Chương 182: 10.1: Cảnh ca ca, lâu rồi không gặp

Nick watt tui lập lâu lắm rồi, sdt cũng mất luôn, tự nhiên vô watt báo phiên đăng nhập hết hạn, cũng không log được vào, tui tưởng tui bay luôn nick rồi cơ, mò mãi mới log lại được, mừng quá chừng 🥹🥹🥹🥹

__________________________

"Thiếu phu nhân, đến giờ uống thuốc rồi."

Khương Trà cũng không quay đầu lại, chỉ phất tay: "Cứ để đó, lát nữa ta sẽ uống." Cậu đếm đến năm trong đầu, quay đầu lại nhìn thấy nha hoàn cầm thuốc đứng lặng lẽ phía sau.

Rõ ràng là muốn tận mắt chứng kiến ​​cảnh cậu uống thuốc.

"...Mang lại đây." Khương Trà nhíu mày, cầm lấy bát thuốc, uống một hơi cạn sạch, rồi nhét bát thuốc vào tay nha hoàn, vẻ mặt không vui nói: "Vậy được chưa?"

Nha hoàn vẻ mặt vô cảm nhìn Khương Trà, không để ý đến sự tức giận rõ ràng trong lời nói của cậu, lạnh nhạt nói: "Tối nay Nhị gia sẽ về." Nói xong, nha hoàn cầm bát thuốc rời khỏi phòng.

Ở trong phòng, Khương Trà bực bội ném đồ đạc lung tung làm ầm ĩ hết lên, sau khi xác nhận nha hoàn đã rời khỏi viện, không còn nghe thấy tiếng mình nữa, cậu mới thu lại vẻ mặt giả tạo, bưng một giỏ đồ ăn vặt nhỏ đến ghế bành, nằm xuống, vừa ăn bánh ngọt vừa ngân nga một bài hát, rồi bắt đầu nhớ lại thông tin về thế giới này và hai công chính.

Câu chuyện diễn ra trong thời kỳ chiến tranh hỗn loạn, đất nước cậu đang sống đã giao tranh với các nước láng giềng gần năm mươi năm, chiến tranh ngày càng leo thang, gần như đã đến mức cả nước bị cuốn vào cuộc chiến.

Hai công đều nhập ngũ trước khi trưởng thành. Sau đó, Lý Quan Kỳ bị thương trên chiến trường và phải trở về nhà để dưỡng thương, còn Lý Quan Cảnh vẫn ở lại quân ngũ, hắn mới vừa thắng một trận và vừa nhận được tin sắp về nước.

Tình hình ở thế giới này có chút đặc biệt, vì lý do nào đó không rõ, hai anh em nhất định phải lấy chung một vợ, nếu không trong nhà sẽ xảy ra chuyện không may.

Về việc sẽ xảy ra chuyện gì, cốt truyện gốc không đề cập đến, Khương Trà cũng không chắc chắn lắm, nhưng cốt truyện gốc có đề cập rằng chỉ cần người vợ mang thai sinh con, thì lời nguyền phải gả cho hai anh em có thể được giải trừ.

Thuốc vừa rồi là thuốc dân gian có thể tăng khả năng thụ thai, từ khi Lý Quan Cảnh gửi thư về, cậu đã phải uống thuốc để chuẩn bị tinh thần trước, sẵn sàng sinh con với Lý Quan Cảnh.

Tất nhiên, thuốc này không gây nguy hiểm cho cơ thể, uống thì cứ uống thôi.

Hơn nữa hai anh em còn có một người bạn thuở nhỏ lớn lên cùng, chính là bạch nguyệt quang của hai anh em. Bạch nguyệt quang là phóng viên của một tờ báo, thường đi theo quân của hai anh em để chụp ảnh và phỏng vấn, thời gian lâu dài dần nảy sinh tình cảm với hai anh em.

