Khương Trà cắn môi dưới để không bật ra tiếng kêu khó chịu, nhưng cơ thể vẫn không nhịn được mà dựa vào Lý Quan Cảnh, khi eo cậu cong lên lần nữa lại được bàn tay nóng bỏng kia của Lý Quan Cảnh nâng đỡ, cậu thật sự không nhịn được mà rên lên một tiếng ngọt ngào từ trong cổ họng.
Cậu lập tức chủ động nói: "Anh làm gì đấy? Tay anh nóng quá, làm tôi bỏng mất!"
Cậu thậm chí còn không nhận ra giọng nói của mình đang run rẩy không kiểm soát được.
Lý Quan Cảnh di chuyển ngón tay trên lưng Khương Trà, phát hiện chỉ cần hơi vuốt ve Khương Trà cũng không nhịn được rên rỉ run rẩy liền muốn trêu chọc cậu, đợi Khương Trà bình tĩnh lại một chút mới lại di chuyển ngón tay sờ lên eo cậu.
Khương Trà bị sờ soạng đến ướt đẫm mới phát hiện Lý Quan Cảnh nghiện chơi đùa eo mình, ngón tay đặt trên lồn nhỏ không nhúc nhích, cậu giơ chân đá mạnh vào vai Lý Quan Cảnh, vẻ mặt sốt ruột: "Anh có làm không?! Không làm thì thả tôi ra. Tôi muốn ngủ!"
Lý Quan Cảnh cười khẽ hai tiếng, rút bàn tay đang vuốt dưới eo Khương Trà ra, nắm lấy mắt cá chân của cậu, đẩy đôi chân trắng nõn về phía Khương Trà, nhỏ giọng nói bên tai: "Vội gì chứ?"
Giọng nói của hắn thực sự rất nhẹ, nhẹ đến nỗi mấy lời đó như lông vũ lướt qua tai Khương Trà.
Nhưng Khương Trà vẫn nghe rõ mồn một, cậu ngạc nhiên khi thấy Lý Quan Cảnh dám nói chuyện, nhưng vẫn giả vờ không nghe rõ, tức giận nói: "Anh thực phiền, đừng thổi vào tai tôi!"
Thấy Khương Trà không nghe thấy, Lý Quan Cảnh bất đắc dĩ ấn mạnh vào hột le cậu hai cái, trong lòng thầm tiếc nuối, ý nghĩ mong chờ cậu nhận ra thoáng qua, ngón tay bắt đầu linh hoạt xoa nắn môi lồn ẩm ướt.
"Ừm ~" Khương Trà khẽ hừ một tiếng.
Tuy dạo này Lý Quan Kỳ đã cố gắng hết sức để bắt chước tính cách của Lý Quan Cảnh để đụ cậu, nhưng xét cho cùng thì tính cách của hai anh em hoàn toàn khác nhau. Ví dụ, mặc dù cả hai đều dùng ngón tay chơi đùa với lồn non của Khương Trà, nhưng Lý Quan Cảnh vẫn có thể liên tục làm cho cậu sướng, ngay cả khi hắn không đút ngón tay vào cậu cũng không thấy trống rỗng.
Chẳng lẽ Lý Quan Cảnh có sức hút bẩm sinh hơn Lý Quan Kỳ? Hay kỹ thuật của hắn giỏi hơn Lý Quan Kỳ?
Lý Quan Cảnh lập tức phát hiện Khương Trà mất tập trung, như một hình phạt, hắn véo nhẹ vào hột le đang sưng tấy của cậu, chỉ một cái véo nhẹ, Khương Trà cũng không chịu nổi kêu lên một tiếng, cái chân bị đè xuống cũng giãy dụa mấy lần.
"Ừm...anh, anh là đồ biến thái...ah~"
Lý Quan Cảnh liếm khóe môi, dùng đầu gối đẩy chân Khương Trà đang co lại ra, dùng ngón trỏ xoa xoa lỗ nhỏ ướt át vài cái, rồi chậm rãi đút vào lỗ nhỏ đã khát khô từ lâu, đầu ngón tay vừa tiến vào đã bị thịt lồn ấm nóng cắn chặt.
