Chương 183: 10.2: Đóng giả anh trai chịch Khương Trà

Lý Quan Cảnh không nói gì, giọng của hắn và Lý Quan Kỳ rất khác nhau, cho dù hắn có thể che giấu giọng nói của mình thì cũng không thể nào giống được, chỉ cần hắn mở miệng, sẽ bị lộ.

"Thả tôi ra!"

Lý Quan Cảnh không để ý đến lời mắng mỏ của Khương Trà, hắn được anh trai nói cho biết Khương Trà là người song tính hiếm có, hơn nữa nhờ có thang thuốc đặc biệt, khả năng thụ thai của cậu còn cao hơn cả phụ nữ bình thường.

Có lẽ chỉ cần làm một lần là có thể trúng thưởng.

Hắn vẫn giữ thái độ lạc quan, chạm vào cạp quần ngủ của Khương Trà, còn chưa kịp kéo xuống, Khương Trà đã ý thức được hắn sắp làm gì, lập tức giãy giụa dữ dội.

"Lý Quan Kỳ! Thả tôi ra!" Khương Trà một tay túm chặt quần Lý Quan Cảnh, vừa đấm vừa đá, vừa quát: "Anh điên rồi à? Tôi đã nói là không muốn kết hôn với anh, không muốn sinh con với anh mà!"

Đối với Lý Quán Cảnh, sức mạnh của cậu không khác gì đang gãi ngứa, dễ dàng bị tay hắn ấn xuống đỉnh đầu.

"Anh đây là cưỡng hiếp!!!"

Lý Quan Cảnh đá văng giày, đứng dậy trèo lên giường, dùng một chân giữ chặt hai chân Khương Trà đang đá loạn, nghe Khương Trà chửi và khóc lóc van xin, lặng lẽ thở dài.

Ai bảo cậu dùng lý do vô lý như vậy chọc giận Lý Quan Kỳ? Bây giờ nói gì cũng muộn rồi.

"Thả tôi ra, xin anh."

Lý Quan Cảnh không để ý đến tiếng khóc lóc van xin của Khương Trà, bàn tay to lớn nắm lấy cạp quần Khương Trà, kéo quần xuống mông, vừa giơ tay lên, hai chân Khương Trà đang giãy dụa cọ vào tay, cảm giác mềm mại khiến hắn khựng lại đôi chút. Giây tiếp theo, hắn không chút khách khí kéo lớp vải cuối cùng che phủ nửa dưới của Khương Trà xuống.

Nơi riêng tư bị phơi bày hoàn toàn khiến Khương Trà tuyệt vọng.

"Lý Quan Kỳ!!! Tôi hận anh!" Khương Trà khóc đến khản giọng, cậu biết dù thân thể Lý Quan Kỳ có chưa hồi phục, mình vẫn không phải là đối thủ của anh, sức chống cự của cậu dần yếu đi, vừa khóc vừa hỏi: "Chẳng phải anh đã nói anh thích Lâm Tiếu Hiểu à? Sao anh có thể thích anh ta mà còn đối xử với tôi như vậy? Anh không thấy mình giả tạo sao?"

Lý Quan Cảng nhíu chặt lông mày vì lời nói của Khương Trà, tuy Khương Trà đang mắng Lý Quan Kỳ, nhưng hắn vẫn thấy như Khương Trà đang chỉ mũi mắng mình.

Nói cho cùng, lời Khương Trà mắng cũng đúng, tuy hắn thích Lâm Tiếu Hiểu, nhưng vì muốn thoát tội nên mới giả vờ làm Lý Quan Kỳ, ngủ với cậu. Thật sự là giả tạo.

Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Nếu không làm vậy, hắn và Lý Quan Kỳ sẽ bị nguyền rủa và tra tấn đến chết.

Khương Trà thấy người đè mình đã dừng lại, liền tiếp tục khiêu khích: "Anh không sợ Lâm Tiếu Hiểu phát hiện anh giả tạo à? Thả tôi ra, coi như không có chuyện gì xảy ra. Chỉ cần anh nói với Lâm Tiếu Hiểu là tôi đã chuốc thuốc anh, anh ta nhất định sẽ tha thứ cho anh."