Sau khi Khương Trà đến không gian này, cậu phải đối mặt với hai anh em đã nảy sinh tình cảm với Bạch nguyệt quang và Lâm Tiếu Hiểu, độ khó của nhiệm vụ cũng đột ngột tăng lên.

Nhưng... cậu có góc nhìn của thần, hiểu rất rõ rằng chỉ cần mình quan hệ với một trong hai anh em, cậu sẽ tự động trở thành vợ chung của cả hai. Thế nên khi cả hai anh em đều chưa động đến Lâm Tiếu Hiểu, cậu đã trực tiếp chuốc say Lý Quan Kỳ đang dưỡng bệnh ở nhà, ép anh quan hệ với mình.

Vì chuyện này, mọi người trong nhà, ngoại trừ ông nội, đều ghét cậu, Lâm Tiếu Hiểu cũng tức đến mức cầm máy ảnh bỏ đi theo quân đội.

Sau khi hồi tưởng lại những chuyện lớn đã xảy ra trong sáu tháng qua, Khương Trà nhét một miếng đồ ăn vặt vào miệng, nghĩ đến Lý Quan Cảnh sắp về nhà, khóe môi cậu hiện lên một đường cong vui vẻ.

Lý Quan Kỳ bị ép ngủ với cậu đã phát điên rồi, không biết Lý Quan Cảnh khi trở về và phát hiện Bạch nguyệt quang đã nổi giận bỏ đi sẽ phát điên cỡ nào nữa, hơn nữa còn có một người vợ mà hắn chỉ mới gặp có vài lần?

"Chậc, mong chờ ghê."

Đêm đến, Khương Trà, người nửa năm chưa từng rời khỏi sân sau khi lên giường với Lý Quan Kỳ, nhờ phước Lý Quan Cảnh, cuối cùng cũng được ra khỏi sân lần đầu tiên.

Dù ở đâu cậu cũng không cảm thấy gì cả, nhưng vì có một nha hoàn trông chừng nên cậu phải giả vờ vui mừng vì cuối cùng cũng được ra ngoài.

Nha hoàn lạnh lùng nhìn theo, thấy Khương Trà ngồi xổm, ngón tay gõ gõ xuống đất, cô nhíu mày nhắc nhở: "Nhị gia sắp về rồi, thiếu phu nhân vẫn nên nhanh chóng ra tiền sảnh tiếp đón đi."

"Biết rồi."

Khương Trà bốc một nắm đất nhét vào túi, sau đó đứng dậy mặc kệ ánh mắt chán ghét của nha hoàn.

Đến tiền sảnh, ông nội và Lý Quan Kỳ đã tới rồi.

"Trà Trà, lại đây với ông nội."

Khương Trà lập tức chạy đến bên cạnh ông nội, ngồi xuống cạnh chân ông, ắm lấy bàn tay hơi run rẩy của ông, mỉm cười nói: "Gần nửa năm rồi chưa gặp ông nội rồi, ông có nhớ Trà Trà không?"

Ông nội đã lớn tuổi rồi, thính lực và thị lực đều không tốt, trí nhớ cũng kém đi, thấy Khương Trà mỉm cười, ông cũng cười theo, nói với Khương Trà: "Con lớn lên nhiều quá, hồi nhỏ ông nội bế con suốt."

"Ông ơi, ngày mai con muốn ra ngoài đi dạo."

"Lúc ông nội con giao con cho ta, con mới bé xíu cỡ này."

"Ông ơi, ngày mai chúng ta có thể ra ngoài đi dạo không?"

"Quan Kỳ ấy à, nó chỉ là tính khí thất thường thôi."

Cuộc trò chuyện vô nghĩa này kéo dài gần năm phút, Lý Quan Kỳ vẫn ngồi gần đó chưa từng nhìn Khương Trà, anh đột nhiên nhìn cậu với ánh mắt chán ghét, lạnh lùng nói: "Đứng dậy."

Khương Trà nghiêng đầu, cố ý quay đầu về phía Lý Quan Kỳ, trầm giọng đáp: "Ồ".

