Khi Lý Quan Kỳ cởi giày đặt lên giường, Khương Trà vẫn còn chưa phản ứng kịp.
Cậu nhìn Lý Quan Kỳ cởi giày leo lên giường, dùng chân giẫm lên chân anh: "Đợi, đợi đã."
"Ừm?"
Khương Trà lại không chắc chắn khẳng định lại: "Anh có biết liếm lồn là gì không?! Liếm lồn là em cởi hết quần ra, sau đó anh dùng miệng và lưỡi liếm chỗ này, chỗ này đấy."
Ánh mắt Lý Quan Kỳ lộ rõ vẻ bất lực, anh xoa xoa mái tóc mềm mại của Khương Trà, nhẹ giọng nói: "Anh biết hết."
"Ồ."
Thấy Khương Trà ngoan ngoãn nằm xuống nhấc chân ra khỏi chân mình, Lý Quan Kỳ cởi áo khoác dày của Khương Trà, kéo chăn đắp lên người cậu, sau đó cởi áo khoác của mình ra rồi chui vào chăn, trước tiên đút tay vào quần áo làm ấm rồi mới cởi quần và quần lót của Khương Trà.
"Ừm..."
Khương Trà cắn môi dưới khẽ hừ một tiếng, nhìn chăn phồng lên, sắc mặt cậu lập tức ửng đỏ, lan đến tận tai và cổ.
Đột nhiên cậu muốn nhấc chăn lên, tận mắt nhìn Lý Quan Kỳ liếm cho mình.
Cậu có thể tưởng tượng ra cảnh Lý Quan Cảnh liếm lồn mình, nhưng không thể tưởng tượng được cảnh Lý Quan Kỳ nằm giữa hai chân mình liếm lồn sẽ như thế nào.
Đáng tiếc, vừa định nhấc chăn lên đã bị Lý Quan Kỳ ngăn lại.
Khương Trà do dự một chút, nhưng nghĩ đến việc bị bệnh sẽ rất phiền phức, lại có thể ảnh hưởng đến bé con, thế nên cậu từ bỏ ý định lật chăn lên xem Lý Quan Kỳ liếm lồn cho mình, im lặng dang rộng đôi chân trần.
Bên trong chăn rất ngột ngạt, Lý Quan Kỳ ở bên trong một lúc lâu cũng cảm thấy không thoải mái, để tránh gió lạnh tràn vào làm Khương Trà bị lạnh, anh chỉ có thể đè nén sự khó chịu, nhẹ nhàng đặt hai bàn tay to lớn lên đùi Khương Trà, cúi đầu xuống, hôn lên đùi trong trắng nõn.
"Ah~" Cả người Khương Trà run lên vì nụ hôn, cậu khẽ thúc giục: "Nhanh, nhanh lên."
Lý Quan Kỳ chậm rãi tiến lại gần lồn nhỏ mềm mại đã bị kích thích rỉ nước kia, chỉ khi đến gần mới ngửi thấy mùi hương ngọt ngào thoang thoảng, anh vốn không có gánh nặng tâm lý gì lớn khi liếm chỗ này cho Khương Trà, khi nghe tiếng rên rỉ thúc giục của Khương Trà, chút gánh nặng đó cũng hoàn toàn biến mất.
Trước tiên nhẹ nhàng vuốt ve chân Khương Trà, sau đó thè lưỡi ra liếm môi lồn ướt át của cậu.
"Ừm~"
Phản ứng của Khương Trà đặc biệt mãnh liệt, chỉ cần lưỡi Lý Quan Kỳ khẽ lướt qua môi nhỏ cũng đủ khiến cậu cảm thấy hơi choáng ngợp, cậu kẹp chặt đầu anh giữa hai chân mình, chủ động hẩy mông vào khuôn mặt tuấn tú của Lý Quan Kỳ, sốt ruột thúc giục: "Ngậm, ngậm lấy, ừm ~ liếm chút đi."
Lý Quan Kỳ há miệng, cẩn thận ngậm lấy môi nhỏ mềm mại như đậu hũ kia vào miệng, còn sợ răng sẽ làm Khương Trà đau, nhưng Khương Trà lại không nhịn được mà đẩy lồn vào miệng anh, tiếng rên rỉ ưm ưm ah ah nghe là biết đang sướng.
