Chương 115: Chương 115

Vào một buổi tối cuối tuần.

Thời Thanh mặc bộ sườn xám cắt may theo yêu cầu, bộ sườn xám chất vải cao cấp màu xanh đậm hoạ tiết thêu hoa mẫu đơn nhìn đơn giản nhưng tranh nhã, tốn lên khí chất dịu dàng thanh tao mà không hề thấy phù phiếm. Bộ váy bó sát bao trọn từng đường cong sắc sảo trên cơ thể Thời Thanh, ba vòng đầy đặn phô trương làm cho ai cũng phải ngắm nhìn.

Thời Thanh búi tóc đơn giản nhìn thật lả lơi, cô cài cây trâm hoa mẫu đơn đính ngọc trai.

Thời Thanh nhìn mình trong gương tự hào mỉm cười, cơ thể khiêu gợi lại duyên dáng, cô tự tin sải bước ra khỏi nhà.

Tối nay cô nhất định phải quyến rũ được Thẩm Thiên Quân.

...

Buổi tiệc tối nay! Thẩm Thiên Quân dẫn theo bạn gái đến khiêu vũ.

Tiệc tối nay là do Ngô Hàn Băng đứng ra tổ chức. Thứ nhất là chúc mừng các dự án mới hoàn thành, thành công tốt đẹp.

Thứ hai cũng là dùng để tiết lộ danh tính người đứng đằng sau điều hành công ty cho báo giới truyền thông.

Ông chủ thật sự của viện khoa học kỹ thuật Phi Thiên, người thao túng bấy lâu nay chính là Thẩm Thiên Quân. Cho nên không chỉ người thân, bạn bè, đối tác làm ăn mà các cánh nhà báo giới truyền thông đều đến dự buổi tiệc tối nay.

Thẩm Thiên Quân lên phát biểu ngắn gọn. Anh đi vòng quanh chào rượu các đối tác, sau đó cũng nói chuyện với hai người bạn thân.

Thẩm Thiên Quân của hiện tại tràn đầy tự tin, sắc sảo, không còn là người con hèn nhát bị cả nhà họ Thẩm tuỳ ý ức hiếp nữa.

Trên môi anh luôn nở nụ cười, Thẩm Thiên Quân khiêu vũ cùng Lý Trinh Nhi, cả hai cùng khiêu vũ nói cười vui vẻ. Anh đang thì thầm gì đó bên tai bạn gái thì ngước mắt lên anh vô tình thấy người phụ nữ đáng ra không nên xuất hiện ở đây, nụ cười trên mặt cứng đờ.

Thời Thanh đang từ chối người đàn ông đang mời cô nhảy. Cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn mình, cô theo phản xạ quay lại nhìn Thẩm Thiên Quân, cô gật nhẹ đầu mỉm cười xem như chào hỏi.

Thẩm Thiên Quân sắc mặt tối sầm, anh thì thầm vào tai bạn gái nói.

"Trinh Nhi! Trước cùng Hoài Tú khiêu vũ một lát. Anh có việc phải xử lý"

Nói rồi anh bước nhanh đi đến chỗ Thời Thanh, anh kéo cô đi ra khỏi phòng tiệc. Anh lôi cô đi đến hành lang không có người mới buông tay cô, nhìn Thời Thanh với vẻ mặt u ám, anh tựa lưng vào tường giọng nói lạnh lùng xa cách.

"Cô đến đây làm gì?"

Gần ba tháng không gặp cô, anh còn tưởng bọn họ sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa. Anh buộc bản thân không được nhớ đến cô, muốn sống một cuộc sống bình thường anh đã có bạn gái để quên cô.

Nhưng cô lại chủ động đến tìm anh. Anh không hề lạnh lùng và điềm tĩnh như vẻ bề ngoài, trái tim anh đập loạn nhịp, anh vui mừng khi cô chủ động xuất hiện trước mặt anh. Phản ứng trong lòng càng dữ dội thì sắc mặt anh trở nên đen tối.

"Thiên Quân..."

Khuôn mặt băng lãnh của anh làm tim Thời Thanh loạn nhịp. Cô hồi hộp bối rối, nhưng cô đã chủ động đến đây tìm anh thì không có lý do gì để lùi bước. Thời Thanh đi tới nắm lấy tay anh nhẹ giọng nói.

