Khương Trà mang thai bảy tháng, bụng đã lộ rõ, ham muốn tình dục cũng mãnh liệt nhất trong giai đoạn này, mạnh đến mức chỉ cần đụng nhẹ chân là nước dâm sẽ chảy ra ướt cả quần lót, trước đây đều là Lý Quan Cảnh và Lý Quan Kỳ chủ động, giờ cậu phải nài nỉ hai người đàn ông kia đụ mình.
Đôi khi một mình một người không đủ để thỏa mãn cậu, phải được hai cây đút no hai lỗ mới có thể thoả mãn.
Ngày vui vẫn tiếp diễn cho đến khi Lý Quan Cảnh trở về quân đội.
Sau khi Lý Quan Cảnh rời đi, Khương Trà không vui hơn nửa tháng, trước đây cậu hoàn toàn không cần lo lắng cho sự an nguy của Lý Quan Cảnh, vì hắn là nam chính. Nhưng vì Lý Quan Cảnh đã chết một lần mà không rõ nguyên nhân, thế nên cậu không thể bình tĩnh như lần trước lúc Lý Quan Cảnh trở về tiền tuyến.
Nếu Lý Quan Cảnh lại xảy ra chuyện gì nữa thì sao?
Nơi này quá xa, nếu có chuyện gì xảy ra nữa, cậu không thể đảm bảo có thể đến được chỗ Lý Quan Cảnh trong vòng hai ngày.
May là chuyện mà Khương Trà lo lắng đã không xảy ra, hôm trước ngày cậu tới bệnh viện sinh con, cuối cùng cũng liên lạc được với Lý Quan Cảnh, hai người nói chuyện điện thoại hơn mười phút rồi mới miễn cưỡng kết thúc cuộc gọi.
Lý Quan Kỳ nắm lấy cánh tay Khương Trà, an ủi: "Chờ chiến tranh kết thúc, nó sẽ có thể trở về."
Nhưng trong cốt truyện gốc, cuộc chiến không kết thúc cho đến tận phút cuối.
Nhưng không nhất định là như vậy. Dù sao trong cốt truyện gốc Lý Quan Cảnh chưa từng chết cũng đã chết một lần, vậy còn điều gì không thể xảy ra nữa?
Khương Trà chợt nhớ đến tờ báo mình đọc mấy ngày trước, trên báo nói các nhà ngoại giao đang họp, hình như đang bàn kế hoạch hòa bình chấm dứt chiến tranh. Dù sao cuộc chiến này cũng đã kéo dài quá lâu, lâu đến mức cả hai nước đều tổn thất nặng nề, nếu tiếp tục đánh nhau, e rằng cả hai sẽ bị xóa sổ khỏi thế giới này.
Có lẽ thực sự có thể kết thúc chiến tranh sớm.
Nghĩ đến đây, Khương Trà cảm thấy dễ chịu hơn nhiều: "Hôm nay chúng ta có đi bệnh viện không?"
"Ừm, trước tiên vào trong đã."
"Thế ông nội phải làm sao đây?"
"Cứ để Xuân Sinh chăm sóc là được."
Đêm đó, Lý Quan Kỳ đưa Khương Trà đến bệnh viện và ở lại đó.
Khương Trà trở dạ rất nhanh, sáng ngày thứ hai nhập viện, cậu bắt đầu có những cơn co thắt, vì các bác sĩ không có kinh nghiệm đỡ đẻ cho người song tính nên họ lập tức đẩy cậu vào phòng phẫu thuật đã chuẩn bị chu đáo, nếu sinh thường không thành công thì sẽ tiến hành mổ lấy thai ngay lập tức.
Lý Quan Kỳ theo Khương Trà vào phòng phẫu thuật, nắm tay cậu an ủi suốt quá trình, lúc bé con ra đời, anh chỉ quay đầu lại xác nhận giới tính của con theo lời nhắc của y tá, rồi lại quay đầu lại tiếp tục an ủi Khương Trà đang ướt đẫm mồ hôi.