Khương Trà càng run rẩy dữ dội hơn, nhất là khi Lý Quan Cảnh đút ngón tay vào trong cơ thể, bàn tay kia chạm vào đùi cậu, khoái cảm đạt đến đỉnh điểm trong nháy mắt, cậu thậm chí còn không kịp phản ứng, lúc tỉnh táo lại, cậu đã đang rên rỉ phun nước khắp tay Lý Quan Cảnh.
Những giọt nước từ từ trượt xuống tay Lý Quan Cảnh, rơi xuống ga trải giường, làm ướt nó.
Lý Quan Cảnh không ngờ Khương Trà lại lên đỉnh nhanh như vậy, do dự vài giây, hắn rút ngón tay vừa mới cắm một đốt ngón tay vào lồn nhỏ ra, nhặt một chiếc gối khác nhét dưới eo Khương Trà, cúi xuống dưới chân Khương Trà, chạm chiếc mũi cao của mình vào lồn nhỏ ẩm ướt.
Ngay sau đó, hắn mở miệng và ngậm toàn bộ lồn nhỏ vào.
"Ưm~" Khương Trà thoải mái hừ một tiếng, sau khi đạt cực khoái, đầu óc vẫn chưa tỉnh táo lắm, chỉ thấy thoải mái, cậu chủ động nâng lồn lại gần môi lưỡi đang ngậm chặt lấy lồn nhỏ của mình: "Ưm..."
Đây cũng là lần đầu tiên Lý Quan Cảnh làm như vậy, vốn dĩ hắn chỉ đóng giả là anh trai cùng Khương Trà làm chuyện này. Nếu lý trí cho phép, hắn sẽ không làm những chuyện mà anh trai mình tuyệt đối không làm, nhưng chỉ cần nghĩ đến mấy ngày nữa sẽ rời đi, hắn cũng không muốn giấu giếm quá nhiều nữa.
Hắn ngậm lồn non của Khương Trà vào miệng liếm mút, đầu lưỡi liên tục chọc vào hột le, nước dâm bị hút vào miệng không hề lãng phí, bị hắn nuốt trọn.
Khương Trà bị liếm cả người mềm nhũn, liên tục cọ xát đùi vào người Lý Quan Cảnh tìm kiếm an ủi, miệng vẫn cố chấp nói: "Đừng, đừng tưởng rằng lòng tôi như vậy thì anh không biến thái, anh cũng là - ừm ~"
Lý Quan Cảnh giảm tốc độ tấn công, dùng đầu lưỡi đẩy ra lỗ nhỏ đang khép chặt.
Đáng tiếc, đầu lưỡi vừa mới luồn vào một chút đã bị thịt lồn ấm áp kẹp chặt không thể nhúc nhích, hắn không vội vàng tiếp tục luồn vào, mà chỉ dùng răng nhẹ nhàng cọ xát môi lồn mềm mụp.
"Hừ ~" Khương Trà sướng chảy nước mắt, cậu rên rỉ, lắc mông liên tục va vào mặt Lý Quan Cảnh.
Lý Quan Cảnh không ngăn cản hành động của Khương Trà, bàn tay to giữ chặt cặc nhỏ cương cứng trước mặt xoa nắn, có lẽ vì đã phục vụ tốt, vách lồn đang cắn chặt đầu lưỡi cuối cùng cũng thả lỏng, hắn lập tức đưa lưỡi vào bên trong, liếm mạnh vào vách lồn ấm nóng ướt nhẹp.
Chẳng mấy chốc, âm thanh duy nhất trong phòng chỉ còn là tiếng rên rỉ thoải mái của Khương Trà và tiếng mút mút mơ hồ.
Không bao lâu sau Khương Trà đã xuất tinh trên lòng bàn tay Lý Quan Cảnh, hai lần lên đỉnh gần như rút hết sức lực của cậu, lúc Lý Quan Cảnh nhấc chân lên đặt lên vai hắn, cậu chỉ rên lên hai tiếng.
Lý Quan Cảnh buông tay lau sạch nước nhờn trên mặt, nắm chặt cặc lớn ấn vào lỗ nhỏ, đút đầu cặc vào rồi buông tay ra, hắn bóp đùi Khương Trà, hạ eo xuống, đưa toàn bộ cặc lớn vào, nheo mắt thở nhẹ.
