Jack ôm khuôn mặt bị tát của mình, bất lực nói: "Tôi chỉ muốn chào hỏi một tiếng thôi."
"Chào hỏi cần hôn à?!"
Nghe vậy, không chỉ Phó Uyên cau mày, mà Trần Văn Tĩnh cũng ném ánh mắt bất mãn về phía Jack, không phải hắn không hài lòng với việc Jack trêu chọc Khương Trà, mà là cảm thấy hắn ta không biết chọn thời điểm và cơ hội.
Biết hắn và Phó Uyên ở bên trong, chẳng lẽ không thể chọn địa điểm và thời điểm khác để tán tỉnh Khương Trà à?
Jack ngây thơ giải thích: "Tôi thực sự chỉ muốn hôn lên mu bàn tay của em để chào hỏi thôi."
Đáng tiếc vì hôm qua chơi xe rung, cùng với những lời hắn ta nói với Trần Văn Tĩnh, cho dù chỉ hôn mu bàn tay Khương Trà theo nghi thức chào hỏi bình thường, bọn họ cũng sẽ không tin.
"Anh chính là đồ lưu manh!" Hai mắt Khương Trà đều đỏ lên , "Tiên sinh, anh ta không phải người tốt!"
"Phó Uyên." Trần Văn Tĩnh chặn giữa Jack cùng Phó Uyên, "Chắc chắn có hiểu lầm, em sẽ hỏi kỹ xem rốt cuộc là chuyện gì."
Nhìn thấy Trần Văn Tĩnh không chút do dự đẩy Jack ra, ánh mắt Phó Uyên rơi vào cánh tay đang ôm eo Trần Văn Tĩnh của Jack, cho đến khi hai người biến mất khỏi góc tường, anh bình tĩnh quay lại nhìn Khương Trà vẫn đang dùng sức chùi tay, nói: "Vào rửa tay đi."
"Được! Tiên sinh vào trước đi."
Lúc Phó Uyên điều khiển xe lăn đi vào, Khương Trà cũng đi theo, cẩn thận rửa tay bằng nước, dùng khăn giấy lau sạch rồi nhìn về phía cửa.
Phó Uyên nhìn ra suy nghĩ của cậu, nghiêm mặt nói: "Ra xe chờ tôi."
Khương Trà vội vàng lắc đầu: "Tôi đợi tiên sinh cùng đi."
"Tôi không cần cậu giúp gì cả, ra xe đi."
"Không đi, đợi tiên sinh."
Cứng đầu như trong dự liệu.
Trần Văn Tĩnh không ở bên ngoài quá lâu, hắn nhanh chóng mở cửa đi vào, liếc nhìn Khương Trà một cái, mỉm cười nhìn Phó Uyên: "Xem xét thế nào rồi? Có muốn thuê em không?"
"Không."
Trần Văn Tĩnh bất đắc dĩ đi đến trước mặt Phó Uyên: "Tuy biết anh sẽ trả lời như vậy, nhưng vẫn làm cho em hơi tổn thương đấy. Đi thôi, chúng ta đi tìm nhà hàng vừa ăn cơm vừa nói chuyện."
Hắn không có ý định giải thích bộ dáng vừa rồi của Jack, hắn quá tự tin vào bản thân, không cảm thấy quan hệ của mình với Phó Uyên sẽ bị người ngoài ảnh hưởng, cho nên căn bản không cần để ý.
Phó Uyên không có tâm trạng đi ăn cùng Trần Văn Tĩnh nên từ chối lời đề nghị đi ăn cùng nhau, đeo khẩu trang và kính râm rồi cùng Khương Trà quay lại xe, anh cau mày nhìn Trần Văn Tĩnh đuổi theo mình đến ngoài cửa xe.
"Đã lâu không về Trung Quốc, còn chưa biết anh ở chỗ nào, em cũng muốn đến thăm chỗ ở hiện tại của anh, đừng bảo không chào đón em đấy nhé?" Hắn kéo cửa xe ra, ngạc nhiên phát hiện cửa xe đã khóa, "...Ý anh là gì? Anh thực sự không chào đón em à?"
Phó Uyên liếc nhìn Khương Trà nắm vô lăng nhìn thẳng phía trước, lại liếc nhìn Trần Văn Tĩnh đang buồn bực bên ngoài: "Khương Trà, mở cửa."
"Ồ." Khương Trà miễn cưỡng đồng ý.
Trần Văn Tĩnh thuận lợi lên xe, muốn nói gì đó với Khương Trà, nhưng nghĩ đến cậu sắp bị thay thế liền cảm thấy không cần lãng phí thời gian, cho nên hắn nghiêng người tới cạnh Phó Uyên, cùng anh trò chuyện về những kỷ niệm hồi còn đi học.
"Haizz, lúc trước anh còn kể hết cho em nghe, bây giờ hình như anh không muốn nói chuyện với em nữa, em còn nhớ anh từng nói sẽ không bao giờ giữ bí mật với em."
