Chương 191: 10.10: Bàn tay này....là Lý Quan Cảnh

Lý Quan Kỳ lập tức nắm lấy cổ tay Khương Trà, dùng sức kéo bàn tay đang luồn vào áo mình ra, nhíu mày kiên nhẫn chờ Khương Trà yên tĩnh lại.

Chỉ là lúc này Khương Trà dù có hơi buồn ngủ thật, nhưng cậu chỉ giả vờ ngủ thôi, bị giữ tay không cho phép táy máy, cậu cũng không vội, chỉ giãy dụa tượng trưng vài lần, rồi dụi mặt vào cổ Lý Quan Kỳ, há miệng ngậm lấy phần thịt trên cổ, mút chậm rãi như ăn kẹo.

"..."

Lý Quan Kỳ nghiêng đầu tránh né môi lưỡi của Khương Trà, nhưng động tác này chỉ khiến môi lưỡi vốn đang ở trên cổ anh trượt xuống vai, cảm giác tê dại bắt đầu lan tỏa không ngừng theo máu huyết.

Khương Trà nằm trên vai Lý Quan Kỳ, mút một lúc rồi buông ra, lại vùi mặt vào cổ Lý Quan Kỳ, dùng đầu lưỡi liếm nhẹ.

Trong bóng tối, âm thanh mơ hồ của chiếc lưỡi liếm lên da thịt rõ ràng đến mức khó mà bỏ qua.

"..."

Lý Quan Kỳ im lặng một lát, bàn tay đang đè mông Khương Trà chuyển sang eo, giữ chặt cậu rồi ngồi dậy, bàn tay còn lại đang giữ cổ tay Khương Trà cũng buông lỏng, bế người đang liếm cổ mình lên, đặt cậu nằm xuống chỗ sâu nhất bên trong giường lớn.

Nhưng còn chưa kịp nhặt chiếc gối nhét vào tay Khương Trà, đôi chân quấn quanh eo khiến anh không thể rời đi.

Khương Trà không chỉ quấn chân quanh eo Lý Quan Kỳ, mà còn dùng tay ôm chặt lấy cổ Lý Quan Kỳ, cả người như bạch tuộc bám chặt lấy anh, môi lưỡi không ngừng liếm lên cổ và mặt anh.

Với một người đang "ngủ" thì như này có vẻ hơi nhiệt tình quá rồi.

"...Khương Trà?"

Khương Trà không biết mình đã diễn đến mức nào, chỉ cần cậu không muốn người khác nhìn thấy sơ hở thì sẽ không để lộ bất cứ điều gì. Cho nên, mặc dù biết Lý Quan Kỳ đang tự hỏi liệu cậu có tỉnh táo hay không, nhưng từ nhịp tim đến động tác cơ thể đều không có chút biến đổi nào.

Lý Quan Kỳ nhíu mày quan sát phản ứng của Khương Trà, dựa vào ngôn ngữ cơ thể, anh đoán chắc cậu đã ngủ thật rồi. Trong giây lát, anh không biết phải diễn tả tâm trạng hiện tại của mình như thế nào.

Làm sao đang ngủ cũng có thể trở nên bám dính như vậy?

Anh nhíu mày, hai tay giữ chặt hai bên đầu Khương Trà, thân dưới vẫn dính chặt vào người Khương Trà, đợi khoảng một phút, Khương Trà vẫn không hề buông lỏng, anh đành phải dùng một tay kéo hai chân đang quấn quanh eo mình ra.

Cảm giác khi chạm vào rất mịn màng.

Lý Quan Kỳ dừng lại, bàn tay khẽ dùng sức nắm lấy bắp chân của Khương Trà.

"Hừ..." Khương Trà hừ một tiếng, vẻ mặt khó chịu xoay người, lẩm bẩm: "Đừng động."

"Khương Trà."

Khương Trà chỉ hừ một tiếng, không có phản ứng gì khác.

Dưới động tác cố ý của Khương Trà, thân dưới của hai người ép sát vào nhau, cậu trần truồng không mặc gì cả, lồn nhỏ cọ xát vào cặc Lý Quan Kỳ qua lớp quần, khoái cảm mơ hồ khiến hơi thở Lý Quan Kỳ dồn dập hơn, trên trán lấm tấm mồ hôi.

Lý Quan Kỳ dùng sức mạnh vừa đủ để tách hai chân Khương Trà ra, nhưng anh chỉ có một tay rảnh, chỉ có thể nhấc chân trái của Khương Trà xuống, rồi lại nâng chân phải lên, chân trái vừa nhấc xuống lại quấn lấy.