Mọi chuyện bắt đầu bằng một cú thúc mạnh mẽ.
Chiếc giường lớn kêu cót két dữ dội dưới sức nặng.
Lý Quan Cảnh xuất tinh vào tử cung xong vẫn cứng nỡ không rút ra, muốn làm lại lần nữa, nhưng Khương Trà đã buồn ngủ liền phản đối, tỏ vẻ không hài lòng.
Lý Quan Cảnh dừng lại, bế Khương Trà đặt lên đùi, dùng đôi tay to lớn vỗ lưng cậu, yên lặng an ủi một lúc, mới phát hiện cậu giãy dụa không ngừng, tựa hồ thật sự rất khó chịu, hắn đành phải rút con cặc đang bị vách lồn mềm mại cắn mút ra, định dùng sức mà cọ cặc vào bên ngoài lồn non của Khương Trà.
"Ừm..." Khương Trà nhắm mắt lại, ừm một tiếng, khiến Lý Quan Cảnh càng không thoải mái.
Lý Quan Cảnh có chút bất lực, dùng sức quá ít thì không thể giữ được Khương Trà, dùng sức quá nhiều thì lại sợ làm Khương Trà bị thương, bất đắc dĩ vỗ mông cậu một cái, nói: "Thôi bỏ đi, dừng thôi."
Khương Trà hừ hai tiếng, nằm nghiêng trong vòng tay Lý Quan Cảnh, lưng áp vào ngực hắn, con cặc cứng ngắc ấn vào mông nóng đến mức tai cậu cũng nóng bừng, cậu bình tĩnh điều chỉnh tư thế, để con cặc to đầy dịch nhờn của mình kẹt vào khe mông.
"Ừm~"
Lý Quan Cảnh nhíu mày, bàn tay to đặt lên mông Khương Trà ấn mạnh xuống, khiến cho cặc lớn càng thêm cứng rắn, hắn thử thúc mạnh mấy cái, thấy người vừa mới kháng cự giờ đã ngoan ngoãn nằm trong lòng cọ cọ vào người mình, động tác càng thêm táo bạo.
Cặc lớn nóng bỏng liên tục cọ xát vào lỗ đít, nhưng chỉ có thể chạm đến tới mà không thể ăn được, lỗ đút đói khát cuồng nhiệt mút lấy thân cặc, dịch ruột bắt đầu chảy ra liên tục.
Lý Quan Cảnh lập tức phát hiện ra cặc mình đã ướt liền dừng lại, dùng bàn tay to sờ tới khe mông Khương Trà, chẳng mấy chốc đã chạm vào lỗ đít vẫn còn rỉ nước, kinh ngạc phát hiện đầu ngón tay ấn vào còn bị mút lấy.
Hắn biết đàn ông cũng có thể đụ chỗ này, nhưng liệu lỗ đít của Khương Trà có thể chảy nước như cái lỗ phía trước?
Lý Quan Cảnh nheo mắt, không chắc chắn đẩy ngón tay vào lỗ nhỏ, thấy Khương Trà không phản ứng gì, hắn thận trọng chậm rãi đẩy ngón tay vào, đầu ngón tay vừa đưa vào lập tức bị ruột thịt cắn lấy.
"Ừm..." Khương Trà đẩy cánh tay Lý Quan Cảnh ra, hơi tỏ vẻ bất mãn, sau đó ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn không nhúc nhích.
Không biết cậu đã nghĩ đến chuyện bị đụ lỗ đít bao lâu rồi, còn chưa kịp dụ dỗ Lý Quan Cảnh mà hắn đã tự muốn đụ rồi, sao cậu có thể bỏ lỡ cơ hội này chứ?
Lý Quan Cảnh ấn Khương Trà xuống giường, chậm rãi rút ngón tay ra rồi đút vào, tuy chưa từng làm bao giờ, nhưng hắn biết lỗ đít không phải nơi chuyên dùng để làm tình, cần phải dùng ngón tay mở rộng hoàn toàn mới được đút vào.
