"Dì! Dì đúng là đồ dâm đãng, một ngày không có đàn ông dì chịu không nổi?"
Lồng ngực vì giận dữ mà trở nên phập phồng, hắn cầm vòi hoa sen xuống, nắm chặt tay người phụ nữ kéo đến trước mặt mình, mở nước lớn nhất, hung hăng hướng về phía cô.
Thời Thanh hét chói tai, vùng vẫy muốn chạy trốn.
Lãnh Dạ Thần kéo cà vạt trói chặt hai tay cô lại, ấn cô vào bồn tắm, tách hai chân cô ra nhắm vòi sen hướng thẳng đến hoa tâm mà bắn.
"Lãnh Dạ Thần! Cậu điên rồi!"
Thời Thanh bị va chạm vào thành bồn làm cho đầu gối đau nhức, muốn vùng vẫy thoát khỏi bàn tay hắn cố gắng chạy.
Nhưng Lãnh Dạ Thần giữ chặt gáy cô, đè mạnh cô vào thành bồn.
Nước ấm chảy dọc sống lưng lan xuống eo, mông.
Lãnh Dạ Thần nhìn thấy bờ mông căng tròn sốc nảy, chỉa vòi sen bắn vào kẻ mông, đến lỗ cúc cũng bị gột rửa, rồi tia nước chỉa đến âm hộ phì nhiêu.
"Lãnh Dạ Thần! Cậu phát điên gì đó!"
Cô không thoát được, đành bò vào bồn tắm tránh thoát.
Lãnh Dạ Thần ép sát vòi sen vào âm hộ của cô, cô vừa đau lại vừa tê tê.
"Đồ lăng loàng, con điếm!"
Lãnh Dạ Thần càng không buông tha, đẩy mạnh vòi sen sát đến hoa tâm. Nhớ lại hình ảnh lúc nảy mà làm hắn càng thêm bực bội, lửa giận ngùn ngụt như thiêu đốt, hắn chỉ muốn giết người cho xong.
Lãnh Dạ Thần thô bạo đẩy vòi sen đến giữa lỗ nhỏ nhắm dòng nước ngay cửa động mà bắn. Lỗ nhỏ bị dòng nước mạnh bắn làm vừa tê vừa sướng, Thời Thanh không nhịn được mà rên.
"Dì thật là con điếm dâm đãng, chỉ mới như vậy đã rên. Dì là con điếm ti tiện!"
Lãnh Dạ Thần tát mạnh vào mông cô nghe rõ chan chát, cô vùng vẫy ngã nhào vào trong bồn tắm, cô bò dậy lau mặt, tức giận mắng Lãnh Dạ Thần.
"Cậu điên đủ chưa?"
Sắc mặt đen lại thâm trầm, ánh mắt độc ác nhìn cô dùng vòi sẽ bắn thẳng vào vú cô.
Thời Thanh tức giận tắt nước.
"Tôi và chồng của mình làm chuyện vợ chồng thì đã làm sao? Đúng! Đây là nhà của cậu, chúng tôi không nên làm chuyện đó trong nhà cậu. Nhưng cậu đừng có mà quá đáng chửi tôi. Thử chửi bà đây một lần nữa coi!"
Lãnh Dạ Thần không nói một lời, cầm sữa tắm xối lên người cô, giọng nói lạnh lùng.
"Tắm sạch cho tôi! Không sạch đừng mơ bước ra khỏi đây!"
"Bệnh tâm thần!"
Thời Thanh đứng dậy bước nhanh đi về phái cánh cửa.
"Tôi không ở đây! Tôi sẽ ra ngoài thuê phòng ngủ. Tôi không muốn nhìn thấy cậu!"
Cánh tay người đàn ông rắn chắc như thép, chặn ngang, ôm cô, lại lần nữa nhấn cô vào bồn tắm.
Lãnh Dạ Thần hơi thở mang đầy sự nguy hiểm, sắc mặt đen thui, hắn lôi khăn tắm chà xát lên người cô.
Giờ phút này, mặc dù được người đàn ông tắm cho mình, nhưng cô không thể nào vui nổi, từng động tác chà xát lên người đều bạo lực. Cô đau đớn kêu la, nức nở rên rỉ.
"Lãnh Dạ Thần! Cái người đàn ông điên này. Cậu làm tôi đau!"
Da thịt trắng hồng mềm mại vì bị động tác thô bạo của Lãnh Dạ Thần mà trở nên đỏ rát từng mảng.
Thời Thanh suy nghĩ lấy cứng đối cứng chỉ tổ làm cho hắn thêm tức giận, người chịu thiệt cũng chỉ là bản thân mình. Cô không thể lấy trứng chọi đá được, đành hạ mình xuống nước, giọng nũng nịu mềm mỏng.
"Có chuyện gì thì từ từ nói, tôi sắp là mẹ vợ tương lai của cậu..."
Lãnh Dạ Thần lạnh lùng nhìn cô, Thời Thanh chột dạ.
Lãnh Dạ Thần thần sắc như cũ, không nói không rằng bàn tay tiếp tục chà xát xuống đùi của cô. Bàn tay chà xát đầy thô bạo, giống như Thời Thanh có thù với cả nhà hắn, háng bị chà xát mà đỏ bừng.
