Âm hộ múp rụp của cô sưng lên, lỗ âm đạo đóng mở nước tràn trề chảy ra ngoài.
Chờ Thẩm Thiên Quân hoàn toàn hài lòng thì cả người cô tê liệt vì kiệt sức, anh ôm cô vào lòng rồi hai người cùng nhau ngủ.
Sáng sớm hôm sau, tinh thần Thẩm Thiên Quân sáng khoái cho nên cậu em quý hoá của anh lại chào cờ sáng, anh ôm cô vào lòng bắt đầu tập thể dục.
Cô buộc phải thức dậy với một cây gậy thịt khủng đang chôn vùi bên trong cơ thể, âm đạo căng trướng tê ngứa.
Thẩm Thiên Quân buổi sáng đòi hỏi Thời Thanh đến hai lần mới chịu buông tha, cô mệt mỏi ngủ thiếp đi rồi bị lôi tỉnh dậy rồi lại bất tỉnh nhân sự.
Anh cũng không đánh thức cô nữa, Thẩm Thiên Quân tinh thần phấn khởi cả người sảng khoái bước đi vào phòng tắm, anh tắm rửa sạch sẽ ăn mặc chỉnh tề rồi lái xe đi làm.
Thời Thanh không ngủ thì thôi ngủ một mạch đã đến chiều, khi tỉnh dậy cô nhìn quanh trong nhà đã không có ai, bụng đói cồn cào Thời Thanh cũng làm vài món ăn đơn giản, ăn xong thì cô cũng dọn dẹp vệ sinh nhà cửa, mọi thứ xong xuôi thì cô vẫn còn rất nhiều thời gian.
Thời Thanh nhớ lại điều mình đã hứa với anh, kết quả là cô tải rất nhiều video hướng dẫn nấu các món ăn.
Buổi tối, Thẩm Thiên Quân đi làm về, anh vừa mở cửa liền ngửi được mùi thức ăn.
Anh cởi áo vest đi vào nhà bếp thấy một bàn bày đầy những món ăn thịnh soạn, anh không thể tin được. Thời Thanh ôm anh từ đằng sau mặt mày hớn hở đắc ý nói.
"Tôi học theo video hướng dẫn trên mạng. Cậu thấy tôi có giỏi không?"
Thẩm Thiên Quân trong lòng từng hồi rung động, anh cứ tưởng rằng cô chỉ thuận miệng nói suông để lấy lòng mình, nhưng thật không ngờ cô nói được làm được, không những vậy mà còn dụng tâm làm một bàn ăn thật thịnh soạn như vậy.
Hai người đang chuẩn bị vào bàn ăn thì bất ngờ tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên.
Thẩm Thiên Quân đi ra mở cửa, Lý Trinh Nhi đang đứng bên ngoài theo sau cô ấy là Ngô Hàn Băng, Lý Trinh Nhi thấy Thẩm Thiên Quân thì khẽ mỉm cười.
"Thiên Quân bọn em đến ăn chực cơm nhà anh nè! Anh không chào đón bọn em sao?"
Thẩm Thiên Quân sắc mặt lạnh nhạt không nói gì, anh đứng né sang một bên.
Thời Thanh đứng ngây ra một lúc thì cũng lấy lại bình tĩnh, thái độ không mặn không nhạt ung dung đứng yên.
Ngô Hàn Băng đi phía sau Lý Trinh Nhi ánh mắt lạnh lùng nhìn Thời Thanh, cô thở dài một hơi chán không buồn nói, người này đề phòng cô giống như phòng trộm vào nhà.
Lý Trinh Nhi nhìn cô rồi cất tiếng hỏi Thẩm Thiên Quân.
"Thiên Quân! Cô ấy là ai?"
"Tôi là mẹ kế và cũng là giúp việc của cậu ấy"
Cô mời hai người ngồi vào bàn rồi đi vào phòng bếp lấy thêm hai cái chén với hai đôi đũa cho bọn họ, Ngô Hàn Băng từ lúc bước vào nhà đến bây giờ ánh mắt anh nhìn Thời Thanh như con linh cẩu rình rập con mồi, rồi anh quay người nói với Thẩm Thiên Quân.
"Thiên Quân! Sao cậu dám để người đàn bà này nấu ăn cho cậu? Không sợ bà ta đầu độc cậu à?"
"Sợ có độc thì cậu đừng ăn!"
Thẩm Thiên Quân sắc mặt lạnh nhạt không vui nói.
"Hàn Băng! Xin cậu đừng can thiệp vào chuyện riêng tư của tôi"
"Tôi là lo cho cậu!"