Toàn bộ quá trình mở rộng kéo dài gần mười lăm phút.
Động tác của Lý Quan Cảnh rất nhẹ nhàng, Khương Trà được ngón tay hắn cắm vào bên trong phục vụ thoải mái, cậu ngây người tận hưởng sự phục vụ của Lý Quan Cảnh, cho đến khi mấy ngón tay đang ra vào lỗ đít cậu từ từ rút ra, miệng lỗ bị một vật cứng tròn ép vào, cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất trong nháy mắt.
"Lý—mmmm..."
Lý Quan Cảnh che miệng Khương Trà lại, cặc lớn chậm rãi tiến vào trong đường hầm đã mở rộng hoàn toàn không chút kháng cự, bên trong vừa ướt vừa mềm lại vừa nóng bỏng, thành ruột đang cố gắng chen tới khiến da đầu Lý Quan Cảnh tê dại, hắn thở hổn hển, thúc mạnh.
Căn phòng nhanh chóng tràn ngập âm thanh va chạm da thịt mơ hồ.
"Ừm~"
Nước mắt của Khương Trà rơi không ngừng rơi, hai tay đang đặt trên gối co lại, rên rỉ khóc lóc.
Lý Quan Cảnh ấn Khương Trà xuống giường, từ phía sau địt vào, eo hông hắn dập như máy, cặc lớn đầy gân liên tục ra vào lỗ nhỏ bị ép mở, từng đợt khoái cảm dâng trào lên đỉnh đầu, hắn cúi xuống cắn vành tai Khương Trà, liếm láp hôn mút.
Ngoại trừ việc không nói một lời, mọi động tác trên cơ thể đều tiết lộ hắn chính là Lý Quan Cảnh.
Khương Trà không có ý định "nhận ra" Lý Quan Cảnh lúc này, cậu giả vờ mệt mỏi hoảng loạn, chỉ khi bị đụ đến mức không chịu nổi nữa, cậu mới chủ động rên rỉ xoay mông theo nhịp đụ của Lý Quan Cảnh.
Tiếng bạch bạch mạnh mẽ kéo dài hơn nửa tiếng đồng hồ, vào giây phút cuối cùng, Lý Quan Cảnh rút cặc ra, bắn hết tinh dịch trắng đục đặc sệt lên lưng Khương Trà, phát ra tiếng rên sung sướng khe khẽ.
Khương Trà lúc này thực sự rất mệt mỏi và buồn ngủ, mơ màng cảm thấy Lý Quan Cảnh đang đến gần, liền ậm ừ từ chối: "Không muốn."
"Được." Lý Quan Cảnh nhéo cằm Khương Trà, ép cậu ngẩng đầu lên, hôn lên đôi môi đỏ mọng hơi hé mở vì bị nhéo, rồi đưa đầu lưỡi vào trong miệng, quấn lấy đầu lưỡi Khương Trà liếm mút.
"Ừm......"
Hôn xong, cặc Lý Quan Cảnh lại cứng lên.
Đệt.
Lý Quan Cảnh để cặc lớn của mình bị kẹp chặt giữa hai chân Khương Trà, ôm chặt cậu nằm đó một lúc, thấy con cặc bên dưới vẫn chưa chịu mềm xuống, hắn đành buông Khương Trà ra, đắp chăn cho cậu, mặc quần áo vào rồi xuống giường đi ra ngoài. Đứng ở cửa, hắn lấy hộp thuốc lá từ túi quần ra, châm một điếu.
Hắn vừa rít thuốc, vừa tận hưởng khoái cảm vừa trải qua, vừa quay lại liền thấy anh trai đang đứng ở cửa thư phòng bên cạnh, hắn nheo mắt, nhả ra một hơi thuốc, hỏi: "Muốn hút không?"
Số người hút thuốc tăng từ một lên hai.
Lý Quan Kỳ hút thuốc chậm rãi, trầm giọng hỏi: "Khi nào thì em đi?"
"Có lẽ là ngày kia, trên đường trở về tiền tuyến, em sẽ ghé qua quân của đoàn trưởng Hạo, xem xem Tiếu Hiểu thế nào rồi."
