Ăn xong Thời Thanh vui vẻ dọn dẹp, may mắn thay nhà anh toàn thiết bị thông minh nên giúp cô tiết kiệm thời gian và công sức. Cho nên cô cũng hoàn thành nhanh công việc rồi tranh thủ đi tắm.
Khi bước ra, Thời Thanh mặc một chiếc đầm ngủ bằng lụa màu đỏ tía, đi đến bên cạnh Thẩm Thiên Quân cô ngồi xuống bên cạnh anh.
Thẩm Thiên Quân đang xem thời sự buổi tối thì mẹ kế đi tới, mùi hương sữa tắm thoang thoảng vây lấy anh.
Anh không còn tâm trí đâu mà tập trung xem tin tức nữa, ánh mắt luôn dán chặt vào chiếc đầm ngủ của Thời Thanh.
Cô thật sự không xem anh là ông chủ của mình, cô đến đây chỉ để quyến rũ anh thôi đúng không?
"Thiên Quân! Chúng ta cùng xem phim đi"
Thời Thanh tự nhiên cầm điều khiển từ xa trong tay anh rồi bấm chuyển kênh, cô vô tư cọ cọ ngực vào cánh tay anh.
Cơ thể vừa tắm xong thơm mát da dẻ trơn mượt mềm mại cứ thế mà dán sát vào người anh, Thẩm Thiên Quân cũng không ngần ngại anh dứt khoát vòng tay ôm lấy eo cô siết chặt trong lòng.
Thời Thanh thuận thế mà rúc sâu vào trong ngực anh, anh đang xem phim ngôn tình thì người trong lòng cũng không ngồi yên mà nhúc nhích cựa quậy, đôi vú mềm mại cọ tới cọ lui bên hông sườn.
Thẩm Thiên Quân từ nảy đến giờ chẳng thể tập trung xem phim, anh còn không biết tv đang chiếu cái gì, anh chỉ giả vờ như mình đang tập trung xem tv mà cô đâu biết trái tim và lý trí của anh đều đặt trên người của Thời Thanh mất rồi.
Thời Thanh nào muốn xem tv gì, cô chỉ lấy cớ để ngồi bên cạnh mà quyến rũ anh, bàn tay không yên phận của cô từ lúc rúc vào lòng anh đã mò mẫm mân mê vú của Thiên Quân.
Cô vẫn vê đầu ti, sờ nắn cơ ngực rắn chắc của anh, cô thấy Thẩm Thiên Quân im lặng không nói gì thì được nước lấn tới cởi từng khuy áo ra, bàn tay mềm mại luồn vào trong, cô vuốt ve lên xuống, qua lại cơ ngực săn chắc, đầu móng tay vẽ vòng tròn quanh đầu ti. Hơi thở Thẩm Thiên Quân càng lúc càng nặng nề.
"Cô làm gì?"
Sắc mặt Thẩm Thiên Quân tối sầm, ánh mắt nhiễm tình dục anh nắm lấy bàn tay cô không cho động đậy.
"Tôi muốn sờ cậu thôi"
Chiếc cằm của cô tì lên ngực anh, cô nâng mắt nhìn khuôn mặt đẹp trai đến yêu mị làm cho cô thất hồn lạc vía.
Cô nhìn nốt ruồi son dưới khoé mắt làm cho cô si mê không lối thoát, nụ cười mỉm gian xảo và ánh mắt đưa tình làm cho Thiên Quân hơi nói lỏng tay.
Thời Thanh thừa cơ hội mà rút bàn tay ra luồn vào cổ áo đang phong phanh, cô bắt đầu lo kiêng dè mà xoa bóp ngực của anh, hơi thở nóng rực của anh phả vào mặt cô.
Hành động lưu manh của cô làm cho Thẩm Thiên Quân thấy rất thú vị, cho nên để mặc cho cô làm xằng làm bậy, anh chỉ ngồi yên hưởng thụ, ánh mắt Thẩm Thiên Quân nhìn Thời Thanh không rời.
"Nếu không...! Thì cậu có thể sờ lại tôi cũng được..."
Nói rồi cô bắt lấy bàn tay Thẩm Thiên Quân đưa vào trong áo của mình, bàn tay anh được đưa vào trong váy ngủ bao phủ lên bầu vú to tròn nặng trĩu. Anh dùng sức bóp chặt vú cô rồi rút tay ra, Thời Thanh bị bóp mà đau nhăn mặt không kịp kêu rên thì Thẩm Thiên Quân đã lên tiếng.
"Cô đang quyến rũ tôi? Cô muốn gì? Hai trăm triệu chưa đủ? Cần bao nhiêu?"
