Lý Quan Cảnh vừa rời đi, nhiệt độ trong chăn liền giảm xuống nhanh chóng, Khương Trà nằm xuống thấy lạnh, liền lặng lẽ dịch đến bên cạnh Lý Quan Kỳ, kéo tay Lý Quan Kỳ ra rúc vào lòng anh, cậu ngáp một cái, muốn ngủ một lát, nhưng đói bụng quá không ngủ được.
Tình hình dưới tầng hầm như vậy, Lý Quan Cảnh có lẽ chẳng làm được món gì ngon.
Khương Trà im lặng một lúc, rồi buồn chán luồn tay vào trong áo Lý Quan Kỳ, chạm vào cơ bụng ít lộ liễu của anh, rồi lại sờ bụng mình, thở dài nặng nề.
Lý Quan Kỳ đã tỉnh dậy khi Khương Trà và Lý Quan Cảnh đang nói chuyện, nhưng anh vẫn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe thấy Khương Trà thở dài, anh lập tức mở mắt ra hỏi: "Sao vậy? Không khỏe à?"
"Không có." Khương Trà lắc đầu tỏ vẻ mình không sao, nhưng sau đó lại không nhịn được kéo tay Lý Quan Kỳ đặt lên bụng mình, buồn bực nói: "Bụng em to lên rồi."
Nghe vậy, Lý Quan Kỳ xoay người nằm nghiêng, ôm lấy Khương Trà, nhỏ giọng nói: "Tức là con đã lớn rồi."
Khương Trà bực bội nói: "Không thể đợi đến khi sinh ra mới lớn lên à?"
"Chờ sinh mới lớn thì muộn rồi."
"Đều tại anh."
"Xin lỗi."
"..."
Bởi vì Lý Quan Kỳ xin lỗi nhanh nhẹn và trôi chảy nên Khương Trà không bắt lỗi được, chỉ thúc giục Lý Quan Kỳ đứng dậy chăm sóc ông nội, còn mình thì nằm trong chăn không chịu dậy.
Càng nhiều người bên ngoài, mùi sẽ càng nồng nặc, vừa ra ngoài cậu sẽ cảm thấy buồn nôn vì mùi hương hỗn tạp. Nếu nôn nghén, cậu sẽ buồn bực cả ngày, để tránh tình trạng này, cậu cứ ở trong phòng càng lâu càng tốt.
Trong lúc bọn họ đang ngủ, một lực lượng hỗ trợ hùng hậu đã đến lúc nửa đêm và đánh bại kẻ thù với tốc độ chóng mặt, khiến chúng rơi vào tình thế hỗn loạn, chỉ trong một đêm rưỡi đã tiêu diệt hoàn toàn những phần tử ngoan cố vẫn còn kháng cự.
Khương Trà và Lý Quan Cảnh là những người cuối cùng rời đi, lúc ra khỏi tầng hầm, vẫn còn nghe rõ tiếng reo hò từ bên ngoài.
Vì Lý Quan Cảnh tạm thời không thể ra ngoài, mọi rắc rối sau đó đều đổ lên đầu Lý Quan Kỳ. Trước khi đi, anh liên tục nhắc nhở hắn những điều cần lưu ý khi chăm sóc Khương Trà, còn nhấn mạnh không thể làm tình trước khi Khương Trà đến bệnh viện để kiểm tra lần sau, chỉ sau khi nhận được sự đảm bảo của Lý Quan Cảnh mới rời đi.
Nhưng anh vẫn hơi lo, dù sao ngoại trừ mấy ngày đầu cãi vã, từ khi mang thai đến giờ, Khương Trà chưa từng rời xa anh.
Khương Trà lúc này đang bị Lý Quan Cảnh ôm chặt đến mức không nói nên lời. "Anh bị bệnh à? Còn phải theo em vào nhà vệ sinh!"
"Anh đỡ cho em."
"Lý—Hừm!"
Lý Quan Cảnh, một người đàn ông cao lớn lực lưỡng, vòng tay ôm chặt lấy Khương Trà đang đứng trước mặt, tay nắm lấy cặc nhỏ hồng hào mềm mại của Khương Trà, nhẹ nhàng lắc lắc: "Vợ ơi, đi tiểu nhanh lên."
