Chương 193: 10.12: Đứa con trong bụng là của ai?

Lý Quan Kỳ cầm đèn dầu theo Khương Trà lên lầu, anh thổi tắt đèn, rồi lắp lại viên gạch lát, thấy Khương Trà trầm ngâm nhìn gạch lát cửa tầng hầm, anh trầm giọng hỏi: "Đang nghĩ gì vậy?"

"Tôi đang tự hỏi khi nào chiến tranh mới kết thúc, hiện tại—" Khương Trà nói được nửa câu thì chợt nhớ ra mình và Lý Quan Kỳ không đủ thân thiết để nói chuyện phiếm, cậu cố gắng kìm nén lời nói, hừ một tiếng: "Tôi sẽ không nói cho anh biết đâu."

Nói xong quay người bỏ đi.

Nhưng mà cậu vừa mới tham gia vào cuộc chiến tranh kéo dài gần năm mươi năm này. Khi nào thì nó mới kết thúc? Cốt truyện gốc không hề đề cập đến việc chiến tranh sẽ kết thúc, nên ngay cả cậu, người đang cầm kịch bản trong tay, cũng không biết cuộc chiến này sẽ kéo dài bao lâu.

Nhưng điều mà Khương Trà không ngờ tới là đêm đầu tiên sau khi Lý Quan Cảnh rời đi, cậu lại bị mất ngủ.

Khương Trà không phải người ban ngày ngủ nhiều nên ban đêm không ngủ được. Nghĩ lại, cậu cảm thấy dạo này mình không ngủ được chắc là do quen ngủ trong vòng tay hai em rồi, bỗng nhiên không được ôm nữa, đương nhiên là không ngủ được.

Khương Trà lăn qua lộn lại trên giường lớn hồi lâu, thấy Lý Quan Kỳ nằm bên ngoài vẫn không nhúc nhích, cậu thầm mắng Lý Quan Kỳ một trận, rồi quay lưng lại, ngượng ngùng tiến về phía anh, vừa chạm vào Lý Quan Kỳ, cơ thể anh lập tức cứng đờ.

Cậu nghĩ Lý Quan Kỳ hẳn có thể nhận ra cậu đang giả vờ ngủ, chắc là sẽ không bị xua đuổi đâu nhỉ?

Nhưng nỗi lo đó đã biến mất khi Lý Quan Kỳ trở mình, nằm nghiêng và ôm cậu vào lòng.

Khương Trà dựa lưng vào lòng Lý Quan Kỳ, cơ thể căng thẳng dần thả lỏng, đồng thời cũng ngẩng đầu lên, để cánh tay Lý Quan Kỳ luồn qua cổ mình, hương trầm thoang thoảng bao quanh chưa đầy nửa phút cậu đã thấy buồn ngủ.

Cậu cuộn tròn trong vòng tay Lý Quan Kỳ, ngáp một cái, nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau.

Khương Trà bị vật cứng chọc vào mông đánh thức, ban đầu cậu còn chưa phản ứng lại, ngơ ngác dùng mu bàn tay chạm vào vật cứng đang chọc vào mông mình, dùng tay bóp mạnh qua lớp quần, nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ, cậu mới hoàn toàn tỉnh táo.

Chậc...có người chào cờ buổi sáng.

Khương Trà vẫn không rút tay về, mặc dù Lý Quan Kỳ bị cậu bóp đến tỉnh giấc, nhưng Lý Quan Cảnh cũng đã trở lại tiền tuyến, không còn có Lý Quan Cảnh làm bánh răng ở giữa, nếu không chủ động ra tay, sợ rằng cậu sẽ phải nhịn làm tình cho đến khi Lý Quan Cảnh trở về.

Cậu không muốn nhịn làm tình lâu thế đâu!

Lý Quan Kỳ khẽ thở dài, nắm lấy cổ tay Khương Trà ngăn lại, nhưng Khương Trà vẫn quyết tâm trêu chọc anh, cặc lớn bị nắm, còn bị cái mông mềm mại kia cọ càng thêm đau đớn.