Nếu Ngô Hàn Băng mặt kệ Thẩm Thiên Quân, thì cậu sợ một ngày nào đó mình là người đi nhặt xác cho người bạn tốt của mình.
Thẩm Thiên Quân phản bác.
"Lòng tôi hiểu rõ"
Thời Thanh nói không sai, Thiên Quân rất thông minh những tiểu xảo của cô không thể qua mặt được anh, anh có thể phán đoán được đâu là lời nói dối đâu là sự thật.
Lý Trinh Nhi choáng váng khi nghe hai người bọn họ cãi nhau, cô tò mò hỏi.
"Thiên Quân! Hai người đang nói cái gì vậy?"
Ngô Hàn Băng cắt ngang đưa ra đề nghị.
"Hai người là người yêu sao không sống chung? Thiên Quân nếu cậu chọn cô ấy thì không nên phụ lòng người ta"
Ngô Hàn Quân nói đầy hàm ý là muốn Lý Trinh Nhi sống chung với Thẩm Thiên Quân, để cho cô ấy nhìn chằm chằm vào người đàn bà độc ác đó.
Thẩm Thiên Quân không cần suy nghĩ liền từ chối ngay lập tức, anh và Lý Trinh Nhi tình cảm chưa đến mức đó. Thái độ của Thiên Quân khiến cho Ngô Hàn Băng càng quyết tâm muốn đuổi bà mẹ kế độc ác đó.
Người đàn bà độc ác này chắc chắn phải có thủ đoạn gì đó khủng khiếp lắm mới có thể làm cho Thẩm Thiên Quân mê mẩn đến như vậy. Anh sẽ không bao giờ khoanh tay đứng nhìn.
Trong bữa ăn tối mỗi người đều có những suy nghĩ của riêng mình, sau bữa ăn Thẩm Thiên Quân đưa Lý Trinh Nhi về nhà, khi Thẩm Thiên Quân về đến nhà thì cũng đã mười một giờ, anh bước vào nhà thì thấy Thời Thanh đang ngồi dựa vào một góc tường, cô nhìn anh bằng đôi mắt ngấn nước.
Thời Thanh mặc bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng màu đen, thân hình thấp thoáng dưới lớp vải lụa trong suốt. Thẩm Thiên Quân bước nhanh về phía cô, anh bế cô lên đi về phòng ngủ rồi ném cô lên giường. Anh chiếm lấy cô một cách quyết liệt.
Một tháng chớp nhoáng trôi qua, buổi sáng Thời Thanh bước xuống giường là người giúp việc trong nhà, tối đến lên giường cô làm tình nhân của Thẩm Thiên Quân. Hai người mỗi đêm ân ái, Thẩm Thiên Quân hoàn toàn bị sự dịu dàng của Thời Thanh mê hoặc.
Thẩm Thiên Quân hiện tại mong chờ nhất là thời gian tan làm.
Hôm đó anh về anh về đến nhà thì không thấy cô ở nhà, nồi cơm nguội lạnh, trong phòng ngủ không có người, anh lập tức gọi điện thoại cho Thời Thanh nhưng cô không bắt máy. Thẩm Thiên Quân nổi giận anh cho rằng cuối cùng cô cũng chán chơi trò tình ái với mình.
Cô đã vui vẻ đủ rồi bây giờ muốn trốn thoát khỏi anh. Cô đã quên những gì anh đã từng nói với cô sao?
Thẩm Thiên Quân đè nén cơn tức giận, anh lái xe phóng như bay trên đường điên cuồng tìm đến nơi cô từng sống. Anh lao nhanh lên lầu, đập cửa 'rầm rầm'. Thẩm Thuỷ Hương mở cửa kinh ngạc nói
"Anh!"
Thẩm Thiên Quân đẩy cô qua một bên, anh đi nhanh vào trong nhà nhìn xung quanh tìm Thời Thanh. Nhưng nhìn quanh anh không hề thấy bóng dáng cô đâu, Thẩm Thiên Quân xoay người túm lấy cánh tay cô hỏi.
"Mẹ cô đâu? Trốn ở đâu?"
"Gần đây mẹ không về nhà"
Thẩm Thuỷ Hương bị anh siết mạnh cánh tay làm cô đau quá.
"Mẹ nói mẹ đi làm bảo mẫu. Đã lâu mẹ không về"
"Không ở nhà thì cô ấy đi được đâu!"
Chẳng lẽ không phải bỏ rơi anh mà là cô đã xảy ra chuyện gì rồi?
Bạn thấy sao?