Chương 118: Chương 118

Anh mở một vài cúc áo sườn xám đủ lộ ra cặp vú bự, anh kéo một bên áo lót xuống, một tay xoa bóp chúng thô bạo, cặp vú to tròn núng nính, mềm mại đang bị anh nhào nặn trong bàn tay anh thật rung động lòng người.

Thẩm Thiên Quân nhịn không được đưa 4 ngón tay thọc sâu vào âm đạo khuấy đảo không ngừng, anh cúi người mút vú cô vào miệng, tay còn lại thì bóp nắn một cách bừa bãi vú bên còn lại.

Thời Thanh rên rỉ, hai chân tự động banh rộng ra để anh dễ dàng khuấy đảo.

"Aaa... Thiên Quân... hah"

Cả người Thời Thanh nóng lên, cô khó chịu xoay hông, đưa đẩy, anh biết cô đã nứng chịu không nổi nữa rồi. Tay moi móc một lúc một nhanh, tiếng nước nhóp nhép càng ngày càng to.

Thời Thanh ôm chặt cổ anh, lưng dựa vào tường, phần bụng đi xuống cô hẩy lên cao, cơn sướng mỗi lúc một tăng, Thẩm Thiên Quân tay móc càng nhanh, cả người cô ưỡn cao, cơ thể căng cứng.

"Thiên Quân! Ahhh... sướng quá... Oooh"

Sợ bị phát hiện Thời Thanh căn chặt môi dưới kìm nén âm thanh thoát ra khỏi miệng. Bàn tay móc tốc độ nhanh như ánh sáng, cuối cùng Thời Thanh cũng lên đỉnh khoái lạc, nước bắn ra làm ướt toàn bộ bàn tay, chảy xuống nền đất nghe tí tách.

Đã lên đỉnh xong cơ thể của cô mềm nhũn ngã gục trong lòng anh, cô thở hổn hển như con cá mắc cạn.

Thẩm Thiên Quân nhìn người đàn bà yêu kiều đang ngã gục trong vòng tay anh, dâm thuỷ nóng ấm kích thích thị giác của anh, anh kìm chế không nổi nữa.

Thiên Quân nắm lấy quần lót cố xé nó ra, Thời Thanh khuôn mặt hoảng sợ, cô hai đùi khép lại kẹp chặt tay anh không cho động đậy, gương mặt đỏ hồng vì cơn cao trào mới qua, vừa thở dốc vừa nhẹ giọng nói.

"Thiên Quân! Đừng làm ở chỗ này..."

Thẩm Thiên Quân chuẩn bị bế cô đi đặt phòng, đột nhiên phía sau có giọng nói của người đàn ông vang lên.

"Thiên Quân! Cậu đang làm cái quái gì vậy?"

Giọng nói của Ngô Hàn Băng như một chậu nước đá dội thẳng vào người anh, làm cho Thiên Quân đang ý loạn tình mê mà sực tỉnh lại.

Thẩm Thiên Quân cứng đờ người ngẩng đầu nhìn người bạn va vẻ mặt đầy khiếp sợ.

Bàn tay anh vẫn đặt trong âm đạo của Thời Thanh, cả người cô không có chỗ nào chỉnh tề, đường viền cổ áo sọc sệt, nút áo mở ra đến thắt lưng, làm lộ toàn bộ hai bầu vú, quần lót thì bị kéo xuống bên cao bên thấp.

Thẩm Thiên Quân vội vàng nghiêng người che lại cảnh xuân của cô. Thời Thanh lúc này mặt không còn giọt máu, cô nhanh chống gài lại nút áo, thu thập bản thân cho chỉnh tề trở lại.

"Đậu xanh rau má! Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra ở đây?"

Ngô Hàn Băng thấy Thẩm Thiên Quân đi ra ngoài khá lâu mà chưa quay lại, lo lắng cho bạn của mình xảy ra chuyện nên anh đã đi ra ngoài tìm.

Thật không ngờ khi thấy được bạn mình, thì cũng là thấy lúc thấy được bộ phim người lớn cấm trẻ em không nên xem, cảnh tượng trước mắt làm cho Ngô Hàm Băng bị doạ đến ngu người.

Ngô Hàn Băng tự nhận anh hiểu rõ con người của Thẩm Thiên Quân, bình thường Thiên Quân là con người cứng rắn, cương quyết và tính kỷ luật cao. Cậu ấy không phải loại người đam mê sắc dục, hay thích phóng túng buông thả bản thân.

Trên thực tế thì Thẩm Thiên Quân có phong lưu hay lạm tình cũng là chuyện không thành vấn đề, nhưng vấn đề lớn ở chỗ tại sao lại là bà ta?

Không phải bà mẹ kế này là kẻ thù giết mẹ Thẩm Thiên Quân sao? Cậu ấy bị điên rồi! Ngô Hàn Băng liếc Thời Thanh sau đó anh nhìn Thẩm Thiên Quân.

"Đây không phải là mẹ kế của cậu? Làm sao cậu có thể quan hệ với cô ta? Hơn nữa cậu đang có bạn gái đấy!"

Những câu chất vẫn của Ngô Hàn Băng làm cho Thiên Quân im lặng không thể trả lời, sắc mặt Thiên Quân trắng bệch môi mím chặt.

Anh không biết phải trả lời Hàn Băng như thế nào! Anh không thể hiểu tại sao lại bị cô thu hút không tài nào thoát ra được. Khi nhìn thấy cô anh đã mất khống chế, không thể kiểm soát được bản thân mà cứ muốn lao vào nhai nuốt cô vào bụng. Thời Thanh đi tới trước mặt Ngô Hàn Băng nói.