"Đừng gọi em là vợ, anh—ah! Đừng bóp nữa!"
Lý Quan Cảnh nhìn phản ứng của Khương Trà mà ngứa ngáy, bèn cọ cằm vào đỉnh đầu cậu, huýt sáo dụ cậu đi tiểu.
Khương Trà không thể đi tiểu được, mặt đỏ bừng vì nhịn tiểu. "Thả, thả ra, thế này em không tiểu được."
"Tiểu được mà, đợi thêm một chút nữa là em sẽ tiểu được."
Khương Trà tức đến mức muốn cắn người, Lý Quan Cảnh thấy được suy nghĩ của cậu liền chủ động đưa tay còn lại lên miệng cậu, Khương Trà nhìn bàn tay to lớn gần mình mà không nói nên lời, thầm nghĩ có phải Lý Quan Cảnh từng chết qua nên đầu óc có vấn đề rồi không, rồi há miệng ra, cắn tượng trưng một cái vào tay hắn.
"Vợ anh giỏi quá."
"..."
Đã xác nhận, đầu óc có vấn đề.
Khương Trà nhịn tiểu đến toát mồ hôi, nghe tiếng huýt sáo của Lý Quan Cảnh, cậu mới thở dài một hơi, cảm thấy thật mệt mỏi dựa vào ngực Lý Quan Cảnh, bực bội chửi rủa: "Đồ biến thái, mấy người đều là đồ biến thái."
"Vậy em là vợ của biến thái."
"Đồ bệnh!"
Lý Quan Cảnh cẩn thận lau sạch cặc nhỏ mềm nhũn của Khương Trà, dịu dàng mặc quần cho cậu, rồi dẫn Khương Trà đang tức giận đi rửa tay.
Nghĩ đến lời dặn của anh trai bảo Khương Trà phải đi bộ nhiều hơn, hắn cố nhịn không ôm Khương Trà, nhỏ giọng hỏi: "Em đói không?"
Khương Trà nhìn Lý Quan Cảnh, rồi nhìn nhà vệ sinh phía sau: "Anh cứ phải đứng trước nhà vệ sinh hỏi em có đói không à?"
"Anh sai rồi."
"..."
Được rồi, lời xin lỗi của hai người này ngày càng nhanh nhẹn trôi chảy hơn.
Khương Trà được Lý Quan Cảnh dẫn đi dạo quanh nhà một buổi chiều, ăn xong thì ở lại chỗ của ông nội hơn một tiếng, chờ ông nội đi nghỉ, cậu cũng bắt đầu thấy buồn ngủ, cậu ngáp dài theo Lý Quan Cảnh đi về, vừa rửa mặt nằm lên giường liền bị Lý Quan Cảnh hôn hít vuốt ve làm cho tỉnh táo.
Quần lót ướt đẫm rồi.
Lý Quan Cảnh mút lưỡi Khương Trà, dùng chân đẩy hai chân cậu ra, đưa đôi bàn tay thô ráp khô khốc vào trong cạp quần, nắm chặt cặc nhỏ cứng rắn mà vuốt ve.
"Ừm..." Khương Trà thoải mái nắm lấy quần áo của Lý Quan Cảnh, không còn ý định kháng cự hay cự tuyệt, hai đùi kẹp chặt hai chân Lý Quan Cảnh, cọ xát đến chịu không nổi.
Lý Quan Cảnh có chút hưng phấn, nhất là khi thấy Khương Trà ngoan ngoãn nằm trong lòng mình, mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm, cặc lớn cứng ngắc đến mức sắp xuyên thủng cả quần.
Để Khương Trà thoải mái, hắn dùng kiên nhẫn gấp vô số lần bình thường, khi thì dùng đầu ngón tay sờ soạng đầu cặc, khi thì chậm rãi vuốt ve từ gốc lên đỉnh, cho đến khi người trong lòng rên rỉ bắn tinh trong lòng bàn tay mình, hắn mới buông cặc nhỏ mềm nhũn ra, tiếp tục dùng bàn tay to mang theo tinh dịch di chuyển xuống dưới.
Chạm tới nước dâm.