Câu nói này hiển nhiên khơi dậy cảm xúc chôn sâu trong lòng Phó Uyên, nhưng anh vừa định nói gì đó thì một giọng nói ôn hòa xen vào: "Tiên sinh, xuống xe thôi."
Phó Uyên trong nháy mắt tỉnh lại ký ức, yên lặng để Khương Trà đỡ ngồi lên xe lăn.
Khương Trà dường như không nhận thấy sự bất mãn trong mắt Trần Văn Tĩnh, đi theo Phó Uyên về nhà, ngồi xổm trước mặt Phó Uyên giúp anh cởi giày và tất, vô thức giữ chân Phó Uyên xoa bóp.
Bàn tay xoa bóp lòng bàn chân và mắt cá chân rất chuyên nghiệp, lòng bàn chân có chút ngứa ngáy đau nhức, vẻ mặt Phó Uyên hơi giãn ra, trầm giọng dừng lại: "Được rồi, còn có khách."
"Được."
Khương Trà nhanh chóng xoa bóp chân cho Phó Uyên, lấy bọc giày cho Trần Văn Tĩnh vẫn mang thái độ thù địch với mình.
Trần Văn Tĩnh cau mày: "Dép của tôi đâu?"
"Không còn dép nữa."
Câu này được Phó Uyên nói ra, mặc dù Trần Văn Tĩnh không hài lòng với hành vi đưa bao giày cho hắn của Khương Trà nhưng vẫn phải nhặt bao giày, vừa xỏ vào giày vừa phàn nàn: "Lúc trước đến nhà anh em luôn có dép riêng, mấy năm không gặp chúng ta đã xa cách như vậy rồi?"
Phó Uyên không để ý đến lời phàn nàn của Trần Văn Tĩnh, nhìn Khương Trà: "Đi pha một bình trà đi." Sau đó điều khiển xe lăn tới phòng khách.
Khương Trà rửa tay, pha một bình trà rồi quay lại phòng bếp, đeo tạp dề xắn tay áo bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn.
Nghe Phó Uyên và Trần Văn Tĩnh nói chuyện ở bên ngoài, cậu có chút lơ đãng, rõ ràng hôm qua đã tận tai nghe thấy Trần Văn Tĩnh và Jack chơi xe rung nhưng tiến độ nhiệm vụ vẫn không có gì thay đổi, là có tình cảm sâu sắc với bạch nguyệt quang, hay là do cậu sai lầm?
Có cần tìm nam chính khác dẫn đường không nhỉ?
Khương Trà cẩn thận suy nghĩ một lát, đè nén ý nghĩ đi tìm nam chính khác trong lòng, trước tiên nghĩ đến Phó Uyên thử xem, nếu như tiến độ nhiệm vụ mãi không có thay đổi, đi tìm một nam chính khác cũng không muộn.
Trần Văn Tĩnh ở lại đến đêm mới miễn cưỡng rời đi.
Phó Uyên tập phục hồi hơn một giờ như thường lệ, sau khi tắm xong quay về phòng ngủ, nhìn Khương Trà đi theo sau để bôi thuốc, do dự một lát: "Cậu có thể ra ngoài."
Khương Trà im lặng đặt đồ lên tủ đầu giường, nhẹ giọng nói: "Tiên sinh, tôi sẽ không làm loạn." Nhìn thấy Phó Uyên im lặng, cậu nhẹ nhàng bổ sung: "Nếu không dùng thuốc và xoa bóp, buổi tập hôm nay của tiên sinh coi như vô ích."
Những lời này hiển nhiên đã thuyết phục được Phó Uyên, anh không ngăn cản nữa, để bàn tay bôi đầy thuốc mỡ của Khương Trà rơi xuống chân mình, một cơn đau nhức nhẹ từ từ truyền đến.
Sau khi Khương Trà cẩn thận xoa bóp chân cho Phó Uyên, phát hiện Phó Uyên đã ngủ rồi, liền đưa tay kéo chăn đắp cho anh, sau đó lặng lẽ đi ra khỏi phòng.
Sau khi tắm rửa trở về phòng, Khương Trà mở weibo, bắt đầu tìm kiếm tên Phó Uyên, tin tức truyền ra rất ít đề cập đến kinh nghiệm diễn xuất trước đây của Phó Uyên, mà lại liên tục nhắc đến vụ tai nạn xe thảm khốc.
Khương Trà không để ý đến tin tức, tiếp tục lướt xem, nhìn thấy một tấm ảnh mờ mịt, ngón tay đang chuẩn bị trượt xuống nhanh chóng dừng lại.
- (Ảnh) Đây là Phó Uyên phải không? Ai biết người bên cạnh là ai không? Nhìn đẹp trai vãi, chắc là biết không còn hy vọng quay trở lại nên đang chuẩn bị chiêu mộ người mới?