Khương Trà liếc nhìn đứa bé được bế đến, nghiêng đầu đặt vào lòng bàn tay Lý Quan Kỳ, nhắm mắt lại rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Khi tỉnh lại, cậu đã được chuyển từ phòng phẫu thuật sang phòng bệnh, cơn đau bên dưới khiến cậu sợ đến mức không dám cử động cả ngón tay, cứ nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Đột nhiên, một cái đầu tiến lại gần, giọng nói khàn khàn trầm thấp vang lên bên tai cậu: "Em đang nhìn gì thế?"
Khương Trà giật mình, quay đầu nhìn người bên cạnh, đồng tử hơi co lại: "Sao anh lại quay về rồi?"
"Anh nghỉ phép mấy ngày." Lý Quan Cảnh cọ cọ cằm râu ria lởm chởm vào mặt Khương Trà, cười nói: "Vợ anh sắp sinh, sao mà không về được chứ?"
Tuy hắn cố gắng che giấu, nhưng vẫn không giấu được vẻ mệt mỏi trong giọng nói, rõ ràng là đi đường suốt hai ngày, chưa nghỉ ngơi được bao nhiêu.
Nơi đó quá xa, nếu chậm trễ dù chỉ một chút, hiện tại hắn sẽ không thể ở đây.
Khương Trà nhìn Lý Quan Cảnh đang áp sát mình, cảm xúc buồn tủi dâng trào mãnh liệt, cậu khó khăn đưa tay ra ôm lấy cổ Lý Quan Cảnh, vừa rên rỉ vừa làm nũng: "Bên dưới em đau lắm."
Lý Quan Cảnh không dám động đến Khương Trà, tuy hắn muốn giúp Khương Trà chịu đau nhưng lại chẳng thể làm gì được, chỉ có thể xoa đầu Khương Trà, dịu dàng an ủi, khen cậu rất giỏi, sinh ra một bé con xinh đẹp khỏe mạnh.
Trong lúc hai người âu yếm nhau, Lý Quan Kỳ đang chăm chú cho con bú bên cạnh, anh đã cho con bú nhiều lần rồi, ban đầu còn cảm thấy cứng đờ như đang ôm một quả bom nhỏ, giờ đã có thể dễ dàng cho con bú xong.
Vì Khương Trà không có sữa để cho con bú nên bé con chỉ có thể uống sữa bột mà Lý Quan Cảnh đã tỉ mỉ chuẩn bị theo chỉ dẫn của y tá trong lúc Khương Trà vẫn còn ngủ.
Lý Quan Kỳ yên lặng cho con bú xong, đặt bình sữa lên bàn, thấy Lý Quan Cảnh vẫn dựa vào Khương Trà dỗ dành, anh bế con đứng dậy, dỗ con ngủ, sau đó đặt con vào nôi bên cạnh giường bệnh của Khương Trà, nhỏ giọng nói: "Ngủ đi."
"Không vội."
"Vội!" Khương Trà buông lỏng tay khỏi cổ Lý Quan Cảnh, "Anh ngủ đi."
"Không, anh còn muốn—shhh, anh ngủ, anh đi ngủ, đừng khóc." Lý Quan Cảnh bất lực liếm nước mắt nơi khóe mắt Khương Trà, hôn nhẹ lên đôi môi hơi nhợt nhạt của cậu hai cái. "Mắt sắp sưng rồi này, anh đi ngủ đây. Đừng khóc."
Khương Trà hừ một tiếng, giọng điệu có chút buồn bực.
Lý Quan Cảnh đứng dậy, liếc nhìn bé con đang ngủ, rồi nằm xuống giường bên cạnh, hắn ngủ thiếp đi rất nhanh, gần như vừa nằm xuống là ngủ thiếp đi ngay.
"Ăn chút gì trước đã."
"Em không muốn ăn."
"Không muốn ăn cũng phải ăn, giờ em cần bồi bổ."
Khương Trà ngoan ngoãn gật đầu.
Lý Quản Kỳ trước tiên mang cháo đến cho Khương Trà ăn, hiện tại cậu chỉ ăn được ăn đồ ăn lỏng, đợi Khương Trà ngủ lại, anh mới đi chăm sóc bé con.
