Khương Trà tỉnh dậy đã là buổi trưa, ngoại trừ lúc đứng dậy thấy mắt đau nhức, lúc tắm rửa cũng không quá khó chịu, sờ thân dưới qua lớt quần thì có hơi khó chịu, nhưng miễn là không chạm vào thì sẽ không cảm thấy gì cả.
Có vẻ như Ngụy Nam Dật đã bôi thuốc cho cậu khi cậu đang ngủ.
Ngụy Nam Dật không có ở trong phòng, Khương Trà cũng không có thời gian đi tìm hắn, bởi vì cậu vừa mới ăn chút gì đó, đã bị thái giám Tào công công bên cạnh Cố Lệ Thừa đích thân bắt đi.
Đi đến bên ngoài ngự thư phòng, Tào công công vẫn im lặng suốt chặng đường nhỏ giọng nói: "Từ giờ ngươi tới ngự thư phòng hầu hạ bệ hạ." Không cho Khương Trà cơ hội mở miệng, Tào công công đã đưa tay ra đẩy cửa mở.
Khương Trà hoảng sợ nắm chặt tay áo, nhìn thấy Cố Lệ Thừa mặc long bào đang cúi đầu xem lại tấu chương, sự hoảng loạn trong lòng lên đến đỉnh điểm, Cố Lệ Thừa vốn đã nghiêm túc đến đáng sợ, hiện tại mặc long bào, cho dù y không tức giận cũng khiến người khác run rẩy.
Nếu không phải Tào công công thấp giọng nhắc nhở, có lẽ cậu cứ đứng đờ ra ở cửa.
"Bệ hạ, người đã được đưa tới."
"Ừ."
Khương Trà thận trọng đứng bên cạnh Tào công công, nội dung của tấu chương kia có lẽ khiến Cố Lệ Thừa khó chịu, khuôn mặt tuấn tú vốn điềm tĩnh trở nên u ám, Khương Trà sợ hãi vội nép bên cạnh Tào công công.
Tào công công bị doạ hết hồn, sao ông dám đứng gần vị quý nhân được bệ hạ sủng ái cơ chứ, vội vàng tránh sang một bên, thấy Khương Trà không đuổi theo mình nữa mới thở phào nhẹ nhõm.
"Khốn nạn!" Cố Lệ Thừa âm trầm đập mạnh tấu chương lên bàn, lạnh lùng nói: "Truyền Ngụy tướng quân."
Khương Trà lại run cả người khi nghe đến chữ "Ngụy tướng quân".
Nguỵ tướng quân, cha ruột Nguỵ Nam Dật, cữu cữu của cậu.
Trong lúc chờ Ngụy tướng quân vào cung, Cố Lệ Thừa nhanh chóng bình tĩnh lại, tiếp tục xem lại tấu chương, tựa hồ hoàn toàn quên mất việc mình đặc biệt triệu Khương Trà tới hầu hạ.
Sự khẩn trương của Khương Trà lên đến đỉnh điểm khi nhìn thấy cữu cữu bước vào, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại, nhưng ngay cả khi không chủ quan tiếp nhận thông tin, cậu vẫn nghe thấy vài thứ không thể nghe.
Ví dụ, man mjaan đã yên thân một thời gian dài lại bắt đầu cướp bóc những ngôi làng hẻo lánh ở biên giới, chẳng hạn như Cố Lệ Thừa nghi ngờ cữu cữu của mình đã cố tình cho phép man nhân cướp bóc để giải cứu Nguỵ Nam Dật khỏi lãnh cung, đây cũng là nguyên nhân khiến Cố Lệ Thừa tức giận.
Y sẽ không bao giờ cho phép bất cứ ai đặt lợi ích của mình lên trên mạng sống của người dân.
"Bệ hạ, những năm trước man nhân cũng sẽ hoạt động ở biên giới vào mùa đông, chính khuyển tử đã nhiều lần dẫn quân đẩy lui quân man nhân, chỉ có khuyển tử——"
"Câm miệng!" Sắc mặt Cố Lệ Thừa âm trầm, "Ngươi đang muốn nói với trẫm, đường đường một nước lớn chỉ có Ngụy Nam Dật có năng lực đẩy lùi man nhân sao?"
