Liếm đàng hoàng, đừng cắn."

Lâm Ngôn ngẩng đầu, nuốt một ngụm nước mật vừa liếm vào miệng, vẻ mặt ngây thơ nhìn Khương Trà: "Em nhẹ lắm mà."

"Kể cả nhẹ cũng không được."

Lâm Ngôn đưa tay sờ vào chỗ kín của Khương Trà, mấy giây sau, hắn giơ bàn tay ướt đẫm lên cho Khương Trà xem: "Nhưng rõ ràng là anh thích mà, em chỉ cắn nhẹ thôi mà anh đã ra nhiều nước thế này."

"... Dù sao cũng không được cắn!" Khương Trà hơi ngượng ngùng, ấn đầu Lâm Ngôn xuống, ép hắn nằm ngửa giữa hai chân mình, khàn giọng nói: "Liếm đến khi anh ra thì em mới được đứng dậy."

Lâm Ngôn khao khát điều đó hơn bất cứ thứ gì khác, hắn ước mình có thể ôm chặt mông Khương Trà và liếm lồn cậu mãi thôi.

Hắn chẳng có mấy kinh nghiệm trong chuyện này, phải mất bảy tám phút liếm láp lồn non của Khương Trà trong miệng mới gần như tìm ra được kỹ thuật, cái lưỡi hơi mát lạnh đẩy hai môi lồn mọng nước ra, đầu lưỡi trêu chọc hột le sưng phồng căng cứng, chụt chụt hút ra thứ nước nhớp nháp.

"Ưm~" Khương Trà thoải mái cong eo, đôi mắt đẹp tràn đầy sương mù, bàn tay trên đầu Lâm Ngôn cũng theo dục vọng lên xuống mà biến đổi.

Lâm Ngôn ngước mắt nhìn Khương Trà đang chìm đắm trong dục vọng, khẽ cắn vào hột le cương cứng, nghiến răng thật nhẹ. Kết quả là, Khương Trà vừa mới xoa tóc hắn vừa ngâm nga hưởng thụ khoái cảm, đột nhiên siết chặt ngón tay, hét lên một tiếng, ưỡn thẳng lưng.

Lồn nhỏ ướt nhẹp đột nhiên đập vào mặt Lâm Ngôn.

Lâm Ngôn theo bản năng túm chặt mông Khương Trà, liếm mạnh hơn, cho đến khi một lượng lớn dịch nhờn ấm áp trào ra từ bên trong, lúc này hắn mới nhận ra cú cắn nhẹ vừa rồi đã khiến Khương Trà lên đỉnh.

Hắn nhanh chóng dùng lưỡi chặn miệng lồn, nhưng dù vậy, rất nhiều nước dâm không thể nuốt được vẫn chảy xuống mông Khương Trà.

"A~" Khương Trà được môi lưỡi của Lâm Ngôn phục vụ vui sướng, cậu dang rộng hai chân, kẹp chặt cái đầu đang vùi giữa hai chân, khẽ rên rỉ, cọ nhẹ.

Lâm Ngôn nhanh chóng tách hai chân Khương Trà ra, nâng mông cậu lên, liếm dọc theo vệt nước mật, liếm khắp nơi có thể, đầu lưỡi bắt đầu đảo quanh lỗ đít đang khép chặt.

"Đừng..." Khương Trà giãy dụa đẩy đầu Lâm Ngôn, "Lưng anh đau."

Nghe vậy, Lâm Ngôn ngoan ngoãn buông tay, để Khương Trà ngồi lên quần mình, nghiêng đầu hôn lên đùi trong của cậu, liếm môi, giọng nói đầy cảm xúc: "Vợ ơi, nước chảy ra từ chỗ này của anh ngọt quá."

Thấy Lâm Ngôn thật sự muốn liếm ngón tay ướt đẫm dịch nhờn của mình, Khương Trà vội vàng ấn tay xuống, liếc nhìn cặc lớn cương cứng của Lâm Ngôn: "Đút vào đi, rồi chúng ta về nhà."

"Không muốn."

Khương Trà nheo mắt lại: "Hả? Không muốn làm à?"

"Muốn làm." Lâm Ngôn dùng ngón tay ướt át chạm vào cặc nhỏ vẫn còn cứng ngắc của Khương Trà, "Anh còn chưa xuất tinh mà."

"Đừng để ý chỗ đó, anh—hừ."