Nghe thấy tên Lâm Tiếu Hiểu, Lý Quan Kỳ sửng sốt một chút, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nói: "Ừm, có anh ở nhà, đừng lo lắng quá."
"Em có bao giờ lo lắng đâu?" Lý Quan Cảnh cười nói: "Nhưng lần này em thật sự không nỡ rời đi."
Hắn quay đầu liếc nhìn cánh cửa đóng kín sau lưng, rít một hơi thuốc thật sâu. "Chưa bao giờ em thấy luyến tiếc đến thế khi rời xa Tiếu Hiểu. Không giống như bây giờ, em chỉ muốn nhét em ấy vào túi rồi mang đi thôi."
"Cậu ấy không thể sống sót ở tiền tuyến."
"Đương nhiên em biết, em đâu có muốn đưa em ấy ra tiền tuyến." Lý Quan Cảnh nhìn vẻ mặt cau có của anh trai, cười nói: "Không sao, em mạng lớn, đừng lo cho em."
Hôm trước khi Lý Quan Cảnh rời đi, Khương Trà bị hắn ta lăn qua lộn lại cả đêm, trên người không còn một mảng da trắng nào, nếu không phải đã dặn dò Lý Quan Kỳ nhiều lần rằng sáng mai phải gọi mình dậy, có lẽ cậu đã không dậy nổi.
Vì sức khỏe của ông nội không còn tốt như trước, lại đã từ biệt ông hôm qua nên họ không đánh thức ông dậy, Khương Trà và Lý Quan Kỳ cùng nhau tiễn Lý Quan Cảnh ra khỏi thành, nhìn thấy đồng đội đang đợi hắn ở đằng xa.
Trên đường đến đây Khương Trà vẫn còn ngủ gật, nhưng giờ cơn gió lạnh đã đánh thức cậu dậy, nhìn Lý Quan Cảnh đang nói chuyện với Lý Quan Kỳ, cuối cùng cậu cũng cảm nhận được sự thật rằng hắn sắp phải rời đi.
"Chăm sóc ông nội cho tốt, chăm sóc Khương Trà cho tốt, cũng chăm sóc bản thân cho tốt." Lý Quan Cảnh vỗ vai anh trai, liếc nhìn Khương Trà rồi vẫy tay: "Tôi đi đây."
"Đợi đã." Lý Quan Kỳ ngăn Lý Quan Cảnh đang định rời đi, vòng tay qua vai hắn, ôm nửa phút rồi buông ra, liếc nhìn Khương Trà đang đứng bên cạnh: "Cậu không có gì tặng nó sao?"
Lý Quan Cảnh vốn cho rằng anh trai đang làm quá, nhưng khi thấy anh nhìn Khương Trà, hắn lập tức hiểu ra ý đồ của anh trai, khóe môi không ngừng cong lên.
"Ồ, ồ." Khương Trà cố gắng ngáp một cái, lau nước mắt nơi khóe mắt, lấy một chiếc ví xấu xí từ trong túi ra đưa cho Lý Quan Cảnh, vẻ mặt ngượng ngùng: "Cái này là em tự làm, hơi xấu."
"Em làm được cái này à?" Lý Quan Cảnh ngạc nhiên nhận lấy ví từ tay Khương Trà, cảm thấy bên trong có gì đó nhét vào, liền trêu chọc: "Em cắt tóc rồi bỏ vào đó à?"
"Gì chứ?" Khương Trà trừng mắt nhìn Lý Quan Cảnh, "Trong đó có ảnh gia đình chúng ta chụp hai ngày trước, còn có một lá bùa bình an nữa, anh đừng làm mất."
Ảnh chụp gia đình.
Lý Quan Cảnh nhai bốn chữ này trong miệng, rồi mỉm cười nhét ví vào túi. "Được, tôi ở đâu thì nó ở đó. Tôi sẽ không làm mất đâu."
"Dạ!" Khương Trà gật đầu, muốn ôm Lý Quan Cảnh như Lý Quan Kỳ vừa rồi, nhưng lại ngại ngùng không dám chủ động, cứ xoắn xuýt nhéo ngón tay Lý Quan Cảnh, há miệng định nói gì đó nhưng lại thôi.
