Chương 185: 10.4: Nghe tiếng em trai và Khương Trà mà cứng

Khương Trà không ngờ Lý Quan Kỳ lại giả vờ thừa nhận, lời lẽ chuẩn bị phản bác bỗng dưng nghẹn lại nơi khóe miệng, vốn là muốn nói gì đó chí mạng hơn để kích thích Lý Quan Kỳ, nhưng Lý Quan Kỳ đã giả vờ thừa nhận mình là một tên biến thái. Còn lời nào chí mạng hơn nữa chứ?

Nghĩ đến đây, Khương Trà không những không thể trút giận, ngược lại còn cảm thấy vô cùng khó chịu, cậu nhìn Lý Quan Kỳ bằng ánh mắt đầy căm tức phẫn nộ, nhưng Lý Quan Kỳ chẳng buồn nhìn lấy một lần.

Đáng ghét, càng tức hơn rồi!

Lý Quan Cảnh vẫn im lặng quan sát Khương Trà, thấy Khương Trà đã tức đến mức muốn móc mắt ra ném vào mặt anh trai, bèn cố nhịn cười, phá vỡ thế bế tắc: "Ông nội đang nghe đấy, ăn cơm trước đi."

Lý Quan Kỳ im lặng cầm bát lên, lùa một miếng cơm, tỏ ý không muốn cãi nhau với Khương Trà.

Khương Trà vội vàng quay sang nhìn ông nội ngồi bên cạnh, phát hiện ông nội quả nhiên đang nhìn mình và Lý Quan Kỳ bằng ánh mắt dò hỏi, cậu không khỏi hoài nghi lúc này ông nội đã tỉnh tái, bèn thử gọi: "Ông nội? Ông đang nghe ạ?"

Đáng tiếc vẫn không có phản hồi, tựa như dò hổ trong đôi mắt u ám kia chỉ là ảo giác mà Khương Trà nhìn thấy.

Nhưng sau chuyện nhỏ này, Khương Trà không còn cãi nhau với Lý Quan Kỳ nữa. Trừ khi hai người vô tình gắp thức ăn từ cùng một đĩa, nếu không cậu sẽ không nhìn thẳng vào mắt Lý Quan Kỳ, mỗi khi gắp chung một món, cậu chỉ hừ lạnh một tiếng.

Lý Quan Cảnh khẽ cười, vừa ngẩng đầu lên đã thấy anh trai đang nhìn mình bằng ánh mắt u ám, nghĩ đến việc anh trai phải chịu đựng những cái nhìn lạnh lùng và khinh bỉ từ Khương Trà phần lớn là công lao của mình, hắn không nhịn được cong khóe môi.

Đừng nói chứ, chứng kiến ​​cảnh anh trai bị Khương Trà sỉ vả cũng vui phết.

Lý Quan Kỳ buông đũa xuống, tay áo tuột xuống khi dùng giấy lau miệng, để lộ miếng gạc quấn quanh cổ tay, anh hờ hững liếc nhìn Lý Quan Cảnh. Khóe miệng Lý Quan Cảnh cứng đờ, vô thức nhìn Khương Trà đang hung hăng nhìn chằm chằm vào cổ tay anh trai, đột nhiên không cười nổi nữa.

Được được được, anh hắn là đang âm thầm uy hiếp người ta.

Lý Quan Kỳ buông tay xuống.

"Hừ!" Khương Trà hừ một tiếng, quay đầu nhìn ông nội ngồi bên cạnh: "Ông nội, để con đỡ ông ra ngoài đi dạo." Cậu dùng tay ông nội đỡ đứng dậy, nhưng vừa định dùng sức thì ông cụ đã giữ chặt tay cậu lại.

"Trà Trà đã lớn thế này rồi." Ông cụ nắm tay Khương Trà, kéo cậu ngồi xuống rồi ân cần hỏi: "Trà Trà tối nay muốn nghỉ ngơi ở phòng Quan Kỳ, hay là phòng Quan Cảnh?"

Câu hỏi này không chỉ khiến Khương Trà bối rối mà còn khiến hai anh em bất ngờ, Lý Quan Cảnh muốn ngăn cản ngay, nhưng lại sợ phản ứng thái quá của mình sẽ khiến Khương Trà nghi ngờ.