Khoé miệng Nguỵ tướng quân mấp máy, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra được lý lẽ đã ra bên miệng: "Thần không dám."
Sau khi xác nhận đám man nhân cướp bóc ở biên giới không phải do Nguỵ tướng quân cố ý, cơn tức giận của Cố Lệ Thừa không kéo dài được lâu, liếc nhìn Khương Trà đang cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình, nói: "Dâng trà cho Nguỵ tướng quân."
Ngụy tướng quân kinh ngạc cúi đầu, không có nhiều phản ứng, cho đến khi nhìn thấy tiểu thái giám bưng trà tới, đồng tử đột nhiên co rút lại nhìn chằm chằm vào khuôn mặt kia, từ mắt lảng tránh của đối phương xác nhận ý nghĩ của mình là chính xác.
Khương Trà sao có thể ở trong cung được? Còn ở ngay trước mặt hoàng đế?
Khương Trà đưa trà cho cữu cữu, không dám nhìn thẳng vào mắt ông, xoay người bước nhanh đến đứng cạnh Tào công công, cố gắng giả vờ như mình chỉ là một tiểu thái giám tầm thường.
Trong lòng Ngụy tướng quân vốn đã nổi sóng, nhìn thấy đôi mắt tưởng như cười mà không cười của hiền nhân, trong lòng lập tức lạnh đi.
Cho dù Khương Trà vì lý do gì lại xuất hiện trong cung, xuất hiện trước mặt hoàng đế, cậu đã trở thành phương tiện để kiềm chế Ngụy gia và Khương gia.
Hai đứa nhỏ đã ở dưới mũi hoàng đế, nhà họ sao dám hành động thiếu suy nghĩ.
Cố Lập Thừa nhìn phản ứng của Ngụy tướng quân liền biết ông không biết việc Khương Trà tiến cung, liền mất hứng thú tiếp tục kiểm tra, vẫy tay nói: "Lui xuống."
Mãi đến khi Ngụy tướng quân kinh ngạc rời khỏi ngự thư phòng, Cố Lệ Thừa mới nhìn về phía Khương Trà đang đứng ở một bên, ánh mắt dừng lại ở đôi tay đang nắm chặt ống tay áo trong vài giây, bờ vai hơi nhích lên.
Tào công công vội vàng bước tới xoa bóp vai cho Cố Lệ Thừa, bắt gặp ánh mắt của Cố Lệ Thừa, vội vàng thu tay lại đứng sang một bên, thấy Khương Trà hoàn toàn không có mắt nhìn, đành phải nhắc nhở: "Bệ hạ mệt mỏi."
Khương Trà chưa bao giờ đích thân phục vụ ai, đương nhiên không thể hiểu được lời nhắc nhở uyển chuyển này.
Rõ ràng Cố Lệ Thừa cũng lười vòng vo, lạnh lùng nói: "Bóp vai."
Khương Trà vội vàng ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Cố Lệ Thừa, căng thẳng di chuyển ra phía sau y, cẩn thận đưa tay bắt đầu xoa bóp vai Cố Lệ Thừa, Cố Lệ Thừa hiển nhiên còn có rất nhiều tấu chương cần xem lại, ngoài việc sai cậu bóp vai thì không giao tiếp thêm nữa.
Một ngày bình yên trôi qua, nỗi tủi nhục như mong đợi cũng không xuất hiện.
Nhưng điều cậu không ngờ tới là Cố Lệ Thừa sau khi ăn xong sẽ cùng cậu quay về.
Khương Trà im lặng đi theo Cố Lệ Thừa đi về phía lãnh cung, từ xa đã nhìn thấy Nguỵ Nam Dật đang đợi ở cửa, trên mặt không tự chủ lộ ra vui vẻ, nếu không có Cố Lệ Thừa ở bên cạnh, giờ phút này cậu đã lao vào vòng tay Nguỵ Nam Dật rồi.
Tâm trạng tốt đẹp của Cố Lệ Thừa cũng kết thúc khi nhìn thấy Ngụy Nam Dật, y chưa bao giờ nói trước rằng hôm nay mình sẽ đến, rất rõ ràng Ngụy Nam Dật đang đợi ai.
