Thẩm Thiên Quân siết chặt nắm tay kêu răng rắc, anh hít một hơi thật sâu điều chỉnh lại nhịp tim đang đập cuồng loạn, anh nhìn hai người anh em vào sinh ra tử nói.
"Hoài Tú, Hàn Băng hai cậu cứ về trước đi!"
Hai người lắc đầu thở dài rời đi, Thẩm Thiên Quân gọi điện cho Thẩm Thuỷ Hương. Vốn dĩ anh định tha cho cô, nhưng hiện tại anh đã thay đổi kế hoạch.
Thẩm Thiên Quân ngay thời khắc này chỉ muốn huỷ hoại Thẩm tiểu thư điêu ngoa tuỳ hứng này, anh muốn phá huỷ con gái cưng của bà mẹ kế độc ác, anh phải khiến cô cảm nhận được nỗi đau mà anh đã từng trải qua.
Thẩm Thuỷ Hương nhận được cuộc gọi của anh vui vẻ chạy đến.
Vừa mở cửa, cô bị Thẩm Thiên Quân ném mạnh lên ghế sofa, Thẩm Thuỷ Hương sợ hãi lắp bắp hỏi.
"Thẩm Thiên Quân! Anh định làm gì?"
"Không phải cô nói thích tôi à?"
Thẩm Thiên Quân cười lạnh, nới lỏng cà vạt.
"Vậy chắc cô cũng vui khi bị tôi làm tình?"
Thẩm Thuỷ Hương tuy thích anh là thật, nhưng cô cũng chưa từng nghĩ sẽ cùng anh làm ra loại chuyện này, mặt cô đỏ ửng đến mang tai, cô còn đang muốn hỏi có thể hẹn hò trước không?
Đột nhiên, Thẩm Thiên Quân không nói không rằng lao tới xé nát váy cô, Thẩm Thuỷ Hương hoảng hốt sợ hãi hét toáng lên, cô giãy giụa toan tính bỏ chạy.
Cô bị bộ mặt thù hận khát máu trong mắt anh doạ cho ngây người, Thẩm Thuỷ Hương chưa bao giờ nhìn thấy một mặt xa lạ và đáng sợ như vậy ở anh.
Anh trai mà cô từng xem thường hôm nay lại hoàn toàn khác lạ, anh không còn hèn nhát như cô thấy, người anh cả yếu đuối thường bị cô bắt nạt ngay lúc này lại như con dã thú hung hăng muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Quần áo của cô bị Thẩm Thiên Quân xé nát, bây giờ trên người không không một mảnh vải che thân, cô hoàn toàn trần truồng như nhộng.
Thẩm Thuỷ Hương chưa bao giờ cảm thấy như bị hạ nhục như vậy, cô vừa thấy xấu hổ và sợ hãi, vì quá xấu hổ mà cô tức giận hét lên.
"Thẩm Thiên Quân! Nếu anh dám chạm vào một sợi tóc của tôi. Mẹ tôi sẽ không tha cho anh! Thả tôi ra! Cút đi"
"Cô ồn ào quá! Câm miệng!"
Thẩm Thiên Quân tát một cái thật mạnh vào mặt cô.
Thẩm Thuỷ Hương bị ăn cái tát mặt lệch hẳn sang một bên, đầu choáng mắt hoa, đầu ốc trống rỗng cũng không còn giãy giụa nữa.
Thẩm Thuỷ Hương bật khóc, cô tự hỏi tại sao hôm nay anh lại điên đến thế. Cô sỡ hãi thu mình vào góc tường, cơ thể không ngừng run rẫy, lấy hai tay che ngực, ánh mắt đầy hoảng loạn sợ hãi nhìn Thẩm Thiên Quân như muốn uy hiếp hù doạ anh.
"Nếu anh lại đánh tôi! Tôi sẽ bảo mẹ đuổi anh ra khỏi nhà họ Thẩm!"
Thẩm Thiên Quân tiến gần lạnh lùng nhìn em gái cùng cha khác mẹ, vẻ mặt sợ hãi cùng khí thế mạnh mẽ của cô khiến anh nhìn ra một mặt yếu đuối cô em gái chua ngoa này.
Chỉ cần anh muốn thì ngay tại lúc này có thể huỷ hoại danh tiết của cô. Nhìn đứa em gái ngu ngốc này thì anh chẳng có một cảm xúc ham muốn nào ngoài sự chán ghét.
Thay vào đó, anh lại nhớ đến bà mẹ kế độc ác, hình ảnh của cô cứ quẩn quanh trong tâm trí anh, anh nhớ đến âm hộ cô mở rộng trước mặt anh, thật dâm đãng và quyến rũ.
Dương vật đang ở trong quần lập tức thức giấc, điều này khiến anh tức giận bực bội. Anh thật sự rất hận Thời Thanh nhưng ham muốn của anh lại vì cô mà mất kiểm soát.
Ngay tại thời khắc này, trong đầu anh nảy ra một suy nghĩ tàn độc. Anh muốn tra tấn bà mẹ kế này thật nặng mới thoả mãn nỗi hận uất trong lòng mình.
Thẩm Thiên Quân muốn người đàn bà này phải phô bày bộ dạng đáng khinh, dâm đãng của mình trước mặt đứa con gái cưng của cô.
Đây chắc chắn là một nổi nhục của người làm mẹ, anh cũng sẽ huỷ hoại tình cảm mẹ con thấm thiết này. Một mũi tên trúng hai con nhạn, sự trả thù này làm anh thấy hài lòng.
Kế hoạch vừa nảy sinh trong đầu thì anh lập tức hành động, lấy điện thoại di động quay chụp một vài bức ảnh khoả thân của đứa con gái cưng của Thời Thanh.
Thẩm Thuỷ Hương đang co rút vào một góc tường vừa run rẫy vừa khóc thút thít. Thẩm Thiên Quân chụp hết tất cả gửi qua cho bà mẹ kế thân yêu của anh.
Thời Thanh đang ở thẩm mỹ viện làm đẹp, cô nhận được âm thanh thông báo, khi mở điện thoại ra xem sắc mặt Thời Thanh thay đổi, Thẩm Thiên Quân gửi rất nhiều hình ảnh và video con gái cô đang khoả thân khóc lóc sợ hãi.
Thời Thanh mặt trắng xanh không còn miếng máu, trong lòng cô sợ hãi mà la hét.
"Mẹ kiếp! Bắt đầu rồi... bắt đầu rồi! Anh em loạn luân ngược luyến bắt đầu rồi!"
Thời Thanh rất thương con gái, cô vì thế mà giận tím người nhắn tin hỏi địa chỉ.
Sau khi nhận được địa chỉ qua tin nhắn, cô không cần suy nghĩ mà lao nhanh ra ngoài, lái xe phóng nhanh đến câu lạc bộ tư nhân Thẩm Thiên Quân đã gửi.
Cô phóng nhanh vào thang máy lên lầu, đứng trước cửa phòng bao cô đập cửa thật mạnh. Cánh cửa phòng nhanh chóng mở ra, trước mặt cô là Thẩm Thiên Quân.
Thời Thanh giận dữ lao vào phòng thấy con gái cưng không mặc gì đang co rút vào một góc tường khóc lóc không ngừng.
Thời Thanh quay người lao tới đứng trước mặt anh chất vấn.
"Súc sinh! Cậu đã làm gì con bé?"
Thời Thanh thấy gương mặt bình thản của Thẩm Thiên Quân thì nổi điên giơ tay cho anh một cái tát.
Thẩm Thiên Quân nhanh tay bắt lấy cổ tay của Thời Thanh, cô càng nổi giận không chịu thua giơ một tay khác lên cũng bị Thẩm Thiên Quân chụp kịp siết chặt.
Thời Thanh giận dữ dùng sức vùng vẫy tránh thoát, cố gắng thế nào cũng không thoát ra được cô nổi điên lao cả người về phía anh hét lên.
"Thẩm Thiên Quân! Cậu đã làm gì Thuỷ Hương?"
Thẩm Thiên Quân cười lạnh.
"Không có chuyện gì đặc biệt! Tôi chỉ muốn giúp con gái cưng của cô phá xử nữ mà thôi!"
Thời Thanh tức giận gầm lên.
"Con bé là em gái của cậu! Đây là phạm pháp!"
Thẩm Thiên Quân sắc mặt thay đổi, gương mặt tràn đầy thù hận và hung ác, anh cười lạnh chế nhạo.
"Các người đã từng coi tôi là anh trai cô ta?"
Thời Thanh thấy bàn tay anh nới lỏng, cô thừa cơ nhanh rút tay ra.
"Tôi sẽ kiện cậu! Đưa tên súc sinh như cậu vào tù. Cậu cứ chờ đó!"
Cô xoay người chạy nhanh bảo bộc con gái.
"Đi! Đi báo cảnh sát! Bắt tên súc sinh này!"
"Mẹ! Không"
Thẩm Thuỷ Hương khóc càng to, cô ôm mẹ mình lắc đầu trong nước mắt.
"Anh ấy chưa làm gì con. Mẹ ơi! Đừng báo cảnh sát. Con cam tâm tình nguyện. Con thích Thẩm Thiên Quân! Chính con quyến rũ anh ấy!"
Thời Thanh trừng mắt nhìn cô.
"Nếu con cam tâm tình nguyện quyến rũ tên súc sinh đó thì con khóc cái rắm gì? Con bị ngu à?"
Thẩm Thuỷ Hương ôm chặt lấy cô, chỉ biết lắc đầu buồn bã cầu xin cô đừng báo cảnh sát.
Thời Thanh chỉ có thể mắng trong lòng.
Đậu xanh! Truyện gì mà ngược luyến quá ngược luyến rồi. Đứa con gái này đúng là não yêu đương.
Bạn thấy sao?