Nói rồi đứng dậy khỏi mặt đất, thản nhiên phủi lớp bụi không tồn tại trên mông.

"Đến đây."

"Tôi không."

"Tùy cậu." Lý Quan Kỳ quay đầu, không để ý đến Khương Trà nữa, nghe thấy bên ngoài có tiếng Nhị gia trở về, anh khẽ thở dài, đứng dậy đi về phía cửa.

Mấy tháng nay dưỡng thương sức khoẻ vẫn chưa thể khôi phục lại, chân vẫn hơi đau khi đi lại. Cho nên, còn chưa kịp ra khỏi đại sảnh, Lý Quan Cảnh mặc quân phục, tay xách túi, vẻ mặt mệt mỏi đã đi tới.

Tuy đều theo quân ra tiền tuyến, nhưng tính tình hai anh em lại hoàn toàn khác biệt, Lý Quan Kỳ mang đến cho người ta cảm giác tao nhã, khiêm nhường, còn Lý Quan Cảnh lại mang vẻ hung hăng mạnh mẽ, toát ra khí chất lưu manh khiến người ta không dám nhìn thẳng.

"Anh." Lý Quan Cảnh bước nhanh đến bên cạnh Lý Quan Kỳ, trên mặt hiện lên nụ cười, hắn cười ha hả, ôm chặt Lý Quan Kỳ, Lý Quan Kỳ cười khổ nói: "Lâu rồi không gặp, sao em vẫn cứ bộ dạng này? Rèn luyện vô ích à?"

Lý Quan Kỳ thở dài trong im lặng: "Gặp ông nội trước đã."

Lý Quan Cảnh gật đầu, ném ba lô xuống đất, bước nhanh đến chỗ ông nội, khàn giọng chào hỏi: "Ông nội! Cháu đã an toàn trở về!"

"Tốt tốt tốt, ăn thôi."

Khương Trà lặng lẽ đỡ ông nội đứng dậy, cậu không muốn gặp rắc rối trong hoàn cảnh này, nhưng Lý Quan Kỳ vốn không ưa cậu giờ lại chẳng thèm để ý đến cậu, lạnh lùng nói: "Đừng vội ăn, gặp vợ tương lai của anh trước đã."

Lý Quan Cảnh sững sờ một lát, vô thức nhìn quanh, không thấy Lâm Tiếu Hiểu đâu, càng thêm nghi hoặc. "Anh và Tiếu Hiểu xác nhận rồi sao? Anh ấy đâu?"

Nghe thấy tên Lâm Tiếu Hiếu, Lý Quan Kỳ im lặng một lát: "Không phải Tiếu Hiểu."

Lý Quan Cảnh sửng sốt, "Không phải Tiếu Hiểu???" Trước khi Lý Quan Kỳ đưa ra cậu trả lời, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng người sẽ ở bên cạnh mình tương lai sẽ không phải là Tiếu Hiểu, mặc dù họ đã đạt được sự đồng thuận từ lâu.

Lý Quan Cảnh nhanh chóng nhận ra có gì đó không ổn từ biểu cảm của Lý Quan Kỳ, cau mày hỏi: "Là ai?"

Khương Trà đã lặng lẽ đi ra ngoài cùng ông nội, nghe giọng nói lạnh lùng của Lý Quan Kỳ gọi tên mình, biết mình không thể trốn thoát, cậu điều chỉnh lại nét mặt, ngẩng đầu nhìn Lý Quan Cảnh đang nhìn mình: "Anh Cảnh, lâu rồi không gặp."

Ánh mắt Lý Quan Cảnh dừng lại trên người Khương Trà, hắn chỉ gặp Khương Trà vài lần, hắn nhớ lúc ông nội còn khỏe mạnh, trong thư có nói muốn đưa cháu trai của đồng chí về nhà, đây chính là toàn bộ ấn tượng của hắn về Khương Trà.

Hắn không hề nổi giận như Khương Trà nghĩ, mà chỉ cau mày nói: "Trước tiên cùng ông nội ăn cơm, chúng ta nói chuyện sau."