Anh luôn nhớ lời y tá dặn, cứ hai ba tiếng phải cho con bú một lần, không nên không cho con bú chỉ vì con không khóc không quấy, bởi vì sự im lặng của con không nhất định có nghĩa là con ngoan, rất có thể là con đói xỉu.
Lý Quan Cảnh chỉ ở lại bệnh viện với Khương Trà hai ngày rồi vội vã trở về quân đội, Khương Trà ở lại bệnh viện hơn một tuần rồi trở về nhà cùng Lý Quan Kỳ và bé con đã lớn hơn một chút.
Tâm trạng Khương Trà không tốt, vừa về đến nhà là uể oải nằm phịch xuống giường, nhìn Lý Quản Kỳ đang bế con ngồi bên cạnh, thấy khóe môi anh hơi cong, tâm trạng cậu cũng tốt hơn đôi chút.
"Đặt bé cưng lên giường đi, anh đã bế cả chặng đường rồi."
"Anh bế thêm một lát." Lý Quan Kỳ nhận ra giọng điệu hơi héo của Khương Trà sau khi anh nói xong, vội vàng phản ứng, cẩn thận đặt bé con lên nôi bên cạnh, cởi giày và quần áo, lên giường, ôm Khương Trà vào lòng: "Xin lỗi, mấy ngày nay không bế em."
Khương Trà vùi mặt vào lòng Lý Quan Kỳ, giọng nói nghẹn ngào: "Anh còn phải chăm sóc em bé."
"Sao nhãng em bé lớn của anh rồi."
Lý Quan Kỳ ôm chặt Khương Trà, dỗ dành cậu hồi lâu, thấy tâm trạng cậu đã bình thường trở lại, anh mới yên tâm xoa bóp đùi Khương Trà: "Còn đau không?"
Khương Trà lắc đầu: "Vẫn ổn." Cậu dừng lại một chút, lẩm bẩm: "Không đau bằng lần đầu tiên đâm vào."
Lý Quan Kỳ xoa xoa lưng Khương Trà, không biết nên cười hay nên khóc: "Em quá nóng vội."
"Lúc đó em sợ lắm," Khương Trà ngáp dài, lần đầu tiên chia sẻ cảm xúc lúc đó với Lý Quan Kỳ. "Em nghĩ, nếu được ở bên anh, em sẽ không phải lo cơm áo gạo tiền, cũng không phải sợ thang ngoài đường. Ai ngờ anh lại nhẫn tâm nhốt em lại như thế?"
"Xin lỗi." Lý Quan Kỳ đặt tay lên môi Khương Trà, dịu dàng nói: "Cục cưng, cắn một miếng cho bớt giận."
Khương Trà đỏ mặt khi nghe Lý Quan Kỳ gọi mình là "cục cưng", đẩy tay Lý Quan Kỳ ra, lẩm bẩm: "Toàn mùi sữa, em không thèm cắn."
Lý Quan Kỳ mỉm cười, luồn hai bàn tay to vào trong áo Khương Trà, dịu dàng xoa xoa bụng nhỏ vẫn chưa co lại hoàn toàn của cậu, anh đã học được kỹ thuật xoa bụng này từ lâu, xoa đến khi Khương Trà buồn ngủ, hơi thở cũng dần dần trở nên đều đặn yên tĩnh.
Anh cũng không vì Khương Trà đã ngủ mà dừng tay, chỉ đến khi bé con tỉnh dậy và khóc vì đói, anh mới rút tay ra, đứng dậy pha sữa bột.
Theo yêu cầu kiên quyết của Lý Quan Kỳ, Khương Trà bị ép nằm yên ở trong sân viện gần một tháng. Trong tháng này, cậu đã tươi tỉnh trở lại, sức khỏe hồi phục rất tốt, còn Lý Quan Kỳ phụ trách chăm sóc em bé lại tiều tụy thấy rõ.
"Cho em ôm một cái."
"Muốn ôm à?"
"Dạ."