Cuối cùng, chẳng làm được gì cả.

Khương Trà cười bất lực: "Ông nội, sao con lại phải ở trong phòng của Lý Quan Kỳ và anh Cảnh? Con có chỗ ở riêng mà."

"Con không sống cùng Quan Kỳ, Quan Cảnh?"

"Đương nhiên là không!"

Thấy Khương Trà thật sự chỉ coi lời ông nội là nói đùa, thần kinh hơi căng thẳng của hai anh em bên cạnh cũng dần thả lỏng, một người không muốn Khương Trà biết chuyện vợ chung, sợ phá hỏng hạnh phúc cả đời của em trai, người kia lại cảm thấy bây giờ chưa phải lúc.

"Thật à?" Ông cụ nắm tay Khương Trà, hồi tưởng lại. "Hồi đó, bà nội của con cũng sống một mình, chỉ lúc nào tâm trạng tốt mới đến phòng bọn ông hai ngày, nhưng thời thế khác rồi. Hồi đó, anh em chúng ta đông, rất dễ làm bà nội con mệt mỏi, nhưng Trà Trà thì khác, con chỉ có Quan Kỳ với Quan Cảnh, vẫn nên chú ý đến sức khỏe thân thể lẫn tinh thần của bọn nó hơn."

Khương Trà cảm thấy choáng váng, nhìn Lý Quan Kỳ và Lý Quan Cảnh ngồi bên cạnh với vẻ mặt khó hiểu, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Lý Quan Cảnh, lặng lẽ hỏi: "Ông nội đang nói gì vậy?"

Lý Quan Cảnh chỉ có thể giả vờ không biết.

"Ông nội." Để tránh ông nội tiết lộ thêm bí mật về chuyện vợ chung, Lý Quan Kỳ đứng dậy đi đến bên cạnh ông cụ, cúi người thì thầm vào tai ông: "Ông nên đi nghỉ ngơi thôi."

"Ta đang nói chuyện với Trà Trà, con xen vào làm gì?" Ông cụ trừng mắt nhìn anh, hất tay Lý Quan Kỳ đang đỡ mình ra, kéo Khương Trà tiếp tục hỏi: "Nghe chú Tề nói từ khi kết hôn đến giờ, con và Quan Kỳ chỉ ngủ với nhau có một lần?"

Khương Trà sửng sốt, vội vàng nói: "Ông nội! Con không có gả cho Lý Quan Kỳ!"

"Sao lại không có? Ông nội đích thân làm tiệc cưới cho con, sao ta quên được chứ?" Ông cụ nói xong thì ngẩn người: "Ông nội suýt nữa quên mất hôn lễ của con và Quan Cảnh vẫn chưa tổ chức."

"..."

Khương Trà kinh ngạc lẫn hoang mang nhìn ông cụ, dường như không hiểu tại sao ông cụ vừa nói cậu và Lý Quan Kỳ đã kết hôn, giây tiếp theo lại muốn sắp xếp hôn lễ cho cậu và Lý Quan Cảnh.

"Ông nội, ông lại nói nhảm rồi." Lý Quan Kỳ bình tĩnh kết luận: "Con đỡ ông đứng dậy đi lại."

Ông cụ không vui nhìn đứa cháu cả: "Nói nhảm gì chứ? Con không muốn em trai con và Trà Trà kết hôn à? Lẽ nào không kết thì bọn nó không phải vợ chồng? Làm anh trai, con nên rộng lượng hơn một chút."

Lý Quan Kỳ nhanh chóng đổi lời, nói: "Con sai rồi, con nghe lời ông." Nói xong, anh liếc nhìn Khương Trà.

Mặc dù bọn họ sống cùng một nhà nhưng chỉ gặp nhau vài lần, mỗi lần gặp mặt đều luôn bất hòa, nhưng Khương Trà vẫn ngay lập tức hiểu được điều Lý Quan Kỳ muốn truyền đạt từ ánh mắt đó.