Nhưng trong tình huống lời nguyền chung vợ, những lời này rõ ràng sẽ có tác dụng ngược lại.

Lý Quan Cảng khó chịu vì tiếng nói liên tục của Khương Trà, một tay cởi thắt lưng, nhanh chóng trói tay Khương Trà vào giá đầu giường, sau đó cầm vỏ gối nhét vào miệng Khương Trà.

Cuối cùng cũng yên tĩnh.

"Ưm!" Khương Trà vẫn cố dùng lưỡi đẩy vỏ gối ra, nhưng vỏ gối nhét quá sâu, không chỉ chạm vào cổ họng mà còn ép chặt đến nỗi đầu lưỡi cũng không thể động đậy.

Cảm giác buồn nôn do vật lạ chạm vào cổ họng dâng lên, Khương Trà không nhịn được nôn khan dữ dội, chẳng mấy chốc, vỏ gối trong miệng được kéo ra một chút, cơn buồn nôn cũng dịu đi, nhưng lưỡi cậu vẫn bị ép chặt, không thể đẩy vỏ gối ra được.

Đây không phải là điều Lý Quan Kỳ sẽ làm.

Chẳng lẽ là Lý Quan Cảnh?

Ngay lúc Khương Trà đang thắc mắc tự hỏi ai đang ở trên giường, Lý Quan Cảnh đã cởi quần cậu ra ném sang một bên, cũng cởi cúc quần của mình, nhưng không cởi hẳn, chỉ kéo quần và quần lót xuống đùi, rồi nắm lấy con cặc vẫn còn mềm của mình mà vuốt.

Có lẽ là do lời nói lúc trước của Khương Trà kích thích, thứ vốn chỉ cần chạm vài cái liền đứng dậy, lần này lại không phản ứng gì nữa.

"Hmm!"

Tiếng rên rỉ phản kháng của Khương Trà kịp thời nhắc nhở Lý Quan Cảnh. Hắn im lặng dừng lại, hai bàn tay to đầy vết chai ấn lên cặp đùi mịn màng của Khương Trà, dùng kỹ thuật vụng về vuốt ve từng chút một.

Qua bàn tay, cuối cùng Khương Trà cũng nhận ra người trên giường là Lý Quan Cảnh, tay trái của Lý Quan Kỳ không có nhiều vết chai như vậy.

Đây là phải ngủ với cậu nhưng lại sợ cậu bám lấy nên cố tình cải trang thành Lý Quan Kỳ để ngủ với cậu?

Thực sự có cách nha!

Khương Trà thở dài trong lòng, xoay người tránh né tay Lý Quan Cảnh, giây tiếp theo, đùi cậu bị hai bàn tay to đầy vết chai túm lấy.

Bên trong đùi vốn đã nhạy cảm, bị đôi bàn tay chai sạn của Lý Quan Cảnh nắm lấy, một luồng điện tê dại chạy từ vùng được chạm vào đến mọi ngóc ngách trên cơ thể, khiến cậu thoải mái muốn rên khẽ.

Khương Trà cố gắng kiềm chế không để mình phát ra những âm thanh ngọt ngào quá mức, dưới sự vuốt ve của Lý Quan Cảnh, đầu ngón chân tròn trịa của cậu cong lên, không nhịn được muốn khép chân lại.

Lý Quan Cảnh lập tức đẩy hai chân Khương Trà sang hai bên, chen người vào giữa hai chân cậu, da chạm da khiến cả hai cảm thấy thoải mái lạ thường. Hắn dừng lại một chút, rút ​​một tay ra, luồn vào giữa hai chân Khương Trà, ấn lòng bàn tay vào nơi mềm mại của cậu.

Tuy đã được Lý Quan Kỳ cho biết Khương Trà là người song tính, nhưng khi chạm vào, hắn vẫn sững sờ một lúc, hắn cong ngón tay, chọc chọc hai môi lồn mềm mại, cố tìm một cái lỗ để đút vào.

"Ừm..."