Lý Quan Cảnh hưng phấn mút mạnh đầu lưỡi Khương Trà, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua môi lồn mềm mại ẩm ướt, cảm giác thật dễ chịu, như đậu phụ non mềm mại mướt rượt.
Tiếng thở hổn hển và tiếng rên rỉ của Khương Trà ngày càng dồn dập, những ngón chân trắng muốt cong lên, bị vuốt ve, cậu không nhịn được mà cọ mạnh vào chân Lý Quan Cảnh.
Nhưng quần lót vẫn còn mặc trên người, hơn nữa tay Lý Quan Cảnh lại to, nên phạm vi cử động cổ tay rất hạn chế, hắn không dám đưa ngón tay vào trong, chỉ có thể xoa nắn hột le đang sưng tấy.
Tiếng nước nhóp nhép yếu ớt phát ra từ dưới chăn.
Khi Lý Quan Cảnh ngẩng đầu lên, Khương Trà đã bị hôn đến mê man ngây ngất, đầu lưỡi vẫn vô thức thè ra, đầu lưỡi hồng hồng mềm mại, hòa lẫn với nước bọt không kịp nuốt xuống khiến cặc Lý Quan Cảnh phát đau.
Hắn cúi đầu, dùng đầu lưỡi liếm láp lồn nhỏ của Khương Trà mấy cái, sau đó rút bàn tay dính đầy nước dâm ra khỏi quần lót của Khương Trà, chui vào chăn, cởi quần ngủ ra, nhẹ nhàng mút mát lồn nhỏ ướt át qua lớp quần lót.
"Ahh~"
Lý Quan Cảnh vô thức nắm lấy cặp đùi trắng nõn mềm mại của Khương Trà, muốn ấn hai chân cậu vào ngực mình, may mà trước khi kịp làm vậy, Lý Quan Cảnh chợt nhớ ra Khương Trà vẫn đang mang thai, nhanh chóng dập tắt ý nghĩ nguy hiểm này.
Hắn đưa tay cởi chiếc quần lót đã ướt đẫm ra, sau đó cúi xuống ngậm toàn bộ lồn non vào miệng liếm láp.
Khương Trà nheo mắt hét lớn, hai chân cong cong đạp lên vai Lý Quan Cảnh, đầu lưỡi quét qua lồn non của cậu nóng bừng, cậu rên rỉ hẩy mông đập vào mặt Lý Quan Cảnh.
"Hừm~ bên trong cũng muốn liếm, ngứa quá..."
Đầu lưỡi liếm lồn non luồn vào lỗ lồn liếm điểm nhạy cảm ở phần nông bên trong.
"Ừm~"
Lý Quan Cảnh dùng lưỡi khiến Khương Trà phun nước dâm, sau đó liếm khắp người cậu, đợi đến khi Khương Trà ngủ say, hắn mới rút con cặc tím ngắt vì bị bọc lại ra, đặt bàn tay mềm mại của Khương Trà lên cặc lớn, tuốt cặc.
Ngay khi xuất tinh, hắn thở dài sung sướng rồi cúi xuống để lại vài vết hôn trên cổ Khương Trà.
.........
Hơn một tháng đã trôi qua kể từ trận chiến kinh hoàng đó, thành phố dần trở lại bình yên như trước. Trong thời gian này, Lý Quan Cảnh đã trở lại đội ngũ và được nghỉ phép ba tháng, còn Lý Quan Kỳ thì gần hoàn thành công việc, cuối cùng cũng có thể tập trung trở lại cho gia đình.
"Đại gia." Xuân Sinh thấp giọng nói: "Nhị gia đang ở trong phòng."
"Ừm."
"Vậy tôi về phòng."
"Ừm."
Phòng của Xuân Sinh đã được chuyển từ biện của Lý Quan Kỳ sang sân viện ông nội. Bây giờ trách nhiệm chính của hắn ta là chăm sóc ông cụ, về phần nhu cầu sinh hoạt hàng ngày của Lý Quan Kỳ, về cơ bản đều do hai anh em tự lo liệu.