Lý Quan Kỳ thở phào nhẹ nhõm, trong khoảng thời gian này, Khương Trà không hề chủ động ôm ấp hay gần gũi với bé con, anh vốn còn lo Khương Trà có phải không thích bé con không.
Khương Trà ôm bé con vào lòng, nhìn đôi mắt to tròn tò mò nhìn mình, không nhịn được cười: "Con thật xinh đẹp."
Bé con cảm nhận được cảm xúc của Khương Trà và vui vẻ ê a trong vòng tay cậu.
Khương Trà bế con một lúc thì mỏi tay, đành đặt con lên giường nằm nghiêng trông chừng, kết quả là cậu ngủ thiếp đi trong khi trông con, tới khi giật mình tỉnh giấc, thấy bé con nằm trong vòng tay Lý Quan Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng......
Sao áo cậu lại ướt? Có phải là nước bọt của bé con không?
Khương Trà bối rối thò tay vào trong áo, cảm nhận được ngực mình ươn ướt, sững sờ. Trẻ con sao lại nhiều nước bọt đến mức làm ướt quần áo thế này? Cậu sờ sờ núm vú, kinh hãi phát hiện ra thủ phạm làm ướt áo mình.
Nhận thấy tình trạng của Khương Trà không ổn, Lý Quan Kỳ nhíu mày lo lắng: "Không khỏe à?"
"Không, không có." Khương Trà nhìn Lý Quan Kỳ, lặng lẽ rút tay ra khỏi áo. "...Hình như em đang ra sữa."
"Ra sữa à?"
"Đúng thế! Sao em có thể có sữa được chứ!" Khương Trà ngồi dậy với vẻ mặt héo rũ, vén áo lên, có thể thấy rõ một giọt sữa đọng trên núm vú của cậu.
Thấy cảnh này, phản ứng đầu tiên của Lý Quan Kỳ là không muốn lãng phí, liền đặt bé con lên ngực Khương Trà, ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Khương Trà, anh mới hiểu ra, nhưng đã quá muộn để đưa bé con về.
"Shhhh..."
Lý Quan Kỳ nhịn cười, nhẹ giọng nói: "Bé cưng chỉ mút sữa thôi, mút vài ngụm là sẽ nhả ra thôi."
Khương Trà trừng mắt nhìn anh: "Bây giờ anh đang lo chuyện này sao?"
Bé con quả nhiên nhả miệng rất nhanh, được Lý Quan Kỳ bế đến chiếc giường nhỏ bên cạnh, anh lại ngồi xuống giường, nhìn Khương Trà đang cau mày nhìn ngực mình, nhỏ giọng hỏi: "Trướng sữa?"
"Có chút xíu." Khương Trà sửng sốt rồi lại kinh ngạc, vỗ ngực nói: "Ngực em đâu có lớn, làm sao có sữa được?"
Lý Quan Kỳ cũng đưa tay chạm vào ngực Khương Trà, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ: "Hơi phồng lên một chút, cũng đang mềm ra."
Anh hỏi lại: "Có căng tức không?"
Khương Trà hiểu ý của Lý Quan Kỳ nên im lặng nói: "Muốn bú thì bú đi!"
Lý Quan Kỳ cười khẽ: "Sợ em không muốn thôi." Nói xong, anh cúi xuống, há miệng ngậm lấy núm vú bé con vừa mới ngậm, dùng sức một chút đã có thể hút ra sữa, nhưng lượng sữa ít đến đáng thương.
"Ưm..."
Khương Trà cắn răng, khẽ rên rỉ.
Rõ ràng Lý Quan Kỳ hút sữa không hề gợi tình, nhưng Khương Trà vẫn nứng rất nhanh, ngay lúc cậu không nhịn được đưa tay ôm lấy đầu Lý Quan Kỳ, cửa phòng bị đẩy ra, cậu vô thức nhìn về phía cửa, sững sờ khi thấy người mở cửa là Lý Quan Cảnh.
Không phải đã nói lần này phải mất rất lâu mới quay lại à?
