Thu Thâm nghi hoặc nhìn Khương Trà đang ngủ, mặc dù muốn cởi tấm vải mỏng kia ra xem rốt cuộc là có chuyện gì, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, ôm lòng nghi ngờ đi ra khỏi phòng.
Trở về nhà chỉ cách một lối đi, tình cờ gặp cha đi ra từ phòng vệ sinh, anh giải thích ngắn gọn lý do tại sao đêm khuya lại về nhà, rồi đi về phòng.
Nghĩ đến những điều vô lý vừa rồi, anh lại lấy điện thoại ra, mở trình duyệt tìm kiếm.
"Con trai có thể có lồn không?"
"Con trai bên dưới có lồn."
"Trong tình huống nào con trai sẽ có lồn?"
Sau khi thử nhiều câu hỏi vẫn không tìm được câu trả lời mình muốn, ngay lúc Thu Thâm sắp bỏ cuộc, anh nhìn thấy một cuốn tiểu thuyết song tính trong thanh tìm kiếm liên quan, anh nhấp vào lướt nhanh, trong tiểu thuyết, anh thấy một cậu trai có lồn dưới cặc nhỏ được gọi là người song tính.
Thu Thâm thoát khỏi trang tiểu thuyết, tìm kiếm từ khoá song tính, lần này, anh nhận được một ít kết quả, suy đoán của anh đã được xác nhận.
Vậy thì... Trà Trà quả thực có một cái lồn dưới cặc sao? Lần trước là lồn nhỏ của Trà Trà cắn ngón tay anh?
Thu Thâm đột nhiên siết chặt ngón tay cầm điện thoại, đè nén cơn bão trong lòng, nghĩ đến lần trước chạm vào Trà Trà khiến cậu hoảng sợ, lại tìm kiếm xem có tổn thương gì không, kết quả làm anh thở phào nhẹ nhõm.
Vẫn may, chỉ là ham muốn tương đối mạnh mà thôi.
Mặc dù Thu Thâm cố gắng không để ý đến chuyện này, nhưng sau khi chìm vào giấc ngủ, anh vẫn gặp ác mộng suốt đêm, sáng sớm tỉnh dậy vẫn rất buồn bực, nhìn người uể oải trong gương, nhớ đến cơn ác mộng đêm qua, khóe miệng anh khẽ giật giật.
Anh thế mà mơ thấy mình bị lồn nhỏ của Trà Trà ăn thịt...
Vì là cuối tuần nên không phải đi học, Thu Thâm làm bữa sáng ở nhà rồi đi ra cửa bên cạnh, giơ tay gõ cửa, người mở cửa là bà Chu vẫn chưa tỉnh ngủ.
"Đến thăm Trà Trà à." Bà Chu nhìn thấy Thu Thâm thì mỉm cười. "Dì sắp ra ngoài rồi, còn đang lo không có ai chăm sóc Trà Trà, thấy cháu đến là dì yên tâm rồi."
Dì định mặc đồ ngủ ra ngoài?
Thu Thâm lịch sự mời: "Dà ạ, cháu làm bữa sáng rồi, dì vào nhà ăn sáng trước rồi lại ra ngoài."
"Không cần, không cần, không còn sớm nữa, dì phải đi ngay."
Không cho Thu Thâm cơ hội khuyên bảo hay mời mọc lần nữa, bà Chu lập tức chạy vào nhà thay quần áo, để tạo không gian riêng tư cho con trai và Thu Thâm, bà thậm chí còn không rửa mặt đánh răng, vội vã xách túi ra ngoài, lái xe đến một khách sạn gần nhà, nhận phòng rồi tiếp tục ngủ.
Khương Trà đã dậy, được Thu Thâm giúp đỡ đi rửa mặt, lúc này đang ngáp dài ăn bữa sáng do Thu Thâm mang đến.
Bởi vì vết thương trên mặt, cậu nhai nuốt rất khó khăn, nếu không phải Thu Thâm đang nhìn chằm chằm, cậu đã sớm buông đũa không ăn nữa.