Lý Quan Kỳ trở về nhà trong gió tuyết, chưa vào nhà đã nghe thấy tiếng rên rỉ khó chịu của Khương Trà, anh dừng lại ở cửa, cẩn thận phủi tuyết trên người rồi mới mở cửa bước vào, trong nhà có mấy lò than, vừa bước vào đã cảm thấy ấm áp.
"Nhẹ, nhẹ thôi..."
Khương Trà nắm chặt cánh tay Lý Quan Cảnh, híp mắt nhìn Lý Quan Kỳ đi đến bên cửa sổ, đẩy cửa sổ ra một chút, ngay sau đó, Lý Quan Cảnh nắm cằm cậu ép phải quay sang nhìn hắn.
"Anh ấy sẽ đến ngay thôi." Lý Quan Cảnh hôn nhẹ vành tai đỏ bừng vì nóng của Khương Trà. "Tập trung nào."
Nói xong, hắn ưỡn eo duỗi cặc ra, đầu cặc cọ xát vào điểm nhạy cảm sâu trong thành ruột, kích thích thịt ruột co thắt dữ dội, Lý Quan Cảnh bị kẹp tê cả da đầu, hắn thở hổn hển rút cặc ra rồi lại từ từ đẩy vào.
"Ừm~"
Khương Trà bị đẩy đụ đến nỗi không còn để ý đến Lý Quan Kỳ nữa, cậu ngồi trong lòng Lý Quan Cảnh, lưng dựa vào lưng hắn, tư thế này khiến Lý Quan Cảnh có thể đút vào rất sâu, mỗi lần đều chạm vào điểm nhạy cảm sâu trong lỗ đít, khoái cảm tê dại liên tục tràn vào tâm trí.
Cậu có ảo giác như xương của mình đều mềm nhũn.
"Mmm~ sướng quá..."
Lý Quan Cảnh cười khẽ, tiếp tục đâm cặc vào lỗ đít Khương Trà với tốc độ vừa phải, bàn tay to đang bảo vệ bụng dưới thỉnh thoảng lại vuốt ve bụng cậu, như đang an ủi bé con bị ép ngồi trên ghế bập bênh.
"À~ Ừm~"
Lý Quan Kỳ thêm than vào lò, đi đến tủ quần áo lấy đồ ngủ thay, ra ngoài tắm rửa rồi trở về sưởi ấm cơ thể bên lò than, sau đó mới đi đến giường, vén rèm che nửa người lên, sờ tay Khương Trà, phát hiện rất nóng.
Nhiệt độ trong nhà đủ ấm.
Khương Trà đã mang thai gần năm tháng nhưng bụng vẫn chưa lộ rõ, Lý Quan Kỳ cúi xuống hôn lên bụng cậu, nhìn Lý Quan Cảnh đang hôn tai Khương Trà, hỏi: "Làm bao lâu rồi?"
Lý Quan Cảnh cắn nhẹ vào tai Khương Trà rồi mới buông răng ra, cười nói: "Hơn mười phút."
"Hơn mười phút?" Lý Quan Kỳ chạm vào cái lồn nhỏ ướt nhẹp của Khương Trà, cảm nhận được ngón tay mình bị cái lỗ đói khát kia cắn nhẹ, khẽ thở dài: "Ngày càng nhạy cảm."
"Ưm~" Khương Trà được sờ sướng, Lý Quan Cảnh đẩy hông từ phía sau, lồn nhọ đụng vào ngón tay Lý Quan Kỳ phía trước, khoái cảm dâng trào đến tận xương tủy, "Ahh~"
Lý Quan Cảnh nhanh chóng nhận ra cơ thể Khương Trà đang chủ động tiến lại gần anh trai, hắn lập tức thở dài, ôm chặt lấy cậu, điều chỉnh tư thế, tách hai chân trắng nõn ra, giục anh trai: "Nhanh lên, vợ chờ không nổi nữa kìa."
Khương Trà cắn môi dưới, túm lấy quần áo của Lý Quan Kỳ, mơ hồ nghe được Lý Quan Cảnh nói gì về mình, ậm ừ đáp lại bằng chút lý trí còn sót lại: "Em mới không phải không chờ được - ahh~ ưuuu ~ đừng, đừng đâm... haaa..."
