Chương 116: Chương 116

Thời Thanh rúc vào lòng anh, cô nhắm mắt hít hương thơm nam tính trên người anh một hơi thật sâu, cô vuốt ve ngực anh. Lông mi khẽ run nhưng muốn khóc, giọng nói có chút buồn bã.

"Cậu không tin tôi đúng không? Vì tôi là bà mẹ kế độc ác, lại từng đối xử tệ với cậu. Sao cậu tin tôi yêu cậu..."

Thời Thanh ấp ủ cảm xúc nghẹn ngào, cô xúc động giải bày.

"Đây là sự trừng phạt của ông trời dành cho tôi. Tôi đã yêu người đàn không nên yêu! Cho dù tôi có khóc lóc nói yêu anh ấy. Anh ấy cũng không tin tôi!"

Cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Thẩm Thiên Quân, những giọt nước mắt lăn dài trên má.

Thẩm Thiên Quân vẫn không tin những gì cô nói, anh thấy chuyện này thật buồn cười.

Người đàn bà này đúng là cái gì cũng dám nói dám làm, cô vậy mà dám nói ra những lời dối trá như vậy.

Lý trí mách bảo cô đang diễn với anh, nhưng trái tim không nghe lời mà động lòng với những lời nói dối của cô.

Thẩm Thiên Quân tỉnh táo lại dùng lý trí phân tích, anh đang cảm thấy cô đang muốn lấy một thứ gì đó từ anh.

Tiền bạc? Đúng rồi.

Nhà họ Thẩm phá sản, chồng cô qua đời, ba mẹ con cô bị đuổi ra khỏi biệt thự. Cô là người phụ nữ quen cuộc sống hưởng thụ, bây giờ ai sẽ cho cô cuộc sống xa hoa chu cấp tiền bạc hàng tháng cho cô tiêu xài.

Thẩm Thiên Quân nâng cằm người mẹ kế lên, mắt phượng nheo lại, nhẹ nhàng hỏi.

"Hiện tại cô cần tiền?"

Gương mặt Thời Thanh bị anh nói trúng mà cứng đờ, đúng là cô đang cần tiền, rất nhiều tiền là đằng khác. Người đàn ông này thật sắc bén.

"Tôi biết trong mắt cậu tôi không có điểm nào tốt"

Thời Thanh cảm thấy đau lòng, vùi đầu vào ngực anh mà nức nở, cô nhẹ nhàng vuốt bờ ngực săn chắc của anh khóc lóc thảm thiết.

"Tôi không trách cậu hiểu lầm tôi. Tôi chỉ hối hận ngày xưa không đối xử tốt với cậu!"

Biết rõ cô có động cơ thầm kín, mười câu chỉ có thể tin được năm câu là cao. Thẩm Thiên Quân bị cô khóc đến đau lòng, anh không nở đẩy cô ra, đau lòng mà vuốt tóc cô.

"Nói cho tôi biết cô cần bao nhiêu tiền?"

Thời Thanh kinh hãi. Trong đầu nghĩ thật nhanh nếu cô khai thật cần hai trăm triệu liệu anh có cho cô vay hay không?

Cô lại làm liều khóc lóc nức nở, bàn tay không yên phận cởi từng lớp áo trên người anh xuống. Cô cắn vào núm vú qua lớp áo sơ mi.

"Tôi đến đây chỉ để gặp cậu. Cậu có cần nghĩ tôi hư như vậy không? Cắn chết cậu..."

Thẩm Thiên Quân bị hành động của cô làm cho bối rối, tất cả lửa giận đều tiêu tan, anh đặt lòng bàn tay xoa lưng cô.

"Không nói thì tôi đi đây!"

Anh giả vờ đẩy cô ra.

"Hai trăm triệu"

Thời Thanh siết chặt eo anh không cho đi, cô vội vàng ngẩng đầu nhìn anh.

"Có thể cho tôi vay hai trăm triệu không?"

Thẩm Thiên Quân cười lạnh đẩy cô ra, sắc mặt trở nên lạnh lùng xa cách.

"Đúng là... Gì mà nhớ tôi chứ. Gì mà yêu tôi! Đều là giả đúng không? Người đàn bà này đúng là không bao giờ thay đổi!"

"Không!"

Thời Thanh một lần nữa lao vào ngực anh.