Khương Trà vui vẻ đồng ý, đỡ ông nội ra ngoài, đi ngang qua Lý Quan Kỳ, cậu cố tình va vai vào anh, thấy vẻ mặt chán ghét nhưng bất lực của anh, cậu khịt mũi, rồi quay sang nói với ông nội: "Ông ơi, ngày mai chúng ta đi dạo được không?"

"Quan Cảnh về rồi, ông nội vui vẻ."

"Anh Cảnh về con cũng vui, nhưng con càng muốn được gặp ông nội hơn. Ngày mai con muốn cùng ông nội đi dạo."

Nghe thấy Khương Trà vẫn đang cố gắng thuyết phục ông nội ra ngoài, Lý Quan Kỳ càng nhíu mày hơn.

"Có chuyện gì thế?"

Lý Quan Kỳ im lặng vài giây rồi nói: "Anh uống say."

"Anh bị chuốc say hay chính anh say?"

"Bị ép."

"Hiểu rồi." Lý Quan Cảnh cũng im lặng, từ lúc Lý Quan Kỳ và Khương Trà lên giường, hắn đã không còn cách nào khác ngoài việc chấp nhận, nhưng hắn không ngờ người đó lại không phải là Lâm Tiếu Hiểu. "Tiếu Hiểu đâu rồi?"

Nghe vậy, vẻ bực bội vẫn còn trên mặt Lý Quan Kỳ liền biến mất, thay vào đó là vẻ bất lực. "Sau khi biết chuyện, y liền đi theo quân của đội trưởng Hạo, anh không đuổi kịp."

"Quân của đội trưởng Hạo không ở tiền tuyến, tạm thời không cần lo lắng cho sự an toàn của Tiếu Hiểu, em ở nhà với ông nội vài ngày rồi sẽ đi tìm anh ấy." Lý Quan Cảnh dừng lại một chút rồi hỏi: "Khương Trà có biết tình hình của chúng ta không?"

Lý Quan Kỳ lắc đầu.

Lý Quan Cảnh nhìn Khương Trà đang đỡ ông nội trước mặt, thậm chí còn muốn nói đùa với Lý Quan Kỳ: "Anh cùng cậu ấy bao lâu rồi? Bụng không có chút động tĩnh nào sao?"

"...Chỉ một lần."

"Một lần thôi á? Không được đâu. Nếu cậu ấy không mang thai thì làm sao hóa giải lời nguyền được?" Lý Quan Cảnh mỉm cười, khoác tay lên vai anh trai. "Cố gắng hết sức để cậu ấy có thai càng sớm càng tốt."

Lý Quan Kỳ vỗ vỗ vai, lười trả lời câu nói đùa của Lý Quan Cảnh, bọn họ đã sớm biết rõ, một khi một người ngủ với người khác, người kia cũng phải ngủ với người đó, nếu không thì cơ thể sẽ dần dần suy sụp, cuối cùng sẽ bị nguyền rủa đến chết.

Một lời nguyền rất độc ác và quái lạ.

Hai anh em đã thống nhất từ ​​lâu, phải giữ gìn trinh tiết cho đến khi gặp được người mình thích, nếu kết hôn thì sẽ cưới người mình thích, người đó chính là Lâm Tiếu Hiểu, nhưng Khương Trà đột nhiên xuất hiện, phá hỏng hết kế hoạch của họ.

Trong bữa ăn, Khương Trà liên tục gắp đồ ăn dỗ ông nội vui vẻ, thỉnh thoảng lại rủ ông nội ngày mai đi dạo cùng mình, tiếc là câu chuyện vẫn chẳng liên quan gì đến vấn đề chính.

Khương Trà thở dài, từ bỏ việc thuyết phục ông nội ra ngoài cùng mình, cậu nhìn Lý Quan Kỳ đang ngồi ăn im lặng đối diện, vẻ mặt không vui: "Này, khi nào thì anh cho tôi ra ngoài?"

