Chương 126: Chương 126

Thẩm Thiên Quân cảm thấy trong lòng dấy lên một nỗi bất an, anh vội vàng đến rồi vội vàng đi như một cơn gió.

Thời Thanh cũng không ngờ mình đi mua đồ lại bị bắt cóc, cô bị ai đó đánh một gậy đằng sau làm bất tỉnh nhân sự, khi tỉnh lại cô phát hiện mình đang ở trong một tầng hầm tối lờ mờ, lạnh lẽo và ẩm ướt.

Tay chân cô bị trói bằng dây xích, cựa quậy một lúc cũng không nhúc nhích được, cơn buồn ngủ vẫn còn lấn át cô nằm sóng soài trên giường.

Thời Thanh bắt đầu mơ màng sắp đi vào giấc ngủ thì tầng hầm đột nhiên sáng lên, cơn buồn ngủ đột nhiên tan biến, nhìn thấy người đứng phía trước lại là Ngô Hàn Băng, cậu ta đang cầm con dao đi từ từ bước xuống cầu thang với ánh mắt lạnh lùng tang nhẫn. Thời Thanh hốt hoảng kêu lên

"Là cậu"

"Sao cậu lại bắt cóc tôi?"

Cô cứ nghĩ rằng anh chỉ có chút thành kiến với mình, nhưng thật không ngờ cậu ta lại làm ra chuyện như vậy, thực sự cậu ta chỉ đơn giản là bạn thân của Thiên Quân thôi à?

Thời Thanh nghi ngờ cậu ta thích Thẩm Thiên Quân, cô dám chắc là thế.

"Bà già! Tôi không biết bà dùng thủ đoạn gì mà khiến Thẩm Thiên Quân mê muội như vậy"

Ngô Hàn Băng cười lạnh đi tới, anh niết cằm cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô hỏi.

"Cô nói cho tôi biết. Cô đến gần cậu ấy có mục đích gì?"

Con dao trong tay anh đi từ trán rà rà xuống má rồi lần xuống cổ Thời Thanh, lưỡi dao lạnh lẽo kề sát cổ cô làm cho cô run rẩy. Ngô Hàn Băng giọng lạnh lẽo nói.

"Cô phải nghĩ thật kỹ trước khi trả lời"

Thời Thanh gương mặt oan ức xem chút tức giận.

"Vấn đề này tôi đã nói rồi"

"Trả lời sai rồi"

Ngô Hàn Băng trượt tay đâm nhẹ, một cơn đau truyền đến đại não, trên cổ của cô xuất hiện một vệt máu, cô sợ hãi cầu xin anh ta.

"Cậu Ngô! Tôi thật sự không có ý hại cậu ấy"

"Năm đó cô thuê sát thủ giết người"

Ngô Hàn Băng lại kề lưỡi dao vào cổ cô.

"Suốt hai mươi năm cậu ấy ở trong nhà họ Thẩm, cô cũng nhiều lần bắt nạt cậu ấy. Bây giờ cô lại muốn làm người tốt, cô nghĩ tôi sẽ tin cô? Làm thế nào mà cô có thể làm cho Thiên Quân mê muội như thế?"

Ngô Hàn Băng thật sự bối rối, Thẩm Thiên Quân bây giờ công thành danh toại, tài sản ròng lên đến mấy chục tỷ không lẽ không tìm được người phụ nữ nào thích hợp, cậu ấy lại đi cặp kè với một bà mẹ kế lớn tuổi, quan trọng hơn nữa là bà ta chính là hung thủ giết hại mẹ của cậu ta.

Người đàn bà chắc chắn phải có thủ đoạn mờ ám nào đó, Ngô Hàn Băng ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm Thời Thanh, anh lại rạch một đường trên cổ cô.

"Nói cho tôi biết cô dùng thủ đoạn gì đối phó với cậu ấy?"

Thời Thanh sợ đến mức bật khóc, cô lo lắng nuốt nước miếng.

"Tôi không làm gì hết! Cậu thả tôi ra"

"Lại không thành thật"

Ngô Hàn Băng túm lấy tóc dài của cô.

"Muốn tôi cắt cổ cô không?"

"Không..."

Thời Thanh sợ hãi lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt rơi như mưa.