"Khương Trà." Giọng nói khàn khàn trầm thấp đến đáng sợ.

Khương Trà không nói gì, tiếp tục im lặng dùng mông cọ Lý Quan Kỳ.

Tiếng thở hổn hển hỗn loạn liên tiếp vang lên, khoái cảm cọ xát qua lớp quần thật không thể chịu đựng nổi.

Lý Quan Kỳ biết Khương Trà đã tỉnh, Khương Trà cũng biết Lý Quan Kỳ biết mình đã tỉnh, nhưng cả hai đều không xé giấy dán cửa sổ, cọ nhau mấy phút, Lý Quan Kỳ cuối cùng cũng không nhịn được nữa, lặng lẽ buông tay Khương Trà ra.

Không đợi Khương Trà dùng tay còn lại làm gì, anh đã lùi lại nửa bước rồi ngồi dậy, cúi mắt nhìn Khương Trà đang giả vờ ngủ nhắm mắt, lặng lẽ đưa tay cởi quần cậu ra.

Đập vào mắt là những dấu hôn dày đặc với nông sâu khác nhau.

Lý Quan Kỳ nhìn chằm chằm dấu hôn, mím môi, anh hiếm khi như làm thế trên giường, vậy nên những dấu hôn này là do Lý Quan Cảnh để lại. Nhìn những dấu hôn này, có thể tưởng tượng được lúc đó hai người họ nồng nhiệt đến mức nào.

Anh nhìn chằm chằm vào dấu hôn sâu nông một lúc, ngón tay thon dài vô thức ấn lên đó, nhận ra thân thể Khương Trà hơi run rẩy, anh mới dừng lại.

Lý Quan Kỳ thì thầm với chính mình: "Chỉ cần cậu tỉnh lại, tôi sẽ không tiếp tục nữa."

Dĩ nhiên Khương Trà không thể nào tỉnh lại được, tuy hôm qua bị Lý Quan Cảnh dày vò rất mệt mỏi, nhưng dù sao cũng đã nghỉ ngơi một ngày, ngoại trừ chân và eo hơi đau nhức, bên dưới cơ thể không có gì khó chịu, làm nhẹ là được.

Lý Quan Kỳ im lặng chờ hai phút, thấy Khương Trà không có ý định tỉnh lại, anh chậm rãi cởi chiếc quần đã bị kéo xuống đầu gối, ngón tay chạm vào lớp vải mỏng cuối cùng che phủ thân dưới của Khương Trà, anh lại cho Khương Trà một cơ hội để hối hận.

" Khương Trà, đã tỉnh chưa?"

Khương Trà hừ hai tiếng, vì Lý Quan Kỳ chậm chạp nên sốt ruột không thể giả vờ nổi nữa, cậu mở mắt trừng trừng nhìn Lý Quan Kỳ, rồi nhấc chân lên, cởi đồ lót ném xuống cuối giường, dang rộng hai chân, mặt đỏ bừng thúc giục anh: "Nhanh lên."

Ánh mắt Lý Quan Kỳ dừng lại ở môi nhỏ hơi sưng của Khương Trà, anh nhíu mày: "Vẫn còn sưng."

"Trông sưng thôi, tôi không làm sao cả." Khương Trà áp hai chân vào người Lý Quan Kỳ, cắn môi dưới, chất vấn: "Mấy ngày trước tôi không muốn anh lại cứ như muốn nuốt chửng tôi, giờ em muốn rồi, anh lại không vui. Sao anh lại ích kỷ thế chứ! Chỉ muốn anh thoải mái không muốn tôi thoải mái?"

"......."

Hận không thể nuốt chửng cậu không phải tôi.

Lý Quan Kỳ lặng lẽ cởi bỏ bên dưới, nắm chặt hai chân Khương Trà kéo đến trước mặt mình, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt đỏ bừng vài giây, rồi đưa cặc lớn đầy gân vào lỗ nhỏ, sau đó hạ eo xuống, từng chút một đâm vào.