Lý Quan Cảnh nhận ra vẻ do dự của Khương Trà, bèn cất ví vào túi, chủ động ôm lấy Khương Trà, bình tĩnh hít hà mùi hương trên tóc cậu, hắn vừa tiếc nuối không thể nói cho Khương Trà biết sự thật, vừa cảm thấy may mắn vì Khương Trà không biết sự thật.
Ít nhất thì nếu hắn chết trên chiến trường thì cũng không ảnh hưởng nhiều đến Khương Trà.
Lý Quan Cảnh giơ tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu Khương Trà, trầm giọng nói: "Không sao đâu."
"Ừ." Khương Trà vùi mặt vào lòng Lý Quan Cảnh, vòng tay ôm eo hắn, nhỏ giọng nói: "Anh Cảnh, anh cũng phải chăm sóc bản thân mình nhé."
Lý Quan Cảnh không dám ôm Khương Trà quá lâu, hắn sợ sẽ không nhịn được mà hôn cậu, đành miễn cưỡng buông tay Khương Trà ra, nói: "Tôi đi đây, mọi ngươi cũng nên về thôi."
Nói xong, hắn không nán lại thêm nữa, quay người bước nhanh về phía các đồng chí đang chờ đợi ở phía xa. Lần này bọn họ phải đi qua đội quân của đoàn trưởng Hạo mới có thể trở về tiền tuyến, cho nên ngoại trừ hai người bọn họ, những người còn lại đều đồng ý gặp nhau ở chỗ đoàn trưởng Hạo, sau đó cùng nhau lên xe chạy ra tiền tuyến.
"Đi thôi."
"Người nhà anh à?"
"Ừm, anh trai và vợ tôi."
Mấy đồng đội sửng sốt một chút, theo bản năng quay đầu nhìn Khương Trà vẫn đang vẫy tay với họ, rồi lại nhìn Lý Quan Kỳ đang đứng im lặng bên cạnh, rồi lại nhìn Lý Quan Cảnh với vẻ mặt khó hiểu: "Người thấp bé kia là vợ anh à? Vợ anh là đàn ông?"
"Ừ." Lý Quan Cảnh khoác tay lên vai đồng đội, ép hắn ta quay lại. "Đừng nhìn nữa, nếu cậu cứ nhìn nữa, tôi sẽ không đi được đâu."
Hai người khoác vai nhau bước đi ngày càng xa.
Khương Trà và Lý Quan Kỳ nhìn Lý Quan Cảnh và đồng bọn lên xe, mãi đến khi chiếc xe chở họ khuất hẳn khỏi tầm mắt mới lên chiếc xe ba bánh điện đang đợi gần đó quay về nhà.
Suốt chặng đường không hề nói chuyện.
Lần này Lý Quan Cảnh rời đi, không biết có thể sống sót trở về hay không. Ngay cả Lý Quản Kỳ có khả năng kiểm soát cảm xúc tốt, cũng dễ dàng nhìn ra sự lo lắng trong mắt anh.
Nhưng... nỗi lo của Khương Trà tất nhiên là giả, dù sao cậu cũng có kịch bản hoàn chỉnh, cho dù sự xuất hiện của cậu có khiến cục diện hiện tại hoàn toàn khác với cốt truyện ban đầu, Lý Quan Cảnh cũng là một trong những nam chính, không thể nào chết được.
Cậu chưa bao giờ thấy nam chính nào chết, ít nhất là không phải trong những thế giới mà cậu đã trải qua.
Về đến nhà, Khương Trà bỏ lại Lý Quan Kỳ phía sau không ngoảnh lại, mãi đến khi đến ngã ba đường dẫn đến sân viện của Lý Quan Kỳ và phòng ăn, Lý Quan Kỳ bị bỏ lại mới vội vã chạy theo Khương Trà: "Cậu đi đâu?"
"Tôi còn có thể đi đâu nữa? Giờ tôi buồn ngủ, muốn ngủ tiếp."
Lý Quan Kỳ nắm lấy cổ tay Khương Trà kéo đi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn mệt mỏi của cậu: "Ăn xong rồi ngủ."
"Không muốn ăn."