Lý Quan Cảnh trông có vẻ năng động hơn lần trước, hắn bước nhanh đến bên giường, dùng đôi tay sạch sẽ nghịch ngợm bàn tay nhỏ nhắn của bé con, nhìn Khương Trà vẫn đang ngơ ngác nhìn mình, vẻ mặt thích thú: "Sao vậy? Gặp lại chồng mà em ngạc nhiên thế à?"
"Anh không phải—ah~"
Lý Quan Kỳ âu yếm liếm núm vú bị mút sưng lên, ngẩng đầu lên chạm vào khuôn mặt đỏ bừng của Khương Trà, khàn giọng nói: "Mấy ngày trước nó gọi điện thoại nói sẽ về, nhưng không muốn báo cho em biết, nói muốn cho em một bất ngờ."
"Ừ." Khương Trà đỏ mặt, muốn che đi núm vú vẫn còn rỉ sữa của mình, vừa đưa tay ra, Lý Quan Cảnh đã giữ chặt, Lý Quan Kỳ cũng ôm chặt eo cậu, ép cậu ưỡn ngực ra.
Núm vú chảy sữa trông đặc biệt gợi tình.
Lý Quan Cảnh lúc này mới phát hiện ra sự bất thường ở ngực Khương Trà: "Có sữa à?" Hắn kinh ngạc đưa tay lau sạch sữa dính trên núm vú, sau đó đưa vào miệng nếm thử.
Giống như nước dâm của vợ, có vị ngọt rất nhẹ.
"Làm sao em biết được?"
Ánh mắt Lý Quan Cảnh rơi vào núm vú bên kia của Khương Trà, trầm giọng nói: "Anh trai đã uống rồi, anh uống một chút cũng không sao, đúng không?"
Hắn căn bản là trực tiếp thông báo cho Khương Trà, không cho cậu cơ hội phản ứng, lời vừa dứt, hắn liền cúi xuống ngậm lấy đầu vú sưng phồng như ngậm kẹo, mút mạnh, một dòng sữa ngọt ngào nhàn nhạt chảy vào miệng.
Đúng thật có!
Ánh mắt Lý Quan Cảnh tối sầm lại, hắn quỳ một gối xuống giường, dùng bàn tay to túm lấy bàn tay đang cố gắng chống cự của Khương Trà, vùi đầu vào ngực cậu liếm mút núm vú, để sữa chảy ra từ núm vú đang dần hé mở.
"Hừ ~" Ánh mắt Khương Trà mơ màng, ngực bị đám râu ria mà Lý Quan Cảnh chưa kịp cạo chọc cho ngứa ngáy, cậu giãy dụa hai lần nhưng không thoát ra được, đành nắm lấy tay Lý Quan Kỳ cầu cứu, nhưng ngay sau đó, Lý Quan Kỳ cũng cúi xuống mút núm vú còn lại.
"Hừm~ Ummm... đồ biến thái..." Khương Trà rên rỉ nắm lấy tóc hai người đàn ông, chửi rủa bọn họ là đồ biến thái lưu manh, nhưng tay lại thành thật ấn hai cái đầu đang vùi trong ngực mình xuống, thoải mái đến gần như muốn khóc.
Rõ ràng là rất xấu hổ khi bị mút ngực, nhưng... sao cậu lại thấy thoải mái thế này?
Dù sao Khương Trà cũng không có ngực, chút sữa còn lại cũng là do vừa mới sinh con, hơn nữa dạo này được Lý Quan Kỳ chăm sóc quá chu đáo, nên chút sữa đó cũng nhanh chóng bị ăn hết.
Hai anh em lần lượt ngẩng đầu lên.
Khương Trà nhìn hai người gần như vậy qua lớp sương mù, rõ ràng nhìn thấy vẻ mặt tiếc nuối của họ, cậu xấu hổ dùng tay kéo áo xuống, trừng mắt nhìn từng người: "Nhìn cái gì! Em có chút sữa này đã không tệ rồi! Bé cưng còn chưa được ăn đâu!"
"Bé con ăn rồi."
Khương Trà: "..."
Hút được hai miếng cũng được tính là ăn rồi?