Cũng hiểu dù có giải thích thế nào đi nữa, cậu cũng không thể giải thích rõ ràng cho ông nội rõ ràng đang không được minh mẫn, chỉ có thể im lặng, ngoan ngoãn nghe lời ông nội kể lại chuyện cũ. Mãi đến khi ông nội hồi tưởng xong, quyết định đêm nay cậu sẽ ở cùng phòng với Lý Quan Kỳ, cậu mới tỉnh lại từ trong mơ màng và kịch liệt phản đối.

"Con muốn ở chung với Quan Cảnh à?"

"...Ông nội!" Khương Trà gục ngã. "Chuyện này liên quan gì đến anh Cảnh?"

"Không được đâu. Con và Quan Cảnh còn chưa kết hôn, theo quy định thì không được ngủ chung." Ông cụ quên mất vừa rồi mình có khuyên Khương Trà ở lại phòng hai anh em thường xuyên hơn, cười nói: "Đi thôi, ông nội dẫn con về phòng."

Khương Trà tức giận trừng mắt nhìn Lý Quan Kỳ không nói một lời đứng bên cạnh: "Giải thích lại với ông nội đi!"

Lý Quan Kỳ đỡ ông cụ dậy, bình tĩnh đáp: "Giải thích có ích không? Giải pháp tốt nhất là nghe theo lời ông nội."

Khương Trà tức giận dậm chân, nhưng lại lo lắng ông nội sẽ mất thăng bằng, cậu và Lý Quan Kỳ chỉ có thể đỡ ông cụ đi ra ngoài, vẫn còn tức giận nói: "Tôi không sống chung với anh đâu!"

"Mang thai con tôi thì không cần phải sống với tôi nữa."

Khương Trà đột nhiên trợn tròn mắt: "Ý anh là sao? Anh muốn nghe theo sắp xếp của ông nội? Từ nay về sau để tôi sống cùng anh?"

"Đúng."

"Lý Quan Kỳ! Anh là đồ biến thái! Anh không phải người!"

"Tùy cậu nói."

Giọng nói của Lý Quan Kỳ vẫn đều đều không chút dao động, Khương Trà lập tức cảm thấy chán nản như vừa đấm vào một cục bông, cậu im lặng không cãi nhau với Lý Quan Kỳ nữa, bắt đầu giải thích với ông nội rằng cậu và Lý Quan Kỳ không phải vợ chồng.

Vừa bước qua ngưỡng cửa, Lý Quan Kỳ quay lại nhìn Lý Quan Cảnh, Lý Quan Cảnh lập tức hiểu ý anh trai, đưa tay lên trán.

Từ khi Khương Trà đến thế giới này, đây là lần đầu tiên bước vào lãnh địa riêng của Lý Quan Kỳ, cậu cố gắng đè nén sự tò mò, không dám nhìn quanh trước mặt Lý Quan Kỳ và ông nội, vẻ mặt lộ rõ ​​vẻ không vui.

Đồ đạc trong phòng của Lý Quan Kỳ cũng lạnh lẽo như chính anh vậy, ngoại trừ một chiếc giường và tủ quần áo cần thiết, ngay cả một chiếc ghế cũng không có.

"...Anh để ông nội ngồi trên giường anh à?"

Lý Quan Kỳ không để ý đến Khương Trà đang im lặng, dìu ông nội đến giường. Nhưng ông nội đi bộ đến đây cũng mệt rồi, nên đẩy Khương Trà vào phòng rồi nói: "Tối nay con ở lại phòng của Quan Kỳ nhé."

"Ông nội..."

"Ông mệt rồi."

Lý Quan Kỳ muốn đỡ ông cụ về, ông cụ không cho. Nhưng Lý Quan Kỳ vẫn kiên quyết đưa ông cụ về, anh và ông nội rời đi không bao lâu, Khương Trà đã đi ra cửa viện, thấy người hầu đang canh gác cổng, cậu biết đêm nay mình nhất định không thể rời đi.

Nhưng kịch thì vẫn phải diễn.

Cậu không vội vã ra ngoài như trước nữa, mà bình tĩnh thay mặt Lý Quan Kỳ nói: "Lý Quan Kỳ bảo tôi quay về lấy chăn, mời anh tránh ra."

