Chương 117: Chương 117 (H)

Thẩm Thiên Quân nhéo cằm Thời Thanh nheo mắt nói.

"Ở công ty của tôi thì cô có thể làm được gì? Ngày xưa cô sai tôi làm này làm nọ, hay là cô đi qua nhà tôi làm người giúp việc trong nhà đi. Làm năm mươi năm mặc kệ làm đủ hay không thì tôi cũng tính cho cô trả đủ"

Thời Thanh trợn mắt há mồm.

Đây là bán nửa đời còn lại à? Làm công không cho nhà hắn năm mươi năm. Quá thảm! Lúc đó cô đã gần xuống mồ. Có trả tiền hay không có khác gì nhau sao?

Tên nhóc này là cố ý trêu chọc cô. Giọng điệu Thẩm Thiên Quân trở nên mất kiên nhẫn, anh lạnh lùng nói.

"Không muốn? Vậy thôi..."

"Không! Không! Tôi làm"

Thời Thanh thức thời rúc nhanh vào trong ngực anh, cô như con chim sẻ nhỏ ôm lấy cây đại thụ.

"Người ta là vui quá! Có thể ngày nào cũng được nhìn thấy cậu. Tự mình chăm sóc cho cậu. Tôi vui biết nhường nào"

Chữ 'Thảm' viết hoa trong lòng cô.

Bây giờ người ta vừa có thực lực vừa có tài lực, mạnh hơn cô rất nhiều, cô không thể không cúi đầu.

Lão già Thẩm Trường Hải này đúng là chết không hết tội, chết rồi còn lôi cô xuống bùn.

Thẩm Thiên Quân có chút kích động, anh lấy hai cái thẻ trong ví ra đưa cho cô. Thời Thanh vui mừng mà nhận lấy, Thẩm Thiên Quân nắm lấy tay cô ánh mắt lạnh lùng mang theo chút cảnh cáo.

"Ngày mai đến nhà tôi. Nhớ rõ làm người giúp việc thì nên ra dáng một người giúp việc. Sau này, khi ra ngoài không thể mặc quần áo như thế này"

Bộ sườn xám màu xanh đậm khiến Thời Thanh trông rất thanh nhã, không những thế mà chúng còn tôn lên dáng người kiêu sa đầy đặn, ba vòng sắc nét đâu ra đó rõ ràng.

Trong phòng tiệc, không ít cánh đàn ông đều chăm chú nhìn cô ấy mà thèm muốn, cô ấy có biết bản thân hấp dẫn lôi cuốn đến mức nào không? Từ đầu đến cuối anh đều dõi theo từng hành động cử chỉ của cô. Khi mọi ánh mắt tham lam thèm khát nhìn cô thì ruột gan của anh đang sôi sục, một cổ lửa giận lập tức bốc hoả.

Thời Thanh sửng sốt nắm lấy tay anh nhẹ giọng nói.

"Nếu cậu không thích thì tôi sẽ không mặc. Thiên Quân! Sau này cậu thích gì thì tôi sẽ mặc đó"

Giọng nói nhẹ nhàng của người phụ nữ khiến xương cốt của chàng trai như tê dại, Thẩm Thiên Quân hít một hơi thật sâu đè nén sự khác thường trong lòng.

Hắn tự nhủ, đừng bị lời nói quyến rũ của người phụ nữ này mê hoặc. Cô ta chỉ vì tiền mới nghe lời của hắn mà thôi.

Thế nhưng vì sao trong lòng hắn lại rạo rực vui mừng như thế. Hành động dịu dàng mang theo mưu tính của cô lại làm hắn say mê không lối thoát. Hắn muốn hôn cô thật sâu, Thẩm Thiên Quân nhìn chăm chú vào khuôn mặt của cô.

"Nói cho tôi biết! Cô nói yêu tôi có phải thật không? Hãy suy nghĩ rõ ràng trước khi trả lời!"

"Đó là sự thật!"

Trực giác mách bảo với cô rằng phải tiếp tục diễn. Cô nhìn anh ánh mắt trang đầy yêu thương, giọng nói ôn nhu như nước.

"Thẩm Thiên Quân! Tôi yêu cậu. Tuy từ đầu tôi ghét cậu, hận cậu. Đó chỉ là lúc đầu chúng ta chưa hiểu nhau, lập trường của cả hai cũng khác nhau. Đến khi cậu cứu tôi ba lần. Cho dù trái tim có sắt đá đến đâu cũng bị cậu làm cho tan chảy. Chưa kể chúng ta cũng đã nhiều lần..."

Nói đến đây, hai má cô đỏ bừng, cô có chút ngượng ngùng. Ôm lấy anh, cô hôn lên khoé môi đỏ mộng của anh, giọng nói mềm mại quyến rũ.

"Thẩm Thiên Quân! Cậu làm cho người phụ nữ xấu xa như tôi phải động lòng. Trái tim tôi vì cậu mà đập loạn nhịp. Cậu nghĩ cậu không cần chịu trách nhiệm sao?"

Thẩm Thiên Quân sửng sốt, trái tim anh đập nhanh, anh rất muốn tin cô. Nhưng sống chung bao nhiêu năm anh rất rõ bản chất con người của Thời Thanh.