"Bệ hạ."
Cố Lệ Thừa không chớp mắt nhìn qua Nguỵ Nam Dật.
Khương Trà đi theo phía sau vui vẻ mỉm cười với Ngụy Nam Dật, nhân lúc Cố Lệ Thừa không để ý nhanh chóng ôm lấy cánh tay Ngụy Nam Dật, dựa vào cánh tay hắn làm động tác nũng nịu, sau đó lập tức buông ra, ngoan ngoãn đi theo y đi vào trong.
Sau khi đi vào sân trước chính điện nơi hai người ở, Cố Lệ Thừa không tiếp tục đi vào mà đi đến đình ngồi xuống.
"Ta đi pha trà."
Nhìn Khương Trà chạy vào trong nhà, Ngụy Nam Dật chậm rãi đi tới đình nói: "Bệ hạ."
"Man nhân đã cướp bóc một ngôi làng, nam nữ già trẻ đều không tha."
Ngụy Nam Dật hơi giật mình, phản ứng đầu tiên là quỳ một gối xuống, "Bệ hạ——"
Hắn còn chưa kịp nói ra lời yêu cầu xuất trận, đã bị Cố Lệ Thừa cười lạnh cắt ngang: "Trong triều không chỉ có mình ngươi có thể đánh nhau."
"Bọn họ không có kinh nghiệm đối phó với man nhân."
"Bọn họ không có, binh lính của ngươi thì có."
Đây là sự thật, man nhân ngày nay đã không còn dũng cảm và giỏi chiến đấu như ngày xưa nữa, những người lính dày dặn kinh nghiệm dưới quyền cũng đủ sức đối phó.
Ngụy Nam Dật thở dài, không tiếp tục tranh luận.
Tương đối không nói nên lời.
Khương Trà đang chạy đi pha trà chậm rãi dừng lại ở nơi không có người nhìn thấy, lấy tay che bụng, vẻ mặt cau có.
Vừa rồi hệ thống vốn im lặng bấy lâu nay lại nhắc nhở cậu có thai, rõ ràng tử cung của cậu chưa phát triển đầy đủ, không thể thụ thai!
Nhưng xét đến việc hệ thống có thể đưa cậu đến các loại vị diện, việc giải quyết vấn đề mang thai khó đến mức nào chứ?
Khương Trà bất đắc dĩ vỗ bụng, thấp giọng nói: "Đừng làm khổ ta, bằng không ta sẽ không sinh ngươi đâu."
Trong đình, Cố Lệ Thừa trầm giọng hỏi: "Ngươi không có gì muốn nói với ta sao?"
Nhận ra Cố Lệ Thừ xưng là "ta", giữa lông mày Ngụy Nam Dật hiện lên vẻ chật vật, những lời trút bỏ tâm sự đã đến bên môi, nhưng cuối cùng chúng cũng tan biến trong tiếng bước chân đến gần.
Nhìn thấy Nguỵ Nam Dật lắc đầu, Cố Lệ Thừa tự giễu cười nói: "Đây là cơ hội cuối cùng ta cho ngươi."
Khương Trà đang mang trà đến gần, nhận thấy bầu không khí có chút gì đó không ổn, ngay lập tức bị sự căng thẳng chiếm lấy, cậu cẩn thận bước đến bàn, đặt trà mới pha lên bàn và rót thêm một chén trà cho Cố Lệ Thừa, sau đó hắn đứng gần Ngụy Nam Dật, chờ lệnh của hoàng đế.
Ngụy Nam Dật cũng theo bản năng nghiêng người bảo vệ Khương Trà ở phía sau, đến lúc hắn nhận ra mình không nên quá phòng bị trước mặt Cố Lệ Thừa thì đã quá muộn.
"Đến đây."
Cả người Khương Trà run lên, đang muốn đi từng bước nhỏ tới trước mặt Cố Lệ Thừa thì bị Ngụy Nam Dật ngăn lại, cậu hoảng sợ liếc nhìn Cố Lệ Thừa, vội vàng vòng qua cánh tay Ngụy Nam Dật, "Bệ, bệ hạ."
