Chương 190: 10.9: Có thể chịch cậu mà không thể ôm cậu?

Lý Quan Kỳ ôm Khương Trà ngồi dựa vào bồn tắm, tư thế ngồi này khiến cặc lớn đã tiến vào rất sâu lại tiến thêm vài tấc, khoái cảm tăng lên gấp bội, anh ôm eo Khương Trà bắt đầu thúc hông lên, đôi mắt đen tối nhìn chằm chằm khuôn mặt Khương Trà.

"Ưm~" Khương Trà bị đụ rên lên, mở mắt ra, ánh mắt chạm phải đôi mắt đen láy của Lý Quan Kỳ, cậu bị cuốn hút, bất giác chu đôi môi đỏ mọng lên, tiến lại gần.

Muốn hôn.

Khi chỉ còn cách đôi môi mỏng của Lý Quan Kỳ chưa đầy một ngón tay, Khương Trà mới phản ứng lại, nhưng không lùi lại ngay mà vẫn tiếp tục áp sát, cứ tưởng rằng dù sao Lý Quan Kỳ cũng sẽ cự tuyệt, cho đến khi hôn thành công lên đôi môi mỏng đang mím chặt kia, cậu mới chớp mắt ngơ ngác.

Sao Lý Quan Kỳ lại không ngăn cản? Chẳng lẽ vì muốn che giấu việc chung vợ nên mới hôn một người mình không ưa?

Vậy hôn kiểu Pháp thì sao nhỉ?

Nghĩ vậy, Khương Trà thử đưa lưỡi ra chạm vào môi Lý Quan Kỳ, quả nhiên môi anh mím chặt, nhưng cậu không hề nản lòng trước sự cự tuyệt rõ ràng của Lý Quan Kỳ, ngược lại còn liếm mạnh hơn, không chỉ liếm thôi mà còn dùng răng cắn chặt, lực cắn mạnh đến nỗi dường như muốn cắn đứt môi Lý Quan Kỳ.

Động tác thúc hông của Lý Quan Kỳ bị Khương Trà cản trở, anh nhíu mày, ngửa đầu ra sau, nhưng giây tiếp theo, đôi tay vốn đang vòng qua cổ anh lại di chuyển lên, Khương Trà ôm đầu anh, cắn chặt môi anh như đang gặm xương.

Lý Quan Cảnh không nói là Khương Trà cũng thích cắn môi.

"Hừ..." Khương Trà lúc này đã tỉnh táo rồi, nhưng vì muốn tiếp tục hưởng thụ nên chỉ có thể giả vờ mơ màng, phát hiện Lý Quan Kỳ vẫn không nhúc nhích, cậu thậm chí còn vặn vẹo mông, thì thầm bên môi anh: "Sao anh không mở miệng ra..."

Lý Quan Kỳ: "..."

Mặt nước vừa mới yên tĩnh lại một lúc, bởi vì Khương Trà vặn vẹo mông, chủ động nuốt lấy cặc lớn lại bắt đầu gợn sóng, nước nóng bắn tung tóe xuống đất từng đợt.

Rõ ràng là không có tiếng rên rỉ ái muội nào cả, nhưng sự bối rối mơ hồ lại đặc biệt hấp dẫn.

Lý Quan Kỳ giơ tay đè lưng dưới của Khương Trà để ngăn cậu lại, tay còn lại giơ lên ​​khỏi mặt nước, cố gắng đẩy người muốn cắn môi mình ra, hoặc ít nhất là ngăn cậu không định cắn môi mình lần nữa.

Nhưng Khương Trà vẫn quyết tâm hôn cho bằng được, dù sao Lý Quan Kỳ cũng từng chiến đấu trên chiến trường khá lâu, anh sợ mình không khống chế được sức lực sẽ làm Khương Trà bị thương. Trong khoảnh khắc, đối mặt với Khương Trà, đang ôm đầu cắn chặt môi mình, anh không có cách nào ứng phó.