"Ừm......"

Có lẽ là vì đây là lần đầu tiên làm chuyện này giữa ban ngày ban mặt, lại còn đối mặt với nhau nữa, nên không chỉ có lồn nhỏ của Khương Trà co thắt vì kích thích, mà ngay cả cặc lớn của Lý Quan Kỳ cũng rõ ràng là lại sưng lên.

Anh giữ chặt hai chân Khương Trà, quỳ giữa hai chân cậu, từ từ ra vào.

"Ừm~ahh~"

Xuân Sinh mang nước nóng đến cửa, sửng sốt một chút rồi nhanh chóng lui ra ngoài sân.

Tiếng bạch bạch không quá mạnh mẽ kéo dài một thời gian dài.

"Lạnh quá... Ư, ah~ Ôm..."

Lý Quan Kỳ hơi sững sờ, nhìn chằm chằm vào đôi mắt mơ màng của Khương Trà mấy giây, sau đó nắm lấy bàn tay cậu đưa ra, kéo người lên ôm vào lòng.

Khương Trà lập tức vùi mặt vào cổ Lý Quản Kỳ, vẫn còn than thở kêu lạnh, mãi đến khi Lý Quan Kỳ kéo chăn quấn quanh người, cậu mới dần bình tĩnh lại, rồi bắt đầu rên rỉ thúc giục Lý Quan Kỳ nhanh hơn.

Dù sao cũng là sáng sớm nên hai người chỉ làm một lần trước khi dậy.

Ban đầu Khương Trà không muốn dậy, nhưng hôm nay Lý Quan Kỳ phải đi kiểm tra sổ sách kế toán nên đành phải dậy. Lúc rời khỏi nhà, lên xe, cậu vẫn còn ngái ngủ, chỉ mới ngồi được chưa đầy hai phút thì đầu gục xuống, rồi chẳng mấy chốc cả người bắt đầu đổ về phía trước.

Lý Quan Kỳ vội vàng đỡ Khương Trà dậy, phát hiện Khương Trà vẫn còn mê man, đành phải ôm chặt lấy cậu, đến gần, anh có thể ngửi thấy rõ mùi hương trên tóc Khương Trà, thậm chí còn ngửi thấy cả mùi hương mà Khương Trà thường dùng trên người.

Một cảm xúc tinh tế và phức tạp dần dâng lên trong lòng, anh không cúi đầu nhìn Khương Trà, tay lại vô thức nắm chặt tay Khương Trà hơn.

Khi Khương Trà tỉnh lại, cậu đã chuyển đến một nơi khác.

"Thiếu phu nhân, người tỉnh rồi."

Khương Trà bị Xuân Sinh làm giật mình, lau sạch nước bọt bên miệng rồi khàn giọng hỏi: "Lý Quan Kỳ đâu?"

"Đại gia đang ở phòng riêng bên cạnh bàn chuyện làm ăn với ông chủ Lý, ngài bảo nếu người đói thì để người đi ăn tối cùng tôi."

Cơn buồn ngủ còn sót lại của Khương Trà lập tức bị lời nói của Xuân Sinh xua tan. "Lý Quan Kỳ đồng ý cho tôi đi à?"

"Đại gia chưa bao giờ hạn chế hoạt động của người."

Khương Trà không cãi lại Xuân Sinh mà đứng dậy, chạy nhanh ra cửa, đến cầu thang, cậu quay người đi đến cửa phòng Lý Quan Kỳ đang ở, áp đầu vào cửa, lắng nghe động tĩnh bên trong.

Xuân Sinh do dự nhìn Khương Trà: "Thiếu..."

"Suỵt." Khương Trà cố gắng lắng nghe tiếng động bên trong nhưng chẳng nghe thấy gì cả, chỉ nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần, cậu vội vàng lùi lại hai bước, định bỏ đi.

Nhưng còn chưa kịp rời đi, cánh cửa đã mở ra.