Chắc là không đau.
Sau khi đưa ra kết luận này, Lý Quan Kỳ trở nên táo bạo hơn một chút, nhưng anh và Khương Trà chỉ hôn nhau khi Khương Trà đang trong trạng thái mơ hồ và chủ động đòi hôn, lúc này anh chỉ có thể dùng kinh nghiệm hạn hẹp của mình để từ từ mút lấy môi lồn múp rụp ẩm ướt.
Tiếng nước dính ướt át vọng ra từ dưới chăn.
Khương Trà kêu lên, hai tay nắm chặt tóc Lý Quan Kỳ, "Lưỡ cũng phải thè ra, liếm liếm hột le em - ah ~ ahhhh ~ sướng quá."
Thời gian trôi qua, động tác của Lý Quan Kỳ càng lúc càng điêu luyện, bàn tay vốn đang giữ chặt đùi Khương Trà chậm rãi luồn xuống dưới mông, ôm lấy cặp mông căng tròn đầy thịt, miệng thì mút lấy môi lồn ướt nhẹp.
Đầu lưỡi mềm mại dẻo dai liên tục chọc vào hột le đang sưng tấy, thỉnh thoảng theo sẽ dùng răng cắn nhẹ rồi day day yêu cầu của Khương Trà.
"Ừm~"
Khương Trà đã sắp lên đỉnh, tới khi lưỡi Lý Quan Kỳ liếm vào miệng lồn, trong đầu cậu như bùng nổ một trận pháo hoa, cậu đột nhiên cong eo, mạnh mẽ cọ xát lồn nhỏ vào môi và lưỡi Lý Quan Kỳ, rên rỉ phun ra một đống nước dâm.
Dù sao Lý Quan Kỳ cũng không có kinh nghiệm liếm lồn, lại không kịp nín thở, nước lồn phun ra xộc thẳng vào mũi khiến anh nghẹt thở, không nhịn được ngẩng đầu lên.
Anh ho khan vài tiếng, rồi lại vùi đầu vào giữa hai chân Khương Trà, ngậm lấy lồn non vẫn đang rỉ nước, nuốt phần nước dâm vào bụng.
Chờ Khương Trà tỉnh lại sau cơn cực khoái, Lý Quan Kỳ đã chui ra khỏi chăn, cậu nheo mắt nhìn Lý Quan Kỳ, thấy khuôn mặt tuấn tú kia dính đầy nước dâm bắn ra từ cơn cực khoái, không nhịn được muốn thêm lần nữa.
"Lý Quan Kỳ."
Giọng nói vừa thoát ra khỏi cao trào nhỏ đến nỗi ngay cả khi gọi tên anh cũng nghe như thể đang làm nũng.
Lý Quan Kỳ dừng động tác lau mặt: "Ừm, anh đây."
Khương Trà đưa tay về phía Lý Quan Kỳ: "Kéo em lên."
"Trời lạnh lắm, em không mặc áo khoác."
"Nhanh lên!"
Lý Quan Kỳ thở dài một tiếng, dùng tay áo lau sạch nước dâm trên mặt, cầm lấy chiếc áo khoác vừa mới cởi ra, vừa kéo Khương Trà ngồi dậy vừa mặc áo cho cậu.
Khương Trà lập tức ấn ngực Lý Quan Kỳ, đẩy anh ra: "Nằm xuống."
"Mặc quần áo vào trước đã."
"Ồ!" Khương Trà không cự tuyệt nữa, giơ tay cho Lý Quan Kỳ mặc quần áo, cài xong cúc áo, cậu lập tức đẩy Lý Quan Kỳ ra, nói: "Mau nằm xuống."
Lý Quan Kỳ nằm trên giường, trong mắt có chút nghi ngờ.
Khương Trà không giải thích, trực tiếp nhấc chăn lên, nhìn thấy cái lều lớn dưới đũng quần Lý Quan Kỳ, cậu không nhịn được liếm môi, lập tức trèo lên người Lý Quan Kỳ, Lý Quan Kỳ còn chưa kịp bảo cậu quấn chăn quanh người, cậu đã chủ động kéo chăn quanh người mình.