"Ừm~"

Khương Trà không hề biết tình thế khó xử của Lý Quan Kỳ, lưng dưới cậu bị giữ chặt không thể cử động nhiều, nhưng cậu đang vui vẻ trêu đùa Lý Quan Kỳ, cũng không vội thỏa mãn dục vọng bản thân. Vì không thể cử động nhiều, cậu chỉ cần lắc mông một chút cũng sẽ thấy thoải mái hơn.

Àii... Nhìn thấy khuôn mặt điển trai luôn bình tĩnh và lạnh lùng của Lý Quan Kỳ lại lộ vẻ bối rối vì mình cũng khá thú vị!

Lý Quan Kỳ cố gắng đẩy Khương Trà ra ít nhất ba lần, nhưng đều thất bại. Anh im lặng buông tay, để Khương Trà giữ chặt đầu mình cắn môi một lúc, khi chiếc lưỡi mềm mại kia lại hăm hở luồn vào miệng mình, anh cuối cùng cũng buông tay, bất lực buông lỏng đôi môi mím chặt.

Ừm?

Lưỡi Khương Trà bất ngờ luồn vào miệng Lý Quan Kỳ, trong lòng cậu tràn ngập kinh ngạc vì Lý Quan Kỳ lại mở miệng để mình hôn, đến nỗi quên cả việc đưa lưỡi vào.

Lý Quan Kỳ cũng không nhúc nhích, cúi đầu nhìn Khương Trà đang ở rất gần, khoảng cách gần đến nỗi anh không nhìn rõ mặt Khương Trà, chỉ thấy được hàng lông mi dày cong cong, hàng lông mi rung lên trông như hai chiếc quạt nhỏ quét qua mặt anh, mang theo cảm giác ngứa ngáy vô tận.

Thời gian dường như đã dừng lại ở khoảnh khắc này.

Tuy Khương Trà nhắm mắt, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt của Lý Quan Kỳ, vừa rồi bị ép vào thành thùng tắm cậu không hề thấy ngại ngùng, nhưng giờ phút này lại đột nhiên cảm thấy xấu hổ đến nóng bừng cả người, đầu lưỡi trong miệng Lý Quan Kỳ cũng thận trọng chuyển động.

Khoảnh khắc hai chiếc lưỡi chạm vào nhau, một luồng điện mạnh mẽ tê dại lập tức chạy đến mọi ngóc ngách trong cơ thể.

"Ưm..." Khương Trà thoải mái rên rỉ, ngón tay luồn vào tóc Lý Quan Kỳ nắm lấy tóc anh, móc đầu lưỡi anh ra rồi liếm.

Lý Quan Kỳ nhắm mắt lại, hai tay ôm chặt eo Khương Trà, cặc lớn đang bị lỗ lồn quấn chặt bắt đầu thúc mạnh, khoái cảm càng lúc càng dâng trào, cảm giác muốn xuất tinh càng lúc càng rõ rệt, nhưng nghĩ tới Lý Quan Cảnh nói phải đụ tử cung Khương Trà, bắn tinh vào đó, anh liền chậm lại, ôm Khương Trà đứng dậy.

"Hừ!" Khương Trà bị hành động đột ngột này làm cho giật mình, đôi chân trần trắng nõn nhanh chóng quấn quanh eo Lý Quan Kỳ, cậu mở mắt ngơ ngác nhìn anh: "Anh làm gì thế!"

Hai chiếc lưỡi tách ra, vẫn còn sót lại sợi chỉ bạc bám trên đó.

Lý Quan Kỳ cúi mắt, vừa vặn nhìn thấy cảnh này, yết hầu của anh liền không ngừng cuộn lên, anh dời mắt khỏi khuôn mặt đỏ bừng của Khương Trà, nắm eo cậu dùng sức đẩy lên.

"A~ummmm..." Khương Trà bị đụ mạnh đến mức cả người tê dại, không còn sức lực trêu chọc Lý Quan Kỳ nữa,  nằm dựa trên vai Lý Quan Kỳ rên rỉ: "Ưmmm... sâu quá, ưm... đừng đâm nữa..."

