Ngô Hàn Băng liếc nhìn bạn mình, thấy lỗ tai bạn mình đỏ như gấc. Anh biết người bạn ngu ngốc của mình đã bị người đàn bà kia quyến rũ thành công.
Người đàn bà này thật sự rất giỏi nếu như anh làm bất cứ điều gì chạm đến bà ta thì tình cảm bạn bè giữa anh và Thiên Quân sẽ rạn nứt. Ngô Hàn Băng lạnh lùng dừng tay lại.
"Người đàn bà này! Tôi sẽ nhìn cô chằm chằm. Cô dám làm tổn thương cậu ấy tôi sẽ không tha cho cô"
Thời Thanh thở phào nhẹ nhõm.
"Tôi biết cậu quan tâm cậu ấy! Nhưng cậu thật sự hiểu lầm tôi rồi"
Cô không tranh cãi nhiều, trực tiếp bước tới Thẩm Thiên Quân nói.
"Thiên Quân tôi đi về trước!"
Cô hôn lên má anh rồi nhanh chân bỏ đi chỉ sợ còn ở lại sẽ bị Ngô Hàn Băng đánh mình.
Thấy bóng dáng Thời Thanh bỏ của chạy lấy người, Thẩm Thiên Quân chạm nhẹ vào nơi bị hôn, cảm giác tê tê lâng lâng, khoé môi không nhịn được nhếch lên.
Ngô Hàn Băng nhìn người anh em của mình rơi vào lưới tình, anh cảm thấy lo lắng sâu sắc, anh vỗ vỗ bả vai Thẩm Thiên Quân chán không buồn nói.
"Thiên Quân! Cậu tin lời nói của người đàn bà đó sao?"
Thẩm Thiên Quân phục hồi tinh thần lắc đầu nói.
"Tôi không tin!"
Bây giờ mới đến phiên Ngô Hàn Băng thở phào nhẹ nhõm, anh mặt nghệch ra ngạc nhiên hỏi.
"Vậy tại sao cậu lại để cho cô ta...?"
"Là để trả thù cô ta?"
Thẩm Thiên Quân đang thuyết phục người anh em như tự thuyết phục chính bản thân anh.
"Tôi biết cô ấy giả vờ yêu tôi. Tôi muốn cô ấy làm như vậy là thực sự yêu tôi rồi tôi sẽ đá cô ta. Đây là cách tốt nhất để trả thù một người phụ nữ hư hỏng đúng không?"
Nếu những gì Thẩm Thiên Quân nói đều là sự thật thì điều anh ấy chuẩn bị làm thật sự cao kiến.
Ngô Hàn Băng muốn tin những gì Thẩm Thiên Quân nói, nhưng những gì mà anh vừa nảy nhìn thấy và lời nói của Thiên Quân thì hoàn toàn trái ngược nhau, anh đang nghi ngờ không biết Thiên Quân có làm được như những gì cậu ấy nói hay không.
Ngô Hàn Băng tin tưởng những gì cậu ấy thấy hơn. Trực giác mách bảo Thẩm Thiên Quân đã thích bà mẹ kế độc ác xấu xa kia rồi, hiện tại cậu ấy chưa nhận ra tình cảm của mình.
Anh phải tìm cơ hội diệt trừ người đàn bà này, anh sẽ không bao giờ tin những gì mà người đàn bà đó nói.
Người đàn bà này năm đó đã thuê người giết mẹ của Thiên Quân, không biết lần này bà ta sẽ làm gì. Đã có anh ở đây, sẽ không bao giờ để cô ta thành công hãm hại Thiên Quân được nữa.
Thời Thanh cầm hai thẻ ATM mà Thẩm Thiên Quân đưa cho cô đến gặp Triệu Hùng.
Triệu Hùng cầm tiền thì cũng không làm khó Thời Thanh nữa.
Thời Thanh cũng thực hiện thoả thuận của mình với Thiên Quân, cô đi đến nhà Thẩm Thiên Quân, anh vừa mới đi làm về thì nghe tiếng chuông cửa.
Anh đi ra mở cửa thì thấy Thời Thanh xách hai vali, túi lớn túi nhỏ đứng ngay ngắn trước cửa, anh nhướng mày tâm trạng thú vị nhìn cô.
"Ở chỗ cậu tôi khỏi chạy đi chạy lại"
Thời Thanh ôm eo anh nhẹ giọng nói.
"Nhà cậu lớn như thế! Không ngại thêm một người ở nữa chứ? Người ta muốn chăm sóc cho cậu tốt hơn!"
Thật ra cô không muốn ở trong căn nhà thuê tồi tàn chật hẹp, cho nên cô tranh thủ rèn sắt khi còn nóng, cuốn gói chạy qua nhà Thẩm Thiên Quân ở ké.