"Không được." Lý Quan Kỳ vội vàng đưa tay giữ chặt mông Khương Trà, không cho cậu ngồi lên háng mình: "Quần anh bẩn rồi."
"Vậy anh cởi quần ra đi."
"Không thể làm."
"Em không làm, chỉ cọ cọ thôi."
Nói đến đây, Khương Trà đột nhiên nhớ tới câu anh chỉ cọ thôi chứ không đút vào của mấy thằng trai đểu, khóe môi cong lên tài nào hạ xuống được, cậu ngồi trên cao nhìn xuống Lý Quan Kỳ, nói: "Dù sao em cũng muốn cọ, mặc kệ anh có cởi hay không."
"...Cởi ra đã."
Sợ lúc cọ xát sẽ vượt quá tầm kiểm soát, Lý Quan Kỳ chỉ cởi quần ngoài ra rồi nằm xuống, đầu cặc to tròn đã thò ra khỏi mép quần lót.
Khương Trà dùng tay chạm vào đầu cặc tròn trịa, theo tiếng thở nhẹ của Lý Quan Kỳ, cậu ngồi thẳng lên người anh, lỗ lồn sưng tấy đau nhức áp vào con cặc cứng ngắc, khoái cảm bắt đầu lan tỏa lên đỉnh đầu.
Sướng muốn khóc.
"Ưm~ Đụng vào hột le em rồi..." Khương Trà nheo mắt, đặt tay lên ngực Lý Quan Kỳ, vừa lắc lư cơ thể vừa rên rỉ.
Lý Quan Kỳ phải giữ chăn không tuột khỏi người Khương Trà, chỉ có thể mím môi mặc cho cậu cưỡi lên cặc mình, muốn làm gì thì làm.
Quần lót bọc lấy cặc lớn nhanh chóng ướt đẫm, tuy giữa hai người có một lớp vải, Lý Quan Kỳ vẫn cảm thấy như cặc lớn đang cọ xát trực tiếp vào bên trong lồn non của Khương Trà, mạch máu trên trán anh giật giật dữ dội, cố gắng kiềm chế ham muốn đẩy hông.
"A~" Khương Trà bị Lý Quan Kỳ thúc vào miệng lồn, sướng đến nhũn cả eo, đợi tỉnh táo lại, cậu lập tức lắc hông hai vòng trên con cặc ngỗ nghịch, cố gắng đẩy chiếc chăn quấn quanh người ra: "Buông ra, em muốn dậy."
Lý Quan Kỳ tưởng rằng Khương Trà chơi đủ rồi nên vừa nhẹ nhõm vừa có chút miễn cưỡng ngồi dậy, ôm Khương Trà vào lòng.
"Anh đi đâu đấy?" Khương Trà nắm chặt tay Lý Quan Kỳ: "Ai cho anh đi?"
"Còn muốn à?"
"Đừng lo, cứ nằm xuống đi."
Lý Quan Kỳ bất đắc dĩ nằm ngửa ra giường, nhìn Khương Trà trần truồng, vừa định nói gì đó, lại thấy cậu ngoan ngoãn cuộn tròn trong chăn, khóe môi anh không khỏi cong lên.
Khương Trà chậm rãi kéo chăn đến trước ngực Lý Quan Kỳ, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt tuấn tú nếu ở thời hiện đại là có thể debut kia một lúc, sau đó nhấc mông ngồi lên.
Chơi vui hơn cậu nghĩ.
Lý Quan Kỳ sững sờ một lát, vừa kịp phản ứng liền đưa tay ôm eo Khương Trà, đầu anh vùi hẳn vào chăn, bất lực thè lưỡi ra, phối hợp với tiếng rên rỉ và chuyển động của Khương Trà, liếm liếm lỗ nhỏ vừa mới lên đỉnh.
Khương Trà gần như phát điên vì sướng, khoái cảm thể xác chỉ là thứ yếu, chủ yếu là được cưỡi lên mặt Lý Quan Kỳ, cọ lồn vào mặt anh, tưởng tượng đến cảnh một người nghiêm túc như vậy dùng lưỡi liếm láp để làm mình thỏa mãn, trong đầu cậu đã sắp lên đỉnh luôn rồi.