Khương Trà gần như kiệt sức. Tối qua Lý Quan Cảng dày vò suốt đêm, đứng một lát là chân cậu đã run lên bần bật, giờ chẳng có chút khẩu vị nào, đang định từ chối thì nghe thấy Lý Quan Kỳ nói ông nội đang đợi, đành nuốt lời sắp nói vào trong, nói: "Đi thôi, ăn cơm với ông nội rồi đi ngủ."
Hôm nay ông cụ lại tỉnh táo, sau khi bình tĩnh hỏi Lý Quan Cảnh xem hắn đã ra tiền tuyến chưa, ông cụ không nói thêm gì nữa, mãi đến khi bữa ăn gần kết thúc, ông cụ mới đột nhiên nhìn về phía Khương Trà đang cố gắng động viên mình.
Vẻ mặt ông lộ rõ vẻ tiếc nuối. "Đã lâu như vậy rồi, sao con vẫn chưa sinh cho ông nội một đứa chắt?"
Nói xong, ông cụ lại lẩn thẩn.
Khương Trà an ủi ông nội vài câu, quay người trừng mắt nhìn Lý Quan Kỳ, tay vẫn vô thức đặt lên bụng, nhưng khi phát hiện ánh mắt của Lý Quan Kỳ cũng đang nhìn mình, mặt cậu đỏ bừng vội vàng rụt tay lại.
"Anh nhìn gì mà nhìn! Lưu manh!"
Lý Quan Kỳ mím môi.
Ít nhất cũng phải nửa tháng nữa mới biết được Khương Trà có thai hay không, trong khoảng thời gian này, anh và Lý Quan Cảnh đều rất cảnh giác, không cho Khương Trà cơ hội uống thuốc tránh thai, khả năng cậu mang thai vẫn có, nhưng... dù có mang thai cũng không thể xác định được là con của ai.
Mặc dù điều này không thực sự quan trọng.
Ăn xong, Khương Trà miễn cưỡng tiễn ông cụ về phòng, cậu đã mệt mỏi đến mức không chịu nổi nữa, vừa trở về phòng đã leo lên giường ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại thì đã xế chiều, cậu mơ màng nhìn ra ngoài rèm giường, thấy Lý Quan Kỳ đang ngồi đọc sách bên bàn.
Dạo này, chỉ cần Lý Quan Cảnh không ở bên cạnh, Lý Quan Kỳ nhất định sẽ đứng ở chỗ có thể nhìn thấy, nhưng Lý Quan Kỳ có lẽ không phải đang đọc sách, mà là đang xem sổ sách kế toán.
Khương Trà vội vàng thu hồi ánh mắt, ngáp một cái, trở mình rồi lại nhắm mắt, cậu nhắm mắt nghỉ ngơi khoảng hai ba phút mới hoàn toàn tỉnh táo. Nhưng cũng không có ý định đứng dậy, mà đang nghĩ đến chuyện sẽ xảy ra nửa năm sau.
Vì cốt truyện nói rằng sẽ là nửa năm sau... à, bây giờ chắc hẳn là năm tháng sau, vì cốt truyện nói rằng cậu và ông nội sẽ bị giết trong năm tháng nữa, vậy thì chắc chắn sẽ có kẻ thù tấn công vào lúc đó, hướng đi chung của cốt truyện này nhìn chung sẽ không thay đổi.
Thế nên cậu phải chuẩn bị ngay từ bây giờ cho năm tháng tới.
Có nên gián tiếp nhắc nhở Lý Quan Kỳ không nhỉ? Hay là nhân cơ hội này xây dựng một chỗ trú ẩn?
Nhưng nếu không có sự hỗ trợ tài chính đầy đủ, việc xây dựng một nơi trú ẩn hoàn hảo trong năm tháng sẽ rất khó khăn. Dù sao, nếu không có sự giúp đỡ của Lý Quan Kỳ, cậu cũng không thể tự mình xây dựng được nơi trú ẩn.
Khương Trà suy nghĩ một lát, rồi ngồi dậy, mặc quần áo, xuống giường, nhanh chóng đi đến chỗ Lý Quan Kỳ, ngồi xuống bên cạnh anh, vỗ nhẹ vào cuốn sổ anh đang đọc dở, nói: "Tôi có chuyện muốn hỏi anh."