Thời Thanh vẻ mặt oan ức.
"Ai cần tiền chứ!"
Thẩm Thiên Quân rút bàn tay hư hỏng của cô ra khỏi cổ áo, anh siết mạnh cổ tay cô đến mức xương cốt như muốn gãy nát.
"Không tiền thì là gì? Cô muốn gì? Nói!"
Cô đau đớn kêu rên.
"Đồ ngốc! Tôi yêu cậu. Tôi chỉ muốn cậu thôi"
Thẩm Thiên Quân ánh mắt vẫn theo dõi từng cử chỉ của cô, mặc dù anh không nói nhưng bàn tay đã nới lỏng hơn, Thời Thanh giả vờ giận dỗi xoay người quay lưng với anh.
"Tôi đâu có diễn giỏi đến mức có thể lừa gạt một người thông minh như cậu. Nếu tôi diễn giỏi như vậy thì không bằng đi làm diễn viên cho xong, còn ở đây làm người giúp việc cho cậu"
Đôi môi Thẩm Thiên Quân mím chặt, anh bắt lấy bàn tay Thời Thanh rồi dịu dàng xoa cổ tay nơi anh vừa nảy siết chặt đến đỏ bừng.
Thời Thanh xoay người nhìn anh, ánh mắt chuyển động như ý cười hiện lên trên khuôn mặt của cô, cô lợi dụng thời cơ trèo lên đùi anh ngồi.
Thẩm Thiên Quân nhìn cô một nước trèo lên người anh, ngã ngồi vào trong ngực thật sự muốn lấy mạng của anh đây mà, sức kìm chế của anh cũng có hạn, cô cứ liên tục rù quến thì làm sao anh chịu được.
Ánh mắt anh lạnh lùng nhìn cô nhưng hành động của cô anh không ngăn cản, mặc cho cô làm càn, sự cưng chiều này làm cho Thời Thanh càng thêm nhõng nhẽo.
"Xuống đi"
"Không"
Thời Thanh càng ôm chặt cổ anh hơn nhất quyết không xuống.
"Tôi muốn cậu ôm"
Thẩm Thiên Quân giả vờ trừng mắt doạ cho cô biết khó mà lui, Thời Thanh trời sinh da mặt dày chẳng biết sợ là gì, cô cứ thế lắc lắc cơ thể vùng vằn không chịu, cô cúi đầu chủ động hôn anh, đầu lưỡi liếm quanh môi cho ướt át xong thì cô một đường hôn xuống cằm rồi tới yết hầu.
Thẩm Thiên Quân từ nảy đến giờ vẫn ngồi yên không nhúc nhích, trong mắt bắt đầu có dòng sóng ngầm đang dần cuộn trào, bàn tay đang nắm chặt thành quyền từ từ trắng bệch.
Anh nhiều lần khắc chế bản thân không được động tình với cô, nhưng người đàn bà không biết chữ sợ là gì từ đầu đến cuối vẫn một mực muốn quyến rũ anh, sự nhẫn nại trong người của anh đã đi đến cực hạn.
"Thiên Quân..."
Thời Thanh lúc này vẫn ra sức dụ dỗ anh, cô hôn liếm chiếc cổ cao ngần của anh, từng tất da thịt đều bị cô hôn mút để lại dấu hôn ẩn ẩn hồng, cô cắn nhẹ lên yết hầu của anh, một đường hôn lên má rồi liếm mút dái tai.
Đầu lưỡi rề xung quanh dái tai, bàn tay hư hỏng lần mò đi xuống cậu nhỏ đang cương cứng dựng thẳng dậy nảy giờ, cô hài lòng cười mỉm rồi chuyên tâm nút môi anh.
Bàn tay cô thò vào trong quần moi móc cậu nhỏ đã dậy từ lúc nào, đầu móng tay của ngón trỏ khều khều gãy gãy vào lổ nhỏ trên đỉnh quy đầu. Nước dịch tiết ra chút ít, cô xoa xoa ngón tay vào lổ nhỏ, hơi thở của Thẩm Thiên Quân bắt đầu dồn dập.
Thời Thanh nghịch ngợm đùa giỡn trên đỉnh quy đầu để chất nhờn tiết ra nhiều hơn, cô kéo bàn tay Thiên Quân đặt lên bầu vú của mình, lần nữa bàn tay hư hỏng của cô lại vuốt ve thân gậy thô to rắn chắc.
Thời Thanh nhích sát áp cả cơ thể dính chặt lên người Thẩm Thiên Quân, cô cứ liên tục mút liếm môi anh.