Lý Quan Cảnh ngồi trên giường, ôm Khương Trà vào lòng, cọ cọ cái cằm lởm chởm râu lên khuôn mặt mềm mại của Khương Trà, khàn giọng nói: "Chiến tranh kết thúc rồi, lần này anh sẽ không đi nữa."
"Thật à?"
"Ừ." Lý Quan Cảnh ghé sát vào tai Khương Trà, nhỏ giọng nói: "Từ nay về sau, mỗi ngày anh đều có thể ở nhà với em, có vui không?"
Ánh mắt Khương Trà sáng lên vì vui mừng, thấy Lý Quan Kỳ không có chút phản ứng nào, biết rằng anh đã sớm biết chuyện này, cậu liền không vui trừng mắt nhìn anh.
"Đừng nhìn chằm chằm anh trai nữa, nhìn anh này vợ." Lý Quan Cảnh ưỡn thẳng người lên, để Khương Trà cảm nhận được đường cong đang cương cứng dưới háng mình. "Cứng rồi."
Khương Trà cũng muốn làm, nhưng cơ thể vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, chưa thể làm được.
Lý Quan Cảnh nhìn vẻ mặt ủ rũ của Khương Trà mà buồn cười, bàn tay thô ráp của hắn lướt dọc theo ngực Khương Trà lên cổ và cằm, ngón tay ấn vào môi Khương Trà, đầy ẩn ý đẩy vào trong, khàn giọng hỏi: "Vợ ơi, liếm được không?"
Khương Trà đỏ mặt, cắn chặt ngón tay đang trong miệng ngăn hắn dâm dê đút vào.
Lý Quan Cảnh chắc hẳn đã tắm rửa xong khi trở về, ngón tay vẫn còn thoang thoảng mùi nước tắm, Khương Trà dùng lưỡi đẩy ngón tay Lý Quan Cảnh ra, mặt đỏ bừng gật đầu: "Ừm."
"Đồng ý rồi?"
"Ừm, đồng ý."
Lý Quan Cảnh chỉ là thăm dò muốn mút cặc, nhưng thấy Khương Trà quả nhiên đồng ý, hắn kích động đến đau cả cặc, lập tức cởi giày, nằm lên giường, không chút do dự đẩy anh trai ra, ôm Khương Trà ngồi lên đùi, không chờ được mà hôn cậu.
Khương Trà ngoan ngoãn ôm lấy cổ Lý Quan Cảnh, đưa đầu lưỡi vào trong miệng hắn.
Tâm trạng Lý Quan Kỳ không tốt lắm, anh liếc nhìn hai người đang hôn nhau say đắm, sau đó đứng dậy kiểm tra bé con, xác nhận bé con đã ngủ say, anh mới nằm xuống mép giường lớn.
Khoảng thời gian này anh rất mệt mỏi, chỉ sau khi Lý Quan Cảnh trở về, anh mới dám nghỉ ngơi ngủ một giấc.
Nụ hôn kết thúc.
Lý Quan Cảnh thở dốc liếc nhìn bé con đang ngủ trong nôi bên cạnh giường, đưa tay cởi quần áo của Khương Trà, rồi cởi quần mình ra: "Nằm lên người anh."
Khương Trà đỏ mặt, nhấc chân lên ngồi lên lồng ngực rắn chắc của Lý Quan Cảnh, nghe Lý Quan Cảnh thúc giục, cậu cúi xuống, mông lùi ra sau, cho đến khi nửa mông chạm vào mặt Lý Quan Cảnh.
Vừa ngồi xuống, sống mũi cao của Lý Quan Cảnh chạm vào lồn nhỏ, hơi thở của cậu lập tức trở nên dồn dập. "Ừm... Đợi, đợi đã, đừng liếm vội."
Lý Quan Cảnh không có ý định dừng lại.
Đã mấy tháng rồi chưa được gần gũi vợ, giờ vợ trần truồng nằm đè lên người hắn, lồn nhỏ ướt át mềm mại dính sát bên miệng, hắn không thể nhịn được nữa ngậm lấy môi lồn mềm mại mút mấy cái, đầu lưỡi cuốn lấy nước dâm nuốt chửng, ngọn lửa bùng cháy trong lòng cuối cùng cũng nguôi ngoai.