Sau nhiều lần thử, con cặc hơi cương của anh đã cứng hoàn toàn, cuối cùng anh cũng nhận ra mình không thể tách Khương Trà ra nếu không dùng vũ lực.

Lý Quan Kỳ hít một hơi thật sâu, trong mắt hiện lên vẻ tức giận và bất lực.

Nghe thấy tiếng thở dài không che giấu của Lý Quan Kỳ, Khương Trà vội cắn môi dưới để không bật cười thành tiếng, cơn buồn ngủ vừa rồi đã tan biến trong cuộc đấu trí với Lý Quan Kỳ, nước dâm do vui đùa của cậu đã làm ướt lớp vải trên đũng quần Lý Quan Kỳ.

Chỉ đụng nhẹ thôi, cảm giác ngứa ran đã chạy lên đỉnh đầu.

Khương Trà cố gắng kiềm chế tiếng rên rỉ yếu ớt sắp thoát ra khỏi miệng, khuôn mặt nóng bừng cọ xát vào cổ Lý Quan Kỳ, hai chân không ngừng cọ xát vào eo anh.

Rõ ràng là không nói gì, thậm chí không phát ra âm thanh nào, nhưng mọi chuyển động cơ thể của cậu lúc này đều điên cuồng truyền tải một thông điệp: cậu muốn đụ.

Lý Quan Kỳ bị cọ rên khẽ một tiếng, cơ thể hơi nghiêng xuống, gần như dồn gần hết trọng lượng lên người Khương Trà, anh cúi đầu nhìn chằm chằm vào vị trí khuôn mặt Khương Trà trong bóng tối, như muốn xuyên qua bóng tối để nhìn rõ dung mạo Khương Trà lúc này.

Cả người Khương Trà nóng bừng vì ánh mắt như ngưng tụ thành thực thể của Lý Quan Kỳ. Sau một hồi ve vãn, bên dưới cậu đã ướt đẫm, cậu thật sự không nhịn được, chủ động xoay mông về phía trước, để chỗ cương cứng của Lý Quan Kỳ chạm chính xác vào chỗ kín của mình.

Một tiếng ma sát nhẹ vang lên chậm rãi.

Khương Trà thoải mái đến suýt khóc, nhưng lại không thể động đậy được, cảm giác vừa sướng vừa khó chịu, cậu muốn lay người Lý Quan Kỳ, muốn anh nhanh chóng đút vào, nhanh chóng đụ cậu.

Lý Quan Kỳ mím môi không nhúc nhích, cho đến khi Khương Trà khẽ rên lên, cắn vào yết hầu anh, sợi dây đã căng đến cực hạn cuối cùng cũng đứt, anh thở dài một tiếng rồi nằm xuống, hai tay ôm lấy Khương Trà.

Anh lại nằm thẳng xuống, Khương Trà nằm trên người anh, thân dưới của hai người áp chặt vào nhau.

Chẳng cần phải làm gì cả, chỉ cần nằm yên thúc hông, vui sướng cũng đủ lan tỏa đến mọi bộ phận trên cơ thể.

"Ừm......"

Khương Trà bị thúc rên lên.

Chất vải quần ngủ của Lý Quan Kỳ mềm mại mỏng manh, dưới háng ướt đẫm nước dâm của Khương Trà, tư thế này khiến cặc lớn của anh xuyên qua quần, thúc thẳng vào lồn non Khương Trà, chất vải quần mỏng manh chẳng khác gì trực tiếp đút vào.

Thậm chí còn mang một loại tình thú khác nữa.

Shhhh...Phê thật chứ.

Khương Trà cắn môi dưới, cố nhịn không cho mình rên lên vì sướng, thấy Lý Quan Kỳ đến nước này vẫn chưa có ý định cởi quần ra đụ, cậu khẽ rên rỉ rồi lắc mông cọ xát.

Dù cho chỉ cọ như thế này cũng sướng lắm!

Lý Quan Kỳ cúi mắt, để Khương Trà cọ xát trên người mình, khi yết hầu bị mút cắn liếm, cuối cùng anh mới đưa tay lên đè lưng dưới và mông Khương Trà lại, giữ chặt cậu trong tư thế nằm nghiêng, rồi dùng tay còn lại cởi quần ra.