Lý Quan Kỳ ngước mắt nhìn Khương Trà: "Hỏi đi."
"Trong nhà có lối đi bí mật hay tầng hầm không?"
"Sao cậu lại hỏi điều này?"
"Tôi sợ chết." Khương Trà bĩu môi nói: "Anh Cảnh ca bị gọi đi, tức là chiến đấu ở tiền tuyến rất ác liệt, chúng ta cách đó không xa, lỡ bọn chúng tấn công thì sao? Phải nghĩ cách rút lui trước."
Lý Quan Kỳ im lặng hồi lâu, biết chuyện Khương Trà lo lắng có thể thực sự xảy ra nên không nói gì thêm, chỉ trả lời câu hỏi vừa rồi: "Phòng ông nội có tầng hầm, nếu thật sự xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, chúng ta có thể trốn ở đó một thời gian."
Vậy cũng tốt, cốt truyện gốc không nói thành phố sẽ sụp đổ trong bao lâu, nhưng vì cuối cùng Lâm Tiếu Hiểu vẫn bình an vô sự, nên Lý Quan Cảnh và những người khác sẽ sớm phản công thôi.
Khương Trà nắm tay Lý Quan Kỳ nói: "Vậy dẫn tôi đi xem đi."
"Ừm."
Khương Trà theo Lý Quan Kỳ ra khỏi phòng, chợt hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, cậu nhìn Lý Quan Kỳ từ trên xuống dưới với vẻ mặt khó hiểu và ngờ vực: "Sao anh lại đồng ý dẫn tôi đi mà không chút do dự? Anh không sợ tôi sẽ tiết lộ lối vào tầng hầm sao?"
"Cậu sẽ làm thế?"
"...Tôi sẽ không."
"Ừm."
Lúc này, ông nội đang được người nha hoàn đẩy ra ngoài đi dạo, Khương Trà theo Lý Quan Kỳ đi đến cửa tầng hầm, thấy anh đi đến góc phòng, nhấc một viên gạch không khác gì những viên xung quanh lên, cửa tầng hầm liền mở ra.
Lý Quan Kỳ thắp đèn dầu, cầm lấy, rồi đi xuống cầu thang trước, bước hai bước rồi chờ Khương Trà xuống, đợi xuống hết tầng hầm, anh nhìn Khương Trà đang đi theo phía sau, đưa tay ra: "Đưa tay cho tôi."
"Vì sao?" Khương Trà hỏi, nhưng tay đã đưa về phía Lý Quan Kỳ.
Lý Quan Kỳ nắm tay Khương Trà, dẫn cậu đi thắp nến dưới tầng hầm. "Cậu muốn tự đi xem hay để tôi đưa cậu đi?"
"Tôi muốn tự mình đi!"
"Ừm."
Lý Quan Kỳ đưa đèn dầu cho Khương Trà.
Sau khi Khương Trà được thả ra, cậu lập tức chạy quanh tầng hầm, kinh ngạc phát hiện, ngoại trừ việc không có đèn, căn phòng dưới đó thực ra chẳng khác gì căn nhà dưới đất, không chỉ có mấy căn phòng có giường, chăn và các vật dụng sinh hoạt khác, cậu còn phát hiện một căn phòng chứa đầy thức ăn.
Chậc... cậu không cần phải chuẩn bị bất cứ thứ gì cả.
Khương Trà nhìn quanh tầng hầm, cuối cùng cũng nhận ra một vấn đề. Đó là, ở đất nước đã chiến tranh gần năm mươi năm này, ở đất nước mà hầu như ai cũng là lính, ai cũng chuẩn bị tinh thần cho chiến tranh lan đến tiền tuyến.
E rằng không chỉ riêng Lý Quan Kỳ chuẩn bị tầng hầm và đồ dùng để lánh nạn mà tất cả các hộ gia đình trong thành này đều làm như vậy.
Khương Trà thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng phấn chấn trở về chỗ Lý Quan Kỳ, đặt cây đèn dầu vào tay anh rồi nói: "Xong rồi, đi thôi."
Bạn thấy sao?