"Không cho đâm mà còn kẹt chặt thế." Lý Quan Cảnh cười khẽ bên tai Khương Trà, đợi anh trai cởi quần đến gần, hắn mới dừng động tác đâm rút bên trong lỗ nhỏ đã chảy đầy nước dâm, thì thầm vào tai cậu: "Ngoan, đừng kẹp vội, sẽ cho em sướng ngay."
Không có Lý Quan Cảnh liên tục thúc vào mông, Khương Trà mới tỉnh táo hơn một chút, nghe hắn nói vậy, cậu có chút xấu hổ cùng hờn dỗi.
Có phải cậu muốn kẹp đâu.
Khó khăn lắm mới dời sự chú ý khỏi vật cứng đang trong vào mông mình, cậu khẩn trương nhìn Lý Quan Kỳ đang ôm eo mình, chỉ cần cúi xuống liền có thể thấy cặc lớn đang cương cứng.
Mặt cậu càng đỏ càng nóng hơn.
Lý Quan Kỳ chạm vào gò má nóng bừng của Khương Trà, an ủi: "Đừng sợ."
Vì Khương Trà đã đủ ướt, Lý Quan Kỳ cũng không làm màn dạo đầu, chỉ nắm lấy cặc lớn đã cứng ngắc từ lúc vào phòng, điều chỉnh tư thế gần gũi với Khương Trà hơn.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên ba người cùng làm chuyện này, nhưng dù sao cũng không thường xuyên làm cùng nhau, nên Khương Trà không khỏi cảm thấy căng thẳng khi nhìn Lý Quan Kỳ tiến lại gần.
Cậu không kiềm chế được mà căng cứng mông, siết chặt cặc Lý Quan Cảnh vẫn đang ở trong lỗ đít, làm hắn không thể kiềm chế được mà bắt đầu chạm rãi đẩy hông, Khương Trà liên tục thở gấp vì những cú thúc. "Ưm ~ Đừng, đừng đâm."
"Vậy đừng kẹp nữa, em sắp kẹp gãy cặc anh rồi."
"Em không có." Khương Trà buồn bực nói: "Em không có kẹp."
Lý Quan Cảnh giữ chặt đùi Khương Trà, thúc mạnh hơn lúc trước một chút, đầu cặc cọ xát điểm nhạy cảm sâu bên trong, hắn thúc hai cái rồi thở dốc dừng lại, để anh trai có thể đút vào.
Khương Trà bất mãn hừ hai tiếng, xoay mông cọ xát vào cặc Lý Quan Cảnh, hai chân bị giữ chặt không thể động đậy, mắt cậu đỏ hoe vì ấm ức.
Thấy vậy, Lý Quan Kỳ lập tức đỡ cặc lớn ấn vào lỗ nhỏ ướt nhẹp, đầu cặc còn chưa kịp đi vào đã bị lồn nhỏ đói khát kia điên cuồng mút lấy, anh bị mút tê cả da đầu, thở hổn hển chờ vài giây rồi mới hạ eo xuống, chậm rãi đút vào.
"Ahh~" Khương Trà dựa đầu vào vai Lý Quan Cảnh, nước mắt vui sướng chảy dài trên mặt, "Căng quá..."
Tuy đã từng thử bị hai con cặc cùng lúc đâm vào, nhưng Khương Trà vẫn thấy có hơi không thoải mái khi bị hai con cặc to béo đâm vào cùng lúc, cậu nhíu mày khẽ rên rỉ, cố gắng tránh né.
Lý Quan Cảnh giữ chặt mặt Khương Trà, ép cậu đối diện với mình, liếm môi, dùng đầu lưỡi mềm mại quấn lấy, vừa hôn Khương Trà vừa vuốt ve những điểm nhạy cảm trên cơ thể cậu.
"Ừm..."
Cơ thể căng thẳng của Khương Trà từ từ thả lỏng.
Lý Quan Kỳ nắm tay Khương Trà, chậm rãi đút vào, anh đút vào rất chậm, chậm đến nỗi Khương Trà có thể cảm nhận rõ ràng từng đường gân trên cặc thỉnh thoảng lại giật giật, sự chú ý vừa bị Lý Quan Cảnh kéo đi, giờ lại hướng về cặc lớn đang đi vào trong cơ thể mình.