Khương Trà còn chưa kịp nói hết câu, Lâm Ngôn đã cúi người, đưa cặc nhỏ của Khương Trà vào miệng, hắn vừa ôm mông Khương Trà liếm láp hơn mười phút, hơi ấm của nước lồn vẫn còn vương vấn trong miệng, kết hợp với cảm giác mát lạnh trong miệng, sự quấn quýt vừa ấm áp vừa mát lạnh lập tức làm eo Khương Trà mềm mại.

Lúc Khương Trà khẽ rên rỉ rồi xuất tinh vào miệng Lâm Ngôn, người cậu đã mệt lử ngồi không nổi nữa.

"Ực."

Khương Trà nhìn Lâm Ngôn vẫn đang liếm môi, chủ động dang rộng hai chân.

Lâm Ngôn vẫn không đưa vào, mà chỉ e thẹn kéo tay Khương Trà ấn lên cặc mình, nhìn chằm chằm vào cái miệng nhỏ đỏ hồng kia, khẽ hỏi: "Vết thương trên lưỡi anh đã lành chưa?"

Khương Trà lập tức hiểu ra ý của Lâm Ngôn, nhưng cơ thể cậu quá mệt không thể đứng dậy, đành dựa vào thân cây, nheo mắt, mở miệng nói: "Tự mình đút vào đi."

"Thật ạ?!"

Lâm Ngôn hưng phấn đứng dậy, cặc lớn vươn cao hơn, nhắm thẳng vào mặt Khương Trà, hắn căng thẳng giữ cặc lớn ấn vào miệng Khương Trà, vừa định nói thêm vài câu, Khương Trà đã há miệng, ngậm lấy đầu cặc đã tiết ra dịch nhờn.

"Ưm!" Lâm Ngôn rên rỉ một tiếng, nhịn không được mà đẩy eo vào trong miệng Khương Trà, cho đến khi đầu cặc chạm vào cổ họng Khương Trà, hắn như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, vội vàng lùi lại một chút, vẫn giữ nguyên vẻ say mê, hưng phấn ra vào trong miệng Khương Trà.

Khương Trà đã mệt đến mức toàn thân rã rời, thấy Lâm Ngôn cương cứng, cậu mới ngừng lắc đầu, mãi đến khi Lâm Ngôn chậm lại, cậu mới cử động đầu lưỡi.

"Ừm... Vợ ơi, sướng quá." Lâm Ngôn gần như phát điên vì kích động, thỉnh thoảng lại không khống chế được sức lực mà đâm vào cổ họng Khương Trà, những cơn nấc khan có điều kiện của Khương Trà suýt nữa khiến hắn xuất tinh.

Lần đầu tiên Lâm Ngôn được Khương Trà mút cặc nên không nhịn được bao lâu đã gầm nhẹ xuất tinh vào trong miệng Khương Trà.

Sau khi Lâm Ngôn rút con cặc đã mềm nhũn ra, Khương Trà nghiêng đầu nhổ tinh dịch trong miệng ra, nhìn vẻ mặt thoả mãn của Lâm Ngôn, rõ ràng vẫn đang tận hưởng dư vị bắn dịch, cậu kéo hắn xuống, vòng tay ôm lấy cổ hắn, thì thầm: "Còn muốn làm không?"

Yết hầu Lâm Ngôn lăn xuống, thành thật gật đầu: "Muốn."

Nghe vậy, Khương Trà cười khẽ hai tiếng, đặt tay lên háng Lâm Ngôn, nắm lấy khúc thịt vẫn còn mềm, nhẹ nhàng xoa nắn. Chẳng mấy chốc, một tay cậu không thể giữ được nữa, cậu nghiêng đầu hôn lên má Lâm Ngôn: "Đút vào đi, xong việc rồi về nhà. Anh đói."

Lâm Ngôn khó khăn lắm mới thốt ra được chữ "Được", rồi bế Khương Trà lên rồi ngồi xuống đất, ôm Khương Trà ngồi trong lòng, nắm chặt cặc lớn, tìm đến chỗ lồn non ướt nhẹp rồi từ từ ấn người Khương Trà xuống.

"Ừm~" Khương Trà dựa vào vai Lâm Ngôn, khẽ thở dài: "Sướng quá."

"Em cũng thế!"

Cặc lớn đâm vào lút cán, hai tiếng thở dài an ủi vang lên cùng một lúc.

Tiếng thịt va vào thịt vang lên liên tiếp.

Khương Trà bị đụ đến choáng váng, khi Lâm Ngôn bế cậu lên, vừa đụ vừa đi về phía mộ, ngón chân cậu cong lên vì khoái cảm.

Lâm Ngôn vội vàng bế Khương Trà vào chính điện, đặt vào trong quan tài chật hẹp, hôn lên má và tai Khương Trà, giọng nói khàn khàn gọi cậu là vợ: "Anh là ở đây kết hôn với em."

