Lý Quan Cảnh nhìn bóng lưng Khương Trà, nghĩ đến Khương Trà vẫn chưa giải tỏa được mối nghi ngờ với hắn và anh trai, nhịn không được thở dài một hơi, chuyện hồi nãy vừa hay bị việc khám bệnh dời đi sự chú ý, Nếu không, lúc Khương Trà cứ đứng trước cửa bệnh viện kéo tay anh trai đòi xem, chắc chắn cậu cũng sẽ muốn xem tay hắn.
Anh trai có thể tạo ra thêm một dấu răng trên cổ tay, nhưng hắn lại không thể làm cho dấu răng trên cổ tay mình biến mất.
Lý Quan Cảnh nghĩ đến diễn biến phức tạp vừa rồi, cúi đầu nhìn cổ tay quấn băng gạc của anh trai, nhỏ giọng hỏi: "Anh tự cắn à?"
"Ừ." Lý Quan Kỳ bình tĩnh nói: "Đề phòng thôi."
Thật ra, dấu răng do chính mình cắn và dấu răng do người khác để lại khác nhau rất nhiều, nhưng Khương Trà lúc đó rất kích động, vẫn còn bàng hoàng khi phát hiện trên cổ tay Lý Quan Kỳ thực sự có dấu răng nên không để ý kỹ, nếu không đã dễ dàng phát hiện đó không phải dấu răng do mình để lại.
Nhưng ít nhất cũng tạm thời giải quyết được, về phần sau này làm sao để xóa tan nghi ngờ của Khương Trà, anh vẫn cần phải suy nghĩ kỹ càng.
Khương Trà bực mình ra khỏi bệnh viện, vẫy một chiếc xe ba bánh điện đang đỗ bên ngoài bệnh viện chờ khách, vội vàng nói: "Đi thôi!"
Đáng tiếc trước khi sư phụ kéo xe đi, hai anh em đã đến gần, chỉ cách cậu hai, ba mét.
"Sư phụ nhanh đi! Tôi không quen họ!"
Sư phụ cũng có con mắt tinh tường, nhìn lướt qua ba người hai lần, biết chắc chắn bọn họ quen biết nhau, cho nên không nghe lời Khương Trà thúc giục, chỉ cúi đầu mắt nhìn mũi, im lặng chờ đợi.
Khương trà thúc giục sư phụ hai lần, nhưng thấy anh ta không có ý định để ý đến mình, cậu rầu rĩ cúi người về phía trước, dùng hai tay chặn Lý Quan Kỳ đang định lên xe, cắn môi dưới nói từng chữ: "Hết chỗ rồi!"
"Vẫn còn chỗ." Lý Quan Kỳ nắm lấy tay Khương Trà đang đẩy mình, mặc kệ Khương Trà mạnh mẽ phản đối, bước lên xe, nhìn Khương Trà đang ngồi giữa xe trừng mắt nhìn mình, rồi nói: "Nhường chỗ một chút."
"Tôi không, tôi muốn ngồi một mình!"
Lý Quan Kỳ nhìn Khương Trà mấy giây rồi kéo cậu lại gần, thừa lúc Khương Trà hoảng loạn vòng tay qua eo kéo cậu về chỗ ngồi, rồi nhìn sư phụ kéo đang nhìn mình, nói: "Đi thôi."
"Được rồi!"
Khương Trà tức đến suýt nghiến gãy răng, nhưng lại không đủ dũng khí nhảy xuống xe, biết lúc này không thể đuổi Lý Quan Kỳ xuống được nữa, cậu chỉ có thể quay lưng lại, nghĩ ngợi lung tung.
Hai chiếc xe ba bánh điện lần lượt chạy về phía nhà họ Lý.
Suốt dọc đường, Khương Trà và Lý Quan Kỳ không hề nói chuyện với nhau, vừa đến cửa nhà, cậu liền nhảy xuống xe, chạy đến cửa, cầm lấy vòng cửa* đập đập.
Rất nhanh đã có người ra mở cửa, nhìn thấy cậu liền sửng sốt: "Thiếu..."
"Đừng gọi tôi là thiếu phu nhân!" Khương Trà tức giận ngắt lời người hầu, nghe thấy tiếng bước chân phía sau, cậu không quay đầu lại mà chạy về chỗ ở của Lý Quan Kỳ, chạy vào phòng ngủ rồi đóng sầm cửa lại, biểu cảm cực kỳ tức giận trên mặt dần biến mất.