Hức...sao mà to thế chứ?
Căng quá.
Cảm nhận được cơ thể Khương Trà đã thả lỏng, Lý Quan Cảnh buông lưỡi ra, hơi ấn đầu cậu xuống, để cậu thấy rõ mình bị xuyên thủng như thế nào, còn khàn giọng khen ngợi: "Vợ giỏi quá, ăn được cả hai."
Khương Trà cắn môi dưới, ngón chân quắp lại vì thoải mái.
Nhìn thấy chỉ còn một phần nhỏ con cặc tím đỏ của Lý Quan Kỳ vẫn còn ở bên ngoài, cơ thể cậu bị kích thích bởi cảnh tượng này lập tức căng cứng, hai lỗ trước sau cũng siết chặt, Lý Quan Cảnh và Lý Quan Kỳ cũng bị kẹp chặt mà rên một tiếng.
Ánh mắt Lý Quan Cảnh hiện lên vẻ hung dữ, nhưng không dám thúc giục anh trai, sợ mình nóng vội sẽ làm Khương Trà bị thương, hắn chỉ có thể hôn vành tai, cổ và vai Khương Trà, xoa dịu cảm giác ngứa ngáy đang gặm nhấm xương tủy, cào xé trái tim hắn.
"Ừm......"
Trán Lý Quan Kỳ đầy mồ hôi, cảm giác như có hàng vạn cái miệng nhỏ đang mút liếm mình bên trong lỗ lồn của Khương Trà, khoái cảm chết người điên cuồng lan tỏa khắp cơ thể, anh thở hổn hển, khống chế sức lực đâm vào, một hơi đâm thẳng cả cây vào lút cán.
Đầu cặc gần như chạm tới miệng cổ tử cung, nghiền nát điểm nhạy cảm sâu bên trong.
"Ưm...!" Khương Trà thở hổn hển, siết chặt mông.
Cậu siết mông, Lý Quan Cảnh và Lý Quan Kỳ cũng rên rỉ theo, sung sướng đến mức muốn điên cuồng đụ địt ngay lập tức. Nhưng Khương Trà vẫn đang mang thai nên hai người chỉ có thể kìm nén ham muốn đang dâng trào trong lòng, thở hổn hển, chờ Khương Trà ổn định.
Khương Trà thoải mái đến ngây ngất, những điểm nhạy cảm trong cơ thể và trước ngực đều bị cọ xát, bụng dưới cậu nhức mỏi căng trướng, không nhịn được cọ cọ cặc lớn đang cắm trong người, cậu tựa trán lên vai Lý Quan Kỳ, khẽ rên lên.
Quá, quá sướng...
Lý Quan Cảnh đã đến cực hạn, hắn liếc mắt nhìn anh trai, nhéo đùi Khương Trà, bắt đầu chậm rãi thúc vào.
Bọn họ đã có vài lần làm tình ba người, hai anh em phối hợp rất ăn ý, ra vào đan xen, một trước một sau. Vì Khương Trà đang mang thai nên hai người không dám hành động quá nhanh, nhưng dù vậy, khoái cảm vẫn mạnh mẽ hơn bình thường gấp bội.
Thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của nhau, sự giao tiếp thầm lặng khiến ham muốn tình dục càng mãnh liệt hơn.
Trên giường, Lý Quan Kỳ luôn kiềm chế hơn Lý Quan Cảnh rất nhiều, ví dụ như bây giờ, Lý Quan Cảnh có thể cắn tai Khương Trà, thở dốc gọi Trà Trà, gọi vợ, gọi cục cưng, còn Lý Quan Kỳ chỉ mím môi, im lặng đụ lồn Khương Trà.
Tiếng da thịt va chạm càng lúc càng rõ ràng, một đống nước dâm thể không thể ngăn cản chảy xuống mông Khương Trà, làm thân dưới của Lý Quan Cảnh và Lý Quan Kỳ ướt nhẹp, một mảng lớn ga trải giường bên dưới cũng ướt đẫm.
"Ưm~" Khương Trà thoải mái kêu lên, thoát khỏi vòng tay Lý Quan Cảnh, hai tay ôm lấy cổ Lý Quan Kỳ, chu môi và đầu lưỡi vừa bị Lý Quan Cảnh mút đỏ bừng, "Hôn hôn..."