"Ừm~ahh~"
Khương Trà không chịu đựng được nữa, hột lẹ bị sống mũi cao của Lý Quan Kỳ chọc qua chọc lại không chịu nổi, cậu cúi người rên rỉ, lại đạt cực khoái, nước bắn tung tóe lên mặt Lý Quan Kỳ.
Lần này cậu không còn chút sức lực nào nữa, cả người mềm nhũn, bị Lý Quan Kỳ giữ chặt trên giường, cậu nhìn khuôn mặt tuấn tú dính đầy dịch nhờn của mình, há miệng hôn lên.
Lý Quan Kỳ nhặt quần áo lên lau sạch những giọt nước trên mặt, sau đó cúi xuống hôn Khương Trà.
Âm thanh dính chặt của môi lưỡi kéo dài năm sáu phút, khi tách ra vẫn còn sợi chỉ bạc ái muội treo trên đầu lưỡi.
Khương Trà chạm vào cặc lớn cứng ngắc của Lý Quan Kỳ, nắm chặt trong tay, bóp mạnh: "Cứng thật đấy."
"Anh đi tắm."
"Không được." Khương Trà nắm chặt cặc anh, "Bắn ra rồi mới được đi."
"Được."
Khương Trà bị sự ngoan ngoãn của Lý Quan Kỳ làm cho ngứa ngáy, cậu buông lỏng tay khỏi cặc anh, ánh mắt lộ rõ vẻ hưng phấn không che giấu. "Vậy giờ anh tự thủ dâm bắn ra đi, làm gì đó?! Đừng quay người, em muốn xem."
Lý Quan Kỳ bất đắc dĩ quay lại, bắt gặp ánh mắt thích thú của Khương Trà, anh móc cặc lớn đang bị bó trong quần lót ra, nắm trong tay, chậm rãi vuốt ve từ dưới lên trên.
Có lẽ vì nhịn quá lâu nên màu sắc cặc lớn hơi tím.
Khương Trà nhìn chằm chằm Lý Quan Kỳ tuốt cặc hồi lâu, rồi ngẩng đầu nhìn mặt anh. Tuy không làm gì, nhưng chỉ cần ánh mắt của cânu cũng đủ khiến dục vọng của Lý Quan Kỳ bùng nổ, anh cố gắng kìm nén ham muốn, tiếp tục im lặng thủ dâm.
Năm phút.
Mười phút.
Hai mươi phút.
Khương Trà mất kiên nhẫn: "Sao anh vẫn bắn ra?"
"Không bắn được."
"Thật vô dụng." Khương Trà lẩm bẩm, nhấc chăn lên, dang rộng hai chân. "Mau lên, nếu em bị ốm thì đều là do anh chậm chạp."
Phản ứng đầu tiên của Lý Quan Kỳ là đắp chăn cho Khương Trà, nhưng anh biết Khương Trà chắc chắn sẽ không chịu, nên cố nhịn không đắp chăn cho cậu, nhìn chằm chằm lồn nhỏ vừa mới được môi lưỡi mình phục vụ, bàn tay vuốt cặc càng lúc càng nhanh.
Ngay trước khi xuất tinh, anh quấn tay quanh đầu cặc, để tinh dịch bắn vào lòng bàn tay khỏi làm bẩn giường.
Khương Trà nhìn yết hầu của Lý Quan Kỳ chuyển động lúc lên đỉnh cùng vẻ mặt tràn đầy dục vọng, không nhịn được nuốt nước bọt.
Dâm dê.
Cậu không muốn tự đẩy mình vào thế khó nên ngồi dậy, nhào vào vòng tay Lý Quan Kỳ, nghiêng người hôn anh.
Hôn cho đến khi cả hai đều thở không ra hơi mới dừng lại.
Lý Quan Kỳ kéo tay Khương Trà ra khỏi quần áo mình, khàn giọng nói: "Em không thể tiếp tục."
"Ai bảo em muốn tiếp tục?" Khương Trà lẩm bẩm, sau đó vùi mặt vào cổ Lý Quan Kỳ, cắn cổ anh: "Em buồn ngủ."
