"Tôi có vài điều muốn hỏi."
"Cậu ổn thật chứ? Có cần tôi đưa cậu đến bệnh viện không?"
"Không sao." Ngô Chúc buông tay ra khỏi cửa, khàn giọnh hỏi: "Sao hôm qua cậu lại hỏi Trà Trà có phải là em trai tôi không?"
Đồng nghiệp tưởng rằng xảy ra chuyện lớn, nhưng khi nghe được câu hỏi này lại sửng sốt hai giây, ánh mắt liếc nhìn Ngô Chúc đang muốn đi qua tại chỗ, ngập ngừng nói: "Tôi thấy hai người quá thân mật."
"Gì nữa?"
"Ừm...cậu sẽ không tức giận nếu tôi nói cho cậu đúng phải không?"
"Sẽ không."
Đồng nghiệp biết Ngô Chúc là loại người nói là làm, cho nên khi nhìn thấy anh khẳng định sẽ không giận mới yên tâm, thế nên đã kể lại cho anh những gì nghe được tối hôm trước.
Nghe đồng nghiệp miêu tả, Ngô Chúc bắt đầu cảm thấy choáng váng, trầm giọng xác nhận: "Ý cậu là cậu nghe thấy ván giường rung chuyển trong phòng tôi lúc nửa đêm dậy đi vệ sinh? Cũng nghe thấy em trai tôi đang khóc à?"
Dù sao loại chuyện này có chút mơ hồ không nói ra được, thế là đồng nghiệp nhanh chóng giúp anh bù đắp: "Ừm, có lẽ là nghe thấy em trai cậu gặp ác mộng thôi, nhưng lần thứ hai ra ngoài đi vệ sinh, tôi cũng nhìn thấy cậu ấy."
"Khi tôi ra khỏi phòng, em trai cậu cũng mở cửa, cậu ấy đóng cửa lại trước khi tôi kịp nhìn thấy."
"Lúc tôi đi vệ sinh xong ra ngoài thì cậu ấy đã đi rồi."
"Ừm, tôi hơi tò mò vì sao em trai cậu lại về sớm như vậy nên ra ban công nhìn xem, tình cờ nhìn thấy cậu ấy mặc quần áo của cậu tập tễnh rời khỏi khu chung cư."
Ngô Chúc ngơ ngác ngồi trước bàn làm việc, trong đầu lặp đi lặp lại lời nói vừa rồi của đồng nghiệp, không cần tìm thêm bằng chứng, anh cũng đã chắc chắn rằng mình đã chịch Trà Trà trong lúc nằm mơ.
Chẳng trách con rắn lớn trong mơ đột nhiên biến thành người, khó trách Trà Trà lại rời đi sớm như vậy, khó trách biểu tình của Trà Trà khi nhìn thấy anh ở cổng trường có chút không tự nhiên.
Sau khi nghĩ đến tất cả những điều này, Ngô Chúc tự giáng cho mình hai cái tát đau đớn.
Nghĩ đến cách nhau chưa đầy một ngày, Lâm Thần và anh đã lần lượt xâm phạm Trà Trà, anh đau lòng muốn đâm mình hai nhát.
Trà Trà rõ ràng đến với anh vì đã tin tưởng anh sau khi bị đối xử sai trái, nhưng anh cũng làm điều tương tự như Lâm Thần.
"Mẹ kiếp, cầm thú."
Cảm thấy tình trạng Ngô Chúc không ổn, vốn có chút lo lắng nên đồng nghiệp đứng dựa vào cửa nghe lén tiếng động nhanh chóng mở cửa, lao tới chặn lại Ngô Chúc đang điên cuồng tự tát vào mặt mình. "Cậu điên à!!!"
Ngô Chúc nhốt mình trong phòng suốt ba ngày, khi đồng nghiệp không nhịn được muốn xông vào, cuối cùng anh cũng ra ngoài, Ngô Chúc không có tâm trạng giao tiếp với đồng nghiệp, đi taxi trực tiếp đến bệnh viện, anh không cạo râu, lúc đến bệnh viện còn nồng nặc mùi rượu, Lâm Thần đang nằm trên giường bệnh cực kỳ sợ hãi.
"Trà Trà đã xảy ra chuyện gì?!" Trong ấn tượng của anh, chỉ có Trà Trà xảy ra chuyện mới có thể khiến Ngô Chúc trông như thế này.
"Không có." Ngô Chúc liếc mắt nhìn giường đàn anh, "Người kia đâu?"
Lâm Thần nghe Trà Trà không sao thì thở phào nhẹ nhõm: "Y tá đưa cậu ta ra ngoài tắm nắng."