Khổ sở ăn sáng xong, còn chưa kịp thả lỏng, Khương Trà đã nghe thấy giọng nói ma quỷ truyền đến từ phía bên kia.
"Bôi thuốc."
"Lại bôi nữa!"
"Chỉ bôi trên mặt thôi."
Nghe vậy, thần kinh căng thẳng của Khương Trà cũng thả lỏng một chút, cậu nhìn chằm chằm Thu Thâm đang đứng dậy lấy thuốc mỡ: "Một ngày phải bôi thuốc mấy lần?" Thấy Thu Thâm quay lại, cậu ngoan ngoãn ngồi trên ghế, ngửa đầu ra sau để lộ nửa khuôn mặt vẫn còn sưng đỏ.
"Ít nhất là hai lần."
Có lẽ là vì biết được bí mật của Khương Trà, hoặc là vì biết người mình từng thích cũng thích mình, lần này khi bôi thuốc cho Khương Trà, Thu Thâm cảm thấy rất không thoải mái, mỗi lần nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp kia, đều cảm thấy trong đó có vô vàn tình yêu.
Nhưng bây giờ Trà Trà lại thích người khác, làm sao có thể có tình cảm với anh được?
Bất kể là ở nhà dưỡng bệnh hay quay lại trường, Thu Thâm đều phụ trách bôi thuốc, hơn nữa ngày lễ đã gần kề, bài tập ở trường cũng rất nhiều, thời gian chơi game cũng bị rút ngắn lại, cũng may Vệ Mặc Ngôn hình như không còn chơi game nhiều nữa.
Thế nhưng Khương Trà và Vệ Mặc Ngôn chưa bao giờ mất liên lạc, hơn nữa với sự nỗ lực của Khương Trà, sự thay đổi của hắn có thể thấy rõ qua số lượng từ mà Vệ Mặc Ngôn trả lời.
[Anh ơi, em đi lấy thuốc cho anh trai, em không mang theo điện thoại đâu.]
[Vết thương của em gần lành rồi phải không?]
[Gần lành rồi á, hôm nay bôi lần bôi cuối cùng nữa, em đi trước đây]
[Ừm.]
Khương Trà thỏa mãn rời khỏi giao diện trò chuyện với Vệ Mặc Ngôn, quay người gửi tin nhắn cho bà Chu, biểu thị đồng ý hoàn toàn với việc ly hôn với người cha lừa hôn kia. Sau đó để điện thoại ở ký túc, cầm thuốc mỡ đi lên phòng kí túc trên lầu tìm Thu Thâm.
Vừa đến cửa phòng, cậu loáng thoáng nghe thấy một số âm thanh từ bên trong, sau khi giơ tay gõ cửa, tiếng động bên trong liền biến mất.
Đợi một lát, cửa phòng ngủ trước mặt bị mở ra một khe hở, lão tam thò đầu ra, thấy là Khương Trà thì thở ra một hơi, kéo Khương Trà vào phòng, trên mặt mang theo nụ cười tà ác: "Em tới đúng lúc lắm."
"Sợ vãi mèo, anh còn tưởng thầy phụ trách đến chứ."
Khương Trà lúc này mới phát hiện bọn họ đang xem pỏn, cậu bị kéo vào, rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Thu Thâm đang nửa nằm nửa ngồi trên giường, liếc nhìn bộ phim đang tiếp tục phát, nhỏ giọng nói: "Em không biết anh đang xem." Sau đó giơ lọ thuốc mỡ lên lắc lắc, tỏ ý muốn bôi thuốc.
Thu Thâm nhìn cậu: "Trên người còn đau không?"
"Không đau nhiều nữa."
"Ừm." Thu Thâm hỏi: "Bôi thuốc luôn hay đợi thêm một lát?"