Lý Quan Kỳ trả lời một cách vô cảm và thờ ơ: "Tôi chưa bao giờ nhốt cậu lại."

"Lý Quan Kỳ!" Khương Trà nổi giận, muốn đập bàn, nhưng lại sợ làm ông nội bên cạnh giật mình, cuối cùng chỉ có thể đập nhẹ tay xuống, nghiến răng nghiến lợi quát: "Trước giờ anh chưa từng nhốt tôi? Vậy sao mỗi lần tôi muốn đi đều có người ngăn cản? Tôi đã nói đó chỉ là ngoài ý muốn, nhốt tôi nửa năm còn chưa đủ à?"

"Tôi không muốn nói những chuyện kinh tởm như vậy trước mặt ông nội."

Khương Trà tức đến mức muốn lật bàn, đứng dậy, mắt đỏ hoe, nói: "Tôi không muốn ăn nữa."

"Đứng lại." Lý Quan Kỳ khẽ đặt đũa xuống, quay đầu nhìn Khương Trà: "Trưởng bối còn chưa rời khỏi bàn, ai cho phép cậu đi?"

"Tôi tự muốn đi cũng không được à?"

"Nếu cậu vẫn còn tôn trọng ông nội thì quay lại ngồi xuống."

Giọng Lý Quan Kỳ vẫn lạnh tanh, còn Lý Quan Cảnh thì say sưa xem kịch như không liên quan gì đến mình, lúc Khương Trà tức giận quay lại ngồi xuống, hắn nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của cậu, đột nhiên hỏi: "Cậu thật sự không chuốc say anh tôi à?"

"Tôi không có!"

"Chậc." Lý Quan Cảnh cười nói: "Mắt đảo loạn, cậu nói dối."

"Tôi không có!"

"Vẫn nói dối."

"..." Cuối cùng, Khương Trà cũng quay lại nhìn Lý Quan Cảnh, ánh mắt dừng lại hai giây, nụ cười của hắn rõ ràng là giả tạo, vừa định nói gì đó đã nghe thấy ông nội nói: "Quan Cảnh về rồi, chúng ta phải tìm ngày lành tháng tốt để làm lễ cưới."

Lúc này, Lý Quan Cảnh cũng không cười được nữa.

"Ông nội! Con không muốn lấy Lý Quan Kỳ!"

"Ông tính toán nửa tháng nữa sẽ là ngày tốt."

"Ông nội!"

Ông nội hoàn toàn không nghe thấy lời phản đối của Khương Trà, tự mình định ngày cưới, cười cười ăn hết nửa bát cơm, rồi bảo nha hoàn giúp mình nghỉ ngơi.

Ông nội được đỡ đi nghỉ, cuối cùng Khương Trà cũng được đập bàn, trừng mắt nhìn Lý Quan Kỳ: "Tôi sẽ không gả cho anh!"

Lý Quan Kỳ cười lạnh: "Đây không phải là điều cậu muốn sao? Bây giờ còn giả vờ?"

"Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cưới anh."

Giọng nói của Lý Quan Cảnh vang lên yếu ớt: "Cậu nói dối."

"Tôi không nói dối! Tôi chỉ không muốn kết hôn với anh ta thôi."

"Vẫn nói dối."

Mỗi lần Khương Trà muốn biện hộ, lại nghe thấy chữ "nói dối" văng vẳng bên tai, cậu suýt nữa mất khống chế cảm xúc, suýt nữa thì làm hỏng cả hình tượng. "Thôi bỏ đi, nếu anh cứ khăng khăng bảo tôi nói dối thì tôi nói dối đu. Dù sao thì tôi cũng sẽ không lấy Lý Quan Kỳ."

Nói xong, cậu bước nhanh về phía cửa, vừa bước chân phải ra khỏi ngưỡng cửa, giọng nói của Lý Quan Kỳ vang lên từ phía sau.