Thẩm Thiên Quân cau mày suy nghĩ, cô ta đã cầm tiền từ anh mà hiện tại cô vẫn muốn tiếp tục diễn nghĩa nặng tình thâm với anh. Hay là cô ta còn muốn hơn thế nữa, tính tình tham lam không bỏ, muốn cả tiền và nhà cửa của anh.
"Tôi sửa soạn đồ, lát nữa còn phải nấu cơm cho cậu"
Thời Thanh hôn anh xong rồi lách qua người Thiên Quân, nhanh chân xách vali đi vào phòng ngủ, rồi nhanh tay thu xếp hết đồ đạc vào tủ quần áo. Thu xếp xong xui cô vui vẻ hớn hở đi vào vào phòng bếp.
Tuy rằng làm bảo mẫu, nhưng Thẩm Thiên Quân cũng không tin tưởng năng lực nấu nướng của cô hay làm việc nhà của cô. Cô sống trong nhung lụa nhiều năm, mười ngón tay không dính nước, chỉ sợ nấu ăn thì không xong mà nhà bếp của anh chắc bị cô phá cho tan nát.
Thẩm Thiên Quân không yên tâm nên lẻo đẻo theo đi sau cô.
Khi Thời Thanh thấy anh đi đằng sau cô, cô bảo anh ngồi chờ cô một chút.
Cô tự tin mở tủ lạnh nhìn thấy mì thủ công, cà chua, tôm đông lạnh.
Hôm nay cô sẽ nấu món mì súp cà chua tôm, sau khi rửa sạch nguyên liệu, cô lấy dao thái cà chua thành hạt lựu, do cô quá háo hức khoe khoang nên lưỡi dao sắc bén cắt vào ngón trỏ, cô hét lên đâu đớn.
Thẩm Thiên Quân lông mày trầm xuống, thở dài đúng thật...
"Thiên Quân! Đau quá..."
Thời Thanh đau đớn hít hà mắt ngân ngấn nước, giơ ngón tay bị thương lên trước mặt anh.
"Nước bọt có thể khử trùng. Cậu liếm giúp tôi đi"
Thẩm Thiên Quân nhíu mày mặt không biểu tình, người phụ nữ này lại muốn quyến rũ anh.
Thời Thanh vừa nói xong thì cũng đưa ngón tay đang bị thương đặt lên môi anh, Thẩm Thiên Quân cũng không nói gì mà ngậm lấy ngón tay của Thời Thanh hút vào miệng.
Anh vừa liếc nhìn cô vừa dùng đầu lưỡi liếm mút, hút chút máu tanh ngọt trên ngón tay đang hoà tan với nước bọt của anh hút hết xuống yết hầu.
Thời Thanh vừa thấy đau lại vừa tê vừa ngứa ngáy cả người, Thẩm Thiên Quân trừng mắt nhìn cô, anh dùng sức cắn ngón tay cô, Thời Thanh đau nhói kêu rên.
"Thiên Quân! Đau..."
Bà thím này không chỉ muốn quyến rũ anh còn dám làm nũng với anh, không hiểu sao hành động của cô làm trái tim anh đập nhanh loạn nhịp. Thẩm Thiên Quân vẻ mặt lạnh lùng quay người đi ra ngoài tìm hộp thuốc, anh thoa thuốc lên vết thương cho cô rồi dùng băng Ugo dán lên vết thương cho cô. Anh lạnh nhạt lên tiếng.
"Có vẻ như để cô làm người giúp việc là một sai lầm. Tôi thật nghi ngờ không biết những món ăn cô làm có ăn được hay không? Hay là cô lại làm nổ tung nhà bếp...?"
"Tôi nấu nướng không giỏi lắm..."
Thời Thanh xấu hổ đỏ mặt nhưng cô rất nhanh lấy lại sự tự tin.
"Không biết thì học thôi! Vì Thiên Quân gì tôi cũng có thể học"
Thẩm Thiên Quân cau mày, người này lại bắt đầu...
"Sao vậy?"
Thời Thanh lại hôn anh thì thầm nói.
"Không tin à? Tôi nói thật đấy! Nhưng cậu phải cho tôi thời gian để trưởng thành"
Cô quay người lại bận rộn với những thực phẩm trong bếp.
Thẩm Thiên Quân lông mày nhíu chặt từ đầu đến cuối cũng không nói gì.
Cô luống cuống nấu mì, mùi vị cũng chẳng ra gì, cũng may là anh không có yêu cầu cao với đồ ăn. Miễn là cô không độc chết anh là được.
Bạn thấy sao?