Lý Quan Kỳ mím môi không nói một lời, nhanh chóng ra vào, đầu cặc nóng bỏng liên tục đâm vào miệng tử cung yếu ớt. Bởi vì đang ở tư thế đứng, miệng tử cung đang khép chặt nhanh chóng mở ra một khe hở.

"Ahhh~"

Khương Trà sướng đến rơi nước mắt, thật sự không còn sức lực để diễn nữa, cậu để cảm xúc thật bộc lộ, vừa hừ một tiếng vừa nghiêng đầu liếm vai và cổ Lý Quan Kỳ.

Đầu cặc vẫn còn lưu luyến ở miệng tử cung đột nhiên tiến vào, Khương Trà cũng cắn mạnh vào vai Lý Quan Kỳ, cậu rên rỉ, lập tức lên đỉnh ngay khi đầu cặc ép vào tử cung đẩy lên trên.

Vui sướng khủng khiếp từ khắp mọi hướng ùa về đỉnh đầu.

Khương Trà hừ một tiếng, cắn chặt vai Lý Quan Kỳ, đầu óc cậu đã trống rỗng vì khoái cảm chết người, theo bản năng ghì chặt mình vào lòng Lý Quan Kỳ.

Dục vọng của Lý Quan Kỳ bị cắt chặt cũng đang sôi sục, để tránh bị Khương Trà vô thức siết chặt, anh đành phải ôm Khương Trà ngồi trở lại bồn tắm, mím chặt môi, thúc mạnh vào tử cung đang co thắt dữ dội.

Dưới sự cắn mút cuồng nhiệt như vậy khiến anh không chịu được bao lâu, thậm chí trước Khương Trà lên đỉnh xong, Lý Quan Kỳ đã rên rỉ bắn toàn bộ tinh dịch đã tích trữ ít nhất nửa năm vào tử cung Khương Trà.

"Ưm..." Khương Trà thoải mái hừ một tiếng, cảm giác trống rỗng sau khi lên đỉnh khiến cậu hoàn toàn kiệt sức, hàm răng cắn chặt vai Lý Quan Kỳ buông lỏng, cậu đưa lưỡi ra liếm nhẹ những vết răng nông.

Lý Quan Kỳ vô thức cụp mắt nhìn Khương Trà đang liếm vai mình, trong đầu lại hiện lên lời Lý Quan Cảnh nói lúc trước, ngoài việc thích cắn người ra thì Khương Trà chẳng có gì xấu cả.

...Thích cắn người.

Căn phòng tràn ngập mùi ân ái vẫn im lặng ít nhất năm sáu phút.

Lý Quan Kỳ ôm eo Khương Trà, nhấc bổng người lên, cặc lớn còn hơi cương cứng trượt ra khỏi lỗ lồn Khương Trà, rõ ràng đang ở trong nước, nhưng anh vẫn cảm nhận được rất nhiều thứ đang chảy ra từ lỗ lồn nhỏ nhắn.

Chảy hết ra ngoài thì sao có thể mang thai?

Lý Quan Kỳ nhíu mày nhìn Khương Trà, cả người Khương Trà mềm nhũn, ngồi trên đùi Lý Quan Kỳ lười động đậy, thấy anh nhíu mày nhìn mình, cậu lập tức nổi giận: "Anh có ý gì?! Ánh mắt đó là sao?! Chính anh ép buộc tôi, giờ lại làm ra vẻ mình oan?!"

"..." Lý Quan Kỳ im lặng hai giây rồi nói: "Nước lạnh, tắm rửa rồi ra ngoài đi."

"Trông tôi có thể cử động được à?" Khương Trà cố gắng trừng mắt nhìn Lý Quan Kỳ, không vui nói: "Hay là để tôi làm anh nửa tiếng, xem anh có thể đứng dậy được không?"

"...Khương Trà."

"Gì!"

"Câm miệng."

"Tôi không đấy, anh có một—mmmm!"