Ánh mắt của Khương Trà đảo qua ba người đã cởi quần bắt đầu tuốt kiếm, mặt cậu ửng hồng, "Bôi luôn đi." Vừa nói, cậu vừa đưa tay kéo rèm giường.
Ba người đều biết Khương Trà đêm nào đều đến chỗ Thu Thần bôi thuốc, đối với việc hai người kéo rèm giường lén trốn trong giường cũng không có phản ứng gì nhiều, dù sao hai người đấy cũng không muốn gia nhập vào hàng ngũ đấu kiếm cùng nhau, để thời gian vuốt thêm hai chập cho sướng còn hơn là để ý đến bọn họ.
"Anh Thu Thâm, điện thoại của anh đâu?"
"Bên cạnh gối."
Khương Trà đưa tay mò mẫm trên gối một lúc mới tìm được điện thoại, thành thạo nhập mật khẩu, mở khóa, bật đèn pin chiếu sáng giường, sau đó nhanh chóng cởi hết chỉ chừa quần lót, ngoan ngoãn nằm xuống giường, quay đầu nhìn Thu Thâm: "Được rồi."
Bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng nam nữ chính ân ái trong phim và tiếng bạn cùng phòng giúp đỡ nhau. Trong hoàn cảnh này, nhìn người khiến trái tim anh đập loạn xạ từ nhỏ giờ đây đang cởi đồ lót trước mặt mình, nằm trên giường mình với vẻ mặt mời gọi, bất kể chấn động này diễn ra bao nhiêu lần, cũng sẽ trở thành đòn chí mạng đối với Thu Thâm.
Những cảm xúc đã tan biến từ lâu khi trưởng thành không chỉ bùng cháy trở lại trong thời gian này mà còn mạnh mẽ hơn.
"Anh Thu Thâm?"
Thu Thâm lấy lại tinh thần, lặng lẽ cầm lọ thuốc mỡ bôi lên lòng bàn tay, áp lên đùi Khương Trà.
Khương Trà bị xoa đến run rẩy, hai tay nắm chặt chăn dưới thân, vết thương đã không còn thấy đau nữa, lúc này, bàn tay đang xoa bóp đùi khiến cậu càng thêm run rẩy.
Đến khi bàn tay có thuốc mỡ xoa vào bên trong đùi, một luồng khoái cảm khó tả tấn công mạnh mẽ vào từng dây thần kinh trên tứ chi khiến Khương Trà kích thích rên lên một tiếng quyến rũ không kém gì nữ chính trong phim.
Tay của Thu Thâm đột nhiên dừng lại, đang muốn thu tay về, đôi chân trắng nõn của Khương Trà kẹp chặt lại, anh khàn giọng hỏi: "Trà Trà?"
Khương Trà sửng sốt một chốc mới phản ứng lại, hơi thở không ổn định buông lỏng chân, ngồi dậy giữa tiếng rên rỉ dâm đãng ái muội tràn ngập trong ký túc xá, cậu có chút ngượng ngùng nhìn vào mắt Thu Thâm: "Anh Thu Thâm..."
Tuy không nói ra muốn làm gì, nhưng Thu Thâm đã biết cậu muốn làm gì.
"Em có muốn thử không?"
"Muốn......"
"Đến đây."
Khương Trà chỉ mặc một chiếc quần lót căng thẳng đi đến bên cạnh Thu Thâm, khi cánh tay Thu Thâm luồn qua dưới cánh tay gần như ôm chặt lấy cậu, cậu càng thêm căng thẳng: "Không, không dùng cần tư thế này đi?"
"Anh sợ đụng tới vết thương trên người em." Thu Thâm thản nhiên giải thích, vòng tay qua eo Khương Trà kéo người vào lòng, hoàn toàn bao bọc cậu.
Cả người Khương Trà áp chặt vào cánh tay Thu Thâm, mới phát hiện Thu Thâm đã cứng ngắc, cặc khủng đã thức dậy xuyên qua quần đụng vào lưng dưới của cậu, nhưng Thu Thâm hình như không muốn cậu giúp?