Ngụy Nam Dật trầm giọng nói: "Người nói sẽ thả hắn đi."
"Trẫm có nói khi nào thả?" Cố Lệ Thừa đưa tay kéo Khương Trà, khi cậu loạng choạng sắp ngã thì kéo lên đùi, bàn tay to lớn nắm chặt cằm Khương Trà, cẩn thận nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của cậu, thẳng thừng nói, "Trông không giống ngươi."
Khương Trà thà rằng Cố Lệ Thừa tức giận muốn cậu hầu hạ hoặc đánh mắng cậu còn hơn là đối mặt với Cố Lệ Thừa bình tĩnh như này, cậu thậm chí còn không dám dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên cái đùi dưới mông, cố gắng gồng chân chống đỡ.
Nhìn thấy Cố Lệ Thừa không làm gì Khương Trà, Ngụy Nam Dật cũng không ngăn cản nữa, ánh mắt rơi vào trên mặt Khương Trà.
Hắn trông rất giống đại tỷ, nhị tỷ, tam tỷ và thậm chí cả hai biểu đệ của mình, nhưng không có điểm nào giống với bé ngoan cả, mà theo lời của đại tỷ, bé ngoan quá xinh đẹp thanh tú, mặc dù không nữ tính nhưng cũng thiếu chút nam tính.
Cố Lệ Thừa thu tay lại, ánh mắt dừng lại ở dấu tay trên cằm Khương Trà vài giây, lạnh lùng nói: "Dâng trà."
Khương Trà cẩn thận nghiêng người cầm lấy trà trên bàn, lúc đưa tới cho Cố Lệ Thừa, y cũng không có đưa tay nhận lấy, ánh mắt có chút âm trầm vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mình, cậu vô thức đưa trà đến bên môi Cố Lệ Thừa, lại thấy y quay mặt đi, rõ ràng là không muốn cậu đút trà tận miệng.
Khương Trà không hiểu, nhưng Ngụy Nam Dật lại hiểu.
Có lẽ bởi vì đã xảy ra chuyện thân mật hơn, Ngụy Nam Dật biết được ý nghĩ của Cố Lệ Thừa cũng không có bao nhiêu phản kháng, bất đắc dĩ nói: "Bệ hạ..."
Cố Lệ Thừa không để ý đến Ngụy Nam Dật, ánh mắt rơi vào đôi môi đỏ mọng tuyệt đẹp của Khương Trà: "Dùng miệng."
Rõ ràng vẻ mặt Cố Lệ Thừa không hề lạnh lùng, nhưng Khương Trà vẫn có ảo giác bị ám ảnh tâm lý, cậu cụp mắt xuống, đưa tách trà lên môi nhấp một ngụm trà, sau đó ngước mắt lên nhìn Cố Lệ Thừa mấy giây, thận trọng tiến lại gần môi y.
Đối mặt với Khương Trà không quen thuộc cũng không tình nguyện, Cố Lệ Thừa theo bản năng cau mày trốn tránh, nhưng rất nhanh sau đó đã kìm nén phản ứng bản năng của mình, im lặng chờ đợi Khương Trà đi tới chỗ mình.
Đôi môi được trà làm ẩm rất mềm ướt, lông mày Cố Lệ Thừa càng nhíu chặt hơn, nhưng vì để kích thích Ngụy Nam Dật, y vẫn mở miệng, khi trà ấm được rót vào miệng, y hung hăng siết chặt eo Khương Trà, nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác mới không ném người ra ngoài.
Khương Trà bị bóp đau, trong mắt hiện lên một tầng sương mù, ậm ừ dùng lưỡi đưa hết trà vào miệng Cố Lệ Thừa.
"Ực."
Theo bản năng nuốt xuống, Cố Lệ Thừa giữ lại chiếc lưỡi đang muốn rút ra khỏi miệng mình, ngay lúc đầu lưỡi chạm vào đầu lưỡi của Khương Trà, một luồng hơi nóng xông thẳng vào bụng dưới.
Không có cảm giác ghê tởm hay buồn nôn như đã nghĩ, mà còn muốn ngậm nó vào miệng tiếp tục nếm thử.
Bạn thấy sao?