Chương 111: Chương 111

Thẩm Thiên Quân bế cô lên xe, chuẩn bị đưa cô về. Thời Thanh hoảng sợ bắt lấy tay anh khẩn khoản cầu xin.

"Tôi không muốn về! Tôi sợ... ông ta sẽ giao tôi cho lão Triệu. Cậu có thể tìm cho tôi một nơi ở được không...?"

Thời Thanh sợ hãi và ám ảnh không khóc nức nở, cô chưa bao giờ gặp một người đàn ông nào rác rưỡi như Thẩm Trường Hải.

"Cô không phải khẳng định cha tôi rất tốt với cô à?"

Thẩm Thiên Quân cười chế nhạo.

"Lúc trước là ai khẳng định cha tôi đối xử rất tốt với cô? Là ai khăng khăng nói ông ấy sẽ không bao giờ bán cô đi nữa? Cô tin tưởng ông ấy như vậy tìm tôi làm gì?"

Anh kéo tay cô buông mình ra.

"Tôi đưa cô về thôi!"

"Không!"

Thời Thanh sợ hãi lao vào người anh, ôm chặt cổ anh nức nở khóc rống.

"Xin cậu đừng đưa tôi về! Thẩm Thiên Quân tôi không muốn thấy mặt cha cậu... Oooh... Xin cậu đừng đuổi tôi đi!"

Cô khóc lóc thảm Thiết, nhìn rất đáng thương.

Hai mươi năm làm vợ chồng, Thẩm Trường Hải vì lợi ích cá nhân mà hết lần này đến lượt khác không hề thương tiếc mà bán cô cho người đàn ông khác chơi đùa.

Dù có độc ác đến đâu cô vẫn là vợ của lão ta, làm sao lão có thể bán cô đi như thế. Lần này Thời Thanh hoàn toàn thất vọng Thẩm Trường Hải.

"Cô buông tôi ra trước đã"

Trái tim lạnh giá của anh bị tiếng khóc của Thời Thanh làm cho rối bời.

Lý trí cho biết anh nên vui mừng vì thấy cô gieo nhân nào thì gặt quả náy, cuối cùng luật hoa quả không chừa một ai.

Nhưng trái tim anh thì lại đau xót khi thấy cô bị thương tích đầy mình, cả cơ thể lẫn tinh thần của cô đều bị tổn thương.

"Tôi không..."

Thời Thanh ghì chặt cổ anh không buông tay, cô sợ một khi buông tay thì cô sẽ bị anh trả về cho lão cha của anh. Cô càng sợ thì tay lại siết chặt hơn, bộ ngực khủng cũng theo đó mà ép sát vào ngực anh.

Thẩm Thiên Quân bị vú cô ép sát cọ qua cọ lại mà hơi thở bắt đầu rối loạn, anh đành phải ôm chặt lấy người phụ nữ đang hoảng loạn khóc lóc trong lồng ngực anh, trừng mắt nhìn cô.

"Cô là kẻ thù của tôi! Vì sao tôi phải giúp cô? Nhìn cô xui xẻo thảm hại, chuyện tôi nên làm là bỏ đá xuống giếng!"

Thời Thanh cứng đờ người nhìn Thẩm Thiên Quân, anh nói không sai cô là kẻ đã giết mẹ anh lấy lý do nào anh giúp cô. Anh cứu cô còn đưa đến bệnh viện là quá nhân từ với cô rồi, đúng là tự tạo nghiệp thì phải nhận nghiệp. Cô buông tay, cười khổ.

"Ừ! Tôi quên mất. Tôi quên cậu hận tôi như thế nào. Làm sao tôi có thể nghĩ đến việc cầu xin cậu. Tôi đi! Cám ơn và xin lỗi vì tất cả..."

Trong lúc này tâm trạng Thời Thanh hoàn toàn tuyệt vọng, cô không còn sức lực để chống trả, đành mặc cho số phận. Cô hối hận về những gì mình đã gây ra trong quá khứ, nước mắt cứ thế tuôn rơi, lần này cô không còn khóc ầm ĩ nữa, chỉ lặng lẽ xoay người bước xuống xe.

Thẩm Thiên Quân nắm cổ tay cô mà kéo mạnh về phía anh, Thời Thanh giật mình quay người lại nhìn, khuôn mặt Thẩm Thiên Quân trầm lặng, vừa có thương cảm, vừa không nở bỏ mặc, lại đang đấu tranh vì hận cô. Thiên Quân không nói gì anh chỉ im lặng nhìn Thời Thanh với ánh mắt đầy phức tạp khó nói.

Thời Thanh hiểu cảm xúc trong lòng Thiên Quân lúc này, sự áy náy, mặc cảm, tội lỗi dâng trào. Cô nhào vào lòng anh mà nức nở nói.

"Thiên Quân! Tôi thật sự biết mình sai rồi... Oooh... huhu... tôi xin lỗi vì..."

Lời còn chưa nói xong đã bị đôi môi đỏ mộng của Thẩm Thiên Quân chặn lại, anh giữ chặt gáy cô cúi đầu đặt nụ hôn nhẹ nhàng sâu lắng, môi lưỡi của anh lại quen đường quen lối mà luồng vào khoang miệng cô hôn mút triền miên.

Thời Thanh nhích sát người đến gần anh hơn, cô cũng đưa lưỡi quấn lấy lưỡi của anh, thái độ của cô khiến Thẩm Thiên Quân hài lòng. Anh càng lúc càng hút liếm lưỡi của cô mạnh hơn, lưỡi của anh kéo lưỡi của cô về khoang miệng của mình, cả hai lại lưỡi đá lưỡi triền miên. Thời Thanh nhịn không được mà phát ra âm thanh kiều diễm.

