Chương 110: Chương 110

Thẩm Thuỷ Hương xem phim JAV phim phiên bản trực tiếp, tay vừa tự bóp vú của mình, tay tự xoa âm vật cũng lên cao trào khi phim 'Mẹ ruột loạn luân với con trai riêng của chồng'. Cô cũng lên cực khoái vài lần đến khi phim kết thúc thì Thẩm Thuỷ Hương cũng bình tĩnh trở lại. Lý trí trở về với thực tại.

Thấy mẹ mình đang nằm như con cá thoi thóp trên sô pha mà Thuỷ Hương đau lòng nhào đến ôm mẹ vào lòng rồi khóc lóc thảm thiết.

Hai mẹ con cũng ôm nhau khóc rống, Thẩm Thuỷ Hương hỏi mẹ mình về sự việc xảy ra năm đó.

Thời Thanh biết chuyện đã không thể giấu được nữa mà cô kể hết toàn bộ sự thật cho con gái nghe. Sự việc diễn ra là vì Thời Thanh muốn kết hôn với Thẩm Trường Hải mà đã thuê sát thủ đến giết mẹ của Thẩm Thiên Quân.

Thẩm Thuỷ Hương vẫn không tin mẹ mình có thể giết mẹ của Thẩm Thiên Quân, cô nghĩ đằng sau còn có ẩn tình gì đó. Cô không tin mẹ mình lại là người độc ác đến mức giết người không gớm tay.

Nhưng khi Thẩm Thuỷ Hương nghe mẹ mình kể hết nội tình thì cô thật không thể nào ngờ được mẹ mình lại độc ác đến mức giết người vô tội. Khó trách Thẩm Thiên Quân lại hận mẹ con cô đến mức muốn giết hai mẹ con cho hả giận.

Bây giờ có hối hận cũng không làm được gì, mọi chuyện đều không thể quay ngược trở lại quá khứ, có hối hận cũng muộn màng.

Hai mẹ con Thời Thanh đối với chuyện này đều trầm mặc im lặng, cả hai người không dám nói cho ai biết, cũng không dám kể cho Thẩm Trường Hải hay, hai mẹ con Thời Thanh ngầm coi như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra. Hai mẹ con bọn họ tưởng chuyện Thẩm Thiên Quân trả thù coi như đã xong.

...

Một tuần sau.

Thẩm Trường Hải bị nhân viên cơ quan viện kiểm soát bắt đi, một loạt sản phẩm xảy ra vấn đề trước đó đều bị thu hồi, một loạt sản phẩm mới đều có vấn đề về chất lượng cũng bị tịch thu, một vụ nổ ở nhà máy hoá chất v.v.

Hơn chục công nhân trong nhà máy đều bị thiệt mạng, điều tra cho thấy nguyên nhân gây ra vụ nổ là do các thiết bị cũ bị rò rỉ mà không được đổi mới.

Tập đoàn Thẩm thị vốn dĩ đã lay lất gắng gượng trong một tháng qua, lần này thì hoàn toàn sụp đổ.

Một phần gây ra sụp đổ có một tay Thẩm Thiên Quân, nhưng phần lớn là do Thẩm Trường Hải vì lòng tham và sự ích không thấy đáy mà ăn xét bớt công trình nguyện liệu, thay thế đồ kém chất lượng.

Từ lâu tập đoàn Thẩm thị bên trong đã mục rỗng, Thẩm Thiên Quân chỉ thêm dầu vào lửa để công ty nhanh chóng bị đưa ra ánh sáng nhanh hơn thôi. 

Sau một thời gian dài giằng co, Thẩm Trường Hải đã được thả ra.

Tập đoàn Thẩm thị hoàn toàn phá sản, toàn bộ tài sản nhà họ Thẩm đều bị cơ quan chức quyền niêm phong tịch thu.

Thẩm Trường Hải nợ Triệu Hùng một khoảng nợ hai trăm triệu nhân dân tệ, cả nhà đều bị cưỡng chế rời khỏi biệt thự, bọn họ phải dọn đến khu lao động thuê nhà.

Thẩm Trường Hải là người đàn ông tham vọng ích kỷ, sau sự sụp đổ ông ra đã hoàn toàn suy sụp, cả ngày sống chán nản thảm hại, chỉ sau khoảng thời gian ở tù tóc ông ta gần như bạc trắng, mặt già nua hốc hác, giờ phút này nhìn ông ta mới giống ông lão sau mươi.