Quần của anh hơi khó cởi, dù dù anh cũng đang cương cứng, mà Khương Trà thì cứ liên tục làm loạn trong lòng anh, một tay muốn cởi quần ra thật sự rất khó khăn.

Cởi quần xong, Khương Trà đang bồn chồn trong lòng liền ghé lại gần anh.

Lý Quan Kỳ buông tay đang đè lên eo Khương Trà ra, để cậu chui vào lòng mình, vừa ngâm nga vừa rên rỉ.

Bên trong Khương Trà ngứa lắm rồi, nhưng dù sao cậu cũng đang 'ngủ', không thể chủ động nhét cặc Lý Quan Kỳ vào trong lồn nhỏ được!

Cho nên sau khi chui vào lòng Lý Quan Kỳ, cậu cố ý xoay mông, để cặc lớn của Lý Quan Kỳ nhắm thẳng vào háng mình, giữ nguyên tư thế thân mật, ngoan ngoãn nằm trong lòng Lý Quan Kỳ không động đậy nữa.

"..."

Lý Quan Kỳ im lặng một lát, rồi vòng tay qua eo Khương Trà nhẹ nhàng nâng người lên, tay kia giữ chặt cặc lớn cương cứng của mình, tìm đúng vị trí rồi chậm rãi đẩy vào.

"Ừm~"

Lý Quan Kỳ nghiến chặt răng hàm, buông tay đang đỡ lấy cơ thể Khương Trà ra, bóp lấy cặp mông tròn trịa săn chắc của Khương Trà, cặc lớn thô ráp cứng rắn không chút do dự xuyên qua lớp thịt mềm mại, không hề bị kháng cự mà xuyên thẳng vào trong.

Vui sướng khi được kết hợp trọn vẹn khiến cả hai thở ra một hơi.

Khương Trà thoải mái đến mức muốn ngồi dậy cưỡi lên con cặc của Lý Quan Kỳ mà nhún, nhưng cậu vẫn phải giả vờ khó chịu vì bị đút vào trong lúc ngủ, cậu rên rỉ đưa tay xuống dưới mông, cố gắng rút con cặc đang cắm trong người mình ra.

Ngay khi đầu ngón tay chạm vào cặc lớn kéo căng lồn nhỏ hết cỡ đã phải rụt tay lại vì nóng, cậu nhanh chóng giả vờ không biết gì mà tiếp tục mân mê, lẩm bẩm, "Anh đang làm gì thế..."

Lý Quan Kỳ mím môi chịu đựng khoái cảm khiến máu huyết sôi trào, anh nắm chặt bàn tay đang sờ soạng túi trứng, tay còn lại ấn mông Khương Trà bắt đầu ra vào.

Vốn dĩ vết thương ở chân anh vẫn chưa lành hẳn, không thể thích nghi với cường độ tình dục cao, vừa rồi lúc đụ Khương Trà trong thùng tắm anh vẫn còn tỉnh táo, nhưng để Khương Trà không phát hiện ra điều gì khả nghi, anh đành phải bắt chước phong cách của Lý Quan Cảnh, ép cậu vào thành thùng tắm đụ mạnh bạo.

Kết quả là, đụ xong chân đã hơi đau nhức rồi.

Nhịp điệu nhấp hông chậm rãi và thong thả này rõ ràng phù hợp với anh lúc này hơn.

Thật ra Khương Trà thích mạnh bạo hơn một chút, nhưng cặc Lý Quan Kỳ lại thô to đến nỗi chỉ cần một động tác chậm rãi và nhẹ nhàng cũng đủ khiến cậu sướng, cậu cố gắng kìm nén ham muốn nhún mông, rên rỉ tận hưởng từng đợt khoái cảm.

Đợi làm tình xong, Khương Trà vốn vẫn giả vờ ngủ thực sự đã ngủ thiếp đi trong vòng tay Lý Quan Kỳ.

Một lúc lâu sau, Lý Quan Kỳ mới chậm rãi buông lỏng bàn tay đang bóp chặt mông Khương Trà, rút ​​cặc lớn vẫn còn hơi cương cứng vì bị thịt lồn mềm mại ướt át cắn mút, sờ lấy vỏ gối lau sạch tinh dịch chảy ra từ lồn nhỏ của Khương Trà, bế cậu lên nhẹ nhàng đặt vào trong giường, người còn chưa kịp tới gần, anh đã nhét một cái gối vào trong ngực cậu.

