"A a a a a... Nhanh quá... Oooh... sướng chết mất... Thiên Quân..."
Sung sướng mạnh liệt làm Thời Thanh như muốn ngừng thở, cơ thể quắn quéo co quắp, biểu cảm trên mặt cô vừa sung sướng lại cau mày nhăn mặt chịu không nổi nữa.
Cô bấu chặt quần áo anh như nắm chặt phao cứu sinh, cô hít từng ngụm không khí một cách khó khăn.
"Thiên Quân... ahhh... nhanh quá... chịu không nổi... Oooh... âm đạo của tôi bị cậu đâm nát mất... akkk... trướng quá..."
Thẩm Thiên Quân không biết sức lực của anh từ đâu mà có khiến cho eo hông của cô muốn gãy nát, sướng đến nhịp tim rối loạn, bụng dưới của cô tự động hẩy lên cao, bàn tay Thẩm Thiên Quân vẫn nắm chặt eo cô lực đẩy kịch liệt.
Anh biết Thời Thanh sắp lên đỉnh cực lạc, anh càng bấu chặt eo không cho cô tách rời thân anh, đâm mạnh nhanh.
Thời Thanh la hét thảm thiết, nước mắt sinh lý vì quá sướng mà tự trào ra. Thẩm Thiên Quân nhếch môi, anh cúi người hôn cô, hông cũng không vì thế mà ngừng lại, từng tiếng hét thảm thiết của cô đều bị anh nuốt trọn vào trong. Cô chỉ có thể phát ra âm thanh Ư... Ư.
Thời Thanh cũng thuận theo nút môi lưỡi của anh, bị anh hôn đến mức thở không ra hơi.
Thẩm Thiên Quân càng hưng phấn, anh nhanh chóng vung eo dập vào cô thật nhanh và mạnh.
Cuối cùng, Thời Thanh và anh cùng nhau lên đỉnh cao trào, anh phun một luồng tinh dịch bắn thẳng vào trong cơ thể của cô.
Thời Thanh thút thít, toàn thân run rẩy, các ngón chân co quắp lại từng đợt dâm thuỷ phun ra như thuỷ triều làm ướt hết ghế sô pha.
Vừa mới hít được một hơi, cô lại bị Thẩm Thiên Quân xoay người nằm sắp xuống.
Anh quỳ từ đằng sau đâm thẳng vào trong, anh như một cái máy dập không biết mệt, Thời Thanh hét rên liên tục.
Nhưng mông lại chổng cao hùa theo từng đợt đâm vào rút ra của anh, từ chiều cao của anh nhìn xuống, tư thế nằm sấp của cô cực kỳ dâm đãng, đường cong từ lưng dọc xuống mông nhìn rất quyến rũ và gợi cảm.
Thẩm Thiên Quân ôm lấy eo cô dập mạnh hơn.
Ban đầu Thời Thanh là người cố tình dụ dỗ anh vào bẫy. Từ người chủ động dẫn dắt, dần dần cô lại bị anh dập quá kịch liệt mà kiệt quệ sức lực khóc lóc cầu xin anh buông tha.
Thẩm Thiên Quân làm gì dễ dàng buông tha cho cô như vậy. Một khi cô đã lập ra cuộc chơi thì muốn rút quân là do anh quyết định.
Thời Thanh càng cầu xin anh tha cho cô, Thẩm Thiên Quân càng hăng hái cày cuốc, cô chỉ có thể cam chịu bị máy dập như anh làm tới sáng, cô la hét thảm thiết, khóc lóc nức nở, sướng quá mà trợn mắt chảy nước bọt.
Điện thoại bàn trong nhà reo vang Thẩm Thiên Quân cũng mặc kệ, khi tình dục đã lên cao thì chuyện gì cũng không quan trọng.
Thời Thanh nằm sấp trên ghế sô pha mà bị anh dập đến thở không ra hơi, cô bị anh lăn qua lộn lại hết đợt này đến đợt khác.
Hai người đang đắm chìm trong bể tình dục.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên, Thẩm Thiên Quân bực bội tiếc nuối đành phải rút ra, Thời Thanh nằm rũ xuống không còn sức lực động đậy, Thiên Quân cởi áo vest đắp cho cô.
Anh chỉnh lại trang phục một chút rồi đi ra mở cửa, Lưu Hoài Tú vẻ mặt nặng nề.
"Sao gọi điện cho cậu lại bị khoá máy? Gọi điện thoại bàn cậu cũng không bắt máy? Cha cậu qua đời trong một vụ tai nạn ô tô!"
...
Thẩm Trường Hải bị xe tông chết ngay tại chỗ, dù là hận hay yêu tất cả ân oán đều theo ông mà xuống mồ, gia đình tổ chức tang lễ đơn giản.
Thẩm Thiên Quân đứng trước bia mộ của cha mà trong lòng chưa bao giờ cảm thấy lại trống rỗng như vậy.
Mục tiêu trong cuộc đời của anh chính là huỷ diệt nhà họ Thẩm.
Bây giờ anh đã làm được, nhà họ Thẩm tan nát, cha anh đã chết, cái nhà này đã không còn là một gia đình giàu hoa lệ nữa.
Thẩm Thiên Quân quay lại nhìn bà mẹ kế và hai đứa con của bà ta.
Từ một gia đình giàu có trở thành một hộ gia đình nghèo, là hình phạt nặng nề nhất đối với họ. Anh có nên báo thù họ nữa hay không? Anh nên buông tha cho cô hay không?
Ánh mắt phức tạp của anh rơi vào khuôn mặt Thời Thanh.