"Đừng trách cậu ấy!"

Hai má cô vẫn đỏ hồng vì tình dục, đôi mắt gợn sóng, cô hơi áy náy.

"Là tôi không cầm lòng được yêu cậu ấy! Tôi không biết xấu hổ đi quyến rũ cậu ấy... là tôi sai! Cậu ấy không có lỗi!"

Cô nói cô yêu anh. Dù Thiên Quân biết cô đang nói dối, nhưng trái tim anh lại đập mạnh.

Ngô Hàn Băng không nhịn được nhìn người phụ nữ, anh đánh giá cô từ đầu đến chân.

Rõ ràng cô không phải đẹp xuất sắc, nhưng cô lại có một cơ thể nóng bỏng, thân hình rất quyến rũ.

Cách cư xử phong tình vạn chủng,  cô biết cách lấy lòng một người khác giới là như thế nào. Nếu là người đàn ông khác bị cô đưa vào tầm ngắm thì khó lòng chống cự được.

Không trách được vì sao Thiên Quân lại u mê cô ta, người đàn bà này trước kia luôn đối xử tệ với Thiên Quân, hiện tại gia cảnh sa sút thì quay lại quyến rũ cậu ấy.

Mấu chốt là bình thường cậu ấy rất thông minh, tinh ý, tại sao cậu ấy lại bị mắc bẫy của cô ta.

Người đàn bà này không thể coi thường, 'nhan sắc thì có hạn còn thủ đoạn thì có thừa'. Cô ta co được duỗi được, cô ta còn đáng sợ hơn Bạch Cốt Tinh.

Thẩm Thiên Quân làm sao thoát khỏi ma trảo của cô ta, đúng là cậu ấy không phải là đối thủ của cô ả.

Nếu anh còn mặc kệ! Cô ta sẽ nhai nuốt người anh em tốt của anh cho đến xương cũng không còn. Anh không thể để bà mẹ kế này làm hại đến Thẩm Thiên Quân được.

"Tránh xa bạn tôi ra!"

Ngô Hàn Băng đột nhiên bóp cổ cô, trong mắt đầy sát ý.

"Người đàn bà này! Cô lừa được bạn tôi, nhưng không lừa được tôi! Mặc kệ cô có mục đích gì! Cô sẽ không bao giờ thành công!"

"Hàn Băng! Thả cô ấy ra!"

Thẩm Thiên Quân sắc mặt tái nhợt, anh không lắng cho cô.

"Cô ta đã giết mẹ cậu! Cậu đã quên?"

Ngô Hàn Băng trừng mắt nhìn anh, tức giận mắng.

"Thiên Quân! Cậu bị bà ta làm cho u mê rồi à?"

Lời nói này như ngàn mũi tên xuyên qua trái tim Thẩm Thiên Quân.

"Tôi đến gần cậu ấy không có mục đích gì hết"

Thời Thanh bị Ngô Hàn Băng bóp cổ mà sắc mặt càng lúc càng đỏ vì thiếu không khí, cô cố gắng nói ra từng lời biện minh.

"Tôi yêu cậu ấy! Tôi muốn bù đắp cho Thiên Quân. Bây giờ tôi chẳng còn gì cả, tôi không có gì để làm tổn thương cậu ấy!"

Ngô Hàn Băng sắc mặt lạnh lùng liếc nhìn Thời Thanh.

"Cô bây giờ đã mất tất cả, tay trắng thì càng đáng nghi hơn. Thiên Quân huỷ diệt nhà họ Thẩm, ai biết cô có vì vậy mà trả thù cậu ấy hay không? Hương mềm mại anh hùng cũng phải chết! Phụ nữ muốn giết người thì không cần dùng dao. Nói! Cô tiếp cận Thiên Quân có mục đích gì? Dám nói dối, tôi giết cô"

Thời Thanh nghĩ thầm Ngô Hàn Băng này liệu sự như thần, cậu ta thật lợi hại, nhưng mà trong tâm của cô thật sự không muốn hãm hại nam chính. Thời Thanh phô ra vẻ mặt đầy oan ức nhìn thẳng vào Hàn Băng.

"Tôi nói tôi yêu Thiên Quân! Cậu muốn biết rõ mục đích của tôi đến với cậu ấy là gì à? Tôi... tôi thèm nhỏ giải nhan sắc của cậu ấy. Cơ thể trẻ trung săn chắc phụ nữ nào mà chả muốn chiếm hữu. Tôi muốn ngủ với cậu ấy vì trên giường cậu ấy quá giỏi làm tôi sung sướng mà những người đàn ông khác không làm được. Nhưng vậy thì đã sao? Có gì sai? Người phụ nữ nào lại không muốn chiếm hữu người đàn ông vừa trẻ khoẻ lại đẹp trai? Cái này cũng bị mắng..."

Những lời cô nói đều là sự thật, cô thật sự thèm muốn cơ thể của nam chính, lại muốn được anh quất trên giường như sống đi chết lại.

Những lời cô vừa thốt ra khỏi miệng phải khiến cho Ngô Hàn Băng và Thẩm Thiên Quân đều chấn động.

Thẩm Thiên Quân lấy tay che miệng ho nhẹ một tiếng, lỗ tai anh đỏ lên ngại ngùng. Người đàn bà này cái gì cũng dám nói, cần gì phải nói thẳng như vậy trước mặt bạn của anh chứ. 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...