Anh lặng lẽ lau sạch tinh dịch trên thân dưới và đùi, cởi chiếc quần vẫn còn treo lủng lẳng ở mắt cá chân ra rồi ném xuống cuối giường. Do dự một lúc, anh không xuống giường lục lọi trong bóng tối để lấy đồ ngủ và đồ lót mới nữa, cảm xúc lẫn lộn nhắm mắt lại.

.......

Lúc Khương Trà tỉnh dậy, Lý Quan Kỳ đã không còn ở bên cạnh, cậu trở mình nằm nghiêng, chờ cơn đau nhức vừa mới tỉnh dậy đã hoàn toàn biến mất, cậu mới vén chăn ngồi dậy, kinh ngạc phát hiện mình đang mặc đồ ngủ.

Chậc... Có phải Lý Quan Kỳ đã mặc cho mình không?

Tưởng tượng đến Lý Quan Kỳ có thể sốt ruột giúp mình mặc quần áo, Khương Trà bỗng thấy phấn khích, cậu ho nhẹ vén chăn lên, vén rèm ra khỏi giường, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy Lý Quan Kỳ đang ngồi đọc sách bên bàn.

?

Sao hôm nay anh ấy vẫn còn ở đây?

Có lẽ nhận ra ánh mắt của Khương Trà, Lý Quan Kỳ quay đầu nhìn Khương Trà đang ngơ ngác trên giường, anh liếc mắt nhìn cậu một cái rồi quay đi, lớn tiếng gọi: "Xuân Sinh."

"Đến ngay!" Xuân Sinh vội vã bước vào phòng, thấy Khương Trà đã tỉnh, hắn ta hiểu ý Đại gia, không cần Lý Quan Kỳ dặn dò, hắn ta đã quay người chạy ra khỏi phòng, lúc trở lại, trên tay cầm một chậu nước và một chiếc khăn mặt.

"...Sao anh còn ở đây?" Khương Trà cúi xuống xỏ giày, nhìn cốc nước nóng và cốc đựng bàn chải đánh răng được mang đến, rồi nhìn Lý Quan Kỳ: "Anh không có việc gì làm à?"

"Phòng của tôi, tại sao tôi không được ở đây?"

Khương Trà há miệng, nuốt những lời sắp thốt ra, khẽ hừ hừ rồi lặng lẽ đánh răng rửa mặt, lúc đi đến tủ quần áo, cậu phát hiện sự chú ý của Lý Quan Kỳ đã chuyển từ quyển sách sang người mình. Suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng hiểu ra nguyên nhân.

Có phải là để ngăn cậu lén uống thuốc tránh thai đã giấu đi nên mới để mắt đến cậu?

Nghĩ đến đây, Khương Trà thử nói: "Tôi muốn thay quần áo, anh ra ngoài trước đi."

Lý Quan Kỳ chậm rãi đặt sách trong tay xuống, đứng dậy đi về phía cửa. Ngay lúc Khương Trà nghĩ mình đã đoán sai, lại thấy Lý Quan Kỳ đóng cửa lại, quay lại bàn, ngồi ở vị trí có thể nhìn thấy từ phía trước.

Chậc, chắc chắn Lý Quan Kỳ ở lại đây chỉ để theo dõi cậu thôi.

Thật ra cậu đã vứt mấy viên thuốc tránh thai đó đi từ lâu rồi, bản thân cậu không phải người dễ thụ thai, lại không phản đối việc mang thai, nên Lý Quan Kỳ không có cách nào để giám sát không cho cậu uống thuốc, dù gì cậu cũng chẳng có viên thuốc nào cả.

Chẳng lẽ Lý Quan Kỳ đã lục soát toàn bộ sân viện trong lúc cậu đang ngủ?

Trong đầu Khương Trà hiện lên hình ảnh Lý Quan Kỳ cau mày tìm thuốc khắp nơi, khóe môi không nhịn được nhếch lên, vội vàng mở cửa tủ úp mặt vào tủ, che giấu nụ cười không thể kìm nén.

Cậu vừa đẩy đống quần áo được nhét đống vào nhau vừa bực bội phàn nàn: "Tôi bảo anh ra ngoài, đóng cửa lại rồi không quay lại."

Lý Quan Kỳ ngồi bất động trên ghế, cầm tách trà lên nhấp một ngụm, nhìn Khương Trà đang lục tung cả tủ nhưng vẫn không tìm thấy quần áo, giọng nói bình thản: "Việc nên làm hay không nên làm đều đã làm, ra ngoài hay không thì có khác gì nhau?"

