Chương 1: Chương 1 Mẹ Nữ Chính Trong Truyện Tổng Tài (1)

Tầng năm của một toà chung cư cũ.

Trong căn nhà nhỏ có hai phòng ngủ và phòng khách rộng chưa đầy 90m vuông, trong phòng khách chính, nam nữ thanh niên đang nói chuyện tranh cãi, giọng nói người đàn ông đầy từ tính, giọng điệu bá đạo.

"Tiểu Sương! Chia tay với Lộ Trấn Phong, đừng để anh nói lại lần thứ hai."

Diệp Tiểu Sương nghẹn ngào nói.

"Tại sao em phải chia tay với anh ấy? Anh ấy là bạn trai em, anh là gì của em? Lãnh Dạ Thần anh thật vô lý."

"Anh là gì à?"

Khuôn mặt đẹp trai và hấp dẫn của Lãnh Dạ Thần hơi gấp gáp. Anh ôm cô gái vào lòng, giọng nói của anh lạnh lùng đe doạ.

"Em muốn anh chứng minh ở đây à?"

"Thả em ra!"

Diệp Tiểu Sương khóc lóc và vùng vẫy.

Thời Thanh đang trốn nghe trộm cảm thấy đã đến lúc phải ra ngoài.

Cô bưng hai ly nước ngọt có đá đi ra, thấy con gái vẫn đang khóc, cô đưa nước ngọt cho hai người rồi khuyên nhủ con gái.

"Tiểu Sương, ông chủ Lãnh đã đích thân đến xin lỗi con rồi, con cũng đừng giận dỗi nữa."

Diệp Tiểu Sương dậm chân.

"Mẹ! Sao mẹ lại nói đỡ cho anh ta? Mẹ biết rõ..."

Cô đã là bạn gái của Trấn Phong, mẹ cô còn khuyến khích cô tiếp nhận Lãnh Dạ Thần. Anh ta đã có vợ chưa cưới rồi!

"Trời nóng bức khó chịu, uống chút nước mát đi."

Thời Thanh nhắc nhở rồi lui về phòng, tay vẫn run run.

Cô xuyên không qua và trở thành mẹ của nữ chính, là một con buôn chính hiệu, keo kiệt và hợm hĩnh, chỉ muốn quan tâm đến tiền bạc, cô muốn con gái mình trở thành vợ của một người đàn ông giàu có, nên cô là người giúp đỡ cho nam chính và nữ chính ở bên nhau.

Để buộc con gái mình chia tay với Lộ Trấn Phong. Mẹ của nữ chính đã đánh thuốc mê nam chính định để nam chính và nữ chính quay lại với nhau. Sau đó, nữ chính sẽ mang bầu bỏ trốn.

Đây là lần đầu tiên Thời Thanh làm chuyện vô đạo đức như vậy, trong phòng tay cô run rẩy kịch liệt, thuốc vốn định rót cho hai người, vì quá căng thẳng lại đổ vào một ly, nhưng cô nghĩ chắc không có vấn đề gì đâu.

Nam chính mạnh hơn là được, dù sao trước đó hai người họ cũng làm qua rồi.

Thời Thanh đợi trong phòng khoảng mười phút, nhưng không nhịn được tò mò xem hai người có lên giường hay không, thật ra cô cũng tò mò muốn nhìn người khác làm tình.

Thời Thanh mở cửa, đi sát vào tường lặng lẽ đi về phía phòng khách.

Cô tưởng mình sẽ thấy cảnh ân ái say đắm giữa nam và nữ chính trong phòng khách, nhưng cả hai đều không có ở đó. Thời Thanh ngạc nhiên và nghĩ không thể nào, chẳng lẽ là ở phòng Tiểu Sương?

Thời Thanh lẻn ra ngoài cửa phòng ngủ của con gái, nghe ngóng bên trong, không có tiếng động.

Cô không chịu bỏ cuộc, mở cửa ra bên trong không có người. Thời Thanh thấy xung quanh không có ai, liền đi vào phòng tắm, phát hiện có tiếng nước truyền ra.

Thời Thanh không nghe tiếng nam nữ ân ái, không nhịn được lặng lẽ mở cửa, vừa thò đầu vào chưa kịp nhìn rõ bên trong đang xảy ra chuyện gì, một bàn tay to lớn đã xuất hiện, duỗi ra kéo cô vào.

Thời Thanh bị ép vào cửa phòng tắm, một đôi cánh tay rắn chắc ôm lấy cô từ phía sau. Bộ ngực rắn chắc và nóng bỏng của người đàn ông áp sát vào lưng cô, anh ôm cô. Bắt đầu cắn nhẹ vào cổ cô, hơi thở nóng hổi bắt đầu phả vào trong người Thời Thanh.

Thời Thanh hoảng sợ không hiểu tại sao con gái mình lại mất tích, cô vùng vẫy muốn trốn thoát nhưng bị người đàn ông phía sau ôm chặt trong vòng tay.

"Cậu Lãnh! Thả tôi ra, cậu nhận lầm người rồi..."

Thời Thanh run rẩy nhắc nhở, thân thể nóng bỏng của người đàn ông áp vào lưng cô. Hơi ấm xuyên qua lớp áo mỏng truyền đến cô, cô cảm thấy có thứ gì đó nóng nóng áp vào người mình. Khi cô nhận ra đó là gì, mặt Thời Thanh bắt đầu nóng bừng.

Nhưng bàn tay của người đàn ông bắt đầu luồn vào quần áo cô, cô vừa tức giận vừa lo lắng, nắm lấy tay người đàn ông cố gắng kéo ra.

"Tiểu Sương! Đừng nghĩ rằng có thể trốn thoát."

Lãnh Dạ Thần ở bên lỗ tai cô thở hổn hển, đôi mắt đỏ ngầu.

Anh và Diệp Tiểu Sương bắt đầu cãi nhau, Diệp Tiểu Sương không chia tay với người đàn ông đó. Thậm chí còn làm anh giận dữ, anh nóng nảy uống ly nước đá ngọt, uống xong trong cơ thể toát ra một cỗ dục vọng mãnh liệt đáng sợ.

Lãnh Dạ Thần muốn tìm Diệp Tiểu Sương để phóng thích. Nhưng lúc này, Diệp Tiểu Sương tức giận không cho anh chạm vào người, thậm chí còn đóng sầm cửa rời đi.

Lãnh Dạ Thần cảm thấy toàn thân nóng bừng, đi vào phòng tắm xối nước lạnh nhưng vô ích.

Thời gian trôi qua, ngọn lửa dục vọng bùng cháy trong cơ thể đốt cháy lý trí của anh, tầm nhìn của anh trở nên mù mịt.

Đúng lúc anh đang cứng sắp nổ tung thì nghe thấy tiếng mở cửa, anh tưởng Diệp Tiểu Sương quay lại cho nên anh kéo cô vào trong, muốn trừng phạt cô thật nặng.

Lãnh Dạ Thần cắn mút chiếc cổ của người phụ nữ. Bắt đầu dùng tay xoa cơ thể người phụ nữ, đưa tay luồn vào trong quần áo người phụ nữ, khéo léo cởi khuy áo ngực của cô ấy.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...