Nhưng ngọn lửa khác lại bùng cháy lên, hắn thở dốc vỗ nhẹ vào mông Khương Trà, nhắc nhở cậu đừng chỉ tập trung vào khoái cảm mà bỏ quên con cặc của mình.
"Ưm..." Khương Trà khẽ hừ một tiếng, cuối cùng cũng đưa tay ra nắm lấy cặc lớn của Lý Quan Cảnh, một tay cậu không thể nắm được toàn bộ, đành nuốt nước bọt, cẩn thận cúi đầu, dùng lưỡi liếm liếm đầu cặc nóng hổi.
Tiếng rên rỉ khàn khàn từ phía sau càng khích lệ Khương Trà, cậu lại đưa lưỡi ra liếm, cuối cùng cũng mở miệng, ngậm lấy đầu cặc to bằng quả trứng ngỗng, khó khăn mút lấy.
Hức... To quá, làm khóe miệng cậu khó chịu theo.
Cơ thể Khương Trà vô cùng nhạy cảm, bị ôm mông liếm một hồi đã rên rỉ, phun nước khắp mặt Lý Quan Cảnh.
Lý Quan Cảnh nghiêng đầu, tránh xa mông Khuonge Trà, vỗ nhẹ mông Khương Trà, khàn giọng nói: "Trước tiên đứng dậy đổi tư thế có thể trông bé cưng đã."
"Vâng."
Khương Trà nằm trên người Lý Quan Cảnh một lúc, rồi hai chân mềm nhũn rời khỏi người hắn. Sau khi Lý Quan Cảnh ngồi dậy dựa vào đầu giường, cậu lại cúi xuống, đưa con cặc đã liếm sạch nước bọt vào miệng, cố gắng dùng môi lưỡi liếm lấy thứ to lớn đang giật giật trong miệng mình.
"Shh..." Lý Quan Cảnh nheo mắt, bàn tay to nhẹ nhàng xoa tóc Khương Trà, sướng đến mức muốn ưỡn thẳng eo, điên cuồng thúc vào.
Để không làm Khương Trà bị đau, hắn chỉ có thể cố gắng đè nén dục vọng trong lòng, dùng bàn tay to xoa xoa tai và vai Khương Trà, nhìn cặp mông nhô cao của cậu, liếm khóe môi, lòng bàn tay nóng bỏng chạm vào ngực Khương Trà, véo nhẹ núm vú đang sưng lên mà chơi đùa.
Mãi tới khi mút cho Lý Quan Cảnh bắn tinh vào miệng mình, má của Khương Trà gần như cứng đờ.
Lý Quan Cảnh ôm chặt Khương Trà, xoa xoa mặt môi cậu, khen vợ thật tuyệt thật giỏi, lời khen ấy xua tan mọi phiền muộn trong lòng Khương Trà, chỉ còn lại niềm vui sướng trong lòng.
Dù sao cũng không cần phải lo cho an toàn tính mạng của Lý Quan Cảnh nữa!
Nhưng cậu sớm nhận ra mình đã vui mừng quá sớm.
Từ khi phát hiện ra cậu có thể tiết sữa, hai người kia đã thử đủ mọi cách để cho cậu ăn những loại thức ăn và súp lợi sữa, ban đầu Khương Trà không nhận ra có vấn đề gì với chế độ ăn của mình, cho đến khi ngực cậu dần đầy đặn hơn, lượng sữa cũng tăng lên.
Chỉ đến lúc đó cậu mới nhận ra hai người kia đã lén lút đụng vào thức ăn của cậu.
Nhưng đã quá muộn, cậu bắt đầu bị ép nằm trên giường để bú sữa mỗi đêm.
"Hmm~Hmm~Đừng bú nữa, không, không có sữa đâu...ah~Nhẹ thôi, đừng ấn vào đó."
Trên chiếc giường lớn, Khương Trà bị ôm trong lòng Lý Quan Kỳ, con cặc màu đỏ tím liên tục ra vào lỗ đít cậu, còn Lý Quan Cảnh nằm trên ngực cậu mút núm vú hút dòng sữa bên trong.