Thời Thanh nước mắt bắt đầu chảy xuống không ngừng, cô đang bị hắn tra tấn một cách thô bạo và tàn nhẫn.
Lãnh Dạ Thần cầm khăn tắm tiến đến âm hộ.
Thời Thanh hoảng sợ kêu to, nắm lấy bàn tay của Lãnh Dạ Thần, giọng nghẹn ngào nũng nịu cầu xin.
"Cậu tha cho tôi đi! Tôi sai rồi!"
Hắn ta mặt lạnh lẽo hỏi.
"Sai chỗ nào?"
Thời Thanh nức nở, mặt đáng thương lên tiếng.
"Không nên làm tình với chồng trong nhà cậu! Sau này không thế nữa, chúng tôi tìm phòng cho thuê... a a a..."
Thời Thanh chưa kịp nói hết câu, đã bị hắn đanh mặt dùng khăn tắm bạo lực chà âm đạo của cô.
Thời Thanh đau rên to, muốn khép chân lại, nhưng bị hắn ta chặn lại tiếp tục dùng khăn tắm chà lau âm hộ, Thời Thanh không nhịn được khóc thành tiếng.
"Tôi nói gì sai? Lãnh Dạ Thần rốt cuộc cậu muốn gì? Cậu không nói làm sao tôi biết sai mà sửa?"
"Không biết thì tiếp tục suy nghĩ!"
Giọng hắn lạnh lẽo, thần sắc vô cảm, hắn tách hai chân cô ra tay cầm khăn chà xát âm hộ. Âm hộ bị ma sát nhiều lần trở nên sưng đỏ, cô khóc nức nở.
"Đau quá... Lãnh Dạ Thần... tôi liều chết với cậu!"
Cô cứng mềm đều không được, hắn lạnh lùng vẫn tra tấn cô, cô không cần giả bộ ngoan hiền nữa, rống giận nhào về phía hắn.
Thời Thanh cắn mạnh vào cổ hắn một phát, cả người Lãnh Dạ Thần run lên, động tác dừng lại.
Thời Thanh nhận ra hành động của mình hữu ích, cô tiếp cắn mút cổ hắn. Lãnh Dạ Thần rùng mình đẩy cô ra, trong lòng cũng vơi bớt chút tức giận.
"Ông ta hôn miệng dì?"
"Không...không..."
Thời Thanh sợ hắn lấy khăn tắm chà lau môi mình cho nên thành thật khai báo.
"Cậu..! Hết giận chưa?"
Thời Thanh thầm nghĩ, người đàn ông này có bệnh sạch sẽ.
Lãnh Dạ Thần gương đã không còn lạnh lùng như trước, ánh mắt nhìn cô cũng trở lại bình thường.
Thời Thanh thực sự sợ hắn ta lại tra tấn mình, cô chủ động hôn lên yết hầu hắn lấy lòng, liếm liếm mút mút yết hầu.
Thời Thanh chú ý thay đổi của Lãnh Dạ Thần, trong lòng kinh ngạc phải hôn như thế mới hết giận à.
Mặc dù người đàn ông này khó đối phó, nhưng hắn rất đẹp trai tuấn lãng, cô cảm thấy có hạ mình lấy lòng người đàn ông này cũng không thiệt, cô còn được hời là đằng khác.
Người đàn ông cực phẩm đứng trước mặt cô, làm cô thấy rung động càng ra sức mút liếm, yết hầu hắn ta lên xuống liên tục. Càng nhìn cô càng thấy hắn thật gợi cảm, gương mặt vẫn lạnh lùng như cũ nhưng vành tai đỏ hồng đã phản bội lại hắn.
Lúc đầu, Thời Thanh chỉ muốn lấy lòng hắn, làm cho hắn nguôi giận. Nhưng về sau thì cô lại bị nam sắc của hắn mê hoặc, cô luồng tay vào trong áo sơ mi, vuốt ve xoa nắn núm vú hắn. Cơ ngực săn chắc càng sờ càng thích, cô hôn liếm một đường đi xuống đến cơ ngực.
Làn da trắng mịn của Lãnh Dạ Thần bị cô hôn liếm để lại từng dấu vết hồng hồng, cô bắt đầu cởi từng nút áo sơ mi. Vừa mút liếm đầu vú, tay còn lại nhéo nhéo đầu vú còn lại.
Lửa giận bị cô làm cho tiêu gần hết, Lãnh Dạ Thần mặc kệ cô làm loạn trên người mình. Hắn nhìn cô chăm chú, từng nụ hôn cô đi qua để lại cho hắn cảm giác tê dại như có luồng điện tinh tế, lệ khí trên người không còn.
Lãnh Dạ Thần thất thần suy nghĩ, tại sao khi thấy cô cùng gã chồng làm tình thì một cổ lửa giận xong lên. Hắn bình thường rất biết cách kiểm soát cảm xúc, khi thấy gã đàn ông đè cô dưới thân hắn như thấy mình bị phản bội.
Hắn hoàn toàn mất khống chế bản thân, lúc đó chỉ muốn giết gã chồng của cô đi cho rồi, hắn cảm thấy bản thân thật xa lạ.
Bạn thấy sao?