"Shhh..." Cậu đưa tay lên xoa má và lông mày, lẩm bẩm: "Mặt diễn sắp cứng đờ rồi."
Nhưng mà... vở kịch này diễn thành công rồi, tiến độ nhiệm vụ đã tăng vọt từ 5% lên 20%, quan trọng nhất là cậu giả vờ nghi ngờ thân phận của Lý Quan Kỳ và Lý Quan Cảnh, chỉ cần hai người kia không muốn vạch trần chuyện vợ chung, vậy thì người đến tối nay rất có thể chính là Lý Quan Kỳ.
Ừm, chỉ cần thực hiện bước đầu tiên, phần công lược sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Nghĩ đến đây, Khương Trà vui vẻ hừ nhẹ một tiếng, dù sao cậu cũng đã ở thế giới này hơn nửa năm rồi. Trước khi Lý Quan Cảnh trở về, chẳng những tiến độ nhiệm vụ không hề thay đổi, mà còn luôn bị Lý Quan Kỳ ghét bỏ, lần này nhiệm vụ của cậu là chinh phục hai anh em, không được phép thiếu một ai.
May là tiến độ đã thay đổi vì Lý Quan Cảnh trở về, nếu không cậu thực sự không biết phải làm sao để chinh phục Lý Quan Kỳ.
Khương Trà vốn chỉ muốn nằm nghỉ một lát, nhưng lại buồn ngủ đến mức không mở mắt ra được, cậu là bị tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức.
Trong phòng đã tối om, tiếng gõ cửa dừng lại sau vài giây, một lúc sau lại vang lên.
Khương Trà ngơ ngác nhìn cửa, mãi đến khi tiếng gõ cửa dừng lại lần thứ hai mới tỉnh hẳn, cậu do dự không biết nên mở cửa hay nhắm mắt làm ngơ, cuối cùng đành đứng dậy đi đến cửa, giả vờ bực mình vì bị đánh thức khỏi giấc ngủ ngon, mở chốt cửa ra.
Cậu nheo mắt, hét vào mặt Lý Quan Kỳ đang đứng ở cửa: "Anh làm gì thế? Tôi đang ngủ mà!"
Ánh mắt Lý Quan Kỳ dừng lại trên gò má hơi ửng hồng vì ngủ của Khương Trà, anh nhíu mày, siết chặt đèn lồng, chậm rãi nhìn đi chỗ khác: "Tránh ra."
"Anh không thể ngủ ở chỗ khác được à?!"
Khương Trà tức giận trừng mắt nhìn Lý Quan Kỳ, định đóng cửa lại, nhưng đúng như dự đoán, vừa đẩy cửa vào, cửa đã bị giữ chặt.
Cậu cũng biết mình không thể phản kháng, chỉ có thể buồn bực trừng mắt nhìn Lý Quan Kỳ, sau đó tức giận quay người đi vào trong. Bởi vì trong phòng vẫn tối đen như mực, lại còn có rất nhiều đồ đạc, cậu lại đi quá nhanh nên vô tình đụng phải bàn, suýt nữa thì ngồi phịch xuống đất vì đau.
"Shhhh..." Khương Trà cắn môi dưới hít một hơi thật sâu, vừa định vịn vào bàn đứng dậy, cậu đã bị kéo dậy khỏi mặt đất, cậu hít một hơi thật sâu, bất mãn nói: "Không cần anh giả tạo."
Lý Quan Kỳ cúi mắt nhìn Khương Trà: "Cậu đã trưởng thành rồi, nên biết phân biệt đúng sai."
"...Cần anh lo?"
Lý Quan Kỳ không thêm nữa, buông tay Khương Trà ra, cầm đèn lồng đi bật đèn trong phòng, anh nhìn Khương Trà đang khập khiễng đi về phía ghế tựa, đợi đến khi Khương Trà nằm xuống ghế mới quay mặt đi.
Khương Trà nằm nghiêng trên chiếc ghế bành vẫn còn ấm, thở nhẹ cẩn thận xoa đầu gối bị sưng, cố gắng giả vờ như Lý Quan Kỳ phía sau không hề tồn tại.