Lý Quan Kỳ không nhịn được nữa, bịt miệng Khương Trà lại, tay còn lại luồn vào giữa hai chân cậu nhanh chóng rửa sạch cho, sau đó ôm người vào lòng, tự mình tắm rửa cho cậu rồi mới buông ra: "Ra ngoài."

"Tôi không, anh có bản lĩnh đụ tôi không cử động nổi thì sao không bế tôi ra ngoài đi!"

Lý Quan Kỳ nhắm mắt lại, không để ý đến Khương Trà đang trừng mắt nhìn mình, anh vẩy nước rửa mặt, đứng dậy bước ra khỏi bồn tắm, dùng khăn lau khô người, nhìn Khương Trà vẫn ngồi im trong bồn tắm không có ý định ra ngoài, bất đắc dĩ cầm khăn đi về phía cậu.

"Đứng lên."

Khương Trà hừ hừ đứng dậy, tay nắm chặt mép thùng, vừa tận hưởng sự phục vụ của Lý Quan Kỳ, vừa không quên trừng mắt nhìn anh, như muốn nói rằng anh có trách nhiệm phải phục vụ mình.

Lý Quan Kỳ không để ý đến cậu, lau khô người xong cầm chiếc ghế đẩu nhỏ đặt vào bồn tắm cho cậu bước ra ngoài, rồi lặng lẽ lau khô bên dưới cho cậu, nhìn Khương Trà đứng trên ghế đẩu cao hơn mình nửa cái đầu, lời muốn nói cậu tự đi đến giường đã ra đến đầu lưỡi.

Nhưng nghĩ đến những lời vô lý mà Khương Trà vừa nói, anh đành nuốt lời vào trong, đặt khăn ướt xuống, bế Khương Trà lên như bế trẻ con, nhanh chóng đi đến giường, đặt cậu lên giường.

Vừa chạm vào giường, Khương Trà đã không còn muốn động đậy dù chỉ một ngón tay, cậu trừng mắt nhìn Lý Quan Kỳ đang đứng bên giường, không biết anh đang nghĩ gì. "Tôi muốn uống nước!" Lý Quan Kỳ chưa kịp nói gì, cậu đã vội vàng nói thêm: "Nếu một cốc nước anh cũng không rót được cho tôi, thì lần sau đến lượt tôi làm—"

Gân trán Lý Quan Kỳ giật giật: "Đừng để tôi nghe thấy cậu nói những lời như thế nữa."

Miệng Khương Trà bị bịt kín không thể phát ra âm thanh nữa, chỉ có thể nhìn chằm chằm Lý Quan Kỳ.

"Biết rồi thì nháy mắt."

Mắt Khương Trà lập tức mở to.

Hai người giằng co khoảng hai phút, đúng lúc mắt Khương Trà đỏ hoe, sắp bỏ cuộc, Lý Quan Kỳ buông tay ra trước, không nói một lời đi đến bên bàn rót một cốc nước. Lần này, không cần Khương Trà yêu sách, anh đã chủ động đỡ Khương Trà ngồi dậy, đút nước cho cậu.

"Còn có yêu cầu gì, nói một lần đi."

"...Chờ tôi nghĩ ra rồi nói."

"Ừm."

Khương Trà nhìn Lý Quan Kỳ trần truồng đi đến bàn, đặt tách trà xuống, rồi lại trần truồng đi về, cậu lặng lẽ kéo chăn lên, cố gắng che đi khuôn mặt đỏ nóng bừng bừng.

Shhh... Không biết có phải vì nửa năm mới làm chuyện đó một lần, từ đó đến giờ chưa hề có bất kỳ tiếp xúc thân mật nào không, nhưng chỉ cần nhìn thấy thân thể trần trụi của Lý Quan Kỳ, cậu lại muốn làm lại lần nữa.