"Thiếu phu nhân, Đại gia nói người không được đi đâu cả."

"Lý Quan Kỳ bảo tôi về lấy đồ!" Khương Trà cố gắng giải thích với đám người hầu, nhưng cậu nói một hồi lâu, bọn họ vẫn im lặng, cậu tức giận dậm chân: "Mấy người không nghe lời Lý Quan Kỳ à?"

"Là Đại gia không cho người ra ngoài."

"Anh ta bảo tôi quay lại lấy đồ nữa! Sao anh không nghe?"

Khương Trà còn chưa kịp nhảy lên nhảy xuống thì đã nghe thấy tiếng bước chân yếu ớt đang đến gần, cậu ngẩng đầu, thấy Lý Quan Kỳ cao lớn, thẳng tắp, tay cầm đèn lồng từ trong bóng tối đi về phía mình, thấy Lý Quan Kỳ trở về, Khương Trà biết mình không còn đường lui nữa, tức giận dậm chân, quay người chạy vào trong nhà.

Lý Quan Kỳ đưa đèn lồng cho người hầu đứng ngoài cửa, chậm rãi bước vào sân. Vừa đến cửa, nhòn thấy Khương Trà đã leo lên giường, ngay cả giày cũng không cởi, anh nhíu mày nói: "Cậu dám?"

"Tôi dám!" Khương Trà hét lên, nhưng chân vẫn không đặt lên giường, hiển nhiên là vẫn đang đợi Lý Quan Kỳ ngăn lại, kết quả là Lý Quan Kỳ không nói một lời nào cả, cậu bối rối một lúc, ngượng ngùng giơ chân lên, sau một lúc lâu liền cảm thấy khó chịu, cả người run lên.

Lý Quan Kỳ bước vào phòng, ánh mắt nghiêm túc nhìn Khương Trà.

Khương Trà bị ánh mắt của anh làm cho hoảng sợ, miễn cưỡng đặt chân xuống đất, vẫn cố gắng tự vệ: "Tôi không sợ anh, chỉ là vì đây là nơi tôi ngủ đêm nay, tôi không muốn làm bẩn chỗ này."

Lý Quan Kỳ không vạch trần cậu. "Từ đêm nay, cậu sẽ sống ở đây." Anh dừng lại một chút rồi nói thêm: "Cho đến khi cậu mang thai. Trước lúc đó, đừng nghĩ đến chuyện bỏ trốn, tôi không muốn xích cậu lại như xích chó."

Khương Trà không biết rằng mặc dù Lý Quan Kỳ rất ghét mình, nhưng lời nói của anh chỉ là hù dọa, cậu tức đến mức đập giường, nghiến răng nghiến lợi: "Anh đúng là đồ biến thái!"

Chẳng mấy chốc, một nha hoàn mang đồ ngủ đến cho Khương Trà, cậu tức giận thay đồ, đợi người hầu mang nước vào giặt thì cố tình chạy vội đi tắm, làm nước bắn tung tóe khắp sàn nhà.

Người hầu nhanh chóng lau sạch nước trên mặt đất.

Khương Trà nằm trên giường, hai tay hai chân dang rộng, muốn dùng ánh mắt hung ác nhất để trừng Lý Quan Kỳ đến chết.

Lý Quan Kỳ dường như không để ý đến ánh mắt của Khương Trà, anh ngồi xuống giường, rửa chân, xỏ dép lê rồi đi ra cửa, vừa đưa tay đóng cửa vừa liếc nhìn Khương Trà: "Cậu ngủ trước đi."

Khương Trà diễn đến khi cửa phòng đóng lại, cười khẽ nói: "Định đi đổi Lý Quan Cảnh à?"

Nghĩ đến Lý Quan Kỳ không hề có phản ứng gì với đống nước mình làm vương vãi khắp sàn nhà, cậu cảm thấy có chút tiếc nuối.

Đã lâu như vậy rồi, thế mà chỉ thấy Lý Quan Kỳ phát điên một lần vào nửa năm trước sau khi bị cậu chuốc thuốc trèo lên giường.