"Ừm, em ngủ một giấc trước đi."
Lý Quan Kỳ đặt Khương Trà lên giường, lau sạch chỗ bẩn nhanh nhất có thể, lúc ngẩng đầu lên, Khương Trà đã ngủ thiếp đi, anh cúi xuống nhìn đôi mắt đang ngủ của Khương Trà hồi lâu.
Đột nhiên cảm thấy mừng vì có lời nguyền kia, nếu chỉ có một mình, anh đã bỏ lỡ mất Khương Trà rồi.
Phản ứng ốm nghén của Khương Trà mấy ngày đầu có hơi mạnh, nhưng cũng dần dần giảm bớt mỗi ngày, hiện tại cậu đã có thể chấp nhận những mùi hương từng khiến mình buồn nôn, bao gồm cả hương trầm mà Lý Quan Kỳ thường dùng.
"Cái này, cái này, để hết vào đây." Đồ đạc vẫn chưa đến hết, Khương Trà quay lại, nhìn Lý Quan Kỳ mang vẻ mặt khó hiểu đứng sau lưng, quả thực đang thẫn thờ, cậu dùng khuỷu tay huých nhẹ vào bụng anh: "Anh đang mơ mộng gì thế?"
Lý Quan Kỳ lấy lại tinh thần, đặt đồ trong tay vào vị trí Khương Trà chỉ định, nhìn Khương Trà đã hồng hào đầy đặn trở lại, anh do dự một chút rồi quyết định nói ra suy đoán của mình: "Có lẽ có vấn đề."
"Hả? Cái gì?"
"Mấy ngày nay anh không gọi điện được." Lý Quan Kỳ nắm tay Khương Trà, thấy hơi lạnh, theo bản năng đút tay cậu vào túi áo, trầm giọng nói: "Anh có dự cảm không lành, mấy ngày nay không thể ra ngoài."
Thực tế thì sau khi mất liên lạc mấy ngày qua, nhiều người đã nhận thấy sự bất thường ngay từ đầu, tình trạng mất liên lạc ngày càng dài, hầu hết mọi người đều đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng.
Không thể nào có chuyện cắt đứt liên lạc trong vài ngày mà không có lý do, chắc chắn có chuyện gì đó đang xảy ra.
Khương Trà vô thức tính toán thời gian trong đầu, phát hiện vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến lúc địch tập kích như trong cốt truyện gốc, nhưng cũng không phải không thể xảy ra sớm hơn, dù sao mọi chuyện xảy ra bây giờ đều không liên quan gì đến cốt truyện gốc.
Cốt truyện gốc có đề cập đến việc cậu và ông nội sẽ chết trong cuộc tấn công của kẻ thù, thế nên cậu vẫn còn hơi lo lắng.
"Vậy chúng ta sẽ sống ở tầng hầm ạ?"
"Không cần vội."
"Vâng."
Cuộc tấn công của kẻ thù diễn ra nhanh hơn dự kiến.
Nửa đêm, Khương Trà loáng thoáng nghe thấy vài tiếng động chỉ ở trên chiến trường mới nghe thấy, còn chưa kịp hoàn toàn tỉnh táo đã bị một luồng hương quen thuộc bao phủ, cậu đã quá quen với mùi hương của Lý Quan Kỳ nên không thể chống cự, rất nhanh lại chìm vào giấc ngủ.
"Đại gia! Kẻ địch tấn công!"
"Được rồi, bảo mọi người di tản theo như đã diễn tập trước." Lý Quan Kỳ trầm ngâm hai giây rồi trầm giọng nói: "Phân phối vũ khí, chuẩn bị chiến đấu."
"Đã rõ!"
Lý Quan Kỳ vội vã bế Khương Trà chạy đến chỗ của ông nội, đặt Khương Trà đang ngủ lên giường ông nội, anh nhanh chóng đi đến góc phòng, mở tấm gạch lát sàn xuống tầng hầm, trở lại giường, bế ông nội vẫn đang ngủ, đưa ông cụ đến một căn phòng dưới tầng hầm.