Hơn nữa, nghĩ đến việc Lý Quan Kỳ trước đây đã coi thường và ghét cậu đến mức nào, rồi lại nghĩ đến ham muốn mà mình nhìn thấy trên khuôn mặt đẹp trai kia khi làm tình mãnh liệt vừa rồi, cậu cảm thấy rất phấn khích.

Ừm, đã làm được rồi thì làm lại lần nữa cũng không quá khó đâu, nhỉ?

Hơn nữa, chẳng phải ai cũng muốn cậu mang thai à? Không làm thêm vài lần nữa thì sao mà bầu được?

Lý Quan Kỳ đi đến bên giường, liếc nhìn Khương Trà đang vùi mặt vào chăn, rồi quay người đi về phía tủ quần áo. Anh mở cửa, thấy quần áo của Khương Trà chất đầy, gần như chất đầy cả tủ thì im lặng nửa phút, rồi mới đưa tay gạt từng bộ quần áo của Khương Trà ra, tìm thấy bộ đồ ngủ của mình trong góc.

Mặc xong đồ ngủ, anh đi về phía giường, kéo rèm che khuất Khương Trà vẫn vùi mặt ở trong chăn bất động, anh quay người tránh chỗ nước tắm ướt đẫm, đi đến cửa, mở cửa ra, lớn tiếng gọi: "Xuân Sinh."

"Dạ!" Xuân Sinh đang nói chuyện với người hầu trong phòng khác, nghe thấy tiếng gọi liền chạy ra ngay. "Đại gia, ngài gọi tôi ạ?"

"Cho người đến lau sàn."

"Vâng ạ!"

Lý Quan Kỳ đứng ngoài cửa một lát, xác định lúc này Khương Trà sẽ không gây ra tiếng động thì mới rời khỏi phòng, đi đến thư phòng bên cạnh, anh không đóng cửa thư phòng, đám người hầu đang lau sàn, dọn thùng tắm đi ngang qua thư phòng lần lượt chào hỏi, tự trách mình không thể bình tĩnh được.

Hôm nay không phải là ngày tốt để viết.

Trên tờ giấy trải dài trên bàn có vài vết mực dày, Lý Quan Kỳ nhìn tờ giấy loang lổ một lúc, chậm rãi đặt bút xuống, ngồi trước bàn hơn mười phút.

"Đại gia." Xuân Sinh lặng lẽ bước vào thư phòng. "Sàn nhà đã được lau sạch rồi ạ."

"Ừm."

Xuân Sinh liếc nhìn tờ giấy trên bàn, nghĩ đến thói quen thường ngày của Lý Quan Kỳ, vô thức nói: "Tôi pha cho ngài một ấm trà nóng nhé."

"Không cần." Lý Quan Kỳ ngăn Xuân Sinh đang định rời đi lại, đứng dậy khỏi ghế: "Đi nghỉ ngơi đi."

Anh rời khỏi thư phòng, trở về phòng ngủ đã được dọn dẹp sạch sẽ, đóng cửa lại chậm rãi bước đến giường.

Anh cứ nghĩ sẽ phải đối mặt với Khương Trà hung hăng muốn trừng mình tới chết, nhưng khi vén rèm giường lên, chỉ thấy Khương Trà đã ngủ, yên lặng và ngoan ngoãn.

Ánh mắt Lý Quan Kỳ dừng lại trên khuôn mặt đang ngủ của Khương Trà mấy giây, anh tắt đèn, đi trong bóng tối, khom lưng ngồi xuống giường, cởi giày, vén chăn lên rồi lên giường.

Anh nằm ở tư thế mà chỉ cần một động tác nhỏ cũng có thể khiến giường rung chuyển, ngay lúc anh chạm vào chăn để đắp lên người, Khương Trà vừa mới ngủ yên đột nhiên lăn vào lòng anh.

Cánh tay và lòng bàn tay anh bị đè dưới cơ thể trần trụi của Khương Trà.

"..."

Khương Trà chưa ngủ hẳn, vẫn còn đang ngái ngủ, cậu thích mùi hương trầm đặc trưng trên người Lý Quan Kỳ, vừa ngã vào lòng anh lập tức vùi mặt vào cổ anh, hít sâu hai hơi, lẩm bẩm: "Thơm quá."