Khương Trà được bàn tay chai sạn của Lý Quan Cảnh sờ vào rất thoải mái, nhưng lại không thể biểu hiện ra là mình thoải mái, chỉ có thể giả vờ tức giận, rên rỉ, vặn vẹo cơ thể để tránh né.

Động tác giãy dụa khiến cho lồn non mềm mại liên tục đụng vào ngón tay Lý Quan Cảnh.

Nếu miệng không bị chặn, có lẽ Khương Trà đã vui vẻ ngân nga rồi.

Ngón tay Lý Quan Cảnh dần dần bị nước dâm chảy ra làm ướt, hắn nhíu mày, luồn ngón tay vào hai môi lồn múp rụp, chạm vào miệng lồn vẫn còn đang chảy nước, biết mình đã tìm đúng chỗ, hắn nắm lấy cặc lớn đang cương cứng, ấn mạnh vào.

"Hừm!"

Khương Trà tuyệt vọng vặn vẹo eo, khiến Lý Quan Cảnh trượt ra mấy lần mà không thể đút vào được.

Sau khi đâm vào lần thứ tư và bị Khương Trà vùng vẫy trượt ra, Lý Quan Cảnh buông tay, dùng sức bóp mạnh eo Khương Trà, cơn đau ở eo khiến Khương Trà ngừng giãy dụa. Giây tiếp theo, đầu cặc vẫn còn nán lại ở miệng nhỏ mấy lần cuối cùng cũng chui ra vào miệng lồn nhỏ hẹp, tiến vào bên trong.

Vừa đút vào, con cặc mới cương lập tức sưng to lên.

Đây là lần đầu tiên của Lý Quan Cảnh, bình thường hắn không có nhiều thời gian để giải tỏa, khi bị cái lỗ nhỏ vừa mềm vừa ướt vừa khít kia siết chặt, hắn cảm thấy một cơn thôi thúc muốn xuất tinh dữ dội.

Hơi thở của hắn trở nên nặng nề hơn nhiều, đành ôm lấy eo Khương Trà để chịu đựng cơn xuất tinh.

Khương Trà thoải mái đến suýt khóc, thấy Lý Quan Cảnh đã đút đầu cặc vào mà không có động tĩnh gì, cậu bắt đầu cố ý rên rỉ giãy dụa, vặn vẹo mông, từng chút một nuốt lấy cặc lớn đang ở bên ngoài vào.

Nhưng đã nửa năm rồi không làm, mà cái thứ của Lý Quan Cảnh lại to như vậy, không có màn dạo đầu thoải mái, cậu nhất thời có chút không thích ứng được với kiểu đút vào này, cái mông đang vặn vẹo dần bình tĩnh lại, thở hổn hển chờ đợi lồn non thích ứng.

Không hiểu sao, cả hai đều không cử động, âm thanh duy nhất trong phòng là tiếng thở nặng nề của nhau.

Lý Quan Cảnh buông lỏng vòng eo Khương Trà, cố gắng nhịn xuất tinh, mím môi, hạ eo xuống, chậm rãi tiến vào, nhờ trực giác mạnh mẽ, hắn có thể rõ ràng cảm nhận được cặc mình mình đang từ từ tách ra lớp thịt mềm mại ẩm ướt, đưa toàn bộ cặc lớn vào bên trong.

Khoái cảm được bao bọc hoàn toàn trong lối đi ẩm ướt mềm mại khiến da đầu Lý Quan Cảnh tê dại. Một tiếng rên rỉ thoải mái đã ở đầu lưỡi, nhưng vì sợ Khương Trà phát hiện mình không phải Lý Quan Kỳ, hắn đành phải nuốt xuống.

"Ừm!"

Lý Quan Cảnh hít sâu một hơi, điều chỉnh tư thế một chút, rồi ôm eo Khương Trà, bắt đầu mạnh mẽ thúc hông, đầu cặc to lớn nóng bỏng gần như mỗi lần thúc đều nghiền nát cổ tử cung mỏng manh.