Lúc này, trong thư phòng bên cạnh, Lý Quan Cảnh phải đi trèo tường để tránh ánh mắt của người khác, đang buồn chán nhìn bức thư pháp mấy ngày nay của anh trai, hắn khó mà hiểu nổi, sao anh trai lại có thể viết được những bức thư pháp đẹp đến thế với đôi tay đã từng cầm súng, từng chiến đấu trên chiến trường.

Hắn cầm bút viết gì đó bắt chước nét bút của anh trai, nghe tiếng cửa mở, hắn không quay đầu lại mà hỏi: "Ngủ rồi?"

"Vừa xong." Lý Quan Kỳ đóng cửa lại, đi vào nhà. "Em đợt chút rồi qua."

Lý Quan Cảnh đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn Lý Quan Kỳ đang lấy hương từ giá sách: "Có lẽ Khương Trà đã có thai rồi, em không cần phải qua nữa."

"Anh không cần có lẽ, anh muốn chắc chắn cậu ta mang thai." Lý Quan Kỳ cầm nén hương đi đến trước mặt Lý Quan Cảnh, cúi mắt nhìn em trai đang cầm nén hương với vẻ mặt chán ghét, cau mày nói: "Em cứ ở nhà thêm vài ngày đi, nếu lúc em ở nhà không làm cậu ấy mang thai, chẳng lẽ đi rồi muốn anh làm à?"

Nghe vậy, Lý Quan Cảnh thản nhiên nói: "Dù sao anh cũng định nuôi cậu ấy cả đời, anh làm cũng không phải không - thôi thôi thôi, em không nói nữa."

Lý Quan Kỳ lạnh lùng nói: "Cút ra ngoài."

Lý Quan Cảnh đứng dậy nhường chỗ cho anh trai, ánh mắt anh dừng lại vài giây trên đôi chân vẫn chưa hoàn toàn bình phục của anh trai, hắn dựa lưng vào bàn, cầm nén nhang trong tay. "Bác sĩ nói sao?"

"Đang hồi phục tốt."

"Ừm."

Lý Quan Cảnh không hỏi thêm gì nữa, câu trả lời của anh trai đã nói rõ tất cả, hồi phục tốt thì chỉ là hồi phục tốt thôi, viên đạn xuyên thẳng qua chân anh, đồng nghĩa với việc anh sẽ không bao giờ có thể trở lại bình thường được nữa.

"Vậy thì tốt, ít nhất thì ông nội không phải lo lắng sẽ nhận được hai thông báo tử trận cùng một lúc."

Lý Quan Kỳ nhíu mày, lời Lý Quan Cảnh nói tuy nghe có vẻ xúi quẩy, nhưng anh cũng không phản bác được. Tình hình trên chiến trường đang biến đổi chóng mặt, bất cứ lúc nào cũng có thể có người hy sinh.

Lý Quan Cảnh ở trong thư phòng gần một tiếng đồng hồ mới nghe anh trai giục, đi thẳng đến cửa phòng ngủ bên cạnh.

Đèn trong phòng vẫn còn sáng, hắn không đẩy cửa trực tiếp mà chỉ hé ra một khe nhỏ, thấy Khương Trà đang ngủ say trong chăn, hắn đẩy cửa bước vào, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Khương Trà đang ngủ say trên giường, không hề biết có người bước vào.

Lý Quan Cảnh vào phòng, tắt đèn, mò mẫm đến bên giường, khom người, bế Khương Trà và chăn lên giường, cởi giày lên nằm, nhưng chưa kịp nằm xuống, Khương Trà vừa được bế lên giường đã đột nhiên trở mình, sà vào lòng hắn.

Nếu chỉ nép vào vòng tay hắn thì còn ổn, nhưng cậu lại dụi đầu vào cổ hắn nữa.

Cổ Lý Quan Cảnh bị Khương Trà cọ đến ngứa ngáy, bàn tay to lớn đè đầu Khương Trà muốn đẩy cậu ra, vừa mới dùng sức, người trong ngực hắn liền hừ một tiếng mất kiên nhẫn.

"..."

