Thời Thanh tin tưởng hoàn toàn năng lực của nam chính, cô tin chắc vài ngày nữa sẽ gặp lại Tiểu Sương. Dù sao cũng là truyện tổng tài, làm gì có vai nữ chính nào mà không bị vai ác bắt cóc hay gặp nguy hiểm.
Tạm thời cô cũng không dám quay về quán ăn nhỏ, đành an an ổn ổn ở lại ngôi biệt thự này.
Lúc Diệp Tiểu Sương được Lãnh Dạ Thần cứu về, con gái cô thật bị vai nữ ác tính kế, bọn người bắt cóc còn muốn hiếp dâm con gái cô còn tính sau khi làm chuyện đồi nại xong thì rạch mặt con bé. Cũng may Lãnh Dạ Thần đến kịp thời cứu con bé thoát khỏi nguy hiểm.
"Mẹ!"
Lãnh Dạ Thần đưa Tiểu Sương về biệt thự nơi Thời Thanh đang tạm lánh nạn. Hai mẹ con gặp nhau, Tiểu Sương chạy nhanh đến ôm chằm lấy cô mà khóc lớn.
Thời Thanh ôm con gái vỗ về an ủi, cô nhìn về phía người đàn ông đang đứng ngay cửa lớn nói lời cảm ơn.
Lãnh Dạ Thần mím chặt môi, cũng không nói lời nào mà rời đi. Mặc dù đã cứu người về an toàn, nhưng hắn biết mọi chuyện không đơn giản như vậy. Hắn phải điều tra người chủ mưu đứng sau dàn dựng chuyện này.
Hai mẹ con mấy ngày qua cũng chưa gặp được Lãnh Dạ Thần, nhưng người đã lâu không thấy mặt là Diệp Đại Long lại chủ động gọi điện đến.
Ông ta lêu lỏng hơn nữa tháng mới về, thì phát hiện nhà cháy, quán ăn của vợ cũng đóng cửa không bán, hắn gấp đến độ gọi điện liên tục cuối cùng cũng mò đến chỗ hai mẹ con đang ở.
Khi đến nơi mới thấy hai mẹ con bọn họ đang sống trong ngôi biệt thự to lớn. Hỏi ra mới biết con gái câu được thằng đại gia ngốc. Diệp Đại Long cũng dọn vào sống chung, muốn hưởng thụ ngôi nhà xa hoa này.
"Vợ à! Anh hỏi thăm mới biết nhà họ Lãnh là gia tộc tài phiệt trong giới nhà giàu"
Diệp Đại Long đi từ ngoài bước vào, thấy vợ đang xếp quần áo, nhìn thấy vợ dạo gần đây hấp dẫn hơn ngày xưa. Nhịn không được mà muốn sờ soạn cô, một bên sờ vú, một tay mò xuống thò tay vào quần lót của cô mà sờ soạn.
"Em đúng là sinh ra đứa con gái ngoan"
Thời Thanh là một người phụ nữ thô tục, thấy tiền là sáng mắt, nghe chồng khen liền đắc ý, giọng trở nên kiêu ngạo.
"Hừ... con gái tôi sinh làm sao mà không giỏi. Con bé mà lấy được người đàn ông có tiền thì chúng ta có thể hưởng phúc"
"Vợ! Để anh sướng sướng cái đã"
Diệp Đại Long cảm thấy vợ mình có gì đó khan khác lúc trước nhưng không rõ là thay đổi ở điểm nào. Vẫn là vợ của mình nhưng đem lại cho hắn một loại cảm xúc không nói rõ được.
Ông đè Thời Thanh lên sofa, vội vàng kéo quần, lột quần lót của vợ xuống.
Hắn kéo áo vợ lên cao để lộ hai bầu vú to tròn xốc nảy, hắn cúi đầu gặm cắn hai núm vú của cô. Nhanh chóng nhét côn thịt nửa cứng nửa mềm đi vào trong, đồ vật của chồng không đủ dài, cũng không đủ to.
Sau khi biết được mùi vị được côn thịt to dài của Lãnh Dạ Thần, Thời Thanh đối mặt với dương cụ ngắn ngủn của ông chồng cảm thấy vô vị, đúng là ăn được bữa tiệc thịnh soạn xong mà quay trở lại ăn cháo loãng với rau luộc cảm thấy không vừa miệng.
"Vợ! Em nhiều nước thật"
Đại Long cắm vào, cảm nhận âm đạo của vợ khác với mọi lần, lúc trước âm đạo của vợ luôn khô khốc. Bây giờ, âm đạo đụng chút đã tiết ra nhiều mật dịch, cô bé mẫn cảm hơn nhiều.
Thời Thanh nghe hắn nói mà chẳng lấy một biểu tình nào, gương mặt lãnh đạm thờ ơ, chỉ mong cho ông ta kết thúc nhanh nhanh.