Lý Quan Kỳ nhìn Khương Trà đang định đi xuống lầu như không có chuyện gì xảy ra, không gọi cậu lại mà nhìn Xuân Sinh vẻ mặt ngượng ngùng: "Đi theo cậu ấy."

Sau khi Khương Trà và Xuân Sinh khuất dạng ở cầu thang, anh đóng cửa lại, quay về bàn ngồi xuống, đối mặt với ông chủ Lý đang mỉm cười nhìn mình, anh giải thích: "Là vợ tôi, có hơi nghịch ngợm."

"Vợ à?" Ông chủ Lý tỏ vẻ ngạc nhiên. "Sao tôi không thấy đám cưới nào cả?"

"Sẽ tổ chức sau."

Lần đầu tiên Khương Trà ra ngoài, Lý Quan Kỳ và Lý Quan Cảnh không đi cùng, ban đầu còn thấy mới lạ, nhưng chẳng mấy chốc đã mất hứng thú đi dạo, ăn qua loa rồi tự mình quay về quán.

Cũng từ ngày này, mối quan hệ của cậu và Lý Quan Kỳ đã có sự cải thiện đáng kể, hầu như mỗi ngày đều làm tình.

..............

"Khương Trà!" Lý Quan Kỳ không nhịn được nữa, nắm chặt tay Khương Trà, trầm giọng nhắc nhở: "Đây không phải ở nhà."

Khương Trà khẽ lẩm bẩm: "Em không ngốc, sao có thể không biết mình không ở nhà chứ..."

Cậu thoát khỏi tay Lý Quan Kỳ, chui vào lòng anh, ngồi lên đùi anh, bàn tay hơi lạnh luồn vào áo Lý Quan Kỳ, tự tin nói: "Ừm, bây giờ em thấy lạnh lắm, muốn đặt tay vào lòng anh để sưởi ấm. Có gì sai à?"

"Anh là một người đàn ông trưởng thành, anh sẽ không từ chối em chứ?"

Lý Quan Kỳ đặt sổ sách xuống, bất lực ôm lấy eo Khương Trà, vừa định bế cậu lên đặt sang một bên, Khương Trà lập tức co rúm lại trong vòng tay anh.

"Đi xuống, tôi sẽ bảo người mang bếp đến cho em."

"Không muốn." Khương Trà không chịu xuống, cậu đặt tay lên ngực Lý Quan Kỳ, chậm rãi chạm vào một bên đầu ngực anh, nhéo nhéo như đồ chơi: "Nếu anh không ôm em đứng vững, em sẽ trượt xuống đấy."

Lý Quan Kỳ nhíu mày càng chặt hơn, không phải vì Khương Trà không nghe lời, mà là vì cặc anh đang dần cương cứng dưới sự trêu chọc của Khương Trà, hơn nữa nơi này không phải là nơi để làm tình.

Anh dùng sức kéo tay Khương Trà ra.

Khương Trà dừng bước, vùi mặt vào cổ Lý Quan Kỳ, há miệng mút da thịt nơi cổ anh, giọng nói mơ hồ vang lên: "Khi nào ấm lên em sẽ xuống."

Nghe vậy, Lý Quan Kỳ dừng lại một chút, cuối cùng bất lực vòng tay qua eo Khương Trà.

Bởi vì ánh mắt hai người hoàn toàn tập trung vào nhau, cho nên hoàn toàn không nhận ra tiếng cãi vã bên ngoài, mãi đến khi cửa mở, hai người mới quay đầu lại, nhìn về phía cửa như vừa tỉnh giấc mộng.

"...Quan Kỳ?" Lâm Tiếu Hiểu nhíu mày, ánh mắt dừng lại trên mặt Lý Quan Kỳ vài giây, rồi lại nhìn sang Khương Trà đang ngồi trong lòng anh, vẻ mặt lộ rõ ​​vẻ nghi hoặc: "Khương Trà?"