Trên đường trở về ông ta gặp Triệu Hùng, lão Triệu gọi ông ta lên xe.

"Lão Thẩm! Anh tính trả nợ tôi như thế nào?"

Thẩm Trường Hải sắc mặt xanh mét, toàn thân run rẩy.

"Chờ tôi trở lại..."

"Anh không có cơ hội đó!"

Triệu Hùng nói những lời thực tế mà tàn nhẫn ngắt lời ông.

"Chúng ta là bạn cũ! Tôi cũng không muốn làm anh xấu hổ. Vậy đi! Anh để chị dâu đi theo tôi. Tôi sẽ xoá toàn bộ nợ cho anh. Nếu anh còn không biết điều thì đừng trách người bạn cũ này vô tình! Một là vợ của anh, hai là mạng của anh! Anh chọn đi"

Triệu Hùng còn nhớ mãi không quên cặp vú bự của Thời Thanh, lão ta chỉ thích loại đàn bà vú tấn công mà mông phòng thủ.

Mà xui thay Thời Thanh trời sinh dáng người vú- mông thuộc hàng khủng.

Buổi tối hôm đó hắn còn thấy con bướm hồng hào múp rụp của Thời Thanh làm hắn không sao quên được.

Thẩm Trường Hải sắc mặt tái nhợt quay mặt đi.

Sau khi về nhà, ông kể lại mọi việc cho Thời Thanh và nói quyết định của ông. Thời Thanh đang bới cơm cô nổi giận ném cơm lên đầu ông không ngừng chửi bới, cô tính rời đi thì bị Thẩm Trường Hải tóm lại, gương mặt đầy oán khí của ông làm cho Thời Thanh hoảng sợ.

"Dù sao em cũng đã ngủ với hắn rồi. Bây giờ em ngủ với hắn thì có sao đâu, lão Triệu đã nói nếu em chịu ngủ với hắn thì sẽ xoá hết toàn bộ nợ. Có khi em làm cho hắn ta vui có khi còn cho anh thêm ít tiền để vực dậy"

Thời Thanh hét lên.

"Mơ đi!"

Cô chết lặng trước sự ích kỷ tuyệt tình của gã chồng.

"Anh chỉ là lúc này đang rơi xuống vực thẩm"

Thẩm Trường Hải tóm lấy cô mặt lạnh lùng nghiêm túc nói.

"Theo anh đi gặp lão Triệu!"

Thời Thanh bất chấp dù có chết cô cũng cự tuyệt, cô giãy giụa bằng hết sức bình sinh của mình.

Thẩm Trường Hải lúc này còn ảo tưởng sức mạnh, ông ta cứ mơ tưởng chỉ cần có thể ông ta sẽ vực dậy được. Ông ta không chấp nhận mình đã thua, ông không chấp nhận cuộc sống hiện tại, ông không thể làm một kẻ ăn mày, cơ hội trước mắt phải bắt lấy cho bằng được.

Thẩm Trường Hải thấy vợ mình chống cự quyết tuyệt, ông ta nổi điên tát cho cô một cái thật mạnh, làm cho Thời Thanh bất tỉnh.

Khi tỉnh lại, cô thấy mình nằm trên chiếc giường xa lạ, nhìn xung quanh cô phát hiện đây không phải là khách sạn mà là nhà riêng.

Thời Thanh nhớ tới lời Thẩm Trường Hải mà hoảng sợ, đi đến cửa sổ, cô phát hiện phòng cô ở lầu ba của căn biệt thự độc lập.

Cô sờ soạn trên người phát hiện điện thoại không thấy đâu, Triệu Hùng mở cửa bước vào cười tà dâm lao thẳng về phía cô.

Thời Thanh quá hoảng sợ hét lên, cô chạy nhanh về phía cửa chính, Triệu Hùng nhanh tay lẹ mắt tóm chặt cô ném về phía giường.

Thời Thanh vì bị Triệu Hùng ném mạnh mà sốc nảy lăn xuống đất, cô không còn nghĩ đến đau đớn trên cơ thể, ý nghĩ trong đầu là dù có chết cũng không cho Triệu Hùng cưỡng hiếp được cô.

