Chương 102: Chương 102 (H nhẹ)

"Một lát nữa cha tôi sẽ lên"

Thẩm Thiên Quân liếc cô một cái, anh xoay người rời đi cũng không nói lời nào. Anh quay về phòng bên cạnh, mở màn hình máy tính lên tiếp tục theo dõi.

Như lời anh nói, một lúc sau Thẩm Trường Hải vội vàng lên lầu, đẩy cửa phòng bước vội vào trong, ông thấy Thời Thanh rút mình trong chăn khóc nức nở, ông áy náy nhưng khi nhìn thấy dấu vết hoan ái của người đàn ông khác để lại trên người Thời Thanh.

Sự chán ghét thể hiện hết lên trên khuôn mặt ông, Thẩm Trường Hải cau mày giọng gắt gỏng.

"Lão Triệu đã đồng ý rồi! Em đi tắm đi..."

Thời Thanh nhìn thấy hết mọi biểu cảm chán ghét trên khuôn mặt ông.

Người đàn ông này đúng là không phải người đàn ông tốt, nhưng không ngờ hắn ta lại là một gã đàn ông tồi tệ, đê hèn đến như vậy.

Vừa lợi dụng vợ của mình xong, chớp mắt đã khinh thường cô.

Thẩm Trường Hải nói xong cũng không quan tâm đến cảm nhận của cô, gã lập tức rời đi.

Thẩm Thiên Quân nhìn tình hình qua màn hình, thấy Thời Thanh ôm đầu gối khóc nức nở.

Anh biết đôi vợ chồng này từ ngày hôm nay xem như xong. Loại người như cha anh là thứ ích kỷ đê hèn, cho dù chuyện xảy ra tối hôm nay đều là lỗi của ông, chắc chắn từ bây giờ ông sẽ không còn chạm vào cô nữa.

Thật đáng thương...

Ngược lại trong lòng anh lại có chút mừng thầm.

Thẩm Trường Hải cuối cùng cũng nhận được quỹ khẩn cấp từ Triệu Hùng, công ty tạm thời cũng vượt qua được một ải khó khăn.

Từ công ty trở về nhà, ông cảm thấy tinh thần thư thái hơn rất nhiều.

Bước vào cửa chính, khi ông nhìn thấy Thời Thanh đang ở trong phòng khách, sắc mặt ông tối sầm. 

Đúng là tự tay ông dâng vợ mình cho người khác, cô cũng đã giúp ông, nhưng chuyện cô cắm sừng ông thì ông không thể nào chịu được.

Dù sao cũng là đàn ông, ông không thể chấp nhận việc vợ mình bị người đàn ông khác dày xéo, nhất là người vợ này lại là người ông yêu nhất.

Càng là vật yêu thích khi bị người khác động chạm vào thật sự rất khó chịu.

"Trác nhi! Gần đây trong công ty luôn xảy ra chuyện. Con không ở nhà lo phụ giúp ba, suốt ngày lêu lỏng bên ngoài uống rượu đàn điếm"

Thẩm Trác vốn là một tay ăn chơi, hắn lêu lỏng rong chơi bên ngoài tận mấy ngày mới trở về, Thời Thanh kéo cậu ta lại mắng nhiếc. Thẩm Trác bị nghe mắng mà mất hết kiên nhẫn.

"Mẹ! Khi con kết bạn bên ngoài cũng là đang tích luỹ mối quan hệ"

Thời Thanh còn muốn nói thêm, Thẩm Trường Hải hung hăng mắng Thẩm Trác.

"Hai đứa con trai đều là thứ vô dụng. Công ty xảy ra biết bao nhiêu chuyện cũng không trông cậy vào đứa nào được! Toàn bộ nhà họ Thẩm không ai có thể giúp đỡ được. Ngược lại chỉ biết gây phiền toái cho cha!"

Con trai cả ngu dốt, con trai thứ thông minh hơn một chút thì suốt ngày chỉ biết ăn chơi đàn điếm. Thẩm Trường Hải túm cổ tay Thời Thanh nói.

"Theo anh lên lầu!"

Thời Thanh bị ông kéo đi lên lầu, ông ta lôi cô vào phòng ngủ, dùng sức đẩy ngã cô trên giường. Thời Thanh sắc mặt thay đổi.

"Trường Hải! Anh đang làm gì vậy?"

"Chúng ta là vợ chồng! Em nói anh làm gì giờ?"

Thẩm Trường Hải sắc mặt âm trầm, chuyện công ty đã giải quyết xong, chuyện của vợ ông như bị mắc xương ở cổ họng.

Ông ta lao tới đè vợ mình xuống, ông xé sườn xám của cô thành từng mảnh, ông xé quần lót của cô quăng sang một bên, thậm chí ông còn mặc nguyên quần áo, ông chỉ kéo phéc-mơ-tuya xuống lôi dương vật to lớn của mình ra, thô bạo đẩy vào trong.