"Thiên Quân đúng là tôi muốn vay cậu là thật. Nói yêu cậu cũng là thật! Nói nhớ cậu đều là thật hết! Tôi mà lừa cậu sẽ bị thiên lôi đánh chết"

Chỉ có ma mới tin vào sét đánh. Thẩm Thiên Quân sắc mặt âm trầm lạnh lùng nói.

"Đừng diễn nữa! Giả quá thì nhàm chán"

Anh nắm lấy vai Thời Thanh muốn đẩy cô ra.

"Tôi thật sự không lừa cậu"

Thời Thanh càng ôm chặt eo Thẩm Thiên Quân hơn, cô không chịu buông tay, cô đang cố gắng bám vào cộng rơm cứu mạng duy nhất. Cô nhìn anh với đôi mắt ngấn lệ.

"Thiên Quân! Tôi yêu cậu! Tôi thật sự yêu cậu"

Thẩm Thiên Quân nhìn cô đang diễn với anh.

Thời Thanh hỗn loạn trong lòng cô phải dùng bằng mọi cách để níu giữ chân anh.

Cô nắm chặt bàn tay của anh đặt lên ngực mình buồn bã khóc lóc.

"Thiên Quân tim tôi đau quá! Tôi phải làm sao bây giờ? Tôi phải làm sao để cậu tin tôi?"

Bàn tay chạm vào bộ ngực mềm mại no đủ của cô, anh cảm thấy trái tim rung động, cau mày khó chịu nói.

"Chơi cùng một trò chơi sử dụng đến hai lần thì nhàm chán lắm"

"Nhìn xem đây là quả báo của tôi"

Thời Thanh ôm chặt anh thút thít nói.

"Tôi nói yêu cậu. Cậu không tin. Thôi! Tôi không làm khó cậu nữa"

Cô ngẩng đầu lau nước mắt.

"Xin lỗi lẽ ra không nên đến tìm cậu. Tốt hơn tôi nên đi tìm người khác giúp đỡ"

Cô quay người định rời đi. Thẩm Thiên Quân bắt lấy cổ tay cô, sắc mặt lạnh lùng chất vấn.

"Cô định cầu cứu ai?"

"Ô ô ô... Tôi không biết..."

Thời Thanh lau nước mắt, cô cảm thấy mình của hiện tại thật đáng thương, cô như một con chó bị bỏ rơi.

"Bên trong nhiều người đàn ông có tiền như thế. Tôi cố gắng một chút. Chắc là cũng câu được một hai người đàn ông chịu giúp tôi"

Lời nói của cô đã thanh công khơi dậy cơn giận của Thẩm Thiên Quân.

"Cô vừa nói yêu tôi mà quay lưng đi lại muốn trèo lên giường người đàn ông khác"

Thẩm Thiên Quân cực kỳ tức giận, anh cơ hồ muốn bóp nát xương quai hàm của Thời Thanh.

"Người đàn bà như cô sao lại tuỳ tiện như thế? Cô nghĩ mình là người đẹp tuyệt sắc hay sao? Ngủ một lần là có thể kiếm được hai trăm triệu? Cô đề cao bản thân quá đó!"

"Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc trèo lên giường đàn ông"

Thời Thanh muốn rút tay cô ra nhưng với sức lực của cô thì không cách nào phản kháng nổi, không chống cự được thì cô lại nhào vào lòng anh khóc nức nở.

"Cha của cậu nợ ông chủ Triệu hai trăm triệu. Hắn nói nếu không trả đủ nợ thì giết Thuỷ Hương và Thẩm Trác. Còn muốn bán tôi qua Đông Nam Á làm gái mại dâm. Tôi không còn sự lựa chọn nào khác... huhu"

Thẩm Thiên Quân khi nghe được lý do của cô sắc mặt hoà hoãn hơn một chút. Anh nâng cằm cô lên.

"Tôi có thể cho cô vay tiền. Cô tính trả nợ cho tôi như thế nào?"

"Tôi... Tôi sẽ làm việc chăm chỉ để kiếm tiền trả lại cho cậu"

Giọng Thời Thanh yếu ớt không chắc chắn.

"Tôi có thể làm việc cho cậu! Ba năm, năm năm, mười năm. Chắc cũng có ngày trả hết"

Thẩm Thiên Quán cười vui vẻ, người đàn bà này có biết hai trăm triệu nhiều bao nhiêu không?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...