"Tôi không muốn làm tổn thương cậu ấy. Tôi quyến rũ Thiên Quân vì tôi thích cậu ấy! Xin cậu đừng giết tôi! Thiên Quân nếu biết cậu làm tôi tổn thương sẽ nổi giận"

"Cô đe doạ tôi?"

Ngũ quan sắc bén của Ngô Hàn Băng càng trở nên nguy hiểm.

"Với kiểu người như cô mà có thể đánh bại tình bạn giữa chúng tôi sao! Cậu ấy nhất thời bị cô mê hoặc, tôi sẽ làm cho cậu ấy thấy rõ bộ mặt thật của cô"

Thời Thanh yếu ớt lắc đầu, cô cực kỳ tin chắc rằng Ngô Hàn Băng là thích nam chính.

Cô vùng vẫy vặn vẹo cơ thể nhằm tránh thoát sự đụng chạm của anh, bộ ngực của cô đung đưa theo vận động của cơ thể gây sự chú ý đến Ngô Hàn Băng, vẻ mặt chán ghét, anh kề con dao dí sát vào ngực của cô.

"Cô có dáng người không tệ. Cô dùng cặp vú bự này quyến rũ cậu ta à?"

Tay anh vừa lật mũi dao sắc bén cắt đứt nút áo của cô, từng chiếc cúc áo sơ mi lần lượt bung ra, chiếc áo sơ mi mở toang để lộ bộ ngực no đủ cùng áo lót màu be, cặp vú to tròn trắng nõn như miếng đậu hủ lồ lộ trước mắt Ngô Hàn Băng nhìn rất sinh động.

Đôi mắt Ngô Hàn Băng tối sầm, mũi dạo di chuyển nhẹ nhàng trên cặp vú trắng ngần rồi từ từ di chuyển đến áo lót, anh dùng dao luồng vào trong cắt đứt áo lót, hai bầu vú trắng nõn mềm mại tưng nảy nhảy ra ngoài như được giải thoát khỏi trói buộc, hai núm vú hồng hồng dựng thẳng đứng.

Thời Thanh khi thấy con dao luồng vào trong áo vú của mình, vì quá sợ hãi mà mặt tái nhợt, cô nhắm mắt nín thở, cô chỉ sợ nếu thở hay chỉ một cử động nhẹ con dao có thể cứa lên vú của mình.

"Cậu muốn làm gì?"

Thời Thanh hoảng hốt hét lên, hai cánh tay nhanh chống che vú lại, cô lùi nhanh vào góc tường nhằm muốn trốn thoát tên biến thái này.

"Cô dùng cơ thể của mình để quyến rũ cậu ta à?"

Ngô Hàn Bằng nắm tay cô kéo ra, bàn tay anh nhéo một bên núm vú của cô, tay kia đưa con dao vẽ xung quanh một bên vú còn lại, trên bầu vú trắng nõn của cô xuất hiện một đường máu, làn da trắng mịn xuất hiện máu đỏ tươi trong càng hấp dẫn yêu mị hơn.

"Đồ biến thái"

Thời Thanh kinh hãi, cô chưa từng gặp người nào biến thái đến như vậy, cô muốn bỏ chạy nhưng tay chân cô đã bị xích sắt giữ chặt, anh ta càng dễ dàng bắt cô kéo về phía hắn, con dao của anh kề sát cổ cô.

Thời Thanh không dám cử động mạnh, sắc mặt cô lúc này trắng mét, nước mắt chảy như thác nước.

"Cậu Ngô! Tôi không hại Thiên Quân. Tôi nói đều là lời thật lòng"

"Tôi cắt đi cặp vú bự ngu xuẩn của cô như vậy cô không còn cách nào có thể quyến rũ cậu ấy được nữa. Cô nói xem. Tôi nói có đúng hay không?"

Ngô Hàn Băng giọng nói lạnh lẽo hung ác kề bên tai Thời Thanh. Thời Thanh hoảng sợ cả người run lên bần bật.

"Không!"

Ngô Hàn Băng đặt bàn tay lên chiếc cổ thon dài như muốn bóp cổ cô, anh dùng mũi dao bén nhọn vẽ một đường, một nên vú phải liền xuất hiện một đường máu, máu rỉ ra từ từ chảy xuống. Cô khóc lóc cầu xin. 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...