Nói xong, chân trần lên người Lý Quan Kỳ, hoàn toàn mất đi ý thức.

Lý Quan Kỳ im lặng một lát, muốn rút cánh tay bị đè dưới người Khương Trà về, nhưng vừa mới nhúc nhích một chút, người nằm trong lòng liền bắt đầu rên rỉ bất mãn, thậm chí còn há miệng cắn vào cổ anh.

Anh nghiêng đầu tránh miệng Khương Trà, Khương Trà lập tức đuổi kịp, anh né tránh đến nỗi nửa người treo lơ lửng trên mép giường không cách nào né nữa, đành để Khương Trà ngậm chặt phần thịt trên cổ, chuẩn bị sau khi cậu ngủ thiếp đi sẽ gỡ người ra.

Có lẽ là do cảm giác trong bóng tối rõ ràng hơn, hoặc cũng có thể là do bọn họ vừa ân ái không lâu, tuy không cố ý quan sát Khương Trà, nhưng Lý Quan Kỳ vẫn không tránh khỏi chú ý đến nhất cử nhất động của cậu.

Sau khi Khương Trà ngủ thiếp đi... hành vi cũng không tốt chút nào, đôi tay dưới chăn gần như thò vào trong quần áo anh.

Hơi thở ấm áp liên tục phả vào gáy cũng khiến thần kinh anh ngứa ngáy, cơn ngứa không thể gãi được cứ thế lan tỏa khắp các mạch máu, lan đến tận tim, khiến trái tim anh cũng ngứa theo.

Lý Quan Kỳ nhíu mày, nắm lấy bàn tay đang cố thò vào trong quần áo của mình, kiên nhẫn chờ năm sáu phút, xác định Khương Trà đã ngủ say không còn động đậy, anh mới rút cánh tay đang bị đè ra, ôm lấy Khương Trà, đặt cậu nằm xuống giường.

Nhưng sau khi rời khỏi vòng tay Lý Quan Kỳ, dù Khương Trà đã ngủ say, cậu vẫn theo bản năng đuổi theo anh, Lý Quan Kỳ còn chưa kịp nằm xuống, Khương Trà đã nằm gọn trong lòng anh.

"..."

Lý Quan Kỳ lại bế Khương Trà lên, đặt lại trên giường, nhưng vừa đặt xuống, Khương Trà lại như miếng kẹo dính cứng ngắc chui vào lòng anh, anh không hiểu sao cậu lại có thể chui vào lòng mình một cách chuẩn xác như vậy ngay cả khi đang ngủ.

Lặp lại mấy lần, Lý Quan Kỳ cũng không còn kiên nhẫn nữa, bèn bế Khương Trà vào trong, nhét một cái gối vào trong ngực cho cậu ôm.

Chiếc gối tràn ngập mùi hương trầm mà Lý Quan Kỳ thường dùng, Khương Trà cuộn tròn người lại, hai tay ôm lấy gối, khẽ cọ má lên gối, cuối cùng cũng không còn chen vào lòng Lý Quan Kỳ nữa.

Lý Quan Kỳ ngồi chờ một lúc, chắc chắn Khương Trà sẽ không quậy nữa, anh mới nằm xuống.

Căn phòng trở nên hoàn toàn yên tĩnh, ngay cả Lý Quan Kỳ vốn đã không thể bình tĩnh lại suốt thời gian dài cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.

Đêm khuya, Khương Trà bị cơn buồn tiểu đánh thức, cậu mở mắt, vội vàng hất chăn ngồi dậy. Trong bóng tối, cậu mò mẫm sờ Lý Quan Kỳ đang ngủ bên ngoài, lay lay cánh tay anh, bảo: "Dậy đi, tôi muốn đi vệ sinh."

"Tự đi đi."