Sau đó quay trở lại mặt đất, mang Khương Trà xuống tầng hầm.
Ổn định chỗ ở cho hai ông cháu xong, anh không ở lại mà lập tức trở về mặt đất, chạy về viện lấy đồ dùng sinh hoạt cho Khương Trà rồi cùng Xuân Sinh đã ổn định chỗ ở cho những người khác, trở về tầng hầm.
"Đại gia, có thắp đèn không?"
"Thắp đi."
Xuân Sinh nhanh chóng thắp đèn dưới tầng hầm, rồi leo lên cầu thang, kiểm tra kỹ gạch lát sàn, xác nhận đã được đóng kín mới yên tâm xuống cầu thang, đi đến chỗ Lý Quan Kỳ.
Hắn ta thì thầm: "Những người khác cũng đã trốn xuống tầng hầm rồi, trong đó có đủ đồ tiếp tế. Chỉ cần không bị phát hiện, bọn họ sẽ có thể sống sót rất lâu."
Nếu bị phát hiện thì cũng có vũ khí, ít nhất có thể giết chết một vài tên địch trước khi bản thân hy sinh.
Lý Quan Kỳ gật đầu, đi đến tủ ở góc, mở cửa, lấy ra mấy khẩu súng từ bên trong, đeo bên hông: "Cậu cũng lấy một khẩu đi."
Lý Quan Kỳ cầm đèn dầu trở về phòng, trước tiên vào phòng ông nội thắp đèn, sau đó đến phòng Khương Trà, thấy Khương Trà vẫn còn ngủ, anh thắp đèn trong phòng, lấy khẩu súng bên hông ra đặt cạnh gối, rồi quay người rời đi.
Tiếng súng bên ngoài ngày càng dữ dội hơn, người dân trong thành đang cố gắng chống trả và tự cứu mình.
Lý Quan Kỳ ở lại dưới tầng hầm, cảm thấy vô cùng dằn vặt.
Một mặt, anh muốn ở lại đây để chăm sóc ông nội và Khương Trà, nhưng mặt khác, anh không thể chịu đựng được việc mình cứ trốn ở đây như một con rùa.
Xuân Sinh hiểu ý Lý Quan Kỳ, bèn nhỏ giọng nói: "Đại gia, Nhị gia không có nhà, hiện tại ngài là trụ cột duy nhất trong nhà. Nếu ngài xảy ra chuyện gì, lão gia và thiếu phu nhân sẽ ra sao? Thiếu phu nhân còn đang mang thai."
"Ừ, tôi biết."
Tiếng súng dày đặc kéo dài rất lâu. Khi tiếng ồn bên ngoài ngừng lại, lòng những người đang ẩn núp đều chìm xuống. Ngay khi mọi người nghĩ rằng mọi chuyện đã ổn thỏa, tiếng súng thưa thớt lại vang lên.
Vẫn còn nhiều người sống sót, họ đang ngoan cường kháng cự.
Dưới tầng hầm, Lý Quan Kỳ nghe thấy tiếng động liền thở dài một hơi, anh quay vào nhà phòng ông nội, rồi lại nhìn Khương Trà. Khi ra ngoài, trong lòng anh đã quyết định.
"Đại gia!"
"Bảo vệ họ thật tốt."
"Tôi đi với ngài!"
"Không được, cậu không ở đây tôi không yên tâm."
Xuân Sinh chỉ có thể nhìn Lý Quan Kỳ leo lên cầu thang rời đi, nhìn gạch lát sàn được đóng lại, hắn ta nắm chặt tay, nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, cầm súng trong tay, nhìn chằm chằm cửa ra vào.
Lúc Khương Trà tỉnh lại, Lý Quan Kỳ đã rời đi từ lâu.
Không gian mờ ảo khiến cậu hơi choáng váng, cậu ngồi dậy nhìn quanh, chậm rãi nhớ ra đây là tầng hầm nhà mình, đồng thời nhớ lại những âm thanh mình nghe được trong lúc mơ màng.
Kẻ thù đã thực sự tấn công đến đây.
Lý Quan Kỳ đâu?