Sao tối qua hắn lại không nhận ra cậu bám người thế nhỉ?

Ý nghĩ này vừa hiện lên trong đầu Lý Quan Cảnh, hắn liền nhớ tới đêm qua lúc Khương Trà bị hắn trói lại vẫn còn đang ngủ, cho nên không thể nào làm nũng với hắn được.

Hắn vẫn giữ nguyên lòng bàn tay đặt lên đầu Khương Trà, chậm rãi nằm xuống giường. Giây tiếp theo, một chân đột nhiên gác lên người hắn, đè lên chỗ nhạy cảm giữa hai chân.

Một luồng điện nóng đột nhiên chạy tới bụng dưới.

Trong bóng tối, Lý Quan Cảnh im lặng vài giây, rồi ngồi dậy, vòng tay ôm lấy Khương Trà, gắn lấy ra tấm lụa đã chuẩn bị sẵn, bịt mắt Khương Trà lại, thắt một nút thắt không dễ gỡ ra, rồi đặt Khương Trà vẫn chưa tỉnh dậy nằm thẳng xuống giường, chậm rãi cởi thắt lưng và quần ra.

Chỉ một tiếng động nhỏ, chiếc quần và thắt lưng bị ném vào góc giường.

Khương Trà giật mình tỉnh dậy khi quần bị kéo xuống đầu gối, cậu biết người nằm trên giường là Lý Quan Cảnh, cũng biết trực giác của hắn đáng sợ đến mức nào, thế nên không tiếp tục giả vờ ngủ nữa, mà phản ứng dữ dội bằng cách đá vào người đang quỳ bên cạnh.

"Lý Quan Kỳ! Anh lại muốn cưỡng hiếp tôi nữa sao?! Sao anh có thể biến thái như thế!"

Lý Quan Cảnh nhân cơ hội cởi phăng quần của Khương Trà ra, ném sang một bên, hắn chắp tay, giữ chặt trên đầu Khương Trà, giữa tiếng phản kháng kịch liệt của Khương Trà, bàn tay chai sạn của hắn sờ soạng giữa hai chân cậu, lòng bàn tay bao quanh lồn non mềm mại, nhẹ nhàng vuốt ve.

"Ưm..." Tiếng chửi rủa giận dữ của Khương Trà bị khoái cảm từ bên dưới cắt ngang, cậu thở hổn hển, rên rỉ mãi mới phản ứng lại được, gương mặt đỏ bừng tiếp tục đá Lý Quan Cảnh: "Thả ra, thả tôi ra!!!"

Lý Quan Cảnh mặc cho Khương Trà đá, tiếp tục dùng đôi tay to lớn của mình im lặng làm việc, kỹ thuật vuốt ve lồn nhỏ của hắn thực sự không tốt, nhưng Khương Trà quá nhạy cảm, sau vài lần xoa nắn, cậu đã cắn môi dưới thở hổn hển.

Cái chân đang giẫm lên ngực Lý Quan Cảnh run rẩy không ngừng.

Lý Quan Cảnh nhìn chằm chằm vào Khương Trà trong bóng tối, khẽ giơ bàn tay dính đầy dịch nhờn lên, dùng ngón tay thô ráp xoa xoa môi nhỏ tinh xảo, Khương Trà bị hắn đè ép dưới người lập tức cong eo, rên rỉ một tiếng rồi khó khăn đổi giọng chửi rủa hắn.

Đáng tiếc cậu liên tục bị tấn công bởi khoái cảm tê dại ngứa ran, những lời chửi rủa cũng trở nên mềm mại dính dính, không khác gì đang làm nũng.

"Ừm...! Lý Quan Kỳ! Ahhh~~~"

Lý Quan Cảnh không nhìn thấy biểu cảm của Khương Trà, nhưng vẫn cảm nhận được ngôn ngữ cơ thể của cậu, lúc xoa nắn hột le ẩn sâu trong môi lớn, hắn phát hiện Khương Trà thở mạnh hơn, nước từ lồn non chảy ra cũng nhiều hơn, thế nên hắn bắt đầu chủ động xoa nắn hạt đậu nhỏ đang sưng tấy kia.