"Người ta nhớ cậu..."

Khuôn mặt Thẩm Thiên Quân như vị rạn nứt, anh cứng người nhìn cô. Người đàn bà này đang nói cái gì vậy!

"Cậu thật vô tâm! Nói không gặp là không gặp thật"

Thời Thanh véo đùi đau đến hai mắt đỏ hoe, nước mắt trào ra. Cô ấm ức nhào vào vòng tay anh, nghẹn ngào nói.

"Tôi thật sự nhớ cậu nên mới đến gặp cậu"

Mùi hương trên cơ thể cô, cơ thể mềm mại của cô. Tâm tình Thẩm Thiên Quân hưng phấn. Sắc mặt lạnh lùng nheo lại.

"Cô nói cô nhớ tôi?"

Có nên tin cô không? Anh không thể tin một lời nào từ miệng của cô. Nhưng anh không nỡ đẩy cô ra, anh tự thuyết phục mình rằng muốn xem cô đang giở trò gì.

"Đúng vậy"

Thời Thanh nắm lấy bàn tay to lớn của anh áp lên má mình, ánh mắt thiết tha ngân ngấn nước.

"Thiên Quân! Cậu sờ sờ xem có phải tôi gầy đi rồi không? Nhớ cậu mà gầy. Cậu thật nhẫn tâm. Lâu như vậy cũng không đến tìm gặp tôi"

Cô tỏ vẻ ấm ức căn mạnh vào tay anh lẩm bẩm.

"Chân tôi vì có thương tích nên phải tịnh dưỡng. Nếu không tôi đã đến tìm gặp cậu sớm hơn"

Gương mặt Thẩm Thiên Quân như rạn nứt, đúng là cô nhìn gầy đi thật. Nếu nói vì nhớ anh mà gầy thì anh không tin điều đó.

Nhớ anh đến gầy. Đùa gì thế! Anh cười khẩy trong lòng.

Khả năng cô gầy đi vì hiện tại cuộc sống hào hoa mà cô từng có đã mất đi, thay vào đó là cuộc sống nghèo khó túng quẩn làm cô ốm đi. Lời nói dối thật vụng về, anh vãn nghe mà còn vui trong lòng.

"Cô tìm tôi làm gì?"

Thẩm Thiên Quân cũng không vạch trần lời nói dối vụng về của cô, vuốt ve gò má cô, anh muốn xem cô có thể diễn được bao lâu.

Thời Thanh cũng không nói gì, cánh tay nuột nà ôm cổ anh, cô nhón chân lên hôn đôi môi đỏ mọng của anh.

Thẩm Thiên Quân hơi sửng sốt, anh trừng mắt hung dữ nhìn cô, anh không nhúc nhích cũng không đẩy cô ra.

Người đàn bà này đặc biệt tối nay đến tìm anh là đang dụ dỗ anh, cô ấy muốn làm gì?

Thời Thanh hôn mút đôi môi đỏ mọng của Thẩm Thiên Quân, lưỡi của cô đưa đẩy gặm cắn. Cô từ từ hôn xuống cằm, hôn từ từ xuống cổ rồi cắn nhẹ yết hầu, cô dùng đầu lưỡi liếm mút cổ anh.

Thẩm Thiên Quân hơi thở dồn dập, ánh mắt trở nên đen tối nhiễm sắc dục.

"Thiên Quân! Tôi không tin cậu không nhớ tôi"

Thời Thanh lại nhón chân hôn lên đôi môi của anh. Cô thở ra một hơi vào tai anh, làm chàng trai trở nên hưng phấn.

Cô cắn mút môi anh cho đến khi môi anh sưng đỏ như trai gấc, cô liếm từ từ xuống cô nhạy cảm của anh.

Cô cọ bộ ngực khủng của mình vào lồng ngực của anh, bàn tay mềm mại từ từ mò mẫm xuống dưới hạ bộ.

Thẩm Thiên Quân hít thật sâu một hơi, anh dùng sức siết chặt bàn tay hu hỏng của cô. Anh ép bản thân phải tỉnh táo lại.

"Đủ rồi! Cô muốn làm gì?"

"Tôi nói yêu cậu! Cậu có tin không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...