Khương Trà cũng ngơ ngác nhìn Lâm Tiếu Hiểu, vô thức tính toán thời gian trong đầu, dựa theo diễn biến của cốt truyện gốc, Lâm Tiếu Hiểu ít nhất phải hơn một tháng nữa mới trở về, sao bây giờ anh ta đã trở về?

Lâm Tiếu Hiểu còn đang bối rối trước cái ôm thân mật giữa Lý Quan Kỳ và Khương Trà.

Rõ ràng... rõ ràng là khi anh ta rời đi, Lý Quan Kỳ rất ghét Khương Trà, tại sao chỉ sau tám tháng, bọn họ lại hoà thuận với nhau?

Xuân Sinh đi theo anh ta vào, vội vàng đóng cửa lại, lúng túng đứng ở cửa, thấy Đại gia trông bình thường, không hề hoảng hốt như hắn ta tưởng tượng, hắn ta mới thở phào nhẹ nhõm, lặng lẽ đứng ở cửa làm nền.

Lý Quan Kỳ không để Khương Trà rời khỏi mình, vẫn ôm Khương Trà ngồi sau bàn, hỏi: "Cậu về khi nào?"

"...Vừa nãy." Lâm Tiếu Hiểu cuối cùng cũng phản ứng lại, vội vàng bước tới, nhìn Lý Quan Kỳ đang ngồi đối diện, tức giận nói: "Đã hơn tám tháng chúng ta chưa gặp nhau, anh không có gì muốn nói với tôi sao?!"

Ấy? Trực tiếp dùng giọng điệu chính cung chất vấn luôn!

Khương Trà động đậy hai cái muốn đứng dậy, Lý Quan Kỳ lại giữ chặt chân cậu không cho đứng dậy. Sau hai lần giãy dụa vô ích, cậu đành dựa đầu vào vai Lý Quan Kỳ, vì không được phép đứng dậy, cậu cũng muốn biểu đạt cảm xúc, hừ một tiếng từ mũi.

Lâm Tiếu Hiểu vốn đã rất tức giận vì Lý Quan Kỳ không nói gì, lại còn không cho Khương Trà đứng dậy, nghe thấy tiếng hừ của Khương Trà, anh ta lập tức nghĩ đến chuyện mình bị đối bắt nạt tám tháng trước, cơn giận dâng lên dữ dội, cả người run lên bần bật.

"Lý Quan Kỳ! Anh có phải đàn ông không?! Tám tháng trước anh ngủ với con hồ ly tinh này, còn nói với tôi là anh say rượu. Vậy bây giờ thì sao? Anh còn muốn nói là anh say rượu nên mới ôm cậu ta à?"

Nghe vậy, Khương Trà mở to mắt, quay đầu nhìn Lâm Tiếu Hiểu, chưa kịp nhìn thêm vài giây, Lý Quan Kỳ đã ấn đầu cậu vào vai anh.

Lý Quan Kỳ giữ chặt gáy Khương Trà, không cho cậu nhúc nhích. "Tiếu Hiểu, tôi không có gì phải giải thích với cậu cả."

Lời nói của Lý Quan Kỳ làm cơn giận của Lâm Tiếu Hiểu tắt ngấm, anh ta tưởng mình nghe nhầm, không tin hỏi lại: "Anh nói gì?"

Ngay khi Lâm Tiếu Hiểu hỏi câu này, Khương Trà không thể kiềm chế được tâm trạng phấn khích của mình nữa, khẽ ngân nga một bài hát vào tai Lý Quản Kỳ, ngay cả chân cũng bắt đầu lắc lư.

"..." Lý Quản Kỳ giữ chặt chân Khương Trà nhưng vô ích, ánh mắt anh thoáng qua vẻ bất lực: "Tiếu Hiểu, cậu và Xuân Sinh ra ngoài đợi chúng tôi trước."

"Anh đang đuổi tôi đi à?"

"Tôi không đuổi cậu đi."