Lý Quan Kỳ giữ chặt gáy Khương Trà, hôn lên môi và lưỡi cậu.
Tiếng lưỡi quấn quýt, môi lưỡi quấn quýt khiến cặc Lý Quan Cảnh cứng ngắc, hắn không có miệng vợ để hôn, chỉ có thể mút liếm vai và cổ Khương Trà.
Khương Trà bị kẹp ở giữa, tất cả các điểm nhạy cảm trên cơ thể đều được chăm sóc chu đáo, hơn nữa cậu vừa mới ân ái với Lý Quan Cảnh một lúc, khi đầu cặc lại đâm vào điểm nhạy cảm sâu trong lồn non, trong đầu cậu như có một vòng pháo hoa nổ tung, trực tiếp lên đỉnh.
"Mmmmmmm!"
Khương Trà vô thức cắn vào lưỡi Lý Quan Kỳ, gần như lên đỉnh cùng lúc, hai lỗ trước sau đồng thời đạt cực khoái, nước dâm cực khoái phun ra bị chặn lại trong lỗ, hai con cặc vẫn tiếp tục đâm vào, kích thích điên cuồng hai cái lỗ vừa lên đỉnh.
Cặc nhỏ vừa mới xuất tinh của cậu lại cứng lên, run rẩy cọ xát vào bụng Lý Quan Kỳ. "Ưmm ~ Chậm, chậm thôi..."
"Cục cưng, đã chậm lắm rồi." Lý Quan Cảnh thở dài, "Còn chậm nữa sẽ bị kẹp chết mất."
Ý thức của Khương Trà mơ hồ, không còn nghe được Lý Quan Cảnh nói gì nữa, chỉ có thể kêu rên quá nhanh quá sâu.
May là Lý Quan Kỳ và Lý Quan Cảnh rất hiểu cậu, biết lúc này cậu chỉ đang mạnh miệng thôi, nếu mà thật sự chậm lại, người sốt ruột chính là cậu.
Tuyết bên ngoài rơi ngày một dày hơn, cánh cửa sổ hé mở kêu cót két trong gió, át đi những âm thanh ái muội trong nhà.
Nhưng nếu ai đó đi ngang qua cửa sổ lúc này, sẽ thấy hai người đàn ông cao lớn mạnh mẽ nằm trên chiếc giường lớn chỉ kéo rèm một nửa, kẹp ở giữa một chàng trai trông còn trẻ, thân dưới của họ dính chặt vào nhau.
Lý Quan Cảnh đã đụ trước với Khương Trà hơn mười phút, xuất tinh trước. Trước đây hắn luôn thành thật rút cặc ra mới xuất tinh, nhưng sau khoảnh khắc quan trọng mấy ngày trước, bị Khương Trà vừa khóc vừa mắng, hắn không bao giờ rút ra bắn ra ngoài nữa.
Trong thời gian mang thai, Khương Trà cần họ hơn bình thường, cũng dễ nổi nóng, dễ u sầu, bọn họ đương nhiẻn phải cố gắng hết sức để đáp ứng mọi yêu cầu của cậu.
Dù sao làm xong rửa ráy đàng hoàng là được.
"Trước tiên ôm em ấy đi." Lý Quan Cảnh đặt Khương Trà vào lòng anh trai, chậm rãi rút cặc ra, nhìn thấy tinh dịch và nước dâm chảy ra, ánh mắt hắn tối sầm lại, con cặc vừa mới xuất tinh lại cương cứng. "Anh trai, đổi tư thế."
"Ừm."
Khương Trà bị Lý Quan Kỳ bế lên, đột nhiên hai lỗ nhỏ trống rỗng, cậu nhíu mày oán giận, nhưng chưa kịp dãy nảy, Lý Quan Kỳ đang ôm cậu nằm xuống đã đút cặc vào lỗ đít ướt đẫm mềm mại của cậu.
Cậu thoải mái rên tỉ, vẻ mặt bất mãn trên mặt dần biến mất.