Thời Thanh lòm còm bò dậy chạy như bay đến bên cửa sổ rồi leo nhanh nhảy xuống.

Chết thì chết! Cô không muốn bị con quái vật xấu xí này chà đạp cơ thể của mình, lúc chân xuống đất cô nghe thấy tiếng xương gãy, cơn đau dữ dội ập đến khiến cho Thời Thanh gần như muốn ngất đi.

Thời Thanh không dám chậm trễ, cô chịu đựng đau đớn chạy về phía cổng ra vào.

Triệu Hùng không ngờ cô lại là phụ nữ mạnh mẽ như vậy, hắn thấy cô thật thú vị, càng quyết liệt chống trả hắn lại càng muốn chinh phục cô.

Thời Thanh lê cái chân gãy cố gắng chạy ra ngoài, cuối cùng cô cũng chạy ra khỏi biệt thự. Nghe thấy tiếng bước chân từ phái sau, Thời Thanh sợ hãi chay nhanh đến phía thùng rác ẩn nấp.

Cô ngồi co ro trong thùng rác mà không dám thở mạnh, đến khóc cũng không dám rơi nước mắt, cô sợ nước mắt làm nhoè đi tầm nhìn của mình, cả người run rẩy.

Nghe thấy có tiếng người nói chuyện bên ngoài, Thời Thanh gần như nín thở. Trái tim cô đập loạn liên hồi, tiếng bước chân dần dần đi xa, đợi một khoảng thời gian sau khi chắc chắn không còn nghe người nói chuyện thì cô mới dám mở nấp thùng he hé ra nhìn, thấy không còn ai ở quanh đây cô mới dám trèo ra ngoài khập khiễng bỏ chạy.

Cô không dám quay về lại chỗ ở của Thẩm Trường Hải, lão ta bây giờ đã hoàn toàn điên rồi, hắn vì tiền tài mà bắt cô làm gái điếm. Nếu cô quay về thì cũng bị hắn đưa cho Triệu Hùng.

Đi chạy được một đoạn khá xa thì chân cô đau đến mức không thể đi nổi nữa, may mắn là khu biệt thự nhà hắn gần sát nhà dân, chỉ cần cô đi qua cây cầu bắc qua bờ sông là đến khu dân cư.

Thời Thanh vừa đi qua cây cầu bắt gặp một câu học sinh cấp hai đang đi về, cô nhờ em học sinh cứu giúp mình cho cô mượn điện thoại gọi người thân đến. Vừa đổ máy đến Thẩm Thiên Quân, bên kia người đàn ông alo, Thời Thanh như thấy được cứu tinh mà oà khóc nức nở.

"Thiên Quân! Cậu cứu tôi với... Cậu nhanh đến đón tôi được không???"

Thẩm Thiên Quân đang ngồi bàn công việc với hai người anh em, điện thoại chợt vang là một số điện thoại lạ, khi bắt máy anh nghe thấy giọng Thời Thanh bên kia điện thoại khóc nức nở, anh ra dấu im lặng cau mày hỏi.

"Có chuyện gì?"

Thời Thanh nức nở nói.

"Cha cậu bắt tôi lên giường với Triệu Hùng! Tôi bỏ chạy! Chân gãy xương! Không đi nổi nữa... huhu... ô ô ô"

Nỗi sợ hãi thống khổ của cô truyền qua điện thoại, Thẩm Thiên Quân nghe mà sắc mặt sa sầm.

"Đang ở đâu?"

Thời Thanh vội vàng nói địa chỉ, Thẩm Thiên Quân không nói không rằng phóng nhanh lần theo định vị vị trí trên điện thoại.

Xe phóng nhanh trên con đường cao tốc, vừa đến nơi thì thấy Thời Thanh đang ngồi trên vệ đường, cả người bẩn thỉu đầu tóc rối bù, nhìn cô lúc này không còn giống phu nhân kiêu ngạo ngày xưa nữa.

Khi bước đến gần, anh nhìn thấy chân trái của cô bị gãy, xương nhô ra khỏi da thịt, ống quần đẫm máu.

Thẩm Thiên Quân bình bĩnh bế Thời Thanh lên xe, một đường phóng nhanh con siêu xe đến bệnh viện.

Bác sĩ nhanh chóng tiến hành phẫu thuật chỉnh xương, bó bột cho bắp chân của cô rồi cho về dưỡng thương ba tháng. 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...