Khương Trà không dám kêu to, chống gối cố gắng đứng dậy, nhưng bị vật cứng dưới lòng bàn tay làm giật mình, cậu nhặt lên, là một khẩu súng. Nhưng mà trước giờ cậu chưa từng trải qua chiến tranh ở bất kỳ thế giới nào, nên... cậu không biết cách dùng súng!
Sợ ông nội lấy mất súng, Khương Trà vội vàng đặt súng xuống, rón rén xuống giường mở cửa, trước tiên tìm thấy ông nội vẫn đang ngủ ở phòng bên cạnh, sau đó nhìn sang các phòng khác, bên trong không có ai.
Đi ra ngoài lần nữa, cậu thấy Xuân Sinh đang canh gác bên dưới lối vào.
"Thiếu phu nhân, Đại gia ra ngoài rồi."
Khương Trà sửng sốt một chút, rồi nhanh chóng hiểu ý Xuân Sinh: "Ừ, tôi hiểu rồi."
Xuân Sinh muốn nói gì đó để an ủi cậu, nhưng thấy Khương Trà rất bình tĩnh nên đành nuốt lời lại.
Khương Trà, ông nội và Xuân Sinh ở dưới tầng hầm ba ngày. Đêm thứ ba, bên ngoài tầng hầm đột nhiên có tiếng động. Ngoại trừ ông cụ đã ngủ say, Khương Trà và Xuân Sinh lập tức căng thẳng, mãi đến khi nghe thấy giọng Lý Quan Kỳ bên ngoài, họ mới bình tĩnh lại.
Sàn nhà được mở ra, người đầu tiên đi xuống không phải là Lý Quan Kỳ, mà là Lâm Tiếu Hiểu và vài người mà Khương Trà không quen biết.
Lý Quan Kỳ xuống cuối cùng, anh không quan tâm Khương Trà sẽ ghét bỏ mình bẩn thỉu hay không, vội vã bước đến bên Khương Trà, ôm chặt lấy cậu: "Anh phải đi ngay, em phải ngoan, nhớ ăn uống, ngủ nghỉ đầy đủ. Mọi chuyện sẽ ổn thôi."
"Vâng." Khương Trà trở tay ôm eo Lý Quan Kỳ, "Anh cũng phải chú ý an toàn."
Lý Quan Kỳ hôn lên đỉnh đầu Khương Trà, buông cậu ra, bước lên cầu thang rời đi.
Khương Trà nhìn đám người Lâm Tiếu Hiểu đầu tóc rối bời đang sợ hãi, liền đi lấy nước đưa cho họ, sau đó chọc vào cánh tay Lâm Tiếu Hiểu rồi hỏi: "Bên ngoài có chuyện gì vậy?"
"Rất hỗn loạn." Vẻ mặt Lâm Tiếu Hiểu tràn đầy vẻ mệt mỏi. "Rất nhiều người đã chết."
Khương Trà thấp giọng hỏi: "Gia đình anh thế nào rồi?"
"Mọi người đều còn sống, không có chuyện gì."
"Mừng là anh ổn."
Lâm Tiếu Hiểu uống chút nước cho đỡ khô cổ họng, do dự nhìn Khương Trà đứng trước mặt, nhỏ giọng hỏi: "Sao cậu không về phòng đi?"
"Không cần, tôi không sợ."
"Không được, tôi sợ cânu thấy tôi sẽ kích động, Lý Quan Kỳ nói lúc này cậu không được kích động."
Khương Trà ngây ra hai giây rồi lắc đầu tỏ vẻ mọi chuyện đều ổn.
Lý Quan Kỳ thỉnh thoảng lại dẫn người về, dưới tầng hầm đã có gần ba mươi người, dù sao Khương Trà cũng đang mang thai, ngửi thấy mùi khói thuốc là lại buồn nôn, muốn nôn, ra ngoài cũng vô ích, nên cậu đành trốn trong phòng ông nội, nói chuyện với ông cụ cho đỡ buồn.
Cánh cửa được đẩy nhẹ ra.
Lâm Tiếu Hiểu bưng đồ ăn vào: "Cậu ăn trước đi, tôi chăm sóc ông nội."
"Anh ăn gì chưa?"
"Cậu và ông nội ăn xong rồi tôi ăn sau."