Khương Trà không ngờ ngay từ đầu đã kích thích đến vậy, bị đụ đến mức quên cả diễn, suýt nữa thì quấn chân quanh eo Lý Quan Cảnh rồi. May mà Lý Quan Cảnh nghĩ cậu sẽ giãy dụa phản kháng, nên vội vàng đè hai chân đang giơ lên ​​về phía sau, tránh bị bại lộ.

Tiếng bạch bạch tai mơ hồ vọng ra từ trong phòng, những nha hoàn canh giữ cổng viện cũng loáng thoáng nghe thấy tiếng động, nhìn nhau đầy kinh ngạc và khó hiểu, biển nhiên bọn họ không hiểu tại sao Đại gia rõ ràng rất hận Khương Trà lại có thể cùng Khương Trà làm ngay đêm Nhị gia trở về.

"Có cần nước không nhỉ?"

"Đương nhiên rồi."

"Tôi đi báo nhà bếp."

Bên trong phòng, chiếc giường lớn kêu cót két dưới sức nặng của Lý Quan Cảnh.

"Ư!" Ngón chân của Khương Trà co quắp lại, đã sắp lên đỉnh.

Nhanh, nhanh quá...

Lý Quan Cảnh không hề phát hiện ra Khương Trà khác thường, vẫn nhấp thêm mấy chục cú nhanh như máy đóng cọc, cuối cùng cũng đẩy ra một khe hở nơi miệng tử cung đang khép chặt, hắn không chút do dự thay đổi góc độ, hướng về khe hở đó mà thúc vào, lượng dịch nhờn trơn trượt trên đầu cặc dần dần tăng lên.

Khương Trà hoàn toàn quên mất phải diễn, hai chân bị đụ run rẩy không thôi quấn chặt quanh eo Lý Quan Cảnh, bị đụ hai ba phút không kịp thở, thịt lồn bắt đầu co thắt dữ dội, mút cắn cặc lớn đang rỉ nước của hắn.

"Hừ..." Lý Quan Cảnh bị cắn bất ngờ rên lên một tiếng khe khẽ.

Thịt lồn quấn quanh cặc lớn vẫn đang co thắt dữ dội, đầu cặc bị miệng tử cung ẩm ướt mềm mại cắn mút vô số lần, cảm giác muốn xuất tinh đột nhiên dâng lên, hắn nhận ra lần này có lẽ mình không thể kiềm chế được nữa, liền ôm eo Khương Trà, dùng sức ấn vào tử cung đang mở ra, đụ mấy chục phát.

Cuối cùng cũng chen vào được.

Khoái cảm chưa từng có đến nỗi lưng dưới của hắn gần như tê liệt.

Vào khoảnh khắc đầu cặc của Lý Quan Cảnh đâm vào tử cung, thịt lồn bên trong co thắt đến cực hạn, siết chặt lấy cặc lớn của Lý Quan Cảnh, từng dòng nước dâm ấm áp tuôn trào lên quy đầu bị chặn lại trong tử cung.

Lý Quan Cảnh cũng sung sướng bắn tinh.

Hắn chưa bao giờ nghĩ làm việc này lại sướng đến thế. Sau một thoáng ngất ngây tỉnh, hắn mới nhận ra Khương Trà có gì đó không ổn, liền lấy vỏ gối ra khỏi miệng cậu, nói: "Hít thở đi."

"Híttttt......"

Khương Trà hít một hơi thật sâu, dần dần tỉnh táo lại.

Miệng vừa bị vỏ gối chặn lại, khoái cảm khủng khiếp khi xuất tinh đã khiến tâm trí cậu trống rỗng trong giây lát, gần như suýt ngạt thở chết.

Khương Trà nheo mắt, nhớ lại khoái cảm cực kỳ sướng vừa rồi, nghĩ đến cảnh mình suýt nữa bị đụ chết trên giường, vừa thấy xấu hổ vừa buồn cười. Nhưng mà, bây giờ không phải lúc xấu hổ.

Cậu nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Mặc dù Lý Quan Cảnh không nhìn thấy gì, nhưng mắt cậu vẫn trợn tròn vì tức giận. "Lý Quan Kỳ! Anh không chỉ cưỡng hiếp tôi mà còn muốn giết tôi nữa sao?!"