"Vào ngày sinh nhật của ông nội, cậu bảo tôi kêu người chăm sóc đi chỗ khác, nói rằng ông nội mệt nên cần yên tĩnh. Sau đó, cậu lừa tôi đến, nói rằng ông nội muốn gặp tôi, cậu cứ nói hôm đó cả hai chúng ta đều say và đó là tai nạn, nhưng tôi không say, cậu đã chuốc thuốc tôi."

Giọng nói của Lý Quan Kỳ rất bình tĩnh, nhưng những người hiểu rõ anh đều biết, thái độ này chỉ xuất hiện khi anh cực kỳ chán ghét ai đó.

Khương Trà đứng im tại chỗ, không quay lại. "Anh bị hoang tưởng rồi phải không? Tôi lấy thuốc ở đâu ra vậy? Hôm đó rõ ràng chúng ta say."

"Tôi chưa từng say rượu." Lý Quan Kỳ dường như vô cùng chán ghét, không tiếp tục nhớ lại chuyện hôm đó. "Ông nội bảo gì thì cứ nghe theo. Trước khi sinh con cho nhà họ Lý, cậu không được đi đâu cả."

Khương Trà siết chặt nắm đấm, quay đầu nhìn Lý Quan Kỳ, trong lòng vừa sợ hãi vừa hoảng hốt vì bị vạch trần, lại vừa phẫn nộ vì bị sỉ nhục. "Anh không chạm vào tôi thì làm sao tôi có thể sinh con? Rõ ràng là anh muốn giam cầm tôi cả đời!"

Lý Quan Kỳ liếc nhìn em trai đang ngồi bên cạnh, thản nhiên nói: "Tôi sẽ chạm vào cậu."

"Tôi không muốn!" Khương Trà phản ứng dữ dội, nước mắt trào ra. "Phải, tôi thừa nhận lúc đó bị quỷ ám nên đã chuốc thuốc anh. Nhưng tôi vừa mất đi người thân duy nhất, lại sợ bị anh đuổi ra ngoài, tôi chỉ muốn thêm một tầng bảo đảm cho mình, tôi—"

Nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Lý Quản Kỳ, cậu không nhịn được nữa, khóc lóc xin lỗi: "Tôi xin lỗi, tôi sai rồi. Tôi không nên chuốc thuốc anh, anh muốn đánh tôi, mắng tôi thế nào cũng được. Xin anh đừng nhốt tôi nữa, tôi thật sự không chịu đựng nổi."

Lý Quan Cảnh nhìn chằm chằm vào mắt Khương Trà, quan sát ngôn ngữ cơ thể của cậu, bất ngờ đưa ra kết luận rằng cậu không nói dối.

Thực sự đáng tiếc.

Lý Quan Kỳ chỉ lắc đầu: "Muộn rồi."

Khương Trà khóc lóc bỏ chạy, về đến phòng, cậu cố tình khóc lớn trong nhà, đập phá rất nhiều đồ đạc, kết quả là khóc đến không thở nổi.

Cậu ngã vật ra ghế bành, hét vào mặt nha hoàn đang đến kiểm tra: "Nhìn cái gì? Tôi không chết được! Cút ra ngoài!"

Nha hoàn ngay từ đầu đã không ưa Khương Trà, sau khi bị mắng một trận, cô ta quay người bỏ đi không chút do dự.

Không có sự giám sát của nha hoàn, Khương Trà cuối cùng cũng cởi bỏ lớp ngụy trang, hít một hơi thật sâu để giảm bớt sự khó chịu khi khóc, lau nước mắt, bất lực nói: "Diễn khó thật chứ..."

Ánh mắt Lý Quan Cảnh như máy phát hiện nói dối, nếu không dốc hết tâm huyết mà diễn xuất thì khó mà lừa được, vừa rồi cậu diễn thật sự quá mệt mỏi, có lúc phải diễn sao cho Lý Quan Cảng nhìn ra mình đang nói dối, có lúc lại phải diễn sao cho Lý Quan Cảnh không nhìn ra mình đang nói dối. Nếu không có kinh nghiệm, cậu sẽ bị vạch trần bất cứ lúc nào.