Khương Trà gật đầu, cầm lấy cơm ngồi xuống ăn, dù sao cũng đang ở hầm tránh nạn, mặc dù Lâm Tiếu Hiểu đã cố gắng hết sức để nấu đồ ăn ngon cho cậu sau khi biết cậu mang thai, nhưng điều kiện dưới tầng hầm rất hạn chế, thực sự chẳng có món gì ngon để ăn.
Khương Trà không có khẩu vị, nhưng vì con, cậu vẫn miễn cưỡng ăn hết phần ăn của mình, nhìn Lâm Tiếu Hiểu đang chăm sóc ông nội, nói: "Cảm ơn."
"Cảm ơn vì điều gì?"
"Cảm ơn anh đã chăm sóc tôi và ông nội."
"Nếu cậu thực sự muốn cảm ơn, thì sau này đừng chọc giận tôi nữa." Lâm Tiếu Hiểu nhắc đến chuyện này liền nổi giận. "Cậu không biết mình đáng ghét đến mức nào đâu, nhiều lúc tôi muốn đánh cậu lắm."
Khương Trà ngượng ngùng ho khan: "Được rồi, tôi sẽ không chọc giận anh nữa."
Trước mặt chiến tranh, rạn nứt nhỏ giữa hai bên đã biến mất từ lâu.
Nhìn chung, tâm trạng Khương Trà rất tốt, cậu đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc tấn công này của kẻ địch, xung quanh cũng toàn là người quen, hơn nữa Lý Quan Kỳ và Lý Quan Cảnh đều là nam chính, cậu không cần lo lắng cho an toàn của họ, chỉ cần ở lại tầng hầm chờ Lý Quan Cảnh và những người khác phản công.
Nhưng đó là suy nghĩ của Khương Trà trước khi nhận được thông báo từ hệ thống.
Phải mất năm phút cậu mới tiêu hóa được tin tức mà hệ thống mang đến, cậu khó tin mà hỏi: "Lý Quan Cảnh là nam chính, sao anh ấy lại chết?"
Hệ thống không trả lời mà hỏi lại: "Đã phát hiện nam chính Lý Quan Cảnh tử vong, nhiệm vụ không thể hoàn thành nữa. Bạn có muốn rời khỏi thế giới này không?"
Lý Quan Cảnh...thực sự đã chết rồi.
Khương Trà bối rối đưa tay lên tim, khi hệ thống hỏi đến lần thứ ba, cậu mới lên tiếng: "Tôi còn hai lần hồi sinh, muốn dùng cho Lý Quan Cảnh."
"Có thể."
Khương Trà thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng nhanh chóng phát hiện, muốn cho Lý Quan Cảnh cơ hội hồi sinh, cậu phải đích thân đến gặp Lý Quan Cảnh mới có hiệu lực, may là hệ thống đã cho cậu biết vị trí của Lý Quan Cảnh, chỉ cần trong vòng hai ngày đến được chỗ Lý Quan Cảnh, cậu có thể hồi sinh Lý Quan Cảnh.
Lý Quan Cảnh đang ở trong thành, không quá xa.
Nhưng bên ngoài kẻ địch khắp nơi, ngay cả súng cậu cũng không biết dùng, làm sao có thể đến gần Lý Quan Cảnh được?
Cậu chỉ có một cơ hội hồi sinh, nhưng cậu không dám khinh suất. Ngay cả Lý Quan Cảnh cũng có thể đột phá âm mưu cũng trực tiếp chết đi, vậy cậu thì sao? Nếu cậu chết trong lúc tìm Lý Quan Cảnh thì sao?
Cậu vẫn còn ba cơ hội để chết trong lúc làm nhiệm vụ và rời đi an toàn, nhưng nếu cậu rời đi, sẽ không có ai cứu Lý Quan Cảnh.
Phải làm gì đây?
Khương Trà lo lắng rời khỏi phòng, đi ra ngoài, nhưng rồi lại tuyệt vọng phát hiện mình không thể rời đi lúc này, Xuân Sinh và Lâm Tiếu Hiểu nhất định sẽ tìm mọi cách ngăn cản.
Bạn thấy sao?