Lý Quan Cảnh: "..." Hắn thề hắn thực sự không có ý đó.

Khương Trà giật giật hai tay bị trói, đâu đến thở dốc. "Anh định trói tôi đến bao giờ? Tay tôi sắp gãy rồi!" Lý Quan Cảnh còn chưa kịp phản ứng, cậu đã tức vặn vẹo hông. "Sao còn không rút ra? Lại muốn cưỡng hiếp tôi nữa à?!"

Cặc Lý Quan Cảnh bên trong lopfn non đã cứng một nửa, vì bị cậu lắc mông kẹp mạnh, cặc lớn nhanh chóng cương cứng với tốc độ mắt thường có thể thấy được, mạnh mẽ tiến vào bên trong, hoàn toàn chặn đứng tinh dịch vừa bắn vào.

Hắn không phải muốn làm nữa, hắn chỉ nghĩ rằng để tinh dịch lưu lại trong cơ thể Khương Trà lâu hơn một chút, có thể tăng khả năng mang thai.

Lý Quan Cảnh ôm eo Khương Trà, muốn cậu không được nhúc nhích, nhưng hành động này dường như lại khiến Khương Trà hiểu lầm hắn muốn làm tiếp, bờ mông vừa mới yên tĩnh được một lúc lại bắt đầu giãy dụa kịch liệt.

Cặc lớn cắm trong lỗ lopfn bị động rút ra rút vào mấy lần, hai tay giữ eo Khương Trà không nhịn được buông lỏng, để cậu dùng sức nhiều hơn.

"Hừ..." Khương Trà cắn môi dưới, khe khẽ rên rỉ, mặt đỏ bừng, giơ chân đá Lý Quan Cảnh: "Anh rút ra, rút ra ngay!"

Lý Quan Cảnh tỉnh táo lại, nhận ra nếu không rút ra thì sẽ lại vô tình bén lửa lần nữa, hắn nắm chặt bàn chân đang đá, từng chút một lùi về phía sau, nhưng rồi lại dừng lại, phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào, câu nói bảo Khương Trà đừng tìm chết cứ quanh quẩn trong miệng, bởi vì hắn không thể để Khương Trà biết mình không phải là Lý Quan Kỳ, chỉ có thể nuốt lại.

Khoái cảm bắt đầu dâng trào lên đỉnh đầu, cơ bắp hắn căng cứng, đột nhiên rút ra giữa tiếng rên rỉ ngọt ngào không thể kiềm chế của Khương Trà.

"Ahhh~"

Lý Quan Cảnh túm lấy quần của Khương Trà, nhanh chóng lau sạch tinh dịch trên cặc, sau đó nhét con cặc vẫn đang cứng ngắc vào trong quần lót, kéo quần lên, cài cúc.

Hắn nhìn chằm chằm vào Khương Trà đang thở hổn hển, im lặng trong bóng tối một lúc, rồi cúi xuống chạm vào đôi tay bị trói của Khương Trà trên đầu giường, sờ tới sợi dây lưng đã làm cổ tay trắng nõn của cậu đỏ ửng, khéo léo tháo nút thắt.

Ngay lúc định rút tay ra khỏi thắt lưng, Khương Trà vẫn bất động từ lúc Lý Quan Cảnh rút cặc ra đột nhiên nắm lấy tay Lý Quan Cảnh, há miệng cắn.

Lý Quan Cảnh nhíu mày, muốn rút tay về, nhưng Khương Trà cắn rất mạnh, tay hắn nắm chặt, kéo hai lần đều không thể rút tay về, đành bỏ cuộc, im lặng để Khương Trà in dấu răng sâu hoắm trên cổ tay mình.

Cái tính tình nóng nảy như vậy, sao có thể vì một lý do vô nghĩa, lại nghĩ đến việc chuốc thuốc rồi leo giường Lý Quan Kỳ?

Khương Trà cắn Lý Quan Cảnh trọn nửa phút mới buông ra, vẫn còn chưa thỏa mãn, lại đá hắn một cái: "Hừ! Giả tạo!"