Lý Quan Kỳ ngồi xuống ghế, lặng lẽ tắt đèn lồng, đặt đèn lên chiếc bàn mới dọn đến hôm nay, rót cho mình một tách trà lạnh, im lặng uống.
Ánh mắt Lý Quan Kỳ thỉnh thoảng lại dừng lại trên người Khương Trà đang quay lưng về phía mình, phần lớn thời gian anh đều giữ cho đầu óc tỉnh táo, lông mày lúc thì nhíu lại, lúc thì thư giãn, rõ ràng là anh đang đấu tranh gì đó.
Hiện tại trong phòng có thêm một người nữa đang hờn dỗi quay lưng về phía anh, cho nên không cần phải che giấu những cảm xúc này nữa.
Cốc cốc cốc.
"Đại gia." Giọng nói của người hầu từ bên ngoài vang lên, cố ý hạ thấp giọng: "Nước nóng đã sẵn sàng."
"Ừm, mang vào đây."
Được sự đồng ý của Lý Quan Kỳ, người hầu nhanh chóng mang bồn tắm đến, nước nóng được múc từng xô vào phòng.
Sau khi người hầu rời khỏi phòng, Lý Quan Kỳ cầm tách trà rỗng uống hồi lâu cuối cùng cũng chậm rãi đặt xuống, đứng dậy, đi đến cửa, chốt cửa lại, rồi nhìn Khương Trà đang nằm trên ghế bành, trầm giọng nói: "Đi tắm."
Khương Trà lập tức lớn tiếng từ chối: "Tôi không tắm."
Nghe vậy, Lý Quan Kỳ theo bản năng nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn nuốt lời muốn nói vào trong, chậm rãi đi đến trước mặt Khương Trà, cúi người không nói một lời, bế Khương Trà đang nằm trên ghế bành lên.
Khương Trà kinh hãi hô: "Anh làm gì đấy?! Thả tôi xuống!"
Cậu thực sự bị sốc trước hành động đột ngột của Lý Quan Kỳ. Trong ấn tượng của cậu, Lý Quan Kỳ không phải là loại người sẽ làm ra chuyện này!
Lý Quan Kỳ vẫn luôn chán ghét cậu mà?! Sao có thể tự mình bế cậu đi tắm chứ?
Trong đầu Khương Trà thoáng hiện lên nhiều ý nghĩ, nhưng khi nhìn thấy Lý Quan Kỳ nhíu mày, cậu đột nhiên hiểu ra lý do.
Bây giờ Lý Quan Kỳ có lẽ đang cố tình bắt chước phong cách của Lý Quan Cảnh để tránh để lộ sơ hở trước mặt cậu?
Cậu suy nghĩ kỹ càng, cảm thấy đây chính là việc mà Lý Quan Cảnh có thể làm được.
Khương Trà lập tức hiểu ra tại sao Lý Quan Kỳ lại làm như vậy. Sau một thoáng phân tâm, cậu lập tức nghĩ ra cách ứng phó, bắt đầu dùng sức mạnh để Lý Quan Kỳ cảm thấy mình đang phải vật lộn, nhưng không khiến Lý Quan Kỳ cảm thấy quá sức.
Nhưng cậu vẫn đánh giá quá cao khả năng phục hồi chấn thương ở chân của Lý Quan Kỳ, Lý Quan Kỳ bị cậu giãy dụa không đứng vững được nữa mà ngã xuống đất, cậu hoàn toàn ngây ra.
Lý Quan Kỳ nhanh chóng điều chỉnh tư thế trong khi ôm Khương Trà, dùng bản thân làm đệm khi ngã xuống.
Khương Trà không cảm thấy đau nhiều, nhưng khi nghe thấy Lý Quan Kỳ rên rỉ, nghĩ tới chân anh chắc hẳn đã bị thương khi ôm cậu cố gắng thay đổi tư thế, nếu không anh đã không kêu lên vì đau.
"...Anh ổn không?"
Mấy giây sau giọng nói của Lý Quan Kỳ mới vang lên: "Không sao."
"...Tôi đã nói là không muốn tắm rồi mà, là anh ép tôi." Khương Trà lẩm bẩm đứng dậy khỏi người Lý Quan Kỳ, "Này, anh tự dậy được không——"
Lời còn chưa dứt, Lý Quan Kỳ đã ngồi dậy, vừa rồi lúc ngã, chân anh bị trẹo, may mà không có vấn đề gì khác, sau cơn đau ngắn ngủi anh đã ổn lại rồi.