Thu Thâm đưa bàn tay sạch sẽ vào trong quần lót của Khương Trà, chạm vào cặc nhỏ còn chưa cương hẳn, đôi mắt hơi nheo lại.
Người song tính có ham muốn mạnh mẽ... Cặc nhỏ của Trà Trà còn không cương hết, vậy có nghĩa là, lồn nhỏ ở dưới muốn?
Nghĩ như vậy, bàn tay to lướt qua con cặc bán cương, tiếp tục di chuyển xuống dưới, ngón tay thành công chạm vào nơi bí ẩn giấu kín, quả nhiên cảm thấy có thứ gì đó dính dính.
"Á!" Khương Trà sợ đến mức túm chặt lấy tay Thu Thâm: "Anh Thu Thâm!"
Thu Thâm ghé miệng bên tai Khương Trà, thì thầm: "Đừng sợ, anh biết từ lâu rồi." Sau đó anh gỡ bàn tay đang túm lấy cánh tay mình ra, bàn tay được giải thoát lập tức mò xuống dưới, đè lên nơi kín đáo ẩm ướt.
"Ừm~"
Khương Trà cắn môi dưới, thoải mái dựa vào Thu Thâm, dưới sự an ủi của bàn tay to lớn kia, cậu dần dần thả lỏng, để anh tuỳ ý vuốt ve bên ngoài lồn nhỏ của mình, bị sờ rên hừ hừ, "Anh, anh biết từ khi nào?"
"Đêm đầu tiên bôi thuốc cho em."
"Ah~..."
Thu Thâm cảm thấy cả người nóng bừng vì tiếng ngâm nga kìm nén của Khương Trà, anh đổi tư thế dựa vào tường, bế Khương Trà lên đặt lên chân mình, cởi chiếc quần lót cản đường ra.
Không bị quần lót cản trở, anh có thể dùng ngón tay phác thảo hình dạng lồn non một cách trơn tru và thuận tiện hơn.
"Ừm!" Khương Trà bị vuốt ve đến run cả người nhưng không dám phát ra tiếng động lớn, chỉ có thể cắn chặt môi dưới, không ngừng vặn vẹo uốn éo trong lòng Thu Thâm.
Sau khi bị mông vểnh của Khương Trà đè lên cặc vô số lần, Thu Thâm không chịu đựng được nữa, lòng bàn tay bóp mạnh lồn non mềm mại đã ướt đẫm, khàn giọng nói: "Yên nào."
Khương Trà cũng cảm thấy ấm ức: "Nhưng, nhưng em nhịn không được."
"Muốn bị bọn họ nhìn thấy à?"
Những lời này khiến Khương Trà cảm thấy ấm ức, cố hết sức nhịn không vặn vẹo, bị xoa lồn rên hừ hừ vài phút, khi ngón tay của Thu Thâm nhợt nhạt thử ấn vào lỗ lồn, cậu không nhịn được nữa mà rên rỉ uốn éo loạn xạ khiến giường kêu cót két.
Thu Thâm lập tức đặt Khương Trà lên giường, đắp chăn cho cậu, khi nước lồn phun ra làm ướt cả bàn tay, rèm giường quả nhiên bị bạn cùng phòng kéo ra, trên mặt còn mang theo nụ cười cợt nhả.
May là anh hành động đủ nhanh, bọn họ chỉ có thể nhìn thấy Khương Trà nằm trong chăn, còn Thu Thâm ngồi quay lưng về phía họ, chân cong lên, một tay thò vào trong chăn.
"Đang bôi thuốc cho đàn em à?"
"Không thì sao?"
"Chú mày nhẹ tay thôi, đàn em đau kêu ra luôn kìa." Nói xong, bạn cùng phòng ân cần kéo rèm giường lại, "Tiếp tục tiếp tục, họ đang bôi thuốc, không có chịch."
Thu Thâm: "..."
Bạn thấy sao?