"...Anh ép tôi phải làm thế! Đồ biến thái! Đồ lưu manh!"

Rõ ràng là đêm qua ngoại trừ sự kháng cự ban đầu, sau đó cậu đã chủ động nhún mông xoay vòng.

Dù sao tính cách của Lý Quan Kỳ cũng khá hướng nội, anh cũng không phản bác lời Khương Trà, chỉ im lặng đặt tách trà xuống, cụp mắt chăm chú nhìn vào sách, nhưng thực ra vẫn luôn liếc mắt nhìn động tác của Khương Trà.

Một khi Khương Trà có dấu hiệu uống thuốc, anh sẽ lập tức tới ngăn cản.

Khương Trà quay đầu liếc Lý Quan Kỳ một cái, sau đó bực bội lấy một bộ quần áo từ trong tủ ra, không hề có ý định quay lại giường thay, cậu đứng trước tủ cởi hết quần áo chỉ còn lại đồ lót, cúi đầu nhìn thấy dấu tay còn chưa phai trên chân, cậu liền tức giận cầm bộ quần áo trên tay chạy đến chỗ Lý Quan Kỳ.

Cậu chỉ cho Lý Quan Kỳ thấy chân mình vẫn còn dấu tay: "Nhìn xem anh đã làm gì với tôi này!!"

Ánh mắt Lý Quan Kỳ rơi vào chân Khương Trà, anh im lặng vài giây: "Xin lỗi."

"Xin lỗi thì có ích gì? Nếu anh còn siết tôi nữa, tôi sẽ cắn đứt ngón tay anh!" Khương Trà hung dữ nói, thấy Lý Quan Kỳ im lặng nhìn mình, cậu tức giận nói: "Anh có nghe thấy không?"

"Ừ." Thấy Khương Trà nhíu mày, Lý Quan Kỳ nói thêm: "Tôi nghe rồi."

Lông mày Khương Trà giãn ra, xoa xoa bắp đùi vẫn còn lưu lại dấu tay, bực bội lẩm bẩm mắng Lý Quan Kỳ là đồ biến thái lưu manh, rồi cúi xuống mặc quần, như thể hoàn toàn không nhận ra mình vừa "thỏa thuận" với Lý Quan Kỳ về lần ân ái tiếp theo.

Lý Quan Kỳ đứng dậy, chờ Khương Trà thay quần áo rồi nói: "Đi thôi."

"Đi? Anh muốn làm gì?!"

"Đi ăn cơm."

Khương Trà há hốc mồm, nhìn bóng lưng Lý Quan Kỳ đang đi về phía cửa. Khi anh mở cửa, cậu "Ồ" một tiếng rồi chạy ra khỏi phòng trước Lý Quan Kỳ một bước, lúc quay lại, tầm mắt vừa vặn chạm vào cổ Lý Quan Kỳ, thấy dấu hôn trên cổ anh, cậu lặng lẽ quay đi.

Lý Quan Kỳ cụp mắt xuống, nhìn Khương Trà đỏ mặt quay đi, ngón tay đặt trên cổ mình, khẽ nhíu mày.

Những vết hôn đó nằm ở những nơi gần như không thể che phủ được.

Vì đã quá giờ ăn sáng, chỉ có Khương Trà và Lý Quan Kỳ ngồi ăn cùng nhau. Suốt bữa ăn, hai người đều không nói chuyện gì nhiều, bầu không khí khá hòa thuận.

Ăn xong, Lý Quan Kỳ không cho Khương Trà về mà đưa cậu rời khỏi nhà đến cửa hàng của mình, Khương Trà bị ép ở chung với Lý Quan Kỳ cả ngày, chút nghi ngờ trong lòng cũng hoàn toàn biến mất.

Có thể khẳng định Lý Quan Kỳ luôn giữ cậu bên mình vì sợ cậu lén lút uống thuốc tránh thai. Trong thời gian ra ngoài, e rằng Lý Quan Cảnh đã lật tung cả sân viện lên rồi.

Xui là cậu không hề giấu viên thuốc nào, kể cả có lật ngược sân viện lên cũng tìm không ra.

Khương Trà ở lại cửa hàng với Lý Quan Kỳ cả ngày, Lý Quan Kỳ lúc nào cũng bận rộn, cậu không thể đi đâu khác nên cả ngày đều buồn chán. Buổi chiều cùng Lý Quan Kỳ về, dù cậu không nói một lời, nhưng vẫn thấy rõ sự oán giận trong lòng.

