Thẩm Thiên Quân không muốn ở trong nhà nhìn thấy mặt bà mẹ kế của mình.
Sáng sớm ngày hôm sau, anh muốn ra ngoài từ sớm, anh muốn đến công ty thúc đẩy nhanh tiến độ. Anh muốn dạy cho cả nhà họ Thẩm một bài học, đặc biệt là bà mẹ kế ngu ngốc kia.
"Thẩm Thiên Quân"
Thẩm Thủy Hương đuổi theo anh, cô leo lên xe, theo thói quen cô gọi thẳng cả tên lẫn họ của anh.
"Tôi muốn đi chơi! Cho tôi quá giang..."
Thiên Quân lạnh lùng hỏi
"Tam tiểu thư muốn đi đâu?"
Dù là anh em cùng cha khác mẹ, nhưng anh chưa bao giờ công nhận cô là em gái.
Thẩm Thuỷ Hương luôn xem thường anh, bọn họ cũng chẳng ưa gì nhau.
"Không biết! Anh đi đâu! Bổn tiểu thư đi theo đó"
Thẩm Thuỷ Hương đang ngồi trên xe nghịch tóc.
"Gần đây anh hay đi sớm về muộn. Thường xuyên không ở nhà, cũng chẳng đến công ty! Anh có bạn gái rồi à?"
Anh không có hứng thú phải cho cô biết lịch trình của mình. Gương mặt thâm trầm tỏ rõ sự chán ghét của anh, anh lạnh lùng nói.
"Cô định đi đâu?"
Thẩm Thuỷ Hương kiêu ngạo nói.
"Anh có bạn gái phải không? Trả lời tôi?"
Sắc mặt Thẩm Thiên Quân càng lúc càng lạnh lùng.
"Liên quan gì cô"
Ánh mắt Thẩm Thuỷ Hương đỏ ngầu, tức giận dậm chân.
"Có! Tôi không cho phép anh có bạn gái"
Từ nhỏ Thẩm Thuỷ Hương luôn thích bắt nạt người anh trai xinh đẹp này, khi còn nhỏ cô cứ nghĩ là vì cô ghét anh.
Lớn lên, cô mới nhận ra đó là vì cô thích anh trai của mình, cô mới luôn bắt nạt để gây sự chú ý với anh.
Nhưng tất cả những hành động cô làm đều phản tác dụng.
Thẩm Thiên Quân càng ngày càng chán ghét cô.
"Cô không có tư cách xen vào việc của tôi!"
Thẩm Thiên Quân sắc mặt lạnh lùng, anh lái xe ra khỏi biệt thự. Thẩm Thuỷ Hương tức giận đến rơi nước mắt.
"Tôi sẽ nói cho mẹ tôi biết"
Thẩm Thiên Quân nhếch môi cười khẩy, mẹ của cô đã là người của tôi...
Anh xém chút đã thốt những lời trong lòng ra khỏi miệng, nó khiến anh giật mình. Gì mà người của anh! Bọn họ chỉ là quan hệ tình dục không hơn không kém. Người đàn bà đó ghét anh còn không kịp, anh càng hận người đàn bà ngu xuẩn đó hơn.
Anh làm tất cả những điều này chỉ để trả thù cô.
"Thẩm Thiên Quân! Anh không được phép có bạn gái. Có nghe thấy không?"
Thẩm Thuỷ Hương nắm lấy tai anh ra lệnh.
"Nếu anh dám có bạn gái. Tôi sẽ nói với mẹ đuổi anh ra khỏi nhà. Tôi sẽ làm cho anh trắng tay"
Thẩm Thiên Quân chán ghét người em gái ngu ngốc điêu ngoa này, nhưng chuyện làm anh sợ hơn là việc cô có tình cảm loạn luân với anh.
Thẩm Thiên Quân sắc mặt nghiêm nghị, anh dừng xe bên lề đường, gỡ bàn tay cô đang véo tai anh xuống. Giọng lạnh lùng nói.
"Đừng chạm vào tôi!"
"Chạm vào anh thì sao nào?"
Thẩm Thuỷ Hương bất ngờ nghiên người hôn lên má anh.
Thẩm Thiên Quân ghê tởm dùng tay trái tát thẳng vào mặt cô.
Thẩm Thuỷ Hương sửng sốt, rưng rưng nước mắt nhìn anh.
"Thẩm Thiên Quân! Tôi thật sự thích anh. Anh không biết sao? Đồ ngốc!"
Thẩm Thiên Quân tỏ rõ thái độ chán ghét.
"Cút ngay!"
Thẩm Thuỷ Hương bất đắc dĩ xuống xe.
Thẩm Thiên Quân nhanh chóng lái xe rời đi để lại làn khói sau lưng. Anh nhìn Thẩm Thuỷ Hương trong gương chiếu hậu, anh nhếch mép cười lạnh.
Biết thì sao? Anh không quan tâm đến tình yêu của đại tiểu thư này, hình ảnh Thẩm Thuỷ Hương trong đầu đã cố định từ khi còn nhỏ...
Cô cũng giống như mẹ mình là người phụ nữ làm anh chán ghét.
Vốn dĩ Thẩm Thiên Quân muốn lợi dụng tình cảm của Thẩm Thuỷ Hương.
Bước đầu anh muốn đùa giỡn với cô trước, sau đó đá cô đi.
Nhưng hiện tại anh đã có một ứng cử viên tốt hơn, mẹ kế độc ác chính là người đã khởi xướng tất cả mọi chuyện.
Tuổi thơ của anh, tuổi thiếu niên của anh đều trải qua toàn nổi bất hạnh và bạo hành. Đều do cô gây ra, anh phải làm cho bà mẹ kế độc ác chịu hết những nỗi đau tương tự.
Anh lái xe đến câu lạc bộ tư nhân yên tĩnh, hai anh em của anh đang đợi ở đó. Ba người gặp nhau uống chút rượu, Lưu Hoài Tú nghiêm túc nói.
"Thiên Quân! Nếu chiêu đốn củi này mà sử dụng, nhà họ Thẩm chắc chắn sẽ tiêu tan hoàn toàn, cậu xác định muốn làm thế?"
Thẩm Thiên Quân cười lạnh.
"Tôi chuẩn bị nhiều năm như thế chỉ vì ngày hôm nay!"
Ngô Hàn Băng thở dài, đưa cho anh một túi đựng tài liệu.
"Việc lần trước cậu nhờ tôi điều tra đã có kết quả. Chuyện của dì năm đó không phải là tai nạn, mà là do người làm. Lúc đó cảnh sát đã bị hối lộ, còn giám đốc hồi đó đã bị bắt vì tội tham nhũng cách đây vài ngày..."
Thẩm Thiên Quân nhanh chóng lật tài liệu ra xem, sau khi đọc xong sắc mặt anh tái nhợt.
Hồi đó mẹ không chịu ly hôn, việc ly hôn bị trì hoãn vài tháng, tâm trạng của bà không tốt nên đã đi leo núi, kết quả bà bị rơi xuống vực, cảnh sát kết luận rằng đó là một vụ tai nạn.
Khi đó anh chỉ mới có ba tuổi vẫn còn rất nhỏ, cha anh bảo đó chỉ là một vụ tai nạn, anh cũng nghĩ như vậy.
Đến khi anh lớn lên, hạt giống nghi ngờ nảy mầm trong lòng anh, việc điều tra anh không tiện đi làm, cho nên anh nhờ người bạn tốt âm thầm điều tra giúp mình.
Vốn anh cứ tưởng là Thẩm Trường Hải làm, không ngờ vụ tai nạn của mẹ anh chính là bà mẹ kế hãm hại.
Cô chính là kẻ đã thuê bọn sát thủ, bọn chúng lén lút theo mẹ anh đi lên núi, đến khi lên bà leo lên gần đỉnh núi, bọn chúng đẩy bà xuống vực khi bà chưa có sự chuẩn bị.
Người đàn bà này độc ác hơn anh tưởng tượng!
Bạn thấy sao?