Thời Thanh mặc một bộ váy đen, trước ngực cài một bông hoa trắng nhỏ, tay chống nạn, vẻ mặt tự do.
Nhìn cô trong cực kỳ mong manh, nếu mặc kệ người đàn bà này thì cô phải làm sao? Cô làm phu nhân nhà giàu hơn hai mươi năm, mười ngón tay không chạm nước. Liệu cô có đủ khả năng tự mình nuôi sống bản thân không?
Con trai cô là một phế vật, hắn chỉ biết ăn chơi đàn điếm.
Con gái cô cũng lớn lên trong nhà kính.
Không ai trong ba người này có kỹ năng sinh tồn. Nhưng nó liên quan gì đến anh? Khi anh còn ở nhà họ Thẩm bọn họ có ai từng đối xử tốt với anh? Tại sao anh phải lấy ơn báo oán?
Thẩm Thiên Quân đi về phía Thời Thanh, anh nhìn cô.
"Ông ấy đối với tôi chưa bao giờ là người cha tốt. Cô cũng không phải là người nhà của tôi! Khi ông ấy chết đi thì nợ nần cũng theo đó mà xoá sạch. Từ giờ phút này trở đi tôi và mấy người không còn quan hệ với nhau. Ai đi đường nấy!"
Thời Thanh nhìn anh.
Thẩm Thiên Quân tránh ánh nhìn của cô, anh xoay người rời đi.
Thẩm Thuỷ Hương gọi anh với giọng khàn khàn.
Thẩm Thiên Quân cũng không quay đầu lại, anh chợt cảm thấy cuộc sống thật vô vị nhàm chán, thậm chí hiện tại anh chẳng còn hứng thú việc trả thù.
Lẽ ra anh không nên dây dưa với kẻ thù giết mẹ của mình, anh nên buông bỏ quá khứ mà sống một cuộc sống mới thật tốt.
Thẩm Thiên Quân từ đám tang của cha anh cũng không còn gặp lại Thời Thanh, anh hoàn toàn dồn hết tâm trí và sức lực bắt đầu lại một cuộc sống mới.
Hơn nữa anh đã có bạn gái, ca của anh như đã đi vào quỹ đạo của một người bình thường.
Ba người nhà họ Thẩm thì hoàn cảnh ngược lại, cuộc sống của họ lâm vào tồi tệ.
Tang lễ Thẩm Trường Hải vừa kết thúc, Triệu Hùng liền đi tới. Hắn mang theo bảy tám người đàn ông mặc đồ đen to lớn đứng chặn ngay cửa nhà.
Hắn buộc bọn họ phải trả lại số tiền mà Thẩm Trường Hải đã nợ, hiện tại cả ba người bọn họ đều vô sản không có khả năng trả nợ, Thời Thanh xin khất nợ lại Triệu Hùng cho thêm thời gian.
Triệu Hùng cho cô ba tháng, hắn bắt cô trong vòng ba tháng phải trả dứt khoảng nợ hai trăm triệu mà chồng cô đã vay.
Nếu không trả đủ thì cô và con gái của cô phải làm tình nhân cho hắn chơi. Nếu cô không đồng ý thì hắn sẽ hãm hiếp con gái của cô rồi giết sạch hai đứa con của cô, sau đó hắn bán cô sang Đông Nam Á làm gái mại dâm.
Triệu Hùng trước khi trở nên giàu có hắn từng là dân xã hội đen, Thời Thanh biết hắn nói được làm được.
Mấy năm qua cô vẫn luôn là phu nhân sâu gạo, cô chưa từng phải đi làm vất vả cho nên cô không có khả năng kiếm tiền.
Cũng may mắn bao nhiêu năm qua cô cũng tự tích luỹ một số quỹ đen vàng và một số bộ trang sức trong két sắt ngân hàng.
Sau khi Thời Thanh rút tất cả ra thì cô đều đem đi bán hết, ngay cả chiếc siêu xe của con trai cũng bị cô đem đi bán. Tổng cộng lại chỉ hơn hai mươi triệu nhân dân tệ.
Số tiền hai trăm triệu còn lâu mới đủ, có bán cô cũng không đủ, tại sao cô lại không thông minh bằng nam chính? Anh ở tuổi mười lăm đã phát triển một trò chơi với doanh thu hơn trăm triệu đô la.
Thời Thanh không có bản lãnh kiếm tiền cho nên cô tìm đến những phu nhân cô từng chơi thân để mượn sự giúp đỡ, nhưng tất cả bọn họ một là không tiếp đón cô, hai là quay lưng.
Thời hạn Triệu Hùng đưa ra chỉ còn lại hai ngày nữa. Lòng cô nóng như lửa đốt, cô không biết làm sao để trả hết món nợ khổng lồ này đây.
Người có thể giúp đỡ được cô quanh đi quẩn lại chỉ còn mỗi Thẩm Thiên Quân. Nhưng làm sao mà cô có thể mặt dày tìm kiếm sự giúp đỡ từ anh đây.
Anh cũng đã từng nói là sau này anh không muốn gặp lại cô nữa. Giữa bọn họ chỉ là thù hận, chưa kể hiện tại anh đang có cuộc sống tốt còn có bạn gái.
Có thể thấy anh đang muốn bắt đầu lại từ đầu, anh va ba mẹ con bọn họ không có quan hệ gì hết.
Cô không thể tìm ta lý do anh sẽ giúp cô, nhưng bây giờ cô đã rơi vào đường cùng rồi, cô thật sự tuyệt vọng.
Bạn thấy sao?