Lý Quan Kỳ đứng dậy, phủi bụi bặm trên người, nhìn Khương Trà đang nhìn chằm chằm vào chân mình, gương mặt thoáng lộ vẻ lo lắng. Lời nói trên môi anh đột nhiên dừng lại, mấy giây sau mới hỏi: "Tắm hay không?"
"Tắm thì tắm!" Khương Trà hừ một tiếng. "Tôi tắm không phải vì anh bảo, mà là vì tôi muốn tắm."
"Ừm."
Khương Trà bước đến bồn tắm, bắt đầu cởi đồ, lúc cởi xong quần lót, cậu quay lại liếc nhìn Lý Quan Kỳ, thấy Lý Quan Kỳ vẫn nhìn mình, cậu đỏ mặt mắng: "Đồ biến thái, lưu manh!"
Chửi xong, cậu khom người cởi quần lót, tức giận ném vào lòng Lý Quan Kỳ, thấy anh giơ tay bắt lấy quần lót đang rơi xuống, sắc đỏ trên mặt cậu lập tức lan đến tận mang tai, vội vàng quay người bước lên một chiếc ghế đẩu nhỏ, trần truồng bước vào bồn tắm.
"Hừm~" Khương Trà thở dài vì cảm giác thoải mái khi được ngâm mình trong nước nóng.
Lý Quan Kỳ cụp mắt xuống, mấy ngón tay đang nắm chặt quần lót của Khương Trà siết chặt.
Khương Trà đang ngồi trong bồn tắm, quay lưng về phía Lý Quan Kỳ, lúc này cậu không muốn gây ra tiếng động, nhưng Lý Quan Kỳ lại quá im lặng. Nếu không phải thỉnh thoảng cậu lắng nghe kỹ, nghe thấy tiếng thở của Lý Quan Kỳ, cậu thậm chí còn tưởng rằng trong phòng chỉ có mình cậu.
Rõ ràng quyết định phải làm gì rồi, sao vẫn còn lề mà lề mề?
Khương Trà thầm oán trách trong lòng, nhẹ nhàng vẩy nước lên vai, kiên nhẫn chờ ít nhất hai ba phút, nhận ra Lý Quan Kỳ quả thực như khúc gỗ không hề nhúc nhích, cuối cùng cũng không nhịn được chủ động xoay người trong bồn tắm, đối mặt với Lý Quan Kỳ.
Cậu ngẩng đầu nhìn Lý Quan Kỳ vẫn đang cầm quần lót đứng cách đó vài bước, oán giận nói: "Anh đứng đó nhìn tôi chằm chằm làm gì?! Anh thích nhìn trộm à?!"
Đồng tử Lý Quan Kỳ khẽ động, như thể được giọng nói của Khương Trà kéo tỉnh lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn Khương Trà một lúc, anh mím môi rồi đi đến bàn, đặt chiếc quần lót đang được thân nhiệt mình làm ấm lên lên bàn, bắt đầu cởi áo khoác và cúc áo sơ mi.
Anh chậm rãi di chuyển, từng chiếc cúc tròn mở ra, chậm rãi để lộ bộ ngực rắn chắc màu lúa mì, lúc bàn tay to xương xẩu chạm đến thắt lưng, anh theo bản năng dừng lại.
Một khi đã cởi ra thì không còn đường quay đầu nữa, mặc dù anh đã không còn đường quay đầu rồi.
"Sao anh lại cởi đồ?" Khương Trà giả vờ tức giận, vỗ nước phát ra tiếng động lớn, nhưng thực ra cậu đang lợi dụng lúc Lý Quan Kỳ quay lưng lại với mình, công khai chiêm ngưỡng thân hình của Lý Quan Kỳ, còn giả vờ không vui than thở: "Tối nay tôi không muốn làm, đừng ép tôi! Tôi không sinh con cho anh đâu, đừng nghĩ đến chuyện đó!"
Nghe thấy tiếng Khương Trà, Lý Quan Kỳ thoáng do dự, anh nhanh chóng cởi thắt lưng, cởi quần dài và quần lót đặt lên bàn, nhíu mày rồi quay người đi về phía bồn tắm.