Tuy rằng trong lời nói có chút oán giận, nhưng bởi vì vừa mới lên đỉnh, nên tiếng khịt mũi và tiếng chửi đều nghe rất nhẹ nhàng, tựa như đang làm nũng.

Lý Quan Cảnh rút bàn tay hằn dấu răng ra, lặng lẽ thắt lại thắt lưng, cái lều lớn dưới háng tạm thời chưa hạ xuống, nên hắn không thể đi được, chỉ có thể xuống giường ngồi trước bàn, lặng lẽ nghe Khương Trà thở hổn hển mắng hắn... anh trai hắn.

Nhưng mà cũng chẳng khác gì việc chỉ vào mũi hắn mà mắng.

Khương Trà mắng Lý Quan Kỳ năm sáu phút rồi không nói thêm gì, cổ họng khô khốc, mệt quá rồi, cậu cầm gối ném Lý Quan Cảnh, cười khẩy: "Ngày mai tôi sẽ nói với ông nội và anh Cảnh chuyện anh làm, ông nội và anh Cảnh sẽ biết bộ mặt giả tạo của anh."

Lý Quan Cảnh: "..."

Lý Quan Cảnh đưa tay sờ trán, đầu ngón tay vừa chạm vào trán liền giật mình vì ướt, suy nghĩ hai giây, hắn mới nhận ra đây có thể là nước từ bên dưới của Khương Trà nên vội vàng buông tay xuống.

"Sao? Làm sai đuối lý không dám nói à?" Khương Trà thẳng thừng nói: "Anh thấy tôi chuốc thuốc để ngủ với anh là ghê tởm, nhưng vừa rồi anh trói tôi lại rồi cưỡng hiếp tôi, anh không thấy ghê tởm à? Lần này tôi không chuốc thuốc anh, đã thấy tôi ghê tởm thì đừng có cứng chứ!"

"..."

"Anh muốn thấy tôi ghê tởm nhưng vẫn muốn làm tình với tôi, là ý gì chứ?"

Lý Quan Cảnh bị lời mắng của Khương Trà chửi cho xìu hẳn rồi, hắn đứng dậy đi về phía cửa, không định ở lại chịu mắng nữa.

"Hừ." Khương Trà khẽ hừ một tiếng, vịn vào kệ đầu giường ngồi dậy, đưa tay xuống sờ vào cái lỗ nhỏ vẫn còn đang rỉ tinh, vừa chạm vào đã muốn sướng muốn kêu ra tiếng, khó khăn lắm mới kìm lại được, cậu vừa ấn ngón tay vào lỗ nhỏ còn chưa khép lại vừa lẩm bẩm: "Tôi sẽ không sinh con cho anh, tôi sẽ moi hết ra ngay bây giờ."

Giọng nói của cậu không lớn, nhưng cậu chắc chắn rằng với thính giác của Lý Quan Cảnh, hắn có thể nghe rõ những gì cậu nói.

Quả nhiên, Lý Quan Cảnh đã gần đến cửa lập tức quay người, sải bước trở về, nhặt vỏ gối vừa bị ném xuống đất lên, trở lại giường, nắm lấy cánh tay Khương Trà kéo ra, ngón tay đang đút vào lỗ lồn cũng bị rút ra.

"Hừ..." Khương Trà thấy thoải mái với ngón tay của Lý Quan Cảnh, nhưng cũng thấy đau vì bị Lý Quan Cảnh bóp, cậu nghiến răng, trừng mắt nhìn hắn: "Anh muốn làm gì——"

Lý Quan Cảnh nhíu mày, đỡ lấy cơ thể mềm oặt của Khương Trà, thấp giọng nói: "Cậu thành thật một chút, tôi cũng không cần đánh ngất cậu."

Hắn nhẹ nhàng đặt Khương Trà đang bất tỉnh lên giường, chạm vào vỏ gối vừa nhét vào miệng Khương Trà, gấp lại một chút, kẹp vỏ gối đã gấp vào giữa hai chân Khương Trà, từ từ nhét vỏ gối vào bên trong cái lỗ vừa được hắn yêu thương.