"Khương Trà."

Khương Trà dừng lại, thấy Lý Quan Cảnh đang đi về phía mình, cậu cố nén cơn giận, lễ phép chào hỏi: "Anh Cảnh."

Lý Quan Cảnh nghe giọng điệu này thì nhíu mày, nhận ra Khương Trà không hề có chút nào, xem ra tối qua anh trai đã làm việc rất chăm chỉ, liếc nhìn Lý Quan Kỳ vừa mới trả tiền bước vào, hắn mỉm cười bước đến chỗ Khương Trà: "Sao trông em có vẻ không vui thế? Anh trai tôi ức hiếp em à?"

Nghe thấy Lý Quan Kỳ quan tâm, Khương Trà bĩu môi, buồn bực nói: "Không biết hôm nay anh ấy bị làm sao nữa, cứ nhất quyết đưa em đến cửa hàng, không cho em đi đâu cả, ở đó chán lắm!"

"Muốn ra ngoài chơi không?"

Khương Trà trừng mắt nhìn Lý Quan Kỳ lúc anh đi ngang qua, "Ai muốn suốt ngày bị nhốt trong nhà chứ?"

"Ngày mai tôi đưa em đi chơi."

"Thật ạ?"

Lý Quan Cảnh nhìn vẻ mặt do dự khó tin của Khương Trà, bàn tay ngứa ngáy muốn vò tóc cậu. "Thật, mai dẫn ông nội đi dạo nhé." Cuối cùng hắn cũng nén được sự xúc động trong lòng, không chạm vào tóc Khương Trà.

Hành động như vậy có vẻ quá thân mật khi Khương Trà vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ mối nghi ngờ của mình.

"Dạ dạ dạ! Vậy quyết định vậy đi!" Ánh mắt Khương Trà sáng lên vì vui mừng. "Anh Cảnh, anh không được lừa em đâu đấy!"

"Tôi không lừa em đâu."

...

Đúng như Khương Trà đoán, người đến vào ban đêm là Lý Quan Kỳ, nhưng có lẽ để Lý Quan Cảnh thuận lợi vào sau, Lý Quan Kỳ tắt hết đèn trong phòng, lại dùng dây lụa bịt mắt cậu lại.

Cậu bị ép lên giường đè ra đụ lên đỉnh hai lần, cả người mềm nhũn đá Lý Quan Kỳ một cái, miệng lẩm bẩm: "Đạo đức giả."

Lý Quan Kỳ nắm lấy chân Khương Trà, chậm rãi rút con cặc đã mềm nhũn ra, giữa tiếng rên rỉ khe khẽ của Khương Trà, anh lặng lẽ lấy chiếc khăn đã chuẩn bị từ lâu, lau sạch dưới háng cho Khương Trà.

Trước khi ngủ thậm chí còn không tháo dải lụa che mắt của Khương Trà ra.

Ngày hôm sau, ban ngày Khương Trà theo Lý Quán Cảnh dẫn ông nội đi chơi, ban đêm bị bịt mắt đè xuống giường đụ, bốn đêm liền đều bị bịt mắt đụ.

Cho đến đêm thứ năm, cậu bị đánh thức giữa đêm vì có người chạm vào mình, vô thức đè bàn tay đang xoa bóp eo mình xuống.

Cơn buồn ngủ biến mất ngay lập tức.

Bàn tay này... là Lý Quan Cảnh.

Lý Quan Cảnh lập tức phát hiện Khương Trà đã tỉnh, hắn nắm tay Khương Trà đưa lên môi hôn mấy cái, bàn tay thô ráp xoa dọc bắp chân Khương Trà, vuốt ve vùng nhạy cảm trên đùi khiến Khương Trà không nhịn được rên khẽ, rồi lại chạm vào giữa hai chân cậu.

"Ừm..." Khương Trà cong eo, cắn môi dưới, cả người run rẩy: "Muốn thì làm, đừng, đừng xoa!"

Lý Quan Cảnh không dừng lại, bàn tay to lớn xoa nắn lồn nhỏ đang rỉ nước của Khương Trà, nhưng lại thở dài trong im lặng.

Mấy ngày nay, hắn dẫn Khương Trà và ông nội đi chơi khắp nơi vì năm ngày nữa hắn phải trở lại tiền tuyến, sau này.......không biết còn có cơ hội gặp lại không.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...