Giọng Lý Quan Kỳ khàn khàn vì bị đánh thức, anh chỉ nói ba chữ, nhưng Khương Trà lại cảm thấy tê rần như bị điện giật, cậu liếm môi, cố gắng kiềm chế cơn muốn lật người cưỡi lên người Lý Quan Kỳ, ủ rũ nói: "Tôi không nhìn thấy gì cả."

"Tôi có thể nhìn được à?"

"Tôi mặc kệ, tôi luôn bật đèn trong phòng lúc ngủ, anh không bật đèn làm tôi không thấy gì, anh phải chịu trách nhiệm!" Lý Quan Kỳ còn chưa kịp nói gì, cậu đã thúc giục: "Nhanh lên, tôi sắp chịu không nổi nữa rồi."

Lý Quan Kỳ bị Khương Trà lắc đến hoa mắt chóng mặt, phải hít một hơi thật sâu: "Đừng lắc nữa."

Khương Trà đặt tay lên vai anh, anh ngồi dậy vén rèm giường, tìm giày trong bóng tối rồi xỏ vào, sải bước về phía công tắc đèn trong phòng, nhưng mới đi được vài bước, anh đã bị vấp phải bàn ghế, nếu không phản ứng nhanh, chắc giờ anh đã nằm bẹp dưới đất rồi.

Tiếng động lớn do bàn ghế dịch chuyển khiến Khương Trà giật mình, vội vàng hỏi: "Này? Anh không sao chứ?"

"......Vẫn ổn."

Cơn đau ở chân khiến Lý Quan Kỳ hoàn toàn tỉnh táo, nhận ra căn phòng ngủ hiện tại không còn đơn giản như lúc trước nữa, anh chậm bước lại, đi vòng qua ghế bành của Khương Trà rồi cuối cùng cũng chạm vào công tắc đèn.

'Tách' đèn bật sáng.

Vừa bật đèn lên, Khương Trà đã mở mắt quá lâu trong bóng tối vô thức nhắm mắt lại, lại mở mắt ra, cậu thấy Lý Quan Kỳ đang đi ngược chiều ánh sáng về phía mình, trái tim cậu đập thình thịch không kiểm soát.

Cậu vẫn luôn biết Lý Quan Kỳ và Lý Quan Cảnh là hai kiểu đàn ông đẹp trai khác nhau, nhưng lại chưa bao giờ quan sát hai người họ kỹ đến thế, đặc biệt là vào giữa đêm sau khi làm tình.

Dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu và Lý Quan Kỳ ngủ chung trong nửa năm qua, huống chi là Lý Quan Cảnh vì để cậu không phát hiện ra "chân tướng việc chung vợ", hai người chỉ lén lút làm tình vài lần, căn bản không có cơ hội quan sát kỹ.

Lý Quan Kỳ trở lại bên giường, cúi đầu nhìn Khương Trà đang ngơ ngác nhìn mình: "Không đi à?"

Khương Trà lấy lại tinh thần, vừa vội vàng cúi xuống lấy giày vừa hét lớn để chứng minh sự cấp bách của mình: "Ai nói không đi? Tôi đi ngay!"

Lý Quan Kỳ đứng bên giường, nhìn Khương Trà đi giày rồi đi nhanh xuống giườn, lúc Khương Trà vội vã ra cửa mới nhắc nhở cậu: "Quần áo."

"Cái gì?"

"Cậu không mặc quần áo."

Tay Khương Trà đã đặt lên cửa, nghe thấy lời Lý Quan Kỳ, cậu sững sờ cúi đầu, thấy mình trần truồng mới giật mình, sắc đỏ lập tức lan từ mặt, tai đến cổ đến toàn thân, cuối cùng cả người đều chuyển sang màu hồng nhạt.

Được được được, chỉ tại mình bị vẻ đẹp này quyến rũ đến mức quên mất đang không mặc gì cả. Nếu không phải Lý Quan Kỳ còn chút lương tâm nhắc nhở, chắc chắn cậu đã trần truồng chạy ra ngoài rồi.