Lý Quan Cảnh mút núm vú phải của Khương Trà đến sưng tấy lên, rồi lại đổi bên, hút sạch sữa ở cả hai bên núm vú hắn mới ngẩng đầu lên, vẻ mặt tiếc nuối hôn lên môi Khương Trà.
"Dùng nhiều thực phẩm bổ sung thế mà ngực nhỏ của vợ cũng không to ra."
"Anh mới, mới——umm-haaa~"
Lý Quan Cảnh sờ tai Khương Trà rồi đứng dậy, nắm lấy cặc lớn cứng ngắc đỏ tím của mình, áp đầu cặc vào đôi môi đỏ mọng của Khương Trà, khàn giọng dỗ dành: "Ngoan, há miệng ra."
Khương Trà đang bị đụ sướng, cảm nhận được hơi ấm đang cọ xát vào môi, cậu vô thức há miệng, miệng lập tức bị con cặc to lớn kia kéo căng, cậu rên lên một tiếng khó chịu.
"Ừm..." Lý Quan Cảnh thoải mái thở dài, bàn tay to xoa xoa tóc Khương Trà, nhưng cũng không chủ động đụ miệng Khương Trà, dì gì anh trai cũng đang đụ Khương Trà mạnh bạo khiến cả người cậu nhấp nhô, tần suất như vậy cũng đủ khiến hắn sướng.
Một người thì đụ lỗ đít Khương Trà, người kia thì đụ miệng Khương Trà, hai người phối hợp rất ăn ý.
Sau khi Lý Quan Kỳ xuất tinh, anh rút cặc ra, tránh đường, cúi xuống hôn lên hai núm vú đã được bú sạch sữa của Khương Trà rồi đứng dậy, ngậm lấy môi lưỡi Khương Trà hôn hít. Cùng lúc đó, bàn tay to lớn cũng vươn tới bụng dưới của Khương Trà, nắm lấy cặc nhỏ cương cứng của cậu sục mạnh.
Ngoại trừ lồn nhỏ vẫn chưa thích hợp để quan hệ, mọi điểm nhạy cảm trên cơ thể Khương Trà đều được chăm sóc chu đáo, cậu rên rỉ sung sướng, nhanh chóng chìm vào trong tay Lý Quan Kỳ.
Nhưng Lý Quan Cảnh vẫn còn đang cắm vào trong cơ thể không cho cậu thời gian để đệm, hắn liên tục thúc vào điểm nhạy cảm sâu trong lỗ đít, khoái cảm chết người lập tức kích thích tâm trí, khiến đầu óc cậu trở nên trống rỗng, đợi cậu kịp phản ứng, Lý Quan Cảnh cũng đã xuất tinh vào lỗ đít cậu.
Cậu mềm xèo đến nỗi ngay cả ngón tay cũng không muốn nhúc nhích, nhưng vẫn rên rỉ đẩy cái đầu đang cố vùi vào ngực mình ra, không vui nói: "Uống hết rồi, còn đâu nữa!"
"Thêm hai ngụm nữa."
Đôi tay Khương Trà vốn đang cự tuyệt liền bị giữ chặt, cậu cắn môi dưới, bị ép liếm khắp ngực, thoải mái đến mức chỉ muốn tan thành vũng nước.
Vì bé con tạm thời được giao cho Xuân Sinh và hai nha hoàn chăm sóc nên hai người đàn ông này đương nhiên không có ý định kết thúc mọi chuyện như vậy vì mãi mới có cơ hội được ăn thịt.
Chẳng bao lâu sau, chiếc giường lại bắt đầu kêu cót két.
Một lúc lâu sau, Khương Trà cả người đầy dấu hôn mệt mỏi nhắm mắt lại, trong cơn mơ màng, cậu nghe thấy hai giọng nói "Anh yêu em" vang lên bên tai.
Cậu buồn ngủ quá nên lẩm bẩm: "Em biết."
____________End___________
Đùa thôi, sang phần 2 nha mấy cô, watt giới hạn 200 chương thôi 😘😘😘
Bạn thấy sao?