Sau khi chắc chắn rằng vỏ gối sẽ không vì Khương Trà cử động mà rơi ra, hắn mới rút tay ra, kéo chăn đắp cho Khương Trà, lau sạch chất lỏng trên tay rồi rời khỏi phòng.

"Đại gia, nước nóng..." Hai nha hoàn ngơ ngác nhìn người đang đi tới, nhất thời quên mất mình định nói gì.

Người vừa đi vào rõ ràng là Đại gia, tại sao khi đi ra lại thành Nhị gia?

Nhìn thấy phản ứng của nha hoàn, Lý Quan Cảnh mới nhớ ra mình quên che mặt: "Tôi không muốn người khác biết chuyện này, cũng đừng vào làm phiền cậu ấy."

Mấy nha hoàn đều sợ hãi trước ánh mắt của Lý Quan Cảnh, vội vàng cúi đầu, hứa sẽ không nói với bất kỳ ai.

Lý Quan Cảnh không nán lại thêm nữa, vội vã rời khỏi tiểu viện của Khương Trà, hắn không về sân mình mà quay lại sân viện của anh trai, vào phòng, thấy Lý Quan Kỳ vẫn còn thức, hắn mỉm cười nói: "Đợi em à."

Lý Quan Cảnh càng tới gần, lông mày Lý Quan Kỳ càng nhíu chặt hơn: "Mùi khắp người."

"Em còn chưa tắm." Lý Quan Cảnh đưa tay ra, cho anh trai xem dấu răng của Khương Trà. "Tay phải, đừng để bị lộ."

"Đã biết."

"Được rồi, em đi đây."

Lý Quan Cảnh trở về sân viện, tắm nước lạnh, thay đồ ngủ rồi nằm lên giường, vết răng đau nhức trên cổ tay nhắc nhở rằng đêm nay hắn đã ngủ với Khương Trà.

Nói cho cùng, hắn vẫn là một chàng trai trẻ tràn đầy sức sống, lại vừa mới bắt đầu ăn thịt, thậm chí còn chưa ăn đủ no, những ký khiến người ta hừng hực đó hiện lên trong đầu, thân dưới của hắn lập tức dựng đứng.

Lý Quan Cảnh không muốn để ý đến, nhưng càng không muốn, cặc càng cương cứng, hắn không thể ngủ với thằng em cương cứng được, chỉ có thể cởi quần, đưa tay ra nắm lấy. Không lo thân phận bị bại lộ, Lý Quan Cảnh không cần nhịn nữa, tiếng thở dốc gợi cảm thỉnh thoảng lại vang lên.

Trước khi xuất tinh, hắn dùng giấy bọc lấy đầu cặc.

"......Sướng!"

Lý Quan Cảnh thoải mái nheo mắt, vứt tờ giấy bao bọc tinh dịch đi, đưa tay lấy một điếu thuốc châm lửa, vừa hút thuốc vừa suy nghĩ xem nên xử lý chuyện này thế nào.

Khương Trà là vợ của hai anh em, đây là sự thật không thể thay đổi, hắn không thể nào làm theo sự sắp đặt của anh trai, giả làm anh trai làm Khương Trà mang thai rồi bỏ trốn theo đuổi Lâm Tiếu Hiểu, không thể làm thế được.

Ít nhất thì không thể để Khương Trà không biết gì mà lại mang thai con của hắn như vậy được.

Nhưng... nghĩ đến việc Khương Trà vừa chỉ vào mũi mình vừa mắng vừa đấm vừa đá còn cắn mình, hắn thực sự không biết phải làm sao để nói rõ chuyện này.

"Chậc... mẹ nó nóng tính thật chứ."

Lý Quan Cảnh vứt đầu thuốc vào gạt tàn, kéo quần lên nằm xuống giường, quyết định giữ bí mật cho đến khi tìm được cơ hội thích hợp.

.......

Khương Trà tỉnh dậy trước khi trời sáng hẳn, ký ức về việc bị Lý Quan Cảnh đánh bất tỉnh đêm qua dường như vừa mới hiện về trong đầu, cậu vội vàng đưa tay lên xoa gáy, cũng may là Lý Quan Cảnh lúc ra tay đã kiềm chế nên cổ cậu không bị đau. Ngược lại, cổ tay bị trói bằng dây lưng quá lâu lại đau nhức khủng khiếp.