Cậu em Diệp Đại Long yếu ớt, mới nhấp vài chục cái mà đã bắn ra, nhưng hắn còn thèm muốn vợ mình, hắn ôm vợ mình tiếp tục hiệp thứ hai.
Thời Thanh cam chịu nằm bất động mặc cho gã chồng hì hục làm tình với cô, gã chồng nằm đè trên người cô mà liên tục đưa đẩy.
Dù không lớn như Lãnh Dạ Thần nhưng có còn hơn không. Gã chồng thì đang hì hục đưa đẩy, cô vô thức xoay đầu nhìn ra phía cửa, mắt thấy đôi giày da đứng yên tại chỗ.
Thời Thanh phản xạ có điều kiện ngẩng đầu lên nhìn, thấy người đàn ông mặc tây trang đang đứng ngay giữa cửa, sắc mặt hắn đen tối, ánh mắt sắc lạnh nhìn hai người đang cùng nhau làm tình.
Thời Thanh vô thức kinh hãi, người đàn ông to cao không biết đừng ở đó bao lâu rồi, khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng, cùng hơi thở nguy hiểm, ánh mắt như muốn giết người đang nhìn cô.
Thời Thanh sợ hãi, luống cuống tay chân, vùng vẫy hô lên.
"Chồng! Dừng lại đi"
Diệp Đại Long mặc kệ lời cô nói, chụp mông cô hì hục đẩy mạnh nhanh hơn, vừa đâm vừa nói.
"Vợ! Anh mới làm có một lần, chưa đủ"
Thời Thanh nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo như muốn giết người nhìn cô chăm chăm, không khí trong phòng trở nên lạnh lẽo, cô hô lên có người, lúc này Diệp Đại Long mới lòm cồm bì dậy, nhanh chóng kéo quần.
Diệp Đại Long quay đầu mới thấy người đàn ông đang đứng giữa sảnh. Hơi thở của người đàn ông này mang đến cho gã ta một loại cảm giác nguy hiểm.
Đối diện ánh mắt chết người của Lãnh Dạ Thần, Diệp Đại Long lạnh sống lưng, vội vàng sửa lại quần áo chỉnh tề, xấu hổ nịnh nọt chào hỏi.
"Cậu Lãnh đúng không? Là bạn của con gái tôi à? Tôi là ba của Tiểu Sương!"
Ông vươn tay toan muốn chào hỏi, Lãnh Dạ Thần không đáp trả lại cái bắt tay của ông, ánh mắt như điện phóng tới thân ảnh đang chạy nhanh đi vào phòng tắm.
Trong lòng không rõ là tư vị gì, hắn chỉ thấy lửa giận đang bốc cháy trong người, thậm chí còn muốn thiêu đốt ngực của hắn, làm hắn hơi đau.
Diệp Đại Long xấu hổ rụt tay về, tiếp tục lôi kéo làm quen.
"Gần đây trong nhà có chuyện, nhờ cậu Lãnh giúp đỡ mới có chỗ ở, không biết phải cảm ơn cậu như thế nào"
"Tôi cho mấy người ở nhờ, không phải để cho mấy người ở trong phòng khách làm chuyện dơ bẩn đó!"
Lãnh Dạ Thần đè lại cơn giận muốn giết người, giọng lạnh lẽo đến cực điểm, ra lệnh.
"Lập tức ném sofa này ra ngoài!"
Diệp Đại Long bị khí thế của Lãnh Dạ Thần doạ sợ, nhanh chống đi dọn sofa. Dọn xong thì gã ta cũng mệt mà thở như chó, cười nịnh nọt đi đến.
Lãnh Dạ Thần chỉ tay ra cửa chính, ánh mắt sắc bén.
"Ông cũng ra ngoài! Sau này không được vào đây nửa bước!"
Diệp Đại Long không muốn đi.
Lãnh Dạ Thần mặt đầy sát khí nhìn ông, gã sợ đến mức vừa lăn vừa bò chạy ra ngoài. Không chút nghi ngờ, nếu chậm thêm hai giây nữa chắc người đàn ông này có thể xé xác ông, thật khủng bố!
Lãnh Dạ Thần thâm trầm lạnh lẽo đi từng bước về phòng tắm, cởi áo vest, cởi từng nút áo sơ mi, mặt lạnh đi đến mở cửa phòng tắm.
Thời Thanh đang tắm, thấy bóng dáng hắn mở cửa, cô vội vàng muốn đóng lại.
Lãnh Dạ Thần tức giận, đá cửa.
Thời Thanh bị đẩy mạnh vào tường, tay che ngực, lưng vì bị đập mạnh vào tường mà đau nhói.
Sắc mặt lạnh lùng của Lãnh Dạ Thần làm cô sợ hãi, hơi run run.
"Lãnh Dạ Thần! Cậu muốn làm gì?"
Bạn thấy sao?