Hôm qua hắn sai rồi, hắn không nên trói Khương Trà lại rồi ép buộc cậu. Tuy rằng cặc lớn cứng lên vì tiếng rên rỉ của Khương Trà, nhưng ít nhất hôm nay hắn cũng phải để Khương Trà cầu xin mình trước.

Khoái cảm của Khương Trà không phải diễn, hột le của cậu bị véo rồi xoa nắn một lúc, cậu không chịu nổi nữa, hai chân run rẩy cố gắng đẩy Lý Quan Cảnh ra: "Không, đừng xoa nữa, Lý Quan Kỳ——ahh~"

Lý Quan Cảnh nghiêng người về phía Khương Trà, cặc lớn cương cứng ấn mạnh vào cặp đùi trắng nõn của Khương Trà, hắn mím môi, khẽ đụng ấn vào hột le cứng rắn, rồi luồn ngón tay xuống miệng lồn vuốt ve xoa nắn.

Vui sướng dâng trào dữ dội lên tận đỉnh đầu.

Khương Trà ngừng chửi rủa, cắn chặt môi dưới để không kêu lên, vốn còn định giẫm lên chân ngực Lý Quan Cảnh để đẩy hắn ra, nhưng khi Lý Quan Cảnh cúi xuống, hai chân cậu gần như gập lại, đè lên người cậu.

Một tư thế cực kỳ mờ ám và khiêu gợi.

Âm thanh duy nhất trong phòng là tiếng ngón tay móc lồn và tiếng thở hổn hển không thể kiểm soát của hai người.

Ngón tay của Lý Quan Cảnh thỉnh thoảng lại ép chặt vào lỗ nhỏ đang thèm khát kia, nhưng trước khi Khương Trà kịp cảm thấy thoải mái, hắn đã lập tức rút ra.

Cảm giác bị hành hạ bởi khoái cảm khiến Khương Trà khó chịu rơi nước mắt, tuy là cố gắng chống cự, nhưng bờ mông vẫn không thể không chạm vào ngón tay đang nấn ná ở miệng lồn.

Ngón tay "bụp" một tiếng, bị nuốt vào trong.

Trước khi Khương Trà kịp làm dịu cơn thèm, Lý Quan Cảnh không chút do dự rút ngón tay ra.

Lồn non đói khát lại cảm thấy trống rỗng.

Khương Trà cảm thấy vô cùng ấm ức, vừa dùng mông đuổi theo ngón tay Lý Quan Cảnh, vừa không nhịn được rên rỉ van xin: "Móc, móc bên trong." Thấy Lý Quan Cảnh không phản ứng, cậu khó chịu gọi tên Lý Quan Kỳ.

Lý Quan Cảnh vẫn chưa chịu thỏa mãn dục vọng của Khương Trà, ngón tay hắn cứ nấn ná trên lồn non, cho đến khi Khương Trà không chịu nổi nữa, kêu hắn đút vào. Hắn bĩu môi, đẩy hai chân đang cọ xát trên người sang một bên, rồi đưa con cặc cứng ngắc của mình vào miệng lồn.

"Khoan, khoan đã, tôi đã bảo anh rồi—ah~" Đầu óc Khương Trà trống rỗng vì sự xâm nhập đột ngột, chờ tỉnh táo lại, con cặc nóng hổi cứng như sắt đã đâm sâu vào trong lồn non, cậu vừa khóc vừa chửi: "Lý Quan Kỳ, ahh... anh, đồ biến thái! Tôi không bảo anh nhét cái đó vào... aah~"

Trong phòng không có đèn, cho dù tấm lụa che mắt Khương Trà có rơi ra thì cậu cũng không nhìn thấy gì, Lý Quan Cảnh buông tay Khương Trà ra, hai tay ôm lấy vòng eo thon thả mềm mại, thở hổn hển nhanh chóng ra vào lối đi ẩm ướt.

Hôm nay, cả hai đều trần truồng thân dưới. Mỗi lần Lý Quan Cảnh rút ra rồi lại nắc vào, bìu dái nặng nề của hắn đều đập mạnh vào mông Khương Trà, cặp đùi rắn chắc không ngừng va vào chân Khương Trà, phát ra tiếng kêu giòn tan mơ màng.