Hiệ tại Lý Quan Kỳ nằm trên giường, Khương Trà nằm trên người anh, quay lưng về phía Lý Quan Kỳ, con cặc màu đỏ tím chậm rãi đâm vào lỗ đít cậu.
"Chậc." Lý Quan Cảnh khẽ thở dài, dùng ngón tay chạm vào môi lồn ẩm ướt của Khương Trà hai cái, rồi cúi xuống hôn cậu.
"Hức..."
Lý Quan Cảnh nhanh chóng buông lưỡi Khương Trà ra, đôi môi nóng bỏng cùng chiếc lưỡi lướt dọc theo cổ hắn, mút mát liếm láp hai núm vú hồng hào, hắn liếm đến khi hai núm vú sưng lên, rồi lại tiếp tục di chuyển xuống dưới, môi lưỡi dừng lại trên bụng hơi nhô ra của Khương Trà một lúc lâu.
Kéo dài đến nỗi Khương Trà phải rên rỉ thúc giục hắn đút cặc vào lồn, hắn cười khẽ, đứng dậy, điều chỉnh tư thế, rồi đỡ cặc đẩy vào trong lỗ lồn nhỏ nhắn ướt át.
Âm thanh mơ hồ trong phòng kéo dài rất lâu, Khương Trà vì quá mệt mỏi sau nhiều lần lên đỉnh nên đã ngủ thiếp đi.
Thấy cậu ngủ thiếp đi, Lý Quan Kỳ và Lý Quan Cảnh cũng không làm loạn nữa, mỗi người xuất một phát vào bên trong Khương Trà rồi mới rút cặc ra.
Lý Quan Cảnh thỏa mãn hôn môi Giang Trà, mặc quần áo, xuống giường đi ra ngoài.
Hiên giờ trong sân viện không có người hầu nào phục vụ, cho nên hắn phải tự mình di chuyển bồn tắm và lấy nước nóng, cũng may nước nóng luôn có sẵn, không cần phải đun nữa.
Lúc Lý Quan Cảnh đi đi lại lại đổ nước nóng vào bồn tắm chuẩn bị nước tắm, Lý Quan Kỳ đã dọn giường xong, nhưng tạm thời không tiện thay ga trải giường, nên anh đặt hai chiếc khăn tắm lên chỗ ga trải giường ướt.
"Anh tắm cho em ấy đi. Em ra ngoài tắm rồi quay lại."
"Ừm."
Lý Quan Cảnh cầm quần áo sạch và đồ lót rời khỏi phòng, Lý Quan Kỳ bế Khương Trà ra khỏi giường đi tắm, dùng ngón tay moi tinh dịch ra khỏi cơ thể Khương Trà, tắm được nửa chừng thì Lý Quan Cảnh quay lại.
Lý Quan Cảnh không buồn làm phiền, kéo ghế ngồi cạnh anh trai, nhìn anh tắm cho Khương Trà, nhìn nhìn nhìn, hắn không khỏi bật cười: "Lời nguyền thật tốt."
Lý Quan Kỳ không dừng lại, nhưng cũng đồng ý với lời nói của Lý Quan Cảnh: "Ừ."
"Vẫn là cục cưng giỏi nhất." Lý Quan Cảnh nhéo mặt Khương Trà, cười nói: "Nếu em ấy không bỏ thuốc anh, cũng sẽ không rơi vào tình cảnh như bây giờ."
Lý Quan Kỳ cũng bật cười, nhớ lại lúc trước mình và Khương Trà không ưa nhau, lại còn liên tục bị Khương Trà mắng là biến thái lưu manh, bất đắc dĩ nói: "Em ấy to gan, tính tình còn nóng nảy."
"Anh còn có thể làm gì nữa? Chỉ có thể nuông chiều thôi."
Tắm rửa cho Khương Trà rồi trở về giường, hai anh em vẫn đặt Khương Trà ở giữa, mỗi người nhẹ nhàng đặt tay lên bụng Khương Trà, bắt đầu bàn bạc về việc đặt tên cho bé con.
Sau khi bàn bạc hồi lâu và nghĩ ra vô số cái tên, tất cả đều bị chối bỏ, nên bọn họ quyết định giao nhiệm vụ đặt tên cho Khương Trà.
Bạn thấy sao?