Mắt Lâm Tiếu Hiểu đỏ ngầu vì tức giận, lần trước biết Lý Quan Kỳ và Khương Trà ngủ với nhau, anh ta đã không nán lại dây dưa mà tức giận bỏ chạy, giờ thấy thái độ của Lý Quan Kỳ đã quá rõ ràng, anh ta không thể nán lại quấy rầy nữa, quay người bỏ đi trong cơn giận dữ.

Xuân Sinh vội vã đi theo, lúc ra ngoài còn chu đáo đóng cửa lại cho Đại gia và thiếu phu nhân.

Sau khi đuổi Lâm Tiếu Hiểu ra ngoài, Lý Quan Kỳ buông tay đang đè lên chân và đầu Khương Trà ra: "Đi xuống trước."

"Em không."

"Khương Trà."

"Gọi tên em cũng vô ích, em không muốn xuống đó. Anh—A!" Khương Trà hét lên, Lý Quan Kỳ nắm lấy eo cậu bế người lên đặt lên bàn, cậu vẫn còn ngơ ngác: "Anh làm gì thế!"

Lý Quan Kỳ liếc nhìn Khương Trà, để tránh Khương Trà lại chui vào lòng mình, anh đứng dậy đi đến bên cửa sổ, mở cửa sổ, để luồng gió mát thổi vào, dập tắt dục vọng vừa mới trỗi dậy, đồng thời bắt đầu nghĩ đến việc Lâm Tiếu Hiểu trở về.

Không biết liệu Lý Quan Cảnh có gặp Lâm Tiếu Hiểu khi đi ngang qua quân của Đoàn trưởng Hạo trên đường trở về tiền tuyến hay không.

Đợi phản ứng lắng xuống, Lý Quan Kỳ quay người chuẩn bị ra ngoài, lại thấy Khương Trà vẫn ngồi trên bàn không có ý định xuống, anh im lặng mấy giây, lặng lẽ bước tới, đưa tay ra.

Khương Trà không nhịn được cong môi, tâm trạng rất tốt nhào vào lòng Lý Quan Kỳ, ôm chặt lấy anh, thì thầm: "Vừa rồi anh ta gọi em là hồ ly tinh."

"Giận rồi?"

"Sao lại phải giận?" Khương Trà cố ý hé miệng, cắn vào phần thịt trên cổ Lý Quan Kỳ, để lại một dấu hôn rõ ràng mới thỏa mãn rời khỏi vòng tay Lý Quan Kỳ: "Anh thì biết gì! Chỉ có người đẹp mới xứng đáng bị mắng là hồ ly tinh."

Nói xong, cậu quay người, tâm trạng vui vẻ đi về phía cửa.

Rốt cuộc... vừa rồi, sau khi Lý Quan Kỳ nói không cần giải thích với Lâm Tiếu Hiểu, tiến độ nhiệm vụ của cậu đột nhiên tăng vọt từ 50% lên 89%!

Làm sao có thể không vui cho được!

Lý Quan Kỳ giơ tay lên, chạm vào chỗ Khương Trà vừa mới mút, sau đó buông tay xuống, đi theo.

Bởi vì Xuân Sinh chăm chỉ đi theo Lâm Tiếu Hiểu, Lâm Tiếu Hiểu bị giữ lại trong cửa hàng, thấy Khương Trà và Lý Quan Kỳ cùng đi xuống, anh ta càng thêm tức giận, mắt đỏ ngầu trừng mắt nhìn Khương Trà và Lý Quan Kỳ.

Trông như thể muốn nhìn chằm chằm vào họ tới chết.

Khương Trà trừng mắt nhìn lại.

Lâm Tiếu Hiểu vô cùng tức giận, vừa định nói gì đó lại nhìn thấy vết hôn trên cổ Lý Quan Kỳ. Trong nháy mắt, tất cả những lời muốn nói đều bị nuốt ngược trở lại, anh ta tức giận đến mức nước mắt trào ra.

"...Tiếu Hiểu, vừa hay cùng ăn tối."

"Không ăn! Tôi không có khẩu vị."