Lúc này Khương Trà đã ngồi thẳng dậy, ánh mắt hoàn toàn hướng về phía bụng dưới của Lý Quan Kỳ, con cặc mà cậu mới chỉ ăn có một lần cách đây nửa năm vẫn còn đang ngủ yên, nhưng kích thước đã rất đáng sợ, có thể tưởng tượng được khi nó hoàn toàn tỉnh giấc sẽ đáng sợ đến mức nào.
Khương Trà nuốt nước bọt, không nhịn được nhớ lại kích thước cặc của Lý Quan Cảnh trong đầu, đến nỗi quên cả dời mắt, mãi đến khi cằm bị bóp chặt buộc phải ngẩng đầu lên, cậu mới nhận ra mình vẫn đang ngơ ngác nhìn Lý Quan Kỳ.
Mê trai thì thôi đi, thế mà còn bị bắt quả tang!
Gương mặt Khương Trà đỏ bừng, giọng nói yếu ớt: "Buông, buông ra!"
"Cậu đang nhìn gì thế?"
"Mặc kệ tôi!"
Lý Quan Kỳ nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Khương Trà, rồi lại nhìn vào đôi mắt mơ màng của cậu một lúc, lặng lẽ buông tay đang nhéo cằm Khương Trà ra, Khương Trà còn chưa kịp hoàn hồn, anh đã bước thẳng vào bồn tắm.
"Này!" Khương Trà giật mình.
Tuy Lý Quan Kỳ nhìn không có vẻ gì là cường tráng, nhưng lại rất cao lớn, chân lại cực kỳ dài, vừa bước vào đã đè sát chân vào Khương Trà, Khương Trà chỉ có thể đáng thương dính chặt vào thành thùng tắm.
"Đồ biến thái!" Khương Trà đỏ mặt mắng một tiếng, đứng dậy, hai tay chống vào thành bồn toan bỏ đi, nhưng chiếc ghế nhỏ lại ở sau lưng Lý Quan Kỳ, cậu không thể bước một phát ra ngoài bằng đôi chân dài như Lý Quan Kỳ được, chỉ có thể đứng trong bồn, buồn bực nói: "Tránh ra, tôi xong rồi."
"Ừm."
Lý Quan Kỳ nhắm mắt lại, khi mở mắt ra, vẻ do dự trong mắt đã hoàn toàn biến mất, anh đưa tay nắm lấy cổ tay Khương Trà, dùng sức nhẹ kéo cậu vào lòng, ôm chặt.
"Lý Quan Kỳ!!!" Khương Trà ngồi trong lòng Lý Quan Kỳ, con mãng xà khổng lồ vừa mới ngắm nghía gần kề đang áp vào mông, cảm nhận được sức nặng của nó, mặt cậu càng đỏ hơn, cậu cố gắng đứng dậy, nhưng bị cánh tay đang vòng qua eo giữ chặt. "Buông tôi ra! Tôi đã nói là tối nay tôi không muốn làm chuyện đó với anh rồi mà!"
Lý Quan Kỳ há miệng, nhưng nghĩ đến lời dặn dò của Lý Quan Cảnh, anh đành nuốt lời lại.
Ít nhất cũng phải an toàn vượt qua ngày hôm nay, không để cho Khương Trà tìm ra bất kỳ sơ hở nào.
Lý Quan Cảnh đã nói, chỉ cần xoa xoa cái miệng nhỏ bên dưới, Khương Trà sẽ không thể kiềm chế được bản thân, chủ động tìm kiếm tình dục, như vậy, việc làm tình không thể nói là ép buộc.
Lý Quan Kỳ mím chặt môi mỏng, trong đầu hiện lên vô số suy nghĩ, bàn tay rảnh rỗi của anh chậm rãi từ eo Khương Trà vươn ra phía trước. Trước khi Khương Trà kịp hét lên ngăn cản, lòng bàn tay anh đã ấn lên lồn non mềm múp đầy đặn, cảm giác mềm mại khiến anh sững ra một lúc, vô thức dùng lòng bàn tay xoa nắn.
"Ưm..." Khương Trà cắn môi dưới, nhưng vẫn khẽ rên lên vì bị tay Lý Quan Kỳ xoa nắn, vội vàng kéo tay đang xoa lồn mình: "Bỏ ra!"
Chỉ cần không ảnh hưởng đến chân thì sức lực của Khương Trà hoàn toàn có thể bị Lý Quan Kỳ bỏ qua.