Bức ảnh được chụp ngày hôm qua khi cậu đưa Phó Uyên đến gặp Trần Văn Tĩnh và cùng anh đi bộ đến nhà hàng, người chụp ảnh chắc hẳn đã zoom từ khoảng cách tương đối xa nên ảnh rất mờ.
Khương Trà nhìn chằm chằm vào bức ảnh một lúc, bấm thích, tắt điện thoại rồi lên giường đi ngủ.
Vì địa vị của Phó Uỷen nên việc tìm được hộ sĩ phù hợp không phải là điều dễ dàng, mất cả tuần vẫn chưa tìm được hộ sĩ mới, cuối cùng vẫn là Trần Văn Tĩnh giới thiệu một hộ sĩ chuyên nghiệp, sau khi xác định được ứng cử viên hộ sĩ mới, Phó Uyên cho anh ta thời gian thử việc một tuần.
"Phó Uyên?"
Phó Uyên hoàn hồn lại: "Hả?"
Trần Văn Tĩnh bất mãn đặt tách trà xuống: "Hôm nay anh lơ đãng quá."
Phó Uyên trầm mặc mấy giây mới nói: "Tôi không quen có người lạ tới nhà."
Người lạ tự nhiên là ám chỉ hộ sĩ mới, lúc này Khương Trà đang giảng giải cho hộ sĩ mới những thứ cần lưu ý khi chăm sóc Phó Uyên: "Vậy thôi, tôi đi thu dọn hành lý, sau đó anh có thể chuyển vào."
Khương Trà không có nhiều đồ, vội vàng thu dọn vào hai túi rác lớn, lúc xuống lầu nhìn thấy Phó Uyên đang nói chuyện với Trần Văn Tĩnh, cậu do dự một lát cũng không lên làm phiền bọn họ.
Cửa đóng lại, Phó Uyên dùng tầm nhìn ngoại vi liếc nhìn cửa, có lẽ ngoại trừ đêm đó, Khương Trà đã chăm sóc anh rất tốt, hiện tại nhìn thấy cậu rời đi, trong lòng Phó Uyên cũng chậm rãi dâng lên một tia cảm xúc kỳ lạ.
Phó Uyên sống trong một khu biệt thự ở lưng chừng núi, sau khi Khương Trà ra ngoài, phải đi bộ một lúc lâu mới đến chân núi, cậu mệt mỏi ngồi xuống ven đường, lấy điện thoại và sim mới ra khỏi túi, rút thẻ sim gốc ra rồi lắp sim kia vào.
-XX ven đường.
Sau khi xác nhận tin nhắn đã được gửi, Khương Trà rút thẻ sim vừa thay ra, cất thẻ sim điện thoại đi, cậu đã trao đổi số lần hồi sinh với hệ thống để lấy thẻ sim này, chỉ cần sử dụng tài khoản xã hội gắn với thẻ sim này, sẽ không phải lo lắng việc bị truy vết.
Hơn một giờ sau, Jack chậm rãi lái xe đỗ trước mặt Khương Trà, tháo dây an toàn, mở cửa bước xuống xe, nhìn người đẹp lập tức cảnh giác, bất lực giơ tay, "Tôi thề là tôi không có ác ý với em."
Khương Trà mím môi, nhặt hai túi rác lớn đựng đầy đồ đạc lên nhanh chóng đi về hướng khác, rõ ràng là không muốn cùng Jack có bất kỳ tiếp xúc nào.
Jack nhanh chóng đuổi kịp Khương Trà, "Khương, em có chút hiểu lầm về tôi rồi." Thấy Khương Trà không định để ý đến mình, hắn ta vội vàng đi tới, dùng tay ngăn cản: "Tôi chỉ muốn làm bạn bè với em."
"Để tôi đi!"
Khương Trà hung hãn vùng vẫy thoát khỏi tay Jack, vội vàng cầm hành lý trong tay Jack, đang chuẩn bị sẵn sàng để chạy, Jack dễ dàng ôm Khương Trà vào lòng, "Đừng kích động, đừng kích động." Vừa nói, ánh mắt vừa lướt qua khuôn mặt xinh đẹp của Khương Trà, liếm môi cười nói: "Em đừng lo, trước giờ tôi không ép người khác, tôi - shh!"
Khương Trà liếc nhìn Jack đang ôm thân dưới kêu la đau đớn, kích động hét lên: "Biến thái!" Sau đó ôm hai túi rác lớn chạy về phía trước.
Cơn giận của Jack cũng bị Khương Trà đá bay đi, ủ rũ nhanh chóng đuổi theo: "Khương, em quá đáng rồi!"
Khương Trà đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nhanh chóng bấm số điện thoại của Phó Uyên, hét vào điện thoại với giọng kinh hãi nhất: "Cứu mạng—!" Điện thoại rơi xuống đất.
Jack vẫn chưa kịp làm gì: "..."
Cảm giác có chỗ nào đó sai sai.
__________________
Jack kiểu
Bạn thấy sao?