"Em muốn ăn."

"Ừm, đi thôi."

"...Tôi đã nói là tôi không muốn ăn rồi mà!"

"Nhưng tôi muốn ăn."

Lâm Tiếu Hiểu nhìn vẻ mặt đắc ý của Khương Trà, nhớ lại tám tháng trước cậu đã chọc giận anh ta như thế nào. Thậm chí anh ta còn chẳng thèm để ý đến vết hôn trên cổ Lý Quan Kỳ nữa, chỉ trừng mắt nhìn Khương Trà, nắm đấm siết chặt, hận không thể đấm vào mặt Khương Trà mấy cái.

Sao có người làm người ta ghét vậy chứ?!

Nhưng niềm vui của Khương Trà nhanh chóng biến thành nỗi buồn, tuy bàn ăn đầy ắp đồ ăn ngon nhưng cậu vẫn cảm thấy buồn nôn, nhất là khi thấy Lâm Tiếu Hiểu cố tình gắp một miếng cá lớn trước mặt, cậu không thể nào kiềm chế được cơn buồn nôn khó hiểu.

Cậu dùng chút lý trí cuối cùng của mình, đột nhiên quay đầu lại cúi xuống, "Oẹ..."

Lâm Tiếu Hiểu: "...Khương Trà! Bớt làm tôi buồn nôn đi!!!"

Khương Trà chỉ nôn khan chứ không nôn ra gì cả, cơn buồn nôn vẫn chưa qua, vừa ngửi thấy mùi cá cậu lại muốn nôn tiếp, lần này cậu cố nhịn, mãi đến khi đứng dậy đi đến góc phòng mới bắt đầu nôn khan.

Lâm Tiếu Hiểu cảm thấy mình như bị nhắm vào, đập mạnh đũa xuống bàn, tức giận nói: "Cậu ta làm người khác buồn nôn quá, còn ăn gì nữa?"

Anh ta quay lại, thấy Lý Quan Kỳ đang nhìn chằm chằm vào Khương Trà, cơn giận và oán hận trong nháy mắt lên đến đỉnh điểm, anh ta không muốn ở lại thêm nữa, liền tức giận quay người bỏ đi.

Sự chú ý của Lý Quan Kỳ bị Lâm Tiếu Hiểu thu hút, anh nhìn Xuân Sinh rồi nói: "Đi theo." Nói xong, cầm lấy vài tờ giấy, đứng dậy đi về phía Khương Trà.

"Thế nào rồi?"

"Em—Oẹ!" Khương Trà vội vàng che miệng mũi, hốt hoảng đưa tay đẩy Lý Quan Kỳ ra, "Oẹ!"

Lý Quan Kỳ lập tức hiểu ý của Khương Trà, lùi lại vài bước, nhìn vẻ mặt cau có đau khổ của Khương Trà, anh trầm giọng nói: "Chúng ta đến bệnh viện kiểm tra."

"...Kiểm tra gì?" Khương Trà quay đầu trừng mắt nhìn anh: "Em chỉ thấy buồn nôn thôi, không phải bệnh nặng, đừng có mà trù em!"

Vẻ mặt bất lực hiện rõ trên khuôn mặt tuấn tú của Lý Quan Kỳ: "Đi kiểm tra xem em có thai không."

Khương Trà sững sờ, bàn tay đang đặt trên bệ cửa sổ vô thức rơi xuống bụng.

........

Từ bệnh viện trở về thì đã là buổi chiều.

"Về nhà ngủ một giấc nhé?"

Khương Trà yếu ớt đáp lại, được Lý Quản Kỳ đỡ tay đi được hai bước cậu đã thấy mệt mỏi, bước chân càng lúc càng nhỏ, cuối cùng dừng lại hẳn, nhìn Lý Quan Kỳ với vẻ mặt oán hận: "Em không đi được nữa!"

"Anh ôm em."

"Hừ."