Bàn tay không những không bị kéo ra mà còn bị xoa mạnh hơn.
Lý Quan Kỳ chỉ mới đụ một lần, lại là sau khi bị chuốc thuốc, không thể cử động, chỉ có thể chịu đựng một cách thụ động. Trước khi đến đây, anh có tìm Lý Quan Cảnh để học hỏi đôi chút về phương diện này, nhưng đến lúc thực sự đến nước này, đầu óc anh lại trống rỗng, và...
Thì ra trên người Khương Trà có một nơi mềm mại như vậy, trong trí nhớ, chính nơi này đã dung nạp anh.
Khương Trà bị Lý Quan Kỳ không có chút kỹ năng nào xoa lồn một hồi thì mất hết cảm giác, để tránh tiếp tục cảnh này, cậu đành phải giả vờ giãy giụa, nhưng thực chất vẫn chủ động đụng vào lòng bàn tay Lý Quan Kỳ.
Môi lồn non mềm liên tục bị lòng bàn tay chai sạn nắn bóp, khoái cảm như điện giật khiến Khương Trà không tự chủ được mà rên lên một tiếng ngọt ngào hơn.
"Buông ra...ah~"
Lý Quan Kỳ nhíu mày, nhìn xuống nước: "Yên nào." Giọng nói khàn đến mức khiến người ta sợ hãi.
"Bỏ tay ra, tôi sẽ không cựa quậy nữa."
Lý Quan Kỳ nhíu mày càng chặt hơn, lựa chọn vừa buông tay vừa tiếp tục, phương pháp xoa lồn của anh quả thực không có chút kỹ xảo nào, nhưng lại không thể cưỡng lại sự phối hợp tích cực của Khương Trà, hai người vừa đẩy vừa vờn nhau trong nước, nước nóng từ bồn tắm bắn tung tóe ra từng đợt.
Chẳng mấy chốc, Khương Trà vốn vẫn âm thầm hợp tác đã bị xoa đến mức không thở nổi, rên rỉ ngã vào lòng Lý Quan Kỳ, vẫn cố chấp nói: "Đừng sờ nữa! Tôi chẳng cảm thấy gì cả!"
Thực tế thì cậu gần như đã thoải mái đến mức nếu không phải cần phải diễn, cậu thực sự đã nắm lấy ngón tay Lý Quan Kỳ mà nhét vào bên trong lồn non của mình.
Ừm... Anh nhanh đụ tôi đi!
Lý Quan Kỳ không hề biết Khương Trà sắp nứng chết rồi, anh lặng lẽ rút đôi tay dính đầy dịch nhờn ra, ngâm mình trong nước nóng, hai tay ôm lấy vòng eo thon thả của Khương Trà, nhấc người lên rồi lại đặt xuống, cặc lớn cương cứng bị đè ép dưới cặp mông mềm mại, đầu cặc và một phần cặc dính chặt vào cái lồn nhỏ nhắn múp rụp.
Hoàn toàn trần trụi thân mật dính lấy nhau.
Khoái cảm như điện giật đột nhiên lan tràn khắp cơ thể, không chỉ vòng eo của Khương Trà mềm nhũn ra vì sướng, mà ngay cả Lý Quan Kỳ vốn đang gắng gượng cũng phải rên lên một tiếng trầm thấp.
Rõ ràng là rất vui sướng khi được tiếp xúc gần gũi như vậy.
Tiếng thở gấp gáp vang lên liên tiếp.
Khương Trà tựa đầu vào vai Lý Quan Kỳ, cố gắng chịu đựng khoái cảm khiến cậu muốn cưỡi lên con cặc của Lý Quan Kỳ đến mức phải thở hổn hển, ráng giữ vững hình tượng của mình. "Đồ biến thái... Ừm~ Anh đúng là biết cách ép buộc tôi. Anh có giỏi thì thả tôi ra!"
Đừng thả ra, huhuhu, nhanh đụ cậu ngay đi!
Lý Quan Kỳ nghiêng đầu vì hơi nóng phả vào tai, nhưng nhanh chóng nhận ra mình chỉ đang tự lừa dối bản thân, anh quay đầu lại, để mình và Khương Trà gần sát nhau, hai tay ôm eo Khương Trà, bắt đầu từ từ ấn người Khương Trà xuống.