Hai người hôn nhau đến quên cả đất trời, đến khi cô như con cá thiếu oxy thì Thiên Quân mới buông môi cô ra, đồng thời sợi chỉ bạc óng ánh cũng theo đó mà kéo dài.

Thiên Quân nhịn không được nhào đến hôn nút môi cô lần nữa. Lần này thì nụ hôn không kéo dài lâu, anh chỉ hôn nhẹ một chút rồi buông cô ra.  Thời Thanh nhìn anh mà nước mắt trực trào.

"Thiên Quân..."

Nhìn cô của hiện tại giống như con mèo bị ướt mưa, nước mắt nước mũi tèm lem, ánh mắt sáng vừa ngây ngô lại vừa thành thục.

Đôi môi sưng đỏ vì bị anh mút liếm vừa xong, trông cô vừa ngây ngô tuổi đôi mươi, lại gợi tình trưởng thành của quý bà. 

Ánh mắt Thiên Quân tối sầm đầy sắc dục, kìm lòng không được anh sờ lên mặt cô nhẹ nhàng nói.

"Vậy cô có thể tạm thời ở lại nhà tôi"

Ánh mắt long lanh ngấn nước của cô cong cong mừng vui, cô cười tươi chồm tới hôn lên mặt lên môi anh.

Thẩm Thiên Quân bất ngờ sửng sốt đứng hình mất năm giây, anh nhìn chằm chằm cô.

"Tôi giúp cô không có nghĩa là thù hận giữa chúng ta đã xong"

Thời Thanh ngoan ngoãn cắn môi gật đầu.

Thẩm Thiên Quân lái xe đến nơi mình đang ở, nhà gần công ty cộng thêm chung tầng với anh còn có hai người anh em tốt sống chung.

Ba người có chung mục tiêu, cùng chung chí hướng, cùng nhau khởi nghiệp, cho nên ba người cùng nhau mua nhà.

Thẩm Thiên Quân vừa bế cô lên nhà, Thời Thanh chịu không nổi cả người lắm lem bùn đất và mồ hôi, cô nắm tay Thiên Quân lắc lắc cầu xin.

"Thiên Quân! Cậu có thể giúp tôi tắm rửa... còn không cậu thuê cô giúp..."

"Cô đòi hỏi nhiều thế?"

Thiên Quân trừng mắt nhìn cô, Thời Thanh sợ hãi rụt cổ lại không dám lên tiếng nữa.

Ánh mắt Thẩm Thiên Quân quét từ trên đi xuống người cô, đúng thật là toàn thân dơ bẩn, trên người còn có mùi rác thoang thoảng. Không nói nhiều anh bế sốc cô lên đi nhanh vào nhà tắm.

Thiên Quân lấy hai cái ghế đi vào, cởi sạch quần áo xong kêu cô ngồi xuống, chân bị bó bột gác lên ghế còn lại, anh xoay người đi vào nhà bếp lấy màng bọc thực phẩm quấn quanh chân bị bó bột của cô. Sau đó mở vòi sen giúp cô tắm rửa sạch sẽ.

Nước ấm dội vào người, cơ thể đang căng thẳng của cô được thả lỏng, cô cúi đầu rơi nước mắt.

"Khóc gì chứ?"

Thẩm Thiên Quân hừ lạnh một tiếng, giọng điệu không vui.

"Cô và tôi có mối thù giết mẹ! Tôi còn tự tay hầu hạ cô. Người cần khóc là tôi mới đúng..."

"Thật xin lỗi"

Thời Thanh xoay người ôm lấy anh nghẹn ngào nói.

"Trước đây tôi đối xử với cậu quá tệ. Cậu nói đúng! Tôi là người phụ nữ độc ác. Thẩm Thiên Quân tôi không mong cậu tha thứ cho tôi. Tôi sẽ bù đắp những tội lỗi tôi đã gây ra cho cậu! Tôi muốn đối tốt với cậu..."

Tim Thẩm Thiên Quân đập nhanh, anh lạnh nhạt nhìn cô, người phụ nữ độc ác này đang muốn âm mưu chuyện gì. Thời Thanh ôm chặt eo anh nức nở khóc.

"Từ nay về sau tôi sẽ xem cậu như con ruột của mình. Tôi sẽ không làm gì có hại đến cậu nữa, tôi không mong cậu tha thứ. Tôi... tôi chỉ muốn đối xử tốt cậu"

Thẩm Thiên Quân nhìn cô chằm chằm, người phụ nữ này có biết mình đang nói gì không?

Con ruột? Ai cần chứ!

Nhưng anh không nói nhiều, chỉ cúi đầu tiếp tục cọ rửa cho cô, anh thoa sửa tắm lên người cô, cảm giác da thịt mịn màng trơn trượt, lòng bàn tay xoa xoa cơ thể cô, rồi anh xoa đến cặp vú to tròn thẳng đứng của cô, hơi thở của anh bắt đầu nặng nề hơn.

Người đàn bà này kẻ thù của anh, anh không thể giống cầm thú mà lúc nào cũng muốn quất cô.

Thẩm Thiên Quân gương mặt ủ rũ, trong lòng tự nhắc nhở không nên để ý đến thằng đệ đang ngẩng cao đầu muốn được giải phóng ở trong háng. Anh nhịn cảm xúc ham muốn mà cẩn thận cọ rửa cơ thể của cô.

Ngược lại, Thời Thanh bị anh sờ soạng một hồi thì cơ thể dần động tình, không nhịn được cô rên rỉ khe khẽ.

"Câm miệng!"

Thẩm Thiên Quân sắc mặt tối sầm.

"Đừng rên!"

Thời Thanh uất ức cắn môi dưới không dám phát ra tiếng. 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...