Nghe vậy, Ngô Chúc khóa cửa phòng bệnh lại, chán nản đi đến chiếc ghế cạnh giường Lâm Thần ngồi xuống, sau một lúc im lặng, khàn giọng nói: "Sáng hôm đó tôi có một giấc mơ dâm đãng, tôi còn tưởng mình đang mơ... tôi chịch Trà Trà."
Lâm Thần hoàn toàn bị tin tức này làm cho choáng váng, theo bản năng hỏi: "Sáng nào?"
"Sáng sau hôm em ấy đến tìm tôi."
Nói cách khác, sau khi bị hắn cưỡng hiếp ở khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, cậu lại bị Ngô Chúc cưỡng hiếp...
Trong lòng Lâm Thần rất phức tạp, không bao giờ nghĩ tới sự tình sẽ phát triển đến mức này, hắn nhìn bộ dạng nhếch nhác nồng nặc mùi rượu của Ngô Chúc, ánh mắt phức tạp, nhưng lại không có cảm giác tức giận.
Suy cho cùng thì hắn là người thực hiện bước đó trước, và hắn hiểu rất rõ Ngô Chúc, Ngô Chúc nói rằng đang nằm mơ nên chắc chắn anh đã thực sự làm Trà Trà trong khi mơ, hoàn toàn khác với việc hắn không hề nương tay dù biết chính mình đang chịch Khương Trà.
"Cậu định làm gì?"
"Tôi không biết."
Lâm Thần nhìn chằm chằm trần nhà, trầm mặc hồi lâu, mới thấp giọng nói: "Chúng ta chơi công bằng đi, dù Trà Trà chọn cậu hay tôi, cậu cũng phải đối xử thật tốt với em ấy."
"Trà Trà... thực sự bằng lòng chọn giữa hai người xâm phạm em ấy bất chấp em ấy không muốn sao?"
"Vậy cậu muốn nhìn Trà Trà ở bên thằng khác à?"
Hai người từng là tình nhân và giờ là tình địch, im lặng nhìn nhau vài giây, đều nhìn thấy sự bất khả thi trong mắt nhau, ngoại trừ người kia ai cũng không được.
Ngô Chúc đứng dậy nói: "Tôi đi gọi điện thoại cho Trà Trà."
"...Gọi ngay đây đi!"
Nhìn Lâm Thần hai giây, Ngô Chúc ngồi xuống, lấy điện thoại ra gọi cho Khương Trà hai lần nhưng không có người trả lời, anh cau mày đứng dậy: "Tôi tới trương học tìm em ấy."
"Ngô Chúc!" Lâm Thần cũng lo lắng, nhưng thân thể không cho phép hắn xuống giường đi theo anh đến trường, bất đắc dĩ kêu lên: "Cạnh tranh công bằng! Nếu có tin tức gì về Trà Trà thì gọi cho tôi."
"Đã biết."
Để gặp Khương Trà, Ngô Chúc về nhà, tắm rửa, gội đầu, thay đồ rồi mới đến trường, nhưng điều anh không ngờ là không những không tìm thấy người ở trường, mà thậm chí ở kí túc xá cũng không tìm thấy Khương Trà, hỏi bạn cùng phòng của cậu mới biết cậu đã bốn ngày không đến trường.
Bốn ngày? Không phải là lúc Lâm Thần và đàn anh vừa nhập viện sao?
Yết hầu Ngô Chúc lăn tròn, khó khăn hỏi: "Lúc rời đi, em ấy có nói gì không?"
"Không thấy nói gì, nhưng cậu ấy rất chán nản."
Không thể moi được bất kỳ thông tin nào khác về Khương Trà từ những người bạn cùng phòng, Ngô Chúc đành phải trao đổi số điện thoại với họ, nhờ họ gọi cho anh nếu có thông tin gì của Khương Trà, rồi lập tức rời khỏi trường đi tìm những nơi mà Khương Trà hay tới.
Tìm kiếm cả ngày lẫn đêm nhưng vẫn không thể tìm thấy dù đã gọi rất nhiều cuộc điện thoại.
Ngay khi Ngô Chúc sắp gục ngã mà gọi cảnh sát thì nhận được cuộc gọi từ bạn cùng phòng của Khương Trà.
Anh chạy nhanh đến trường, thấy bạn cùng phòng đang đợi mình ở cổng trường, anh lo lắng hỏi: "Cái đó ở đâu vậy?"
Bạn cùng phòng bị đôi mắt đỏ ngầu của Ngô Chúc làm giật mình, cẩn thận đưa gói hàng trong tay cho anh, "Đây, mặc dù trên đó có lưu số điện thoại của tôi, nhưng cũng có lời nhắn cho anh."
Bạn thấy sao?