"Ugh~ Ah~ Đồ khốn nạn, đồ biến thái... Ahhh~"

Khương Trà còn chưa kịp nhận ra tay mình đã được tự do, đầu gối gập lên bị đè lên người mấy phút. Đến khi một tay Lý Quan Cảnh véo đùi cậu liên tục nhào nặn, cậu mới nhận ra mình đã được tự do.

Cậy lập tức không chút do dự đưa tay ra kéo Lý Quan Cảnh.

Ngay sau đó, Lý Quan Cảnh ôm lấy eo Khương Trà, nâng người lên, đổi tư thế ôm vào trong ngực, cặc lớn vừa mới tiến vào rất sâu lập tức chạm vào miệng tử cung.

"Hưuuuu ~" Khương Trà bị cú thúc này làm cho bất ngờ, cả người mềm nhũn, cậu nheo mắt, nằm trên vai Lý Quan Cảnh lắc lư một lúc, cuối cùng mới nhớ ra mình định phản kháng, liền tức giận quay đầu cắn vào cổ Lý Quan Cảnh: "Hức... cắn chớt ăn!"

Cậu nào biết rằng những cơn đau nhẹ đó chỉ khơi dậy dục vọng của Lý Quan Cảnh, hắn vốn sợ bên dưới của Khương Trà chưa hoàn toàn hồi phục nên đã kiềm chế một chút. Nhưng giờ lửa dục đã bùng cháy, lý trí gần như bị thiêu rụi, hắn bóp chặt vòng eo thon gầy, bắt đầu thúc mạnh.

Thúc hơn mười lần, miệng tử cung đã mở ra một chút.

Khương Trà rên rỉ, ngay cả sức lực cắn Lý Quan Cảnh cũng không còn, trong lúc mơ màng, cậu chuyển từ cắn sang liếm.

Yết hầu Lý Quan Cảnh bị liếm một cái, lăn qua lăn lại, hắn phát hiện Khương Trà có hơi thất thần, cái người vừa mới hưởng thụ, còn đang nhỏ nước miếng, còn mắng hắn, hình như coi cổ hắn như món ngon, liên tục liếm mút, thậm chí còn cắn yết hầu hắn mút liếm không ngừng.

Hắn đột nhiên muốn nếm thử chiếc lưỡi mềm mại đó.

Nhưng chắc chắn đây không phải là điều anh trai sẽ làm.

Ánh mắt Lý Quan Cảnh tối sầm lại, đè nén dục vọng đang dâng trào, hung hăng ra vào lỗ lồn đang co thắt dữ dội, âm thanh da thịt va chạm càng lúc càng lớn, chiếc giường lớn cũng bắt đầu phát ra tiếng kẽo kẹt dữ dội.

"Ưm..." Khương Trà bị đụ mạnh đến nỗi buông cần cổ họng Lý Quan Cảmh ra, khoái cảm khủng khiếp lên đến đỉnh điểm, cậu đột nhiên ôm chặt lấy cổ Lý Quan Cảng, gào thét tên Lý Quan Kỳ, phun ra từng dòng nước lồn dâm đãng.

Da đầu Lý Quan Cảnh bị lỗ lồn đang lên đỉnh của Khương Trà điên cuồng co thắt kẹp sướng tê cả đầu, nhưng hắn không dừng lại ở đó, đè cậu xuống giường rồi tiếp tục đụ lồn.

"Ahhh~ Lý Quan Kỳ hức,hức...đồ biến thái!"

Bạch bạch bạch.

Trong thư phòng bên cạnh, Lý Quan Kỳ bị buộc phải nghe hết toàn bộ quá trình vì cách âm kém, anh đặt bút xuống, vẻ mặt khó coi, hai tay nắm chặt, vừa bực mình vừa ghê tởm khi Khương Trà và Lý Quan Cảnh cứ gọi tên mình trong lúc ân ái.

Điều khiến anh ghê tởm hơn nữa là anh lại thực sự phản ứng với những gì mình nghe thấy.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...