Đầu cặc dính chặt vào lồn non của Khương Trà, chậm rãi cọ xát lồn non nhỏ bé đã khát khao bấy lâu.
Nước nóng trong bồn tắm bắt đầu rung chuyển đều đặn, thỉnh thoảng nước nóng lại bắn ra khỏi bồn, tạo ra tiếng kêu lách tách.
Ban đầu Khương Trà bị cọ còn thấy thoải mái, nhưng khi phát hiện Lý Quan Kỳ thực sự không đút vào, cảm giác trống rỗng trong cơ thể càng lúc càng rõ rệt, cậu không thể chịu đựng được loại khoái cảm không lên không xuống này nữa.
Khương Trà cắn môi dưới, tức giận nói: "Anh muốn hành hạ tôi như thế này đến bao giờ?"
Những lời này khiến Lý Quan Kỳ ngay lập tức nhận ra mình đã lộ sơ hở. Nếu là Lý Quan Cảnh, sau khi xoa lồn Khương Trà đến mềm nhũn cả người, chắc chắn hắn sẽ cầm cặc lên đụ ngay chứ không phải nấn ná ở bên ngoài, may mà Khương Trà chỉ nghĩ anh cố ý chứ không nghĩ gì khác.
Vô số suy nghĩ lóe lên trong đầu Lý Quan Kỳ, cuối cùng anh cũng ngừng lại, chỉnh lại tư thế cho Khương Trà ngồi đối diện trong vòng tay mình, nghiêng người ép cậu vào thành bồn tắm, tay giữ chặt cặc lớn cương cứng, ấn vào lỗ nhỏ.
"Anh là biến thái! Anh còn có thể làm gì khác ngoài việc ép tôi làm tình?"
Khương Trà sợ Lý Quan Kỳ không tìm được vị trí thích hợp để đút vào, chỉ dám giãy dụa rất nhẹ, cho đến khi đầu cặc nóng bỏng kia kéo căng lỗ lồn ép vào trong, khi chắc chắn rằng càng giãy dụa thêm cặc Lý Quan Kỳ sẽ càng đút vào sâu hơn, cậu mới bắt đầu giãy giụa kịch liệt: "Buông, buông ra, ừm... Lý Quan Kỳ!"
Lý Quan Kỳ không nhịn được siết chặt vòng eo của Khương Trà, yết hầu kịch liệt di chuyển.
Đầu cặc bị mút chặt, thịt lồn mềm ướt không ngừng quấn lấy khiến việc đút vào trở nên khó khăn, khoái cảm khủng khiếp đã lan tỏa khắp tứ chi và xương cốt, có lúc anh còn thấy xương sống tê dại.
Đừng do dự, do dự sẽ bị nghi ngờ.
Lý Quan Kỳ mím môi, rút tay đang giữ cặc ra, nắm chặt lấy mép thùng tắm, rồi đột nhiên hạ eo xuống đẩy cặc vào trong, con cặc to dài cứng rắn không hề bị kháng cự, từng chút một tách thịt lồn ấm nóng bên trong ra, cặc lớn lại đút vào thêm một phần ba.
"Ừm..." Khương Trà cảm thấy bàng quang như sắp mất kiểm soát vì dòng nước nóng đang tràn vào lỗ lồn, tay cậu vô thức cào xước vai và lưng Lý Quan Kỳ.
Lý Quan Kỳ chỉ đút vào được một nửa đã không thể đút vào thêm được nữa, anh cũng không cố đút vào, một tay giữ chặt mép thùng, tay kia vòng qua eo Khương Trà, bắt đầu thăm dò thúc hông về phía trước.
"Ah~ Nước... đồ khốn nạn..."
Nước nóng chảy ra khỏi bồn tắm theo từng đợt nhấp hông của Lý Quan Kỳ.
Ban đầu Khương Trà còn có thể chửi Lý Quan Kỳ, nhưng rồi nhanh chóng bị đụ đến mức ý thức trở nên mơ màng. Đến khi thoát khỏi khoái cảm khủng khiếp, hai chân cậu đã quấn chặt quanh eo Lý Quan Kỳ, hai tay cũng ôm chặt cổ Lý Quan Kỳ, cả người bị ép chặt giữa cơ thể anh và thành thùng tắm.
Bạn thấy sao?