Khương Trà đỏ bừng mặt, cả người nóng bừng chạy đến tủ quần áo, mở cửa tủ, lấy từ bên trong ra một chiếc áo khoác dài mặc vào che đi thân thể trần trụi, rồi nhanh chóng chạy ra cửa, mở cửa bỏ trốn khỏi phòng.

Lý Quan Kỳ nhìn bóng lưng Khương Trà bỏ chạy, im lặng ngồi xuống giường, hình ảnh Khương Trà với đôi tai đỏ ửng không dám nhìn mình hiện lên trong đầu, anh khẽ mím môi.

Ánh trăng bên ngoài sáng rõ, trong sân có treo đèn lồng nên không quá tối.

Khương Trà chạy đến bồn cầu đổ đầy nước, múc nước từ chiếc xô luôn để sẵn bên cạnh để rửa tay, lau sạch những giọt nước trên tay rồi mới chạy nhanh trở về phòng.

Thấy Lý Quan Kỳ vẫn ngồi trên giường, cậu đóng cửa lại, cởi áo khoác ném lên bàn, trần truồng chạy đến trèo lên giường bên cạnh Lý Quan Kỳ, nằm xuống dưới chăn, không chút do dự ra lệnh: "Tắt đèn đi."

Lý Quan Kỳ không nói gì, đứng dậy tắt đèn.

Ban đầu Khương Trà không buồn ngủ, nhưng khi Lý Quan Kỳ nằm vào chăn, ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trên người anh, cậu lại thấy buồn ngủ. Tối nay ăn không đủ no, cậu cố gắng không ngủ thật, chỉ giả vờ ngủ, từng chút một cẩn thận lăn vào lòng Lý Quan Kỳ.

Cứ tưởng Lý Quan Kỳ sẽ phản ứng mạnh mẽ đẩy cậu ra, nhưng Lý Quan Kỳ lại tỏ ra như đã quen, chẳng những không đẩy cậu ra mà còn nằm im trong vòng tay cậu không hề nhúc nhích.

Hửm?

Mới làm một lần đã đổi tính rồi?

Khương Trà hoàn toàn không biết, đó là bởi vì lúc ngủ, cậu cũng đã từng làm như vậy, thấy Lý Quan Kỳ không hề phản kháng, cậu càng thêm tự phụ, chui vào lòng anh nằm sấp xuống, vừa rên vừa vặn vẹo mông, để cho lồn nhỏ vừa bị anh đụ tối nay hoàn hảo áp vào thân dưới của Lý Quan Kỳ.

Thật ra lỗ sau của cậu hơi ngứa, cậu muốn Lý Quan Kỳ đút vào cho đỡ ngứa, nhưng nghĩ đến hôm nay có thể làm chuyện đó với Lý Quan Kỳ là vì một màn kịch lớn, cậu liền kìm nén ý nghĩ này lại.

Thôi được rồi, để khỏi làm mọi người sợ, phải tìm cơ hội để Lý Quan Cảnh ra trận thôi.

Từng dòng suy nghĩ hỗn loạn hiện lên trong đầu, Khương Trà phát hiện cặc Lý Quan Kỳ đã hơi cứng rồi, cậu không nhịn được nhếch khóe miệng, là một người đàn ông từng trải sao có thể cưỡng lại sự cám dỗ, cậu vừa cọ vào quần Lý Quan Kỳ vừa rên rỉ.

Đường cong ở háng của Lý Quan Kỳ ngày càng rõ ràng.

Anh giơ tay lên định đè lưng dưới của Khương Trà lại, nhưng nhanh chóng phát hiện tư thế này chỉ có thể đè eo Khương Trà, không thể ngăn cậu tiếp tục cọ loạn, thế nên bàn tay to đành phải di chuyển xuống đè mông Khương Trà.

Cảm giác mềm mại ấp ám của da thịt dưới lòng bàn tay khiến anh hơi ngây ngất, chờ tỉnh táo lại, tay Khương Trà đã luồn vào trong quần áo anh.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...