Lý Quan Kỳ khom người bế Khương Trà lên, định đưa Khương Trà đi gặp ông nội trước, nhưng thấy tâm trạng cậu không tốt nên đành bỏ ý định đó, bế Giang Trà về sân viện, đặt lên ghế: "Tắm rửa trước rồi ngủ."

Khương Trà lập tức quay người lại, chán ghét đẩy Lý Quan Kỳ ra: "Tránh xa em ra! Mùi của anh khiến em muốn nôn."

Lý Quan Kỳ lập tức lùi lại vài bước, giơ tay lên ngửi mùi hương trên người, ngoại trừ mùi hương trầm thoang thoảng, không còn mùi hương nào khác, cho nên thứ duy nhất khiến Khương Trà ghét chính là mùi hương trầm.

Anh lập tức cởi áo khoác, quét sạch hương trong nhà. "Anh đi tắm rồi quay lại."

Khương Trà nhíu mày không nói gì, cho đến khi Lý Quan Kỳ lấy quần áo sạch từ tủ ra, đi ra cửa, cậu khịt mũi, đâm chọt nói: "Không phải có người muốn nhân cơ hội này đi hẹn hò với người yêu cũ đấy chứ."

Nghe vậy, Lý Quản Kỳ dừng lại, quay đầu nhìn Khương Trà, nhẹ giọng giải thích: "Lúc đó, anh và Tiếu Hiểu tuy có ấn tượng tốt về nhau nhưng không xác nhận mối quan hệ yêu đương, cũng không có hành vi thân mật nào."

"Dù anh nói gì cũng vậy thôi."

Lý Quan Kỳ ôm quần áo trở lại, sợ Khương Trà buồn nôn nên không dám lại gần, nhưng chuyện này thật sự không còn cách nào giải thích, đành phải im lặng đi theo Khương Trà.

Hai người ở trong phòng nhìn nhau hơn mười phút, cuối cùng người hầu cũng mang bồn tắm và nước nóng đến.

"Đại gia." Xuân Sinh thì thầm: "Lâm thiếu gia cùng lão gia tới."

"Ừm, ra ngoài đi."

Lý Quan Kỳ đi đến cửa, cài then, cởi bỏ bộ quần áo thơm mùi hương, chỉ mặc độc một chiếc quần lót, đi đến trước mặt Khương Trà, bế cậu vào bồn tắm, tự tay giúp cậu tắm rửa.

Tắm gần xong, Khương Trà đột nhiên vỗ nhẹ mặt nước và nói: "Này."

"Nhiệt độ nước không thoải mái?"

"Không phải." Khương Trà múc nước tạt vào người Lý Quan Kỳ: "Đứa con trong bụng em, rốt cuộc là của ai?"

Lý Quan Kỳ hung hăng nhìn chằm chằm vào mắt Khương Trà, yết hầu giật giật, lúc nói chuyện, cổ họng như bị nhét một cục bông, giọng khàn khàn: "Em biết?"

"Em cũng không muốn biết." Khương Trà lại hắt nước vào người Lý Quan Kỳ, tức giận nói: "Nhưng lúc anh ấy sắp rời đi, suýt nữa anh ấy đã nói với em rằng mình không phải là anh. Lúc đó, anh ấy vẫn còn trong cơ thể em. Em có thể làm gì? Chẳng lẽ phải vạch trần ngay lúc đó?"

Lý Quan Kỳ còn chưa kịp nói gì, Khương Trà đã hắt nước lên người anh, cơn giận càng thêm bùng phát. "Lúc đi bệnh viện, em đã cảm thấy có gì đó không đúng. Không ngờ anh lại lừa em! Anh là đồ biến thái, anh ấy cũng là đồ biến thái! Sao anh có thể làm thế chứ!"

Lý Quan Kỳ đứng im, mặc cho Khương Trà hắt nước vào người để trút giận, chờ Khương Trà mệt mỏi dừng lại, anh mới trầm giọng nói: "Xin lỗi."

________________________

Chúc các cô 20/10 vui vẻ bớt răm lại nha nha 😚😚😚

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...