Ngay khi Khương Trà bình tĩnh lại, hai anh em nhìn nhau trong im lặng.

Một lát sau, Lý Quan Cảnh bất mãn nói: "Chính anh tạo ra tội nghiệt này, còn muốn em đi dọn dẹp à?"

"Ngày này sớm muộn gì cũng đến." Lý Quan Kỳ cầm cốc nước lên nhấp một ngụm. "Em vẫn có thể giả làm anh, lấy danh nghĩa của ang mà làm với cậu ta. Chỉ cần cậu ta có thai, em muốn đi đâu thì đi, muốn theo đuổi ai thì theo, sẽ không ai biết em và cậu ta từng có quan hệ này."

Lý Quan Cảnh im lặng một lát: "Ông nội muốn tổ chức hôn lễ cho chúng ta, không giấu được."

"Vẫn còn nửa tháng nữa, ông nội có thể nhớ được bao lâu?"

"Còn anh thì sao?"

"Anh?" Lý Quan Kỳ dường như chưa từng nghĩ đến tương lai của mình, nghe câu hỏi này, anh sững sờ hồi lâu mới trả lời: "Anh phải ở lại chăm sóc ông nội, ang cũng sẽ chăm sóc tốt cho con của em, em không cần phải lo lắng gì cả."

Lý Quan Cảnh xoa xoa lông mày: "Khương Trà thì sai? Anh định xử lý cậu ấy thế nào?"

Nghe đến cái tên Khương Trà, Lý Quan Kỳ theo phản xạ nhíu mày: "Trong nhà không thiếu một bộ bát đũa cho cậu ta."

"Anh định nuôi cậu ấy cả đời?"

___________

Sau khi Lý Quan Cảnh về đến phòng, hắn lập tức chỉnh đốn lại quần áo, tắm rửa sạch sẽ, dùng hương mà Lý Quan Kỳ thường dùng, thay quần áo của Lý Quan Kỳ rồi đẩy cửa ra ngoài.

Vừa đi đến sân của Khương Trà, hắn vừa nghĩ đến vừa nãy hỏi Lý Quan Kỳ có phải muốn nuôi Khương Trà cả đời không, Lý Quan Kỳ trả lời rằng không còn cách nào khác.

Cho dù hắn có con và lời nguyền được giải trừ, anh vẫn còn một trách nhiệm không thể từ bỏ, bởi vì người đó là cháu của ân nhân của ông nội, và cũng sẽ là mẹ của đứa con tương lai của hắn...?

"Đệt, lúc nào cũng phải hy sinh bản thân mình."

Lý Quan Cảnh rất nóng nảy, cố ý trì hoãn đến rất khuya mới đến, bởi vì trời tối và sự che giấu, đám nha hoàn còn ngái ngủ đã nhầm lẫn hắn với Lý Quan Kỳ, lần lượt chào hỏi: "Đại gia."

Đến cánh cửa phòng Khương Trà.

Lý Quan Cảnh im lặng vài giây, rồi đưa tay đẩy cửa, bóng tối trong phòng đúng như hắn mong muốn, hắn đóng cửa lại, bước nhanh đến bên giường. Nhưng chưa kịp làm gì, Khương Trà vừa mới ngủ thiếp đi lại đột nhiên tỉnh giấc.

Nhìn thấy bóng người bên giường, Khương Trà hiểu chuyện gì đang xảy ra, vội vàng giả vờ sợ hãi: "Anh là ai?! Cứu, cứu— ưm ưm!"

Mùi hương trầm mà Lý Quan Kỳ thường dùng phả vào mặt.

Khương Trà dần dần ngừng giãy dụa, mắt mở to trong bóng tối, bàn tay bịt miệng vừa buông lỏng, cậu lập tức quát: "Lý Quan Kỳ! Anh muốn làm gì?!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...