"Shhhh..."

Khương Trà thổi thổi cổ tay sưng đỏ của mình, nghĩ đến chuyện đêm qua bị Lý Quan Cảnh trói chặt đến mức suýt ngạt thở, khuôn mặt trắng nõn dần đỏ bừng.

Ngoại trừ việc tay hơi khó chịu, cậu thực sự thích cách làm tình đầy hormone đó.

Vì còn sớm, lại vừa mới tỉnh lại, không có sức lực diễn cảnh tiếp theo, Khương Trà nằm ngửa trên giường, động đậy nhiều, cậu cảm thấy có gì đó lạ ở bên dưới cơ thể, vội vàng vén chăn lên, ngồi dậy, khom người nhìn xuống bên dưới.

"...Vỏ gối?"

Khương Trà lặng lẽ đưa tay nắm chiếc vỏ gối đã ướt đẫm, từng chút một kéo ra khỏi lồn non. Khoái cảm khi lỗ lồn bị cọ xát khiến cậu khẽ rên lên ngã xuống giường, phải cắn môi dưới, chậm rãi chờ đợi khoái cảm tê dại này qua đi.

Sau sự việc nhỏ này, cậu cũng không thể ngủ được nữa, dậy mặc quần áo và ra khỏi giường.

Tuy tối qua Lý Quan Cảnh đã đụ cậu rất mạnh bạo, nhưng hắn chỉ đòi hỏi có một lần, Khương Trà không hề thấy khó chịu, nhưng vẫn phải giả vờ khó chịu, cậu khập khiễng đi ra ngoài, đến cổng tiểu viện, đánh thức hai nha hoàn đang ngủ gật: "Tôi cần nước tắm."

"Sao cậu lại—" Nha hoàn theo bản năng muốn cằn nhằn vài câu như trước, nhưng bị mọi người xung quanh kéo lại. Đột nhiên ả nhớ ra Khương Trà hình như được Nhị gia sủng ái, vội vàng thay đổi thái độ: "Chúng ta đi lấy nước cho cậu."

Nhìn thấy Khương Trà khập khiễng rời đi, hai nha hoàn trao đổi ánh mắt hiểu ý, không dám lơ ​​là như trước nữa, vội vàng vừa nói vừa chạy đi lấy nước nóng.

Khương Trà thoải mái tắm nước nóng, rửa mặt, mặc quần áo rồi khập khiễng đi ra cửa: "Tôi muốn ra ngoài."

Quả nhiên, nha hoàn không cho phép, cậu im lặng hai giây. "Vậy thì bảo Lý Quan Kỳ đến gặp tôi. Tôi có chuyện muốn nói với anh ta."

Hai nha hoàn nhìn nhau, đều thấy được vẻ khó xử trong mắt đối phương, dựa theo kinh nghiệm trước kia, bọn họ sẽ trực tiếp từ chối, nhưng Khương Trà lại được Nhị gia sủng ái!

Khương Trà đứng đó chờ một lúc, rồi thừa lúc hai người không để ý vội vã chạy ra ngoài. Nhưng lại nhanh chóng bị hai nha hoàn ngăn lại, cậu vùng vẫy nhưng không thoát được, tức giận quát: "Thả tôi ra! Tôi muốn gặp Lý Quan Kỳ!"

Hai nha hoàn không thể ngăn cản Khương Trà giãy dụa, vội vàng đồng ý giúp cậu gọi Đại gia, lúc này Khương Trà mới bình tĩnh lại, không chịu vào phòng, kiên quyết đứng ngoài cổng chờ.

Lý Quan Kỳ luôn dậy sớm, khi biết Khương Trà muốn gặp mình, phản ứng đầu tiên của anh là từ chối. "Chờ đã." Anh nhíu mày. "Tôi đi gặp cậu ấy."

Nói xong, Lý Quan Kỳ đi vào nhà, lúc ra ngoài, cổ tay phải của anh được quấn một miếng băng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...