"Cứng như vậy!"
Thời Thanh ghé sát mặt vào tai anh giọng nói mang theo chút lả lơi gợi tình, cô cố tình thì thầm vào tai anh.
"Cậu nhịn nổi sao...?"
Thời Thanh cạ cạ cả cơ thể lên người Thiên Quân, bàn tay cô không ngừng vuốt ve lên xuống cậu nhỏ nóng cứng của anh, sự kích tình khiến cho Thẩm Thiên Quân cũng bắt đầu thở gấp, ánh mắt nhiễm đầy sắc dục.
Cô cạ cạ cô bé trên đùi anh, đưa đẩy eo để cô bé của cô ma sát trực tiếp trên đùi sắn chắc, cô hơi rên nhẹ bên tai, con bướm xinh nhanh chống rỉ nước làm ướt cả chiếc quần lót lẫn thấm ướt sang quần dài của Thiên Quân.
Thẩm Thiên Quân nhìn cô không chớp mắt, Thời Thanh nhìn vào đôi mắt phượng xinh đẹp động lòng người kia, cô không nhịn được mà hôn lên nốt ruồi son, vừa hôn vừa liếm, rồi trượt đến môi anh mút liếm một hồi liền đưa chiếc lười mềm mượt vào trong khoang miệng của anh.
"Nghe người ta nói, người có nốt ruồi lệ thì cả đời phải chịu khổ vì yêu! Phải sống trong cô độc. Không có cái kết đẹp. Cậu có tin không?"
Từ nảy đến giờ anh vẫn luôn giữ im lặng, mọi hành động cử chỉ của cô anh đều thu vào mắt, ngay lúc này khi lời nói của Thời Thanh vừa dứt, anh vẫn nhìn cô chăm chú rồi nhàn nhạt cất lời.
"Tôi không tin!"
Thời Thanh đưa đẩy hông, quần của anh thấm ướt một mảng lớn nước dịch, Thẩm Thiên Quân vẫn ngồi yên, một tay vẫn vòng qua ôm eo cô, một tay thì xoa bóp vú.
Cô cười nhẹ cúi đầu lại mút nốt ruồi son dưới khoé mắt của anh, để lại dấu hôn đỏ đỏ, cô thấy hài lòng khi đã đánh dấu chủ quyền rồi muốn lần mò đôi môi hồn từ từ xuống má và mút lưỡi với anh.
"Tôi sẽ không làm Thiên Quân đau khổ cả đời! Vì hiện tại tôi chỉ muốn Thiên Quân hạnh phúc..."
Sợi dây lý trí trong đầu anh cuối cùng đã bị một lời nói của cô mà làm cho cắt đứt, từ nảy đến giờ anh vẫn cố gắng kìm nén ham muốn được chịch chết cô lại.
Giờ đây chính cô là người phá vỡ chiếc lồng sắt nhốt con thú đang gào thét trong người anh thoát ra ngoài, anh ôm lấy người phụ nữ không biết sợ là gì này quật ngã cô nằm xuống ghế một cách hung bạo.
Anh nhìn cô với đôi mắt đầy tơ máu, ái dục đã xâm chiếm lý trí của anh, anh hiểu rất rõ rằng người đàn bà này đang giả vờ nói yêu anh, cô từ đầu chí cuối chỉ diễn với anh, nhưng anh vẫn không sao thoát khỏi ma chưởng yêu kiều, mị hoặc lưới tình mà cô đã giăng.
"Muốn cho tôi hạnh phúc?"
Thẩm Thiên Quân vì những lời nói yêu đương ma mị này cam tâm tình nguyện dấn thân vào cuộc chơi của cô, trái tim anh đang run rẩy vì cô. Anh dùng ánh mắt sắc như dao liếc nhìn bàn tay đang vuốt ve cơ ngực của anh lên tiếng.
"Vậy thì dùng hành động chứng minh đi"
Cô tốt nhất nên diễn vở kịch yêu đương cả đời với anh. Nếu một ngày nào đó cô có hối hận mà không muốn tiếp tục diễn trò nữa thì anh sẽ chặt cô thành từng mảnh mà khảm sâu vào xương cốt của mình.
Anh đã từng buông tha cho cô, anh cũng đã thả cho cô tự do.
Nhưng cô lại không biết viết chữ 'Sợ' là gì mà cứ nhào vào trêu ghẹo anh.
Nếu cô đã không sợ chết, cứ nhất định lao vào quấy rầy trái tim anh. Được thôi! Chúng ta hãy cứ dây dưa cả đời với nhau
Bạn thấy sao?