Thẩm Thiên Quân sắc mặt lạnh lùng, đột nhiên xoay người cô áp vào tường, gương mặt anh trở nên độc ác nói với cô.

"Diễn rất tốt. Có giỏi thì cô cứ diễn cả đời"

Tại sao người đàn bà đáng ghét này lại nói ra những lời yêu thương làm anh rung động như vậy!

Thẩm Thiên Quân hiểu rất rõ những lời Thời Thanh nói từ nảy đến giờ đều là dối trá. Anh biết, anh hiểu, nhưng anh vẫn bị những lời này mê hoặc.

Một đời quá dài Thời Thanh không thể chờ đợi được, cô ôm cổ anh mềm mại tựa vào người anh thủ thỉ.

"Cuộc đời này quá ngắn! Tôi muốn diễn với cậu đến kiếp sau"

Đáng chết!

Thẩm Thiên Quân đầu hang Thời Thanh rồi, người đàn bà này lúc xấu tính thì thật đáng ghét, khi đã muốn trêu đùa người khác thì cũng nguy hiểm không kém.

Ánh mắt của Thẩm Thiên Quân càng lúc trở nên đen tối nhiễm sắc dục, anh hôn cô thật mãnh liệt, nụ hôn cuồng dã đói khát, anh cắn mút đôi môi mềm mại của cô.

Anh dùng sức siết cô thật chặt vào lòng, như muốn ép cô nhập vào xương tuỷ của anh.

Thời Thanh thút thít hơi thở dồn dập, đúng là khi được trai trẻ hôn liếm cuồng dã thì cảm giác thật sướng và mới mẻ, tất cả những cảm xúc được đàn ông trẻ nâng niu, chăm sóc làm cho cô thấy hạnh phúc, cô cứ như con thiêu thân lao vào lửa tình.

Đã ba tháng nay Thẩm Thiên Quân không gặp cô, những ham muốn khao khát bấy lâu nay bị đè nén lại bùng phát vào lúc này.

Thời Thanh cũng nhớ anh rất nhiều, nhưng nhớ nhất là cơ thể rắn chắc sáu múi của anh, giây phút hai người hôn nhau giống như sấm sét khuấy động ngọn lửa tình trong cơ thể, hai cơ thể siết chặt lấy nhau hôn nút mãnh liệt không thể tách rời.

Thẩm Thiên Quân căn mút môi cô đến sưng đỏ, dục vọng của anh như ngọn núi lửa đang phun trào.

Một tay luồn dưới tà áo sườn xám tuỳ ý vuốt ve cô bé của Thời Thanh, hơi thở của cô dồn dập, ngực phập phồng lên xuống.

Thấy chưa đủ áp phê tay anh đưa vào trong quần lót xoa xoa âm vật của cô, Thời Thanh vừa thở dồn vừa rên rỉ thành tiếng, âm hộ nhạy cảm của cô được Thẩm Thiên Quân xoa bóp chỉ một lúc sau đũng quần lót đã ướt thành một mảng.

Thẩm Thiên Quân hung hăng cắn mút môi cô, anh đẩy lưỡi của mình vào khoang miệng đá chiếc lưỡi mềm mại trơn mượt của cô. Chiếc lưỡi mạnh mẽ của anh khuấy đảo trong khoang miệng của cô, anh tha hồ chơi đùa mút liếm lưỡi của Thời Thanh.

Ngón tay thon dài xoa nắn âm vật chán chê thì anh đi sâu vào âm đạo, ngón tay thon dài đâm thọc vào trong, nước nhờn càng lúc tiết ra càng nhiều, nhanh chóng bôi trơn hết các ngón tay của anh.

Bên trong âm đạo nóng ẩm chật khít, nước nhờn tiết ra tạo thành âm nhanh nhóp nhép, âm thanh dâm đãng làm cho ham muốn mấy tháng qua chưa được xã nhanh chóng căn phồng, dương vật run run giật giật vì quá hưng phấn.

Cả hai đang quay cuồng hôn hít, sờ móc nhau ở ngoài hành lang mà quên đi người bạn gái đang chờ anh quay lại.

Thời Thanh bị những ngón tay hư hỏng đâm móc trong âm đạo, cả người cô mềm nhũn ngã gục trong lòng ngực của Thẩm Thiên Quân, hơi thở dồn dập, tiếng rên sung sướng càng kích thích Thiên Quân moi móc kịch liệt hơn.

Nước nhờn tiết ra càng nhiều làm ướt bàn tay anh, ướt luôn cả quần lót, cơ thể cô run lên, hai má ửng hồng, lỗ nhỏ thèm khát anh đến nỗi co rút, hút các ngón tay vào trong sâu hơn nữa, mút lấy mút để ngón tay anh.

Cơn sướng bắt đầu dâng lên cao, tiếng rên ngày một to, vì sợ bị người khác đi ngang qua nghe được, Thẩm Thiên Quân phải hôn mút môi lưỡi cô vào miệng anh. Nuốt trọn âm thanh rên rỉ dần dần trở nên dồn dập.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...