Thời Thanh bài xích chống cự, cô hét lên bật khóc.

"Thanh Thanh! Em có biết anh hận em không?"

Trước đây ông yêu cô bao nhiêu thì hiện tại ông hận cô bấy nhiêu, Thẩm Trường Hải năm nay sáu mươi tuổi, cơ thể cường tráng, dương vật lại to lớn, ông không có màn dạo đầu mà đẩy mạnh vào bên trong. Làm cho Thời Thanh vừa đau vừa khó chịu, cô khóc nức nở.

"Bây giờ anh đang trách em à?"

Thẩm Trường Hải không có cách nào trả lời, lúc đó tình hình công ty cấp bách ông không thể mất trắng sự nghiệp, vì thế đã dâng cô cho gã Triệu Hùng.

Những ngày qua, ông ta luôn đắm chìm trong nỗi đau bị cắm sừng, ông ôm lấy thân hình thân hình đầy đặn của vợ, ông ta đẩy mạnh dương vật vào trong âm đạo của cô, nghe tiếng cô khóc lóc nức nở để trút hết nỗi phẫn uất trong lòng.

Thẩm Thiên Quân ở phòng bên cạnh đang theo dõi camera trên màn hình, anh nhìn thấy hết toàn bộ sự việc đang diễn ra, bàn tay siết chặt từ lúc nào.

Anh vốn nghĩ rằng sau sự việc đã xảy ra thì ông ta sẽ không bao giờ chạm vào người Thời Thanh nữa. Dường như gã cha của anh quan tâm đến cô nhiều hơn anh tưởng tượng, nhìn người cha già đang hăng hái dùng côn thịt của ông đâm xuyên cơ thể của Thời Thanh, dương vật của ông ta làm cô khóc rống.

Trong lòng Thẩm Thiên Quân lửa giận sôi trào, anh bực bội đứng dậy đi loanh quanh trong phòng, nghiến chặt hàm răng.

Họ là vợ chồng, chuyện làm tình là điều hiển nhiên, nhưng anh không thể chịu đựng được. Có lẽ anh nên thúc đẩy thời gian tiêu diệt nhà họ Thẩm sớm hơn dự định, để người cha già đáng kính của anh không còn thời gian và tâm trí đâu mà nghĩ đến tình dục được nữa.

Cha anh dù có bồi dưỡng cơ thể đến đâu thì ông ta cũng đã sau mươi tuổi, ông mới lâm trận được hai hiệp thì cả người đều kiệt sức.

Thời Thanh nước mắt chảy lăn dài trên má, cô vội vàng mặt quần áo đi nhanh vào phòng tắm.

Thẩm Thiên Quân sắc mặt thâm trầm đi ra ngoài, anh đứng trước cửa phòng tắm, nghe thấy bên trong có tiếng nước chảy, anh nắm lấy tay nắm cửa.

Cuối cùng không nhịn được mà vặn mở tay cầm bước vào trong, Thời Thanh đang xả nước dội lên người, trên khuôn mặt cô còn vươn nước mắt.

Bất ngờ cô bị ai đó ôm từ đằng sau, còn đang muốn vùng vẫy trốn thoát, khi cô ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng trên người con trai riêng, chóp mũi cô sụt sịt, cô quay người lại nhào vào lòng anh, khóc lóc thảm thiết.

"Cha cậu khinh thường tôi!"

Thẩm Thiên Quân siết chặt eo cô, đè cô vào tường, anh cúi đầu hôn mạnh vào đôi môi đỏ mộng của cô.

Cả một tuần qua, Thẩm Thiên Quân bận rộn chuyện công ty, nhà họ Thẩm không ai hay biết chuyện anh có công ty riêng, tài sản rồng của anh còn nhiều hơn nhà họ Thẩm, anh có đủ tài lực và trí lực để hạ gục người cha già của anh.

Song song đó anh còn có hai người anh em tốt cùng anh điều hành công ty.

Mỗi ngày anh đều quay cuồng với công việc cũng chưa bao giờ thôi nghĩ đến người đàn bà chết tiệt này, anh nhớ mãi cái đêm làm tình cùng với cô hôm đó.

Anh nhớ hương vị trên người cô, nhớ cái âm đạo giỏi mút dương vật của anh, nhớ đôi môi ngọt ngào mềm mại, còn cả cặp vú to lớn núng nính.

Khi anh bình tĩnh trở lại thì rất hận bản thân mình không có tiền đồ, anh luôn lãng tránh cô, anh không biết mình nên làm gì với cô, cô vừa đáng hận lại càng làm anh thương nhớ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...