Khương Trà khẽ hừ một tiếng, hai tay chống lên quan tài, nhìn quanh mộ phần, đã lâu như vậy nhưng nến vẫn cháy, dấu vết trên đất vẫn chưa biến mất, từ đó về sau, ngoại trừ cậu và Lâm Ngôn, không ai được phép đến đây nữa.

Đột nhiên trong lòng cậu dâng lên một cảm xúc khó tả, nghe theo lời Lâm Ngôn nói: "Ừm, chúng ta kết hôn ở đây."

"Tiếc là em chẳng biết gì cả."

Nghe thấy sự thất vọng trong lời nói của Lâm Ngôn, Khuonge Trà chủ động chu môi hôn hắn, nhỏ giọng thì thầm: "Anh nhớ hết mà, sau này sẽ kể cho em nghe..."

...

Kể từ ngày Khương Trà tìm thấy Lâm Ngôn trong một ngôi mộ sâu trong núi rừng, sau khi một người một quỷ nói xong mọi chuyện, hai người bắt đầu sống cuộc sống của một cặp vợ chồng mới cưới thực sự.

Vì tình trạng của Lâm Ngôn vẫn chưa ổn định và cần sự chăm sóc liên tục của Khương Trà nên Khương Trà đã nghỉ việc và tìm một công việc cho phép làm tại nhà, mỗi ngày đều dành thời gian bên cạnh Lâm Ngôn.

"Vợ ơi~ Muốn làm tình."

"Để sau lại nói, Tề Độ Minh sắp tới rồi."

Lâm Ngôn chán nản vùi mặt vào cổ Khương Trà: "Sao anh lại mời cậu ấy về nhà? Nhỡ cậu ấy muốn đuổi em đi thì sao?"

"Cậu ấy chỉ muốn gặp em thôi."

"Ồ, cậu ấy không thể nhìn thấy em nữa rồi."

Lúc Tề Độ Minh đến, Khuonge Trà vừa mới dạy cho con quỷ bám dính không chịu rời khỏi người mình một bài học, tuy đã nhanh chóng chỉnh đốn lại quần áo, nhưng lúc ra mở cửa vẫn còn hơi bừa bộn, Tề Độ Minh sững sờ trước cảnh tượng này, do dự không biết có nên vào nhà hay không.

"Vào nhanh đi."

"Có tiện không?"

"Tiện!"

Tề Độ Minh an tâm bước vào nhà. Trước khi đến, cậu ta đã đặc biệt cầu Lưu đại sư khai nhãn, hiện giờ có thể trực tiếp nhìn thấy ma quỷ, cậu ta cứ tưởng Lâm Ngôn dù bình thường đến đâu cũng sẽ mang đặc điểm của quỷ, nhưng khi thấy Lâm Ngôn mặc áo nỉ giống hệt Khương Trà, nằm dài trên ghế sofa nghịch điện thoại.

Cậu ta đột nhiên cảm thấy không chắc chắn.

Chẳng lẽ Lâm Ngôn sau khi chết trông như vậy sao? Trông vẫn chẳng khác gì lúc còn sống, vẫn là chàng trai trẻ tốt bụng ấy.

Khương Trà thấy Tề Độ Minh sững sờ tại chỗ, ánh mắt nhìn chằm chằm Lâm Ngôn, kinh ngạc hỏi: "Cậu nhìn thấy Lâm Ngôn à?"

Nghe vậy, Lâm Ngôn cũng ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Tề Độ Minh, hắn bước xuống ghế sofa, lễ phép chào hỏi: "Lâu rồi không gặp."

Tề Độ Minh lấy lại tinh thần, nói: "Lâu rồi không gặp."

Người bạn tốt vốn hay tâm sự mọi chuyện, giờ đây sống chết cách biệt, ngượng ngùng nhìn nhau, chỉ khi Khương Trà lên tiếng, bầu không khí ngượng ngùng mới biến mất.

Khương Trà đã gọi đồ ăn mang về trước, vừa nói chuyện với Tề Độ Minh xong thì đồ ăn cũng được mang đến, vì đồ ăn dùng làm lễ cho Lâm Ngôn không thể để người sống ăn, nên cậu gọi hai phần giống hệt nhau, thắp hương rồi gọi Lâm Ngôn quay lại ăn cơm, sau đó rửa tay rồi ngồi xuống.

Tề Độ Minh vừa trò chuyện cùng Khương Trà vừa lén nhìn Lâm Ngôn, thấy hắn giống như người sống, cậu ta vừa thở phào nhẹ nhõm vừa có chút thất vọng, ngay từ khoảnh khắc chạm mắt với Lâm Ngôn, cậu ta đã biết tình bạn giữa hai người đã chấm dứt.

Sau bữa tối, Tề Độ Minh vội vã rời đi, không ở lại thêm nữa.

Khương Trà và Lâm Ngôn ra ban công nhìn Tề Độ Minh rời đi, tò mò hỏi: "Vừa rồi em thật sự không có gì muốn nói với Tề Độ Minh, hay là ngại nói vì anh có mặt?"

Lâm Ngôn khó hiểu: "Sao em phải ngại ngùng khi anh ở đây?"

"Hmm..." Bởi vì hai người có chuyện tình trong cốt truyện gốc.

Khương Trà không giải thích, Lâm Ngôn cũng không hỏi thêm gì nữa, chỉ kéo cậu vào lòng, ôm chặt: "Em muốn làm tình."

"...Vừa mới ăn tối xong!"

"Muốn làm."

"Chờ thêm chút nữa, để anh tiêu hóa đã."

Lâm Ngôn kiên trì nói: "Vậy chưa làm, em liếm cho anh trước, liếm xong cũng tiêu hóa xong."

Lần này, không đợi Khương Trà mở miệng, hắn trực tiếp bế người kia lên, từ ban công xuyên qua tường vào trong nhà.

Đúng vậy, từ ngày tìm thấy Lâm Ngôn, hắn không chỉ dần dần khôi phục ký ức trước khi chết, mà sau nửa đêm cũng không còn mất kiểm soát nữa, thậm chí khi tỉnh táo, hắn còn có thể bay lượn, xuyên tường.

Khi Khương Trà phát hiện ra những thay đổi này ở Lâm Ngôn, cậu lập tức đưa cậu đến gặp chú, sau vài ngày được chú quan sát và kiểm tra, kết luận rằng chứng mất kiểm soát của Lâm Ngôn đang dần biến mất.

Nói đơn giản thì, Lâm Ngôn đang ngày càng trở nên bình thường hơn.

Điều duy nhất khiến Khương Trà cảm thấy xấu hổ là cha mẹ Lâm Ngôn thường xuyên gọi điện cho cậu, yêu bảo cậu đưa Lâm Ngôn về sống cùng họ.

"Thình thịch..." Suy nghĩ vẩn vơ của Khương Trà bị Lâm Ngôn đột nhiên đẩy ra, cậu quay đầu nhìn Lâm Ngôn đang quỳ phía sau, vẻ mặt bất mãn nói: "Nhẹ tay thôi! Đừng đẩy đồ anh vừa ăn ra ngoài."

"Ai bảo anh làm tình mà mất tập trung?"

"À, anh... anh đang... suy nghĩ xem có nên đưa cô về sống cùng cha mẹ không. Dì đã giục anh nhiều lần rồi."

"Không, em thích ở đây." Lâm Ngôn quyết định thay Khương Trà, hắn cúi xuống liếm láp tấm lưng trắng mịn của cậu mấy cái, lẩm bẩm: "Chúng ta kết hôn đã lâu như vậy, mà anh vẫn gọi mẹ em là dì."

Nói xong, hắn thúc hai cú như trừng phạt, khiến Khương Trà lập tức phải xin tha, hắn liền giảm tốc độ thúc hông, nằm hẳn lên lưng Khương Trà, cắn chặt vành tai cậu, ngọt ngào bày tỏ tình cảm: "Em vui lắm, chết rồi thật tốt!"

Khương Trà trừng mắt nhìn Lâm Ngôn, không biết nên cười hay nên khóc: "Nói gì đấy?"

"Chết rồi mới có thể gặp anh, em vui lắm vợ." Những nụ hôn nồng nàn rơi trên khuôn mặt Khương Trà, giọng nói của Lâm Ngôn tràn ngập tình yêu không thể che giấu, "Vợ ơi ~ Em yêu anh ~"

"Ừ, anh biết."

"Anh có yêu em không?"

"Yêu, yêu, yêu."

Lâm Ngôn lẩm bẩm: "Qua loa."

Khương Trà bị hắn làm cho choáng váng, lăn qua lộn lại hai ba tiếng đồng hồ. Trong cơn mê man, chỉ nghe thấy Lâm Ngôn liên tục nói yêu mình, trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu lẩm bẩm đáp lại: "Anh cũng yêu em."

______________________

Bận quá mấy mom ơi, tui ráng lết xong thế giới này bù mấy mom đó 🙈🙈🙈

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...