Thẩm Thiên Quân đang trong cơn sung sướng khoái lạc thở dốc, anh ra sức bạo dâm cô hết mức. Anh muốn đâm cho cô rên to hơn nữa.
Thời Thanh bị dương vật đâm mạnh mà hét chói tai, lỗ nhỏ co rút mạnh mẽ, cô hưng phấn siết chặt dương vật của chàng trai trẻ.
Thiên Quân cảm nhận được phần gốc rễ bị siết chặt làm cho anh vừa sướng vừa đau, côn thịt bị đường hầm chật hẹp nóng bỏng đầy nước của cô bao bọc, anh sướng đến mức phát điên.
"Người đàn bà độc ác! Cô muốn tôi đoạn tử tuyệt tôn à?"
Thẩm Thiên Quân lạnh lùng nhìn cô, nhưng đối với âm hộ đầy đặn của cô thì cực kỳ hứng thú, anh nắm lấy cổ áo sườn xám xé nát thân trên còn sót lại, kéo áo lót của cô xuống để hai bầu vú nhảy ra ngoài.
"Đánh nát vú cô!"
Thẩm Thiên Quân đâm mạnh, dùng côn thịt to dài đâm xuyên vào âm đạo của cô, anh tàn nhẫn đánh mạnh vào hai bầu vú trắng nõn mềm mại của Thời Thanh.
"Đau! Đừng"
Thời Thanh đau đớn lắc đầu, Thẩm Thiên Quân lại giáng thêm vài cái tát thật mạnh vào vú, Thời Thanh rên la từng tiếng ngọt ngào, cô sực nhớ đến con gái của mình còn đang ở trong phòng vội vàng cắn môi dưới.
"Nhịn làm gì chứ! Để cho con gái cô thấy. Mẹ của nó là con đàn bà dâm đãng đến cỡ nào!"
Thẩm Thiên Quân liên tục đổi tay tát liên tục hai vú bự của cô, làm cho cô vừa đau tê dại vừa ngứa ngáy sung sướng, cô thở dốc rên la dâm đãng. Âm đạo tiết ra nhiều nước hơn, anh rút côn thịt đi ra ngoài, cái lỗ nhỏ dâm dục bắn dâm thuỷ tung toé.
Thẩm Thiên Quân hung ác đẩy hông thật mạnh, dượng vật trượt mạnh thẳng vào tử cung phát ra tiếng va chạm òm ọp.
Thời Thanh cắn môi dưới, cô cố gắng nhịn không phát ra tiếng rên dâm dục, anh cố ý đâm nát bướm cô, làm cho cô vừa đau vừa sướng không nhịn nổi rên la dâm đãng.
"A a a... sướng quá... nhanh quá... ahhh... chậm! Chậm lại... aaa... sướng chết mất... uhm... nhẹ... làm ơn... nhẹ chút... ahhh... sướng quá..."
"Con đĩ dâm đãng! Rên dâm như vậy!"
Thẩm Thiên Quân nhào nặn thật thô bạo hai bầu vú to bự cho đến khi chúng sưng to, núm vú săn cứng lại. Anh nhào bóp một bên vú thích thú không muốn rời tay, bên còn lại anh cúi đầu ngậm cắn. Phía dưới háng anh vẫn đẩy mạnh nhưng nhịp đẩy có phần chậm lại.
"A! Đừng cắn...aaa... đau quá... sướng quá... ô ô ô... chịu không nổi... ahhh"
Lưỡi của anh mút liếm núm vú khiến cô tê dại, khi khoái lạc đang dâng trào thì Thiên Quân cắn mạnh núm vú khiến cho Thời Thanh hét lên đầy đau đớn.
"Aaa..."
Khuôn mặt Thời Thanh đỏ bừng, nước mắt tuôn rơi. Ánh mắt đầy ai oán nhìn anh.
"Anh có thể nhẹ nhàng một chút được không?"
Thẩm Thiên Quân khuôn mặt như yêu dã, một nét đẹp tà ác băng lãnh, nốt ruồi son nơi khoé mắt quyến rũ lại yêu mị, Thời Thanh bị nét đẹp trên khuôn mặt của anh hấp dẫn, mỹ nhân chết lặng, cô mở miệng còn đang định nói thêm điều gì đó...
Thẩm Thiên Quân cắn mạnh vào môi cô, đau quá mà cô hét thất thanh, những tiếng hét của cô đều bị Thiên Quân nuốt trọn âm thanh không thể thoát ra ngoài. Cô tránh né muốn đẩy anh ra.
Thấy cô phản kháng chống trả anh, Thiên Quân nổi điên, anh nắm lấy hai chân của cô đưa cao qua đầu, đầu gối ép sát vào hai vú, tư thế như vỏ sò giúp âm đạo bị banh rộng lồ lộ trước mắt của Thẩm Thiên Quân.
Hình ảnh âm đạo đang đóng mở đập vào mắt khiến sắc mặt anh thâm trầm, gương mặt băng lãnh tà mị đầy khát dục.
Âm đạo dâm đãng kích thích thị giác làm dương vật cứng như sắt đau nhức, anh nhanh chóng đâm thẳng dương vật vào trong, tiết tấu nhanh, mạnh, sâu. Tư thế vỏ sò giúp dương vật của anh lúc sâu đến tận gốc rễ.
Thời Thanh cả người run rẫy, cô chỉ có thể rên la, cả người mềm nhũn, Thẩm Thiên Quân nhìn người đàn bà mềm mại nằm dưới thân kìm lòng không được mà cúi người nút môi cô.
"Ừm...Ư... Ừm"
Thẩm Thiên Quân siết lấy cằm cô, anh hung hăng hâm doạ.
"Đồ đàn bà hạ tiện! Không muốn tôi cưỡng dâm con gái cô. Khôn hồn banh chân ngoan ngoãn phục vụ tôi!"
Thời Thanh kêu rên.
"Ahhh... Không! Xin cậu... aaa... cậu hãy làm tôi... buông... tha... ahhh..."
Cô nghẹn ngào nói.
"Là tôi hại chết mẹ cậu... ahhh... oán hận xin trút hết lên người tôi! Ừm... ư... ahhh... đừng làm tổn thương con bé. Nó là em ruột của cậu... aaa... cậu không thể làm chuyện này với con bé... ahhh... Ừm... aaa"
"Vậy ý cô là... Tôi có thể làm loại chuyện này với cô?"
Thẩm Thiên Quân rất hài lòng với biểu hiện thức thời của mẹ kế, anh căn bản không có cảm xúc với con gái cô. Bởi vì anh ghét hết toàn bộ người nhà họ Thẩm, anh muốn phá trinh Thuỷ Hương vì muốn cho cô phải nếm trải đau khổ.
Thời Thanh đau đớn trong lòng, cô rất yêu con gái của mình, cô chỉ muốn làm tất cả để bảo vệ con gái khỏi bàn tay Thẩm Thiên Quân, cô khóc nức nở nhìn thật đáng thương.
"Chuyện năm đó không liên quan đến Thuỷ Hương... aaa... mọi chuyện đều do tôi làm... Ừm...a... hơ...Cậu muốn trả thù tôi như thế nào cũng được... ahhh"
"Được thôi! Nằm bò cho tôi!"
Thẩm Thiên Quân rút dương vật ra, anh ra lệnh cho cô.
"Chu mông lên cao, tự mình bẻ mông ra. Nếu làm tôi thoải mái. Tôi có thể tha cho con gái cô!"
Thời Thanh không dám làm trái ý anh, cô ngoan ngoãn nằm sấp trên ghế sô pha, hai tay đưa ra đằng sau, cô banh hai bờ mông trắng ngần mềm mịn.
Âm hộ múp rụp đỏ hồng đập thẳng vào mắt anh, chính giữa âm hộ có một khe động đang tuôn trào dâm thuỷ hoà lẫn tinh dịch trắng đục chảy xuống sô pha, làm một bãi nước trên ghế.
Cảnh tượng dâm dục lại quyến rũ đủ khiến cho bất kỳ người đàn ông nào trông thấy đều phát điên muốn quất nát bướm cô.
Cảnh tượng dâm đãng trước mắt khiến cho Thẩm Thuỷ Hương đang co ro trong góc phòng phải choáng váng, cô thì thầm rồi lại khóc.
"Mẹ..."
Tại sao Thẩm Thiên Quân lại làm như vậy? Anh không chỉ muốn cưỡng hiếp cô, ngay lúc này anh đang cưỡng hiếp mẹ cô, cô cảm thấy Thẩm Thiên Quân của hiện tại thật đáng sợ.
Khoảnh khắc này cô không còn biết mình có nên tiếp tục thích anh nữa hay nên dừng lại, trong lòng cô tan nát đầy đau khổ.
Thời Thanh mặt đỏ bừng.
"Thuỷ Hương! Đừng nhìn..."
"Con đĩ đê hèn! Cô mà cũng biết xấu hổ sao?"
Thẩm Thiên Quân cười khinh miệt, anh cầm côn thịt to dài chà xát ác liệt lên xuống trên âm hộ của cô, anh không vội đâm vào ngay, dùng quy đầu chà xát nhiều lần.
"Uh... ahhh... huh"
Thời Thanh đã xấu hổ trong tư thế dâm đãng như thế này, người đàn ông chết tiệt còn dùng quy đầu ma sát âm hộ của cô, cả người cô thấy trống rỗng muốn được nhiều hơn nữa